Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 184: ** Kim Bất Hoán thành lập Ngân hàng Trường Sinh
Sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh hôm nay ồn ào như một cái chợ vỡ giữa lòng kinh kỳ.
“Thẩm chưởng quỹ! Ngài xem cái này đi, đây là vảy của Lam Hải Giao Long ba ngàn năm, ta dùng nó để cấn trừ tiền phòng đêm qua có được không?” Một vị tu sĩ vạm vỡ, trên người còn nồng nặc mùi biển cả, chìa ra một phiến vảy xanh lấp lánh nhưng còn dính đầy sình lầy.
Thẩm Trường An tay cầm tách trà Linh Vũ, liếc nhìn phiến vảy bằng nửa con mắt, khóe miệng khẽ giật: “Vân Cơ, báo giá cho vị khách này.”
Nàng hồ ly chín đuôi Vân Cơ đang đứng sau quầy lễ tân, bàn tay ngọc ngà dùng khăn lụa lau đi lau lại mặt bàn gỗ sưa đến mức bóng loáng như gương. Nàng chẳng thèm ngẩng đầu, thanh âm lạnh lùng như băng tuyết: “Vảy Giao Long chất lượng loại hai, trên bề mặt có ba vết nứt li ti do va chạm, tính thanh khoản thấp. Sau khi trừ đi chi phí vệ sinh, đánh bóng và phí lưu kho, giá trị thực tế chỉ còn tám trăm linh thạch hạ phẩm. Mà tiền phòng VIP của ngài bao gồm cả combo ‘Gội đầu dưỡng sinh’ là một ngàn hai. Ngài còn thiếu bốn trăm.”
Vị tu sĩ nghẹn họng: “Cái gì? Đây là vảy Giao Long đấy!”
“Giao Long hay sâu đất thì vào đây cũng phải tính theo giá thị trường của Khách sạn Trường Sinh.” Vân Cơ ngước mắt lên, đồng tử hồ ly lóe sáng, “Hay là ngài muốn gặp bảo an Tiểu Hắc của chúng ta để thương lượng lại?”
Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân cầu thang, nghe thấy tên mình liền lười biếng hé một con mắt, để lộ ra tia sáng hắc ám của Thần thú Thượng cổ. Vị tu sĩ kia lập tức rụt cổ, lẩm bẩm chửi thề rồi cuống cuồng lục lọi túi trữ vật tìm thêm đồ gán nợ.
Chứng kiến cảnh tượng này, Thẩm Trường An không nhịn được mà day day thái dương. Anh nhìn sang phía góc sảnh, nơi những thùng lớn thùng bé chứa đầy đủ loại "tiền tệ" kỳ quái: từ yêu đan, cỏ linh chi cho đến cả kiếm gãy hay quần lót của tổ tiên các tông môn để lại.
“Thế này không ổn, thực sự không ổn chút nào.” Thẩm Trường An thở dài, đặt tách trà xuống. “Giao dịch bằng hiện vật là sự sỉ nhục đối với một quản lý hiện đại như mình. Quản lý kiểu này chẳng khác gì thu mua phế liệu quy mô đa vũ trụ.”
Ngay lúc đó, một thân ảnh mập mạp, mặc y phục thêu chỉ vàng lấp lánh từ phía ngoài lạch bạch chạy vào. Không ai khác chính là Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán – cây ATM di động kiêm "Trưởng phòng quan hệ khách hàng" của khách sạn.
“Lão đại! Lão đại!” Kim Bất Hoán vừa chạy vừa lau mồ hôi, bụng mỡ nảy lên theo từng bước chân. “Gói bảo hiểm ‘Thần Thú Hộ Mệnh’ cháy hàng rồi! Ba trăm cái tông môn ở Đông Hải vừa rồi đã ký kết hợp đồng dài hạn, tiền linh thạch chảy về như nước vỡ bờ!”
Thẩm Trường An nheo mắt nhìn hắn: “Chảy về đâu? Chất đầy ở hậu viện để Tiểu Hắc đi vệ sinh lên đấy à?”
Kim Bất Hoán khựng lại, nụ cười trên mặt héo đi một nửa: “Ơ… thì vẫn bỏ vào túi trữ vật cấp cao của Kim gia chúng em.”
“Vô sỉ, thật là vô sỉ.” Thẩm Trường An đứng dậy, tay chắp sau lưng, dáng vẻ đạo mạo của một bậc vĩ nhân, nhưng lời nói ra lại nặc mùi thực dụng. “Kim Bất Hoán, ngươi có thấy việc trao đổi vảy rồng với xương chó này nó lạc hậu thế nào không? Tại sao chúng ta không biến cái Khách sạn Trường Sinh này thành trái tim của toàn bộ nền kinh tế tu chân giới?”
Kim Bất Hoán ngẩn người, mắt tròn xoe: “Trái tim kinh tế? Ý lão đại là sao?”
Thẩm Trường An bước đến gần, hạ thấp giọng như đang bàn mưu tính kế lật đổ Thiên Đạo: “Ta hỏi ngươi, Kim gia các ngươi giàu nhất tu chân giới, tiền của các ngươi để đâu?”
“Dạ, cất trong kho ngầm, có trận pháp tầng tầng lớp lớp bảo vệ.”
“Đúng là đồ nhà giàu mới nổi.” Thẩm Trường An chậc lưỡi. “Tiền để chết một chỗ là tiền rác. Ngươi có muốn tất cả đại năng Tiên giới khi nhắc đến linh thạch đều phải nhìn mặt ngươi mà sống không?”
Kim Bất Hoán vừa nghe thấy thế, đôi mắt vốn đã hẹp vì béo lập tức bừng sáng như hai viên linh thạch mười vạn năm. Hắn quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Thẩm Trường An: “Lão đại! Ngài dạy em đi! Kim Bất Hoán này nguyện vì ngài mà nhảy vào biển lửa, chỉ cần… chỉ cần cái mỏ linh thạch kia nó chảy vào túi em là được!”
Thẩm Trường An hất chân ra, chỉnh lại vạt áo thư sinh: “Nghe cho kỹ đây. Chúng ta sẽ thành lập một tổ chức mang tên: Ngân hàng Trường Sinh.”
Trong vòng hai canh giờ tiếp theo, một khái niệm mang tính hủy diệt đối với tư duy tu tiên truyền thống đã được Thẩm Trường An truyền thụ cho Kim Bất Hoán.
Nào là "Phát hành giấy bạc tín dụng", nào là "Lãi suất tiền gửi tỷ lệ thuận với cấp độ thẻ thành viên", và kinh khủng nhất chính là "Cho vay tín chấp bằng tu vi".
“Lão đại, em hiểu rồi!” Kim Bất Hoán vừa ghi chép vào ngọc giản vừa run rẩy vì phấn khích. “Nếu một vị Nguyên Anh lão quái muốn mua đan dược nhưng thiếu tiền, lão có thể dùng mười năm tu vi để cầm cố vay linh thạch của ngân hàng chúng ta. Nếu lão không trả nổi, chúng ta sẽ cử Lão Tà đến… ‘thu hồi nợ’ bằng cách tước đoạt tu vi của lão?”
Thẩm Trường An gật đầu hài lòng: “Đúng, nhưng chúng ta phải làm một cách văn minh. Không phải là giết chóc, mà là thực thi đúng hợp đồng. Lão Tà có sẵn kinh nghiệm về độc dược và phẫu thuật, việc chiết xuất tu vi khỏi cơ thể mà không làm khách hàng chết là chuyên môn của lão rồi.”
Nói đoạn, Thẩm Trường An vẫy tay gọi Lão Tà từ trong bếp ra.
Lão ma đầu khét tiếng một thời, tay vẫn còn cầm chiếc muôi rỉ sét, cái tạp dề hồng thêu hoa hồng bám đầy dầu mỡ, mặt sẹo nhăn nhúm: “Chủ nhân, gọi lão phu có việc gì? Nồi súp lươn ngàn năm đang tới độ chín, để lâu nó mất vị độc.”
“Lão Tà, chuẩn bị một phòng đặc biệt cạnh lò mổ thú. Từ nay ngươi sẽ có thêm một chức danh mới: Trưởng bộ phận thẩm định rủi ro và thu hồi tài sản. Ai vay tiền không trả, ngươi cứ xách dao đến phục vụ tận giường.”
Lão Tà nghe xong, nụ cười ma quái nở trên môi, sát khí ẩn hiện: “Khặc khặc… việc này lão phu thích. Cắt tu vi cũng giống như lóc thịt xương rồng vậy, phải thật khéo léo mới giữ được vị ngọt.”
—
Sáng hôm sau, trước cổng Khách sạn Trường Sinh mọc lên một dãy nhà bằng bạch ngọc xa hoa vô cùng. Trên bảng hiệu lấp lánh bốn chữ to tướng: **NGÂN HÀNG TRƯỜNG SINH**.
Dòng chữ nhỏ bên dưới khiến bất cứ ai đi qua cũng phải đứng hình: *“Gửi một vạn linh thạch, mỗi tháng nhận lãi một trăm linh thạch. Cho vay không cần thế chấp bảo pháp, chỉ cần ký tên bằng tinh huyết.”*
Tu chân giới vốn dĩ xưa nay chỉ có khái niệm cướp bóc hoặc mua đứt bán đoạn. Làm gì có chuyện "gửi tiền vào mà tiền tự đẻ ra"?
Người đầu tiên đặt chân vào "ngân hàng" là Kiếm Tiên Say Khướt – Lý Bạch (phiên bản tu tiên). Lão ta bước vào với dáng vẻ lảo đảo, thanh trường kiếm sau lưng đã bị sứt mẻ vì những cuộc đấu rượu thâu đêm.
“Nhị thiếu gia… à không, Kim tổng.” Lý Bạch ợ một hơi đầy mùi rượu lâu năm, đập mạnh tay lên quầy bạch ngọc. “Ta muốn vay tiền mua rượu ‘Thiên Hà Lưu Ly’. Cái lão Thẩm kia bán đắt quá, mười vạn một bình, ta cháy túi rồi.”
Kim Bất Hoán lúc này đang diện một bộ vest lụa đen bóng (sản phẩm thiết kế từ tư duy của Thẩm Trường An), tay đeo nhẫn ngọc quý giá, khuôn mặt béo tốt đầy vẻ chuyên nghiệp: “Ối chà, là Lý lão tiền bối. Vay tiền mua rượu hả? Chuyện nhỏ. Ngân hàng chúng tôi vừa có gói ‘Vay tiêu dùng Tiên nhân’. Lãi suất ưu đãi chỉ 5%/tháng. Tiền bối định thế chấp bằng gì? Kiếm ý hay là bí kíp võ công?”
Lý Bạch nheo mắt: “Kiếm của ta là mạng của ta, không thể thế chấp. Bí kíp thì toàn trong đầu. Ta… ta thế chấp bằng thanh danh của mình được không?”
Kim Bất Hoán nở một nụ cười chuyên nghiệp như một con cáo già: “Thanh danh của tiền bối ở vùng này đúng là rất đáng giá. Nhưng theo luật của Ngân hàng Trường Sinh, thanh danh chỉ là tài sản ảo. Hay là thế này, tiền bối hãy bán ‘quyền sử dụng hình ảnh’ cho chúng tôi trong một ngàn năm. Mỗi lần chúng tôi in poster quảng cáo cho rượu Trường Sinh, chỉ cần vẽ mặt tiền bối lên đó kèm dòng chữ ‘Rượu ngon đến Kiếm Tiên cũng phải vay tiền để uống’ là xong. Tiền bối thấy thế nào?”
Lý Bạch lờ đờ suy nghĩ một lúc, trong lòng chỉ thấy hình bóng bình rượu Lưu Ly, liền vung tay: “Được! Ký! Mang tiền ra đây!”
Chỉ trong chốc lát, một bản hợp đồng tinh huyết được ký kết. Lý Bạch rời khỏi ngân hàng với một tấm thẻ bằng ngọc tím quý giá, trên đó hiện lên con số mười vạn linh thạch ảo.
“Tiếp theo! Người tiếp theo!” Kim Bất Hoán hét lớn.
Hiệu ứng từ vị khách đầu tiên thực sự là một cơn bão. Tin tức Kiếm Tiên Lý Bạch vay được tiền chỉ bằng một cái gật đầu đã lan khắp Phù Thế Linh Giới như một bệnh dịch. Các tán tu nghèo khổ, các tông môn đang nợ nần chồng chất vì xây dựng sơn môn, thậm chí là các đại gia tộc muốn mở rộng quy mô kinh doanh đều kéo đến.
Kim Bất Hoán làm việc liên tục không nghỉ, mồ hôi chảy ròng ròng nhưng mỗi lần nghe tiếng "ting ting" (tiếng linh thạch được số hóa trong hệ thống) là hắn lại hưng phấn như cắn thuốc.
Tại quầy gửi tiền, Vân Cơ đang bận rộn đến mức mém chút nữa là mất kiểm soát OCD của mình.
“Vị khách này, xin vui lòng xếp những viên linh thạch của ngài theo đúng thứ tự thuộc tính Kim-Mộc-Thủy-Hỏa-Thổ trước khi gửi.” Nàng gắt lên với một vị trưởng lão tông môn. “Ngài nhìn xem, viên linh thạch hệ hỏa này bị sứt một góc nhỏ, ngân hàng chúng tôi phải chiết khấu 2% phí thẩm định môi trường.”
Vị trưởng lão kia mặc dù bực mình nhưng vẫn phải nhẫn nhịn. Tại sao? Vì chỉ có gửi tiền vào đây, họ mới nhận được cái gọi là "Linh Thạch Phiếu" – loại giấy bạc bằng da yêu thú đặc biệt do Lão Tà bào chế.
Loại phiếu này có một đặc điểm: không thể làm giả vì bên trong có chứa một tia sát khí Ma đạo của Lão Tà và ấn ký của Thẩm Trường An. Quan trọng nhất là, cầm tờ giấy này đi đâu trong phạm vi một vạn dặm quanh khách sạn, các cửa hàng, phường phố đều chấp nhận thanh toán.
Nền kinh tế hàng đổi hàng thô sơ đã chính thức sụp đổ chỉ trong vòng một tuần lễ.
—
Bên trong phòng làm việc của mình, Thẩm Trường An ngồi trước một tấm bản đồ ánh sáng cực lớn, thể hiện dòng chảy của linh khí và tiền tệ quanh khu vực.
Tiểu Hắc bước vào, hóa thành một thiếu niên áo đen lầm lì, tay vẫn cầm cái đùi gà nướng: “Chủ nhân, anh làm vậy để làm gì? Để Kim Bất Hoán béo thêm sao?”
Thẩm Trường An không quay đầu lại, khẽ cười: “Tiểu Hắc, ngươi không hiểu sức mạnh của nợ nần đâu. Khi tất cả các đại năng của thế giới này đều nợ tiền của chúng ta, họ sẽ bảo vệ khách sạn này còn hơn bảo vệ mạng sống của mình. Vì nếu khách sạn này sụp đổ, Ngân hàng Trường Sinh phá sản, tất cả số tiền họ gửi vào sẽ tan thành mây khói, và hợp đồng nợ của họ sẽ trở thành bản án tử hình.”
“Chưa kể…” Ánh mắt Thẩm Trường An lạnh lại, “Khi chúng ta kiểm soát toàn bộ lượng lưu thông linh thạch, chúng ta có thể làm sụp đổ bất cứ tông môn nào mà không cần tốn một binh một tốt. Chỉ cần tuyên bố: Tông môn của ngươi có ‘nợ xấu’, toàn bộ tài sản bị đóng băng. Lúc đó, cả thiên hạ sẽ tự động xông vào xé xác họ hộ chúng ta.”
Tiểu Hắc rùng mình, miếng thịt gà bỗng mất vị: “Chủ nhân, anh còn gian xảo hơn cả đám Thiên Ma mà tôi từng ăn.”
—
Ở một góc khác tại Trung Châu, trong cung điện nguy nga của Thái Thượng Tông, Mặc Vô Đạo đang đập nát cái chén trà xuống sàn.
“Vô lý! Hoàn toàn vô lý!” Mặc Vô Đạo gầm lên. “Tại sao đệ tử của ta, những người vốn phải bế quan tu luyện, giờ đây lại đi bàn luận về chuyện gửi tiết kiệm với lãi suất kép? Cái ‘Linh Thạch Phiếu’ này là cái gì?”
Lão cầm lấy một tờ phiếu màu xanh nhạt có in hình gương mặt đang cười rất “thánh thiện” của Thẩm Trường An. Trên tờ phiếu ghi mệnh giá: Một ngàn linh thạch hạ phẩm.
Một tên trưởng lão quỳ bên dưới run rẩy: “Bẩm tông chủ, cái tờ giấy này… hiện giờ nó còn có giá trị hơn cả linh thạch thật. Vì nếu cầm một ngàn viên linh thạch đi mua sắm, vừa nặng vừa dễ bị cướp. Cầm tờ giấy này chỉ cần kẹp vào nách, đi đến đâu cũng được cung phụng như thượng khách. Thậm chí các đấu giá trường lớn nhất hiện nay chỉ chấp nhận thanh toán bằng phiếu của Ngân hàng Trường Sinh.”
Mặc Vô Đạo siết chặt tờ phiếu, gân xanh nổi đầy trán. Lão muốn xé nát nó, nhưng kỳ lạ thay, tâm trí lão lại bắt đầu làm một phép tính: Nếu lão đem mười vạn vạn linh thạch trong kho của tông môn gửi vào đó, mỗi năm lãi suất nhận được… có thể đủ để mua thêm mười tòa linh mạch.
“Không được! Đây là yêu thuật!” Mặc Vô Đạo hét lớn, nhưng bàn tay vẫn âm thầm đút tờ phiếu vào túi áo. “Đây chắc chắn là âm mưu của Thẩm Trường An nhằm làm suy yếu ý chí tu hành của chúng ta!”
“Vậy… thưa tông chủ, chúng ta có tham gia cuộc đấu giá ‘Vé mời VIP trọn đời’ tại ngân hàng vào ngày mai không ạ? Nghe nói thẻ đó có thể dùng để vay linh khí trực tiếp từ đất trời…” Tên trưởng lão lí nhí hỏi.
Mặc Vô Đạo khựng lại. Ánh mắt lão lóe lên một sự mâu thuẫn tột cùng, rồi lão hừ lạnh một tiếng: “Đi! Chuẩn bị xe! Ta đi là để thám thính thực hư, để tìm sơ hở mà tiêu diệt cái mầm mống họa hại này, tuyệt đối không phải vì cái thẻ VIP kia!”
—
Trở lại Khách sạn Trường Sinh, không khí lễ hội đang lên cao điểm. Kim Bất Hoán lúc này đang đứng trên bục cao giữa sảnh, thông báo một tin chấn động mới:
“Thưa toàn thể quý khách hàng và các chủ nợ kính mến! Nhằm đa dạng hóa danh mục đầu tư, Ngân hàng Trường Sinh chính thức ra mắt gói ‘Trái phiếu Thiên Đạo’. Quý khách đầu tư vào đây sẽ được hưởng quyền lợi… tái sinh sớm nếu chẳng may độ kiếp thất bại!”
Đám đông tu sĩ ồ lên như sóng vỗ. Đây không còn là ngân hàng nữa, đây là nơi ban phát sự sống.
Trong bóng tối của quầy lễ tân, Vân Cơ nhìn sang Thẩm Trường An, người đang nhàn nhã uống rượu: “Chủ nhân, ngài thực sự có thể cho họ tái sinh sao?”
Thẩm Trường An nhếch môi: “Ta đâu có nói là tái sinh nguyên vẹn? Ta chỉ bảo là tái sinh ‘sớm’. Một con kiến tái sinh thành một con gián, cũng là tái sinh vậy. Quan trọng là họ tin vào điều đó và tự nguyện đưa tiền ra.”
Đúng lúc đó, từ ngoài cửa, một thiếu niên kiêu ngạo bước vào. Y chính là sứ giả của một tộc Yêu hùng mạnh phương Bắc. Y nhìn quanh cái ngân hàng nhộn nhịp với ánh mắt khinh miệt, định dùng uy áp để ép Kim Bất Hoán.
Thế nhưng, y chưa kịp lên tiếng thì Tiểu Hắc đã xuất hiện ngay sau lưng, khẽ khạc ra một cái hắt hơi khiến cả sảnh rung chuyển.
“Đừng gây rối tại nơi kinh doanh.” Thẩm Trường An lạnh nhạt vang lên từ trên lầu hai. “Ở đây không phân biệt Tiên, Ma hay Yêu. Ở đây chỉ có hai loại người: Người nợ tiền và người gửi tiền. Ngươi là loại nào?”
Vị sứ giả Yêu tộc toát mồ hôi hột, cái uy phong vốn có lập tức biến mất sạch sẽ: “Ta… ta đến để mở tài khoản cho Yêu Hoàng đại nhân.”
Thẩm Trường An cười, một nụ cười thực sự rạng rỡ vì vừa nhìn thấy một miếng mồi lớn: “Vân Cơ, hướng dẫn khách quý làm thủ tục. Kim Bất Hoán, chuẩn bị hợp đồng hạng kim cương. Lão Tà, cho thêm một bát mì tôm vị rồng loại thượng hạng tặng kèm, tính phí phục vụ 200%.”
Tiếng lạch cạch của bàn tính ngọc lại vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng ồn ào của đám đông đang cuồng nhiệt. Tu chân giới từ nay về sau sẽ không còn như trước nữa. Trong khi các thế lực khác còn đang tranh giành linh mạch, tranh giành bí kíp, thì Thẩm Trường An đã nắm giữ trong tay một thứ vũ khí đáng sợ nhất: Hệ thống tín dụng.
Đêm nay, Thẩm Trường An kê gối nằm trên một đống vàng… à không, nằm trên sổ sách của toàn thế giới, mỉm cười đi vào giấc ngủ. Ở phía xa, tiếng Mặc Vô Đạo lén lút chỉ đạo cấp dưới chuẩn bị tiền gửi tiết kiệm vang vọng trong màn đêm như một minh chứng cho sự thất bại hoàn toàn trước sức mạnh của đồng tiền.
Tiên nhân có thể không sợ cái chết, nhưng họ sợ phá sản. Đó chính là chân lý mới tại Khách sạn Trường Sinh.