Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 183: ** Tiểu Hắc trở thành Thần hộ mệnh của vũ trụ

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:09:34 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 183: THẦN THÚ TRẤN THẾ VÀ CHIẾC BÁT SỨT MIẾNG**

Bình minh tại Vực Không Gian Số 0 luôn đến theo một cách rất… kinh tế. Khi tia nắng đầu tiên của mặt trời nhân tạo – một khối linh thạch hỏa hệ khổng lồ được Thẩm Trường An thuê thợ rèn đúc thành – bắt đầu tỏa rạng, cũng là lúc tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên lách cách đều đặn tại sảnh chính Khách sạn Trường Sinh.

Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà linh vân cao cấp, mắt nheo lại nhìn vào cuốn sổ thu chi dày cộm. Sau đêm diễn bùng nổ của Vân Cơ, doanh thu từ việc bán vé, đồ uống và các vật phẩm đi kèm đã đạt đến con số khiến ngay cả những đại môn phái lâu đời nhất cũng phải đỏ mắt ghen tị.

Dưới chân bàn lễ tân, một cục lông đen thùi lùi đang nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ngáy "khò khò" nho nhỏ. Đó là Tiểu Hắc. Nhìn vẻ ngoài, nó chẳng khác gì một con chó cỏ đen tuyền thường thấy ở các thôn làng nhân gian, ngoại trừ chiếc vòng cổ bằng vàng có đính một cái chuông nhỏ khắc chữ "Trường Sinh".

“Tiểu Hắc, dậy đi. Đến giờ giao ca rồi.” Thẩm Trường An dùng mũi giày khều khều cái bụng tròn ủng của con chó đen.

Tiểu Hắc hé một con mắt nhìn ông chủ, sau đó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn. Nó lười biếng vươn vai, cái đuôi ngắn ngủn vẫy nhẹ, gõ xuống sàn đá cẩm thạch nghe “cộp cộp”. Đối với Tiểu Hắc, cuộc sống ở khách sạn này là thiên đường. Không cần phải tranh đấu ở thượng cổ hoang dã, không cần phải nuốt chửng các vì sao để giữ bụng no, chỉ cần làm một con chó ngoan, mỗi ngày sẽ có linh thạch cốt để gặm và được Lão Tà cho ăn vụng thịt rồng xào lăn.

Nhưng sự yên bình ấy thường chẳng kéo dài được lâu trong cái thế giới tu chân đầy rẫy những kẻ tham lam này.

Ngay khi Thẩm Trường An định gấp sổ sách lại để đi ăn sáng, một luồng áp lực khủng khiếp đột ngột từ trên cao đè xuống. Bầu trời bên ngoài khách sạn vốn đang trong xanh bỗng bị một vệt đen sẫm xé toạc. Không gian rạn nứt như tấm kính bị đập vỡ, từ trong khe nứt ấy, những đạo khí tức thối rữa, tà ác cuộn trào ra ngoài.

“Vực Ngoại Thiên Ma?” Thẩm Trường An nhướn mày, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần. “Bọn này lại tìm đến cửa đúng lúc mình vừa mới lau sàn xong sao?”

Cùng lúc đó, tại sảnh khách sạn, hàng trăm tu sĩ đang nghỉ ngơi bỗng kinh hãi đứng bật dậy. Một vị lão tổ Nguyên Anh run rẩy chỉ tay lên trời: “Đó… đó là Tinh Không Phệ Linh Thủ! Chúng là binh chủng cảm tử của Mặc Vô Đạo! Chúng muốn hủy diệt nút thắt không gian này!”

Mặc Vô Đạo vốn dĩ đã nóng mắt với sự trỗi dậy của Khách sạn Trường Sinh. Lão ta không thể trực tiếp đánh vào bên trong vì “Lĩnh vực tuyệt đối”, nhưng lão ta có thể phá hủy cái “nền” mà khách sạn đang tọa lạc. Nếu không gian xung quanh sụp đổ, khách sạn dù có vô địch cũng sẽ bị cuốn vào dòng xoáy hỗn độn vĩnh viễn.

Hàng vạn con Thiên Ma đen kịt, mang hình hài kỳ quái như những con bạch tuộc đầy mắt, lao xuống từ khe nứt. Tiếng rít chói tai của chúng khiến những tu sĩ có tu vi thấp lập tức hộc máu tai, ngã quỵ.

Vân Cơ từ trên lầu lướt xuống, đôi mắt cáo đỏ rực đầy vẻ sát khí: “Chủ nhân, để tôi đi dọn dẹp bọn dơ bẩn này. Chúng làm bẩn bầu không khí mất rồi!”

Thẩm Trường An chưa kịp gật đầu thì một sự cố nhỏ xảy ra.

Một con Thiên Ma tiên phong, do tốc độ lao xuống quá nhanh, đã xuyên thủng mái vòm phòng thủ bên ngoài (vốn đang được bảo trì) và rơi thẳng vào sân sau của khách sạn. Điều đáng nói là, nơi nó rơi xuống chính là… cái bát cơm bằng sứ đặc biệt của Tiểu Hắc.

*Rắc!*

Tiếng sứ vỡ thanh thúy vang lên trong không gian tĩnh mịch. Miếng xương linh thạch thượng hạng mà Tiểu Hắc vừa định để dành cho bữa trưa bị dính đầy dịch đen hôi thối của con Thiên Ma.

Không khí tại Khách sạn Trường Sinh bỗng nhiên đông cứng lại.

Thẩm Trường An thở dài, đưa tay che mặt: “Xong rồi… Đã bảo là đừng có đụng vào đồ ăn của nó mà.”

Dưới chân quầy lễ tân, Tiểu Hắc đứng dậy. Nó không sủa, không gầm gừ, nhưng hơi thở tỏa ra từ lỗ mũi đen bóng kia bỗng nhiên khiến nhiệt độ toàn bộ Vực Không Gian Số 0 giảm xuống độ không tuyệt đối.

*“Gâu?”*

Chỉ một tiếng sủa ngắn ngủi, nhưng lại như sấm sét nổ tung trong tâm thức của hàng vạn Thiên Ma trên trời. Tiểu Hắc chậm rãi bước ra khỏi sảnh. Mỗi bước đi của nó, hình hài con chó cỏ lại phình to ra một chút. Khi bước ra đến bậc thềm đá, nó đã cao bằng một ngôi nhà. Và khi nó bước hẫng vào không trung, thực tại xung quanh nó bắt đầu sụp đổ và tái cấu trúc.

Dưới sự chứng kiến của hàng ngàn tu sĩ đang há hốc mồm, con chó đen tầm thường đã biến mất. Thay vào đó là một sinh vật vĩ đại đến mức không thể dùng ngôn từ để mô tả. Thân mình nó như lân, chân như rồng, trên đầu mọc ra đôi sừng rực lửa tím đen, toàn thân bao phủ bởi những vảy đen sáng lấp lánh như chứa đựng cả vạn dải ngân hà.

Hắc Kỳ Lân – Thần thú trấn áp U Minh trong truyền thuyết!

Tiểu Hắc nhìn về phía khe nứt không gian, trong mắt nó không có cái gọi là chính nghĩa hay cứu thế, chỉ có một nỗi tức giận tột cùng vì cái bát cơm bị hỏng. Nó há miệng, một hố đen nhân tạo xuất hiện ngay giữa hư không.

*“Oàng!”*

Một lực hút kinh thiên động địa phát ra. Hàng vạn con Thiên Ma – vốn là nỗi khiếp sợ của cả giới tu chân – nay giống như những hạt bụi bị máy hút bụi công suất lớn thu dọn. Chúng gào thét, vùng vẫy, nhưng trước quy luật "Thôn Phệ" của Hắc Kỳ Lân, mọi sự kháng cự đều vô nghĩa.

Chưa dừng lại ở đó, Tiểu Hắc đưa một cái móng vuốt lên, gõ nhẹ vào khe nứt không gian đang rỉ ra hắc khí.

*Xoẹt!*

Không gian vốn bị tổn thương nặng nề bỗng nhiên được một luồng sức mạnh thượng cổ "vá" lại bằng những sợi xích trật tự vàng kim. Tiểu Hắc không chỉ đuổi giặc, nó còn trực tiếp sửa chữa lại cấu trúc của vũ trụ tại khu vực này để đảm bảo không ai làm phiền nó ngủ trưa nữa.

Trận chiến kết thúc chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây.

Tất cả các tu sĩ tại chỗ, từ những tán tu nhỏ bé đến các lão quái vật ngàn năm, đều đồng loạt quỳ xuống. Tiếng hô vang dậy đất trời:
“Cung nghênh Trấn Thế Thần Thú!”
“Thần Thú đại nhân vạn tuế! Khách sạn Trường Sinh vạn thế thái bình!”

Hắc Kỳ Lân lơ lửng trên chín tầng mây, bộ dáng oai nghiêm lẫm liệt, ánh mắt nhìn xuống chúng sinh đầy vẻ lạnh lùng và cao thượng. Nó ngửa đầu lên trời, chuẩn bị phát ra một tiếng gầm truyền đời để khẳng định uy danh…

“Tiểu Hắc! Xuống đây ngay!” Một tiếng quát thanh thúy vang lên từ phía dưới quầy lễ tân.

Tiểu Hắc cứng đờ người. Nó nhìn xuống, thấy Thẩm Trường An đang khoanh tay, vẻ mặt đầy hắc tuyến, tay kia cầm một tờ hóa đơn dài dằng dặc.

“Ngươi nhìn cái sân sau xem! Mảnh vỡ bát cơm bay tứ tung, nước dãi của Thiên Ma làm hỏng hết luống rau linh sam của Lão Tà rồi! Có biết công dọn dẹp tốn bao nhiêu tiền không hả?”

Uy nghiêm vạn cổ của Hắc Kỳ Lân tan biến trong nháy mắt. Trước ánh mắt kinh ngạc của đám đông, vị “Thần thú trấn thế” vừa mới oanh tạc vũ trụ bỗng nhiên… thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt.

Chỉ vài giây sau, con chó đen nhỏ lại chạy lạch bạch vào sân, đuôi vẫy rối rít, đầu dụi vào ống quần của Thẩm Trường An, phát ra những tiếng kêu “ăng ẳng” lấy lòng, như muốn nói: *“Ông chủ, em chỉ lỡ tay tí thôi, đừng trừ lương linh thạch mà!”*

Thẩm Trường An hừ lạnh một tiếng, tung ra một miếng xương trắng nõn nhưng tỏa ra linh khí đậm đặc như sương mù – đây là Linh Thạch Cốt bậc 9, loại chỉ dành cho cấp độ Tiên đế tiêu dùng.

Tiểu Hắc nhảy phốc lên không trung, đớp gọn miếng xương bằng vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn. Nó lại lăn ra sàn, tiếp tục sự nghiệp ngủ trưa như thể cái thảm họa diệt thế vừa rồi chưa từng xảy ra.

Trong khi đó, Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đã nhanh như chớp lôi ra một xấp giấy tờ, đứng trên bục cao gào to:
“Quý khách! Quý khách thấy rồi chứ? Bảo an của Khách sạn Trường Sinh chúng tôi là Thần thú Thượng cổ! Chỉ cần đặt phòng VIP từ 3 đêm trở lên, quý khách sẽ nhận được một gói bảo hiểm ‘Thần Thú Hộ Mệnh’ miễn phí! Nếu có Thiên Ma tấn công, chúng tôi bao đổi trả, bao bảo trì linh hồn!”

Đám đông tu sĩ vốn đang kinh hãi bỗng chốc rơi vào trạng thái cuồng nhiệt.
“Tôi đặt một tháng!”
“Lão phu đặt một năm! Tiền nong không quan trọng, chủ yếu là muốn được ở gần Thần Thú!”

Vân Cơ đứng bên cạnh Thẩm Trường An, nhìn cái bàn tính của anh đang gõ nhanh đến mức bốc khói, không khỏi thở dài: “Chủ nhân, ngài thực sự là tận dụng triệt để mọi tình huống để vặt lông khách hàng mà.”

Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười “không chạm đến đáy mắt” quen thuộc: “Ta đâu có ép họ? Đây gọi là kinh doanh dựa trên niềm tin. Vả lại, cái bát cơm bị sứt của Tiểu Hắc cũng đắt lắm, phải thu hồi vốn chứ.”

Xa xa ở sâu trong tinh không, Mặc Vô Đạo đang ngồi trong tịnh thất bỗng hộc ra một ngụm máu lớn. Lão ta nhìn về phía Khách sạn Trường Sinh, trong lòng lần đầu tiên trào dâng một nỗi sợ hãi không tên. Lão ta muốn tìm kiếm sự trường sinh, nhưng cái khách sạn kia… nó dường như chính là sự trường sinh đang ngồi đó trêu ngươi lão.

Dưới sảnh, Tiểu Hắc gặm xong miếng xương, lim dim đôi mắt nhìn ra phía cửa. Một vị Kiếm Tiên say khướt đang bước vào, lảo đảo định quỵt tiền rượu. Tiểu Hắc khẽ nhe răng, một luồng uy áp mỏng như sợi tóc bắn ra. Vị Kiếm Tiên lập tức tỉnh rượu, run rẩy móc ra túi linh thạch cuối cùng đặt lên bàn.

Thế giới có thể đại loạn, Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng tại Khách sạn Trường Sinh, quy tắc luôn là tuyệt đối: Khách hàng là thượng đế, nhưng nếu Thượng đế không có tiền, thì ngay cả con chó ở đây cũng sẽ cho ngài biết thế nào là lễ hội.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8