Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 166: ** Mặc Vô Đạo tấn công trực diện vào lõi khách sạn.
**CHƯƠNG 166: ĐIỀU KHOẢN CUỐI CÙNG TRÊN THẺ VIP**
Bầu trời phía trên Khách sạn Trường Sinh hôm nay không có mây, chỉ có những dải lụa ngũ sắc do Vân Cơ dùng yêu lực dệt nên, vắt ngang qua không gian như những dải cực quang lộng lẫy. Hôm nay là đại lễ kỷ niệm một nghìn ngày thành lập khách sạn, một cột mốc mà theo Thẩm Trường An nói là: “Đủ để chứng minh chúng ta không phải là một doanh nghiệp ma.”
Bên trong đại sảnh, không khí náo nhiệt đến mức khiến người ta quên mất đây là một vùng đất cấm của giới tu chân. Một vị Kiếm Tiên danh tiếng lẫy lừng đang ngồi xổm cạnh thùng rác, cố gắng liếm sạch chút nước dùng lẩu Hỗn Độn còn sót lại trong bát nhựa. Ở bàn VIP phía đông, mấy vị lão quái Ma đạo đang cụng ly ầm ầm với các cao tăng Phật môn, miệng hô vang khẩu hiệu: “Vì một thế giới không có nợ xấu!”.
Tại quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương ngàn năm, Thẩm Trường An mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt thêu chỉ bạc, tay phải cầm một tách trà sữa trân châu linh quả, tay trái gõ nhẹ lên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Đôi mắt anh híp lại thành một đường chỉ, nụ cười tràn đầy vẻ hài lòng của một kẻ vừa thu về một món tiền khổng lồ.
“Chủ nhân, ông ta đến rồi.”
Tiếng nói của Vân Cơ vang lên bên tai anh, trong trẻo như tiếng chuông ngân nhưng lại mang theo vài phần đông cứng. Thẩm Trường An không ngẩng đầu, chỉ liếc nhìn màn hình giám sát bằng thủy tinh mờ phía trước.
Ở lối vào, một thân ảnh già nua nhưng đạo mạo, vận trường bào thêu hình âm dương ngũ hành đang chậm rãi bước vào. Mặc Vô Đạo – Thái Thượng Trưởng lão của thiên hạ đệ nhất tông môn, người vừa biến mất hơn một tháng sau thất bại thảm hại ở ngoại ô khách sạn – đã trở lại.
Điều kỳ lạ là hôm nay ông ta không mang theo thiên quân vạn mã, cũng không có sát khí bừng bừng. Trên tay ông ta kẹp một tấm thẻ bằng kim loại lấp lánh thứ ánh sáng màu vàng ròng chói mắt: Thẻ Thành Viên Chí Tôn Kim Cương.
Mặc Vô Đạo lách qua đám đông tu sĩ đang xếp hàng chờ mua kem tươi, đi thẳng đến trước quầy lễ tân. Ông ta đặt tấm thẻ lên mặt bàn, một lực lượng rung động nhẹ nhàng tỏa ra khiến bát trà sữa của Thẩm Trường An hơi gợn sóng.
“Thẩm chưởng quỹ, đã lâu không gặp.” Mặc Vô Đạo cười, nụ cười hiền lành như một vị trưởng bối, nhưng đôi mắt lão lại phản chiếu hình ảnh toàn bộ cấu trúc linh khí của khách sạn như một thợ săn đang quan sát con mồi đã lọt vào bẫy.
Thẩm Trường An đặt bàn tính xuống, ngước mắt nhìn: “Mặc lão nhân, ta nghe nói ông đã bán sạch toàn bộ mỏ linh thạch và ba tòa thành trì của tông môn để nạp tiền vào tấm thẻ này? Quả là một khách hàng tiềm năng, ta thực sự cảm động đến suýt rơi nước mắt.”
Mặc Vô Đạo nheo mắt: “Để đạt được quyền lợi của khách hàng cấp độ cao nhất, chút vật ngoài thân đó có là gì? Thẩm chưởng quỹ, quy tắc của khách sạn là do ngươi đặt ra. Vào cửa là khách, VIP Kim Cương có quyền được hưởng dịch vụ đặc biệt nhất, đúng chứ?”
“Đương nhiên.” Thẩm Trường An mỉm cười rộng hơn, lộ ra hàm răng trắng bóng. “Dịch vụ của chúng tôi luôn đi đôi với giá tiền.”
“Tốt.” Ánh mắt Mặc Vô Đạo đột nhiên trở nên lạnh lẽo tột độ. Ông ta hít một hơi thật sâu, âm thanh truyền khắp đại sảnh: “Dựa trên quy tắc thẻ Kim Cương, ta có quyền yêu cầu chủ khách sạn thực hiện một nguyện vọng nằm trong khả năng của khách sạn. Bây giờ, ta yêu cầu ngươi… lập tức mở ra cấm chế của ‘Thiên Đạo Chi Tâm’, nhường lại vị trí quản lý cho ta!”
Cả đại sảnh bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa rơi, tiếng bát chạm, và cả tiếng húp mì của vị Kiếm Tiên nọ cũng dừng hẳn.
Lão Tà từ trong bếp bước ra, chiếc tạp dề thêu hoa hồng vẫn còn dính vài giọt mỡ rồng, tay cầm con dao phay ám hắc khí ngùn ngụt. Vân Cơ đứng sau quầy lễ tân, chín cái đuôi hồ ly âm thầm bung ra, che phủ một góc trời, sát ý đóng băng không gian xung quanh. Tiểu Hắc, vốn đang nằm ngủ dưới chân Thẩm Trường An, từ từ đứng dậy, đôi mắt nhỏ của nó lóe lên một tia sáng đỏ quạch như vực thẳm.
“Mặc lão già, ông ăn gan hùm à?” Lão Tà gầm lên, con dao phay trong tay phát ra tiếng rên rỉ kinh người. “Muốn động vào chủ nhân, trước tiên hỏi qua con dao thái hành này của ta đã!”
Mặc Vô Đạo không sợ hãi, trái lại còn cười lớn. Ông ta giơ tấm thẻ Kim Cương lên cao, một dải hào quang hoàng kim tỏa ra, bao phủ lấy toàn thân lão. Trong phạm vi hào quang đó, các quy tắc của khách sạn dường như bị bẻ cong.
“Các ngươi không được ra tay!” Mặc Vô Đạo quát. “Ta là khách hàng Kim Cương! Theo quy định, nhân viên không được phép tấn công khách hàng VIP nếu khách hàng không vi phạm nội quy. Ta hiện tại chỉ đang đưa ra yêu cầu dịch vụ hợp pháp!”
Dưới áp lực của quy tắc khách sạn, tay của Lão Tà run lên, con dao phay không thể chém xuống. Vân Cơ cũng cảm thấy yêu lực bị trì trệ.
Thẩm Trường An vẫn ngồi yên trên ghế, chống cằm nhìn Mặc Vô Đạo: “Mặc lão, ông nghiên cứu sổ tay khách hàng của ta kỹ thật đấy. Ngay cả điều khoản bảo vệ khách hàng cũng thuộc lòng. Nhưng ông chắc chắn là mình muốn vào lõi khách sạn?”
“Ngươi bớt phí lời!” Mặc Vô Đạo gằn giọng. Lão đã phát hiện ra bí mật. Toàn bộ sự bất tử của Thẩm Trường An và quyền năng của nơi này đều đến từ một điểm nút năng lượng dưới tầng hầm – Thiên Đạo Chi Tâm. Chỉ cần chiếm được nó, lão sẽ không còn là một tu sĩ sắp chết vì già yếu nữa, mà sẽ là Thần của thế giới này.
“Được thôi.” Thẩm Trường An nhún vai, đứng dậy. “Khách hàng là Thượng đế. Đi theo ta.”
Anh dẫn Mặc Vô Đạo đi về phía cuối hành lang, nơi có một cánh cửa gỗ giản dị nhưng lại phát ra những rung động cổ xưa khiến tâm hồn người ta run rẩy. Lão Tà và Vân Cơ định đi theo nhưng Thẩm Trường An giơ tay ngăn lại: “Khu vực kỹ thuật, nhân viên không phận sự miễn vào.”
Cánh cửa mở ra. Bên trong là một không gian vô tận, những sợi tơ linh khí vàng kim dày đặc đan xen như mạng nhện, ở giữa là một khối đa diện trong suốt đang đập nhịp nhàng như một con tim. Mỗi nhịp đập của nó khiến cho quy tắc của cả Phù Thế Linh Giới thay đổi theo.
Mặc Vô Đạo nhìn thấy nó, đôi mắt già nua đỏ ngầu vì tham vọng. “Chính là nó… chính là nó!”
Lão lập tức lao tới, bàn tay khô héo vồ lấy khối đa diện. “Từ nay về sau, ta mới là chủ nhân của Trường Sinh! Ta mới là người trường tồn cùng thiên địa!”
Ngay khi tay lão chạm vào khối đa diện, một áp lực khủng khiếp từ Thiên Đạo Chi Tâm ập xuống, đè nghiến lão xuống sàn đá. Mặc Vô Đạo hét lớn, dùng toàn bộ tu vi của một đệ nhất cao thủ Nhân giới để kháng cự, nhưng trong phòng này, tu vi của lão như một giọt nước giữa đại dương.
“Lạ quá nhỉ?” Thẩm Trường An đứng tựa lưng vào cửa, thản nhiên bấm đốt ngón tay. “Ông là khách hàng VIP mà, sao ‘hệ thống’ lại không nhận diện ông là chủ mới?”
Mặc Vô Đạo mặt mũi tím tái, nghiến răng nói: “Ngươi… ngươi lừa ta! Ngươi chưa giao quyền kiểm soát!”
“Ồ, xin lỗi, tôi quên mất một chi tiết nhỏ.” Thẩm Trường An lấy từ trong túi ra một tờ giấy mỏng dính, gấp làm tư. Anh từ từ mở nó ra, mặt trước trắng tinh, nhưng mặt sau thì chi chít những dòng chữ nhỏ như con kiến, phải dùng thần thức mới có thể đọc được.
“Trong điều khoản sử dụng thẻ VIP Kim Cương, mục 4, khoản 9, dòng 156 có ghi rõ: ‘Quyền lợi yêu cầu của khách hàng không bao gồm các yêu cầu gây ảnh hưởng đến sự tồn vong của cấu trúc dịch vụ hoặc thay đổi quyền sở hữu tài sản cố định của tập đoàn. Nếu khách hàng cố tình thực hiện hành vi chiếm đoạt, thẻ sẽ lập tức bị hủy bỏ, và toàn bộ số tiền nạp vào sẽ được chuyển thành phí bồi thường thiệt hại tinh thần cho chủ doanh nghiệp’.”
Mặc Vô Đạo trừng mắt, lão chưa bao giờ đọc mấy dòng chữ li ti đó: “Ngươi… cái tên vô sỉ này! Ngươi ghi chữ nhỏ như vậy ai mà nhìn thấy được!”
“Kinh doanh mà, ai chẳng có bí mật nghề nghiệp.” Thẩm Trường An cười rộ lên, nhưng nụ cười không hề chạm đến đáy mắt. “Hơn nữa, ông đã dùng tư cách VIP để tấn công vào hệ thống vận hành lõi, điều này vi phạm nghiêm trọng ‘Chính sách bảo mật và an toàn’. Hệ thống đã tự động kích hoạt chế độ: Thu hồi nợ.”
Vừa dứt lời, tấm thẻ Kim Cương trên tay Mặc Vô Đạo đột ngột bốc cháy. Một lực hút kinh người từ Thiên Đạo Chi Tâm bắt đầu rút ngược lại tu vi của lão.
“Không! Tu vi của ta! Tuổi thọ của ta!” Mặc Vô Đạo thảm thiết gào rú. Những luồng sáng từ đỉnh đầu lão bị hút vào khối đa diện. Cơ thể lão vốn đã già nua, nay lại càng khô quắt lại như một bộ xương bọc da.
“Đừng lo, Mặc lão.” Thẩm Trường An tiến lại gần, cúi xuống nhìn lão bằng ánh mắt thương hại nhưng cũng đầy tính toán. “Tôi là một người kinh doanh có tâm. Tôi sẽ không để ông chết đâu. Số nợ của ông – bao gồm phí làm hỏng cảnh quan tinh thần của nhân viên, phí sử dụng dịch vụ lõi bất hợp pháp và phí trà nước – tính ra cũng vừa vặn tương đương với 100.000 năm lao động công ích.”
Thẩm Trường An phất tay một cái, một bộ đồng phục công nhân màu xám rách nát hiện ra trên người Mặc Vô Đạo. Những luồng linh khí của lão không bị tiêu biến hoàn toàn, mà bị khóa lại trong một chiếc vòng cổ bằng sắt đen đột nhiên xuất hiện trên cổ lão.
“Tiểu Hắc, dắt lão ta đi.”
Tiểu Hắc chẳng biết từ đâu xuất hiện, ngoạm lấy cổ áo của vị đệ nhất cao thủ một thời, lôi xềnh xệch ra ngoài hành lang như lôi một con bao tải cũ.
Trở lại đại sảnh, Thẩm Trường An bước lên bục cao, vỗ tay hai cái để thu hút sự chú ý. Đám đông tu sĩ vốn đang nín thở nhìn theo giờ đây đều đồng loạt hướng về anh.
“Kính thưa quý khách, buổi trình diễn vừa rồi là một phần của dịch vụ ‘Trải nghiệm hậu quả của việc quỵt nợ’. Mọi thứ đã được giải quyết ổn thỏa.” Anh mỉm cười, giọng nói vang vọng khắp không gian. “Nhân dịp kỷ niệm 1000 ngày, chúng tôi có thêm một thông báo mới: Khách sạn Trường Sinh vừa tuyển được một nhân viên thực tập mới chuyên trách dọn chuồng thú và thông cống. Nếu quý khách thấy một ông lão mặc đồ xám lóng ngóng, xin đừng đánh đập, chỉ cần mắng nhẹ là được.”
Mặc Vô Đạo đang bị Tiểu Hắc kéo qua đại sảnh, nghe thấy vậy thì phun ra một ngụm máu, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Lão Tà đứng bên cạnh, chùi dao vào tạp dề, thở dài một tiếng: “Chủ nhân, người đúng là còn độc hơn cả độc dược của ta. Bắt một Thái Thượng Trưởng lão đi dọn phân cho con chó điên kia, người định để ông ta uất ức mà chết sao?”
“Chết sao được?” Thẩm Trường An thản nhiên cầm lại bát trà sữa của mình, nhấp một ngụm. “Trong khách sạn này, không có lệnh của ta, ngay cả Thần chết cũng không dám bén mảng tới để thu hồn nhân viên đâu. Huống hồ… ông ta còn nợ ta nhiều tiền thế kia mà.”
Vân Cơ nhẹ nhàng quạt cho anh, đôi mắt hồ ly nheo lại: “Vậy tiếp theo người định làm gì với đống tiền mà lão ta để lại?”
Thẩm Trường An nhìn vào cuốn sổ thu chi, đôi mắt lóe lên tia sáng của sự thực dụng tột cùng: “Sửa lại cái rạp chiếu phim 4D, thêm vào dịch vụ ‘Xông hơi linh hồn’ có kèm massage mặt. Và quan trọng nhất… tăng giá thực đơn thêm 15% phí dịch vụ vào ngày lễ.”
Trong tiếng than vãn (vốn đã quen thuộc) của những vị khách về sự tham tiền của chủ khách sạn, buổi lễ kỷ niệm vẫn tiếp tục diễn ra tưng bừng. Phía sau vườn rau, Mặc Vô Đạo vừa tỉnh lại đã thấy mình đang cầm một chiếc xẻng, trước mặt là đống phân khổng lồ của một con rồng đang bị đầy hơi.
Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, nhe răng cười, đuôi vẫy rối rít như đang cổ vũ vị “nhân viên mới” thực hiện ca làm việc đầu tiên của cuộc đời mới kéo dài 100.000 năm.
Ở quầy lễ tân, Thẩm Trường An lại bắt đầu gõ bàn tính. “Tạch… tạch… tạch…”. Đối với anh, đây mới là bản nhạc trường sinh hay nhất trên đời này.