Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 185: ** Thẩm Trường An nghỉ hưu?
**CHƯƠNG 185: THẨM TRƯỜNG AN NGHỈ HƯU?**
Ánh nắng buổi sớm ở Vực Không Gian Số 0 mang một sắc vàng nhạt kỳ ảo, len lỏi qua những tầng mây ngũ sắc của Phù Thế Linh Giới, chiếu rọi xuống tấm biển hiệu bằng gỗ đen khắc bốn chữ vàng ròng: "Trường Sinh Khách Sạn".
Bên trong khách sạn, không khí vốn dĩ phải trang nghiêm của một nơi quy tụ các đại năng tu chân lại bị phá vỡ bởi một tiếng ngáp dài thườn thượt.
Thẩm Trường An, vị chủ nhân khiến cả Tiên giới lẫn Ma giới đều phải kiêng dè, lúc này đang nằm vắt vẻo trên một chiếc ghế xích đu làm từ gỗ Sưa ngàn năm. Tay trái anh cầm một ly nước linh quả ướp lạnh, tay phải cầm một chiếc quạt nan rách nát – món "pháp bảo" duy nhất mà anh dùng không phải để chiến đấu mà để đuổi ruồi.
Anh khẽ lật cuốn sổ thu chi bọc da rồng, nhìn vào con số dư cuối trang. Một dãy số không dài dằng dặc, dài đến mức ngay cả một kẻ yêu tiền như Thẩm Trường An cũng cảm thấy có chút… mỏi mắt.
"Hệ thống, ngươi nói xem, tiền nhiều để làm gì?" Thẩm Trường An lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Vườn Rau Vạn Cổ nơi mấy gốc linh dược vạn năm đang bị dùng làm… cọc buộc dây phơi quần áo cho nhân viên.
[Keng! Ký chủ đã đạt đến ngưỡng tích lũy tài sản 'Phú Khả Địch Quốc'. Đề nghị ký chủ tiếp tục nỗ lực nâng cấp Khách sạn lên cấp độ 'Thiên Đình Chi Chủ'.]
"Nỗ lực? Ngươi có biết chữ 'lười' viết như thế nào không?" Thẩm Trường An thở dài, đặt ly nước xuống bàn đá. "Lão tử từ lúc xuyên không đến nay, ngày nào cũng phải tính toán vặt lông đám tiên nhân kia. Đứa thì nợ tiền phòng, đứa thì làm hỏng bồn cầu linh thạch, đứa lại muốn ăn quỵt mì tôm… Ta mệt rồi."
Ý tưởng về hai chữ "nghỉ hưu" như một mầm non vừa được tưới nước linh tuyền, nhanh chóng đâm chồi nảy lộc trong đầu anh. Phải, anh muốn nghỉ hưu! Anh muốn giao lại cái gánh nặng ngọt ngào này cho kẻ khác, còn mình thì chỉ việc đi dạo khắp đa vũ trụ, tiêu tiền và xem các tiểu tỷ tỷ múa hát.
"Vân Cơ! Lão Tà! Tiểu Hắc! Cả cái tên ATM di động họ Kim kia nữa, tất cả vào đây họp cho ta!"
Tiếng gọi của Thẩm Trường An không dùng linh lực, nhưng nhờ quy tắc của "Lĩnh vực tuyệt đối", nó vang vọng đến từng ngóc ngách của khách sạn, từ khu bếp sực nức mùi gia vị của Lão Tà đến phòng hành chính đầy mùi nước hoa hồ ly của Vân Cơ.
Năm phút sau, sảnh chính của khách sạn tràn ngập một bầu không khí kỳ quái.
Lão Tà (Tà Độc Ma Quân) vẫn khoác trên mình chiếc tạp dề màu hồng thêu hoa, tay cầm một con dao phay rỉ sét nhưng ẩn chứa sát khí có thể chém đứt cả không gian. Lão cau mày: "Chủ nhân, ta đang ninh xương cốt rồng đen nửa chừng, có chuyện gì mà vội thế? Không có lý do chính đáng, ta sẽ bắt ngài nếm thử món 'Vạn Độc Thập Cẩm' vừa nghiên cứu đấy."
Vân Cơ nhẹ nhàng xoay người, tà áo lụa mỏng tang như mây bay khẽ lướt qua sàn nhà bóng loáng. Cô cầm một chiếc khăn tay, điên cuồng lau một vết bẩn li ti trên cạnh bàn gỗ. "Chủ nhân, nếu là chuyện tăng lương thì đừng nói, nô tỳ vừa mới đặt mua một lô nước rửa tay từ Tây Thiên cực lạc, tốn không ít đâu."
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn – lạch bạch chạy tới, ngậm trong miệng một miếng linh thạch cốt hạng thượng đẳng, đuôi ngoáy tít mù, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Thẩm Trường An như chờ đợi một bữa tiệc lớn.
Cuối cùng là Kim Bất Hoán, nhị thiếu gia thương hội lớn nhất giới tu tiên, hiện đang kiêm chức "trưởng ban ký kết hợp đồng". Anh chàng ăn mặc bảnh bao, tay cầm bàn tính ngọc đế quang, mặt hớn hở: "Đại ca, có con cừu béo nào mới vào à? Để em, lần này em nhất định khiến hắn phải cầm cố cả tông môn để trả tiền dịch vụ massage!"
Thẩm Trường An nhìn một vòng dàn nhân sự "đỉnh cấp" nhưng "bất thường" của mình, nghiêm túc tằng hắng một cái:
"Ta quyết định rồi. Từ hôm nay, ta sẽ nghỉ hưu."
Không gian đông cứng lại.
Lão Tà ngừng thái hành, con dao phay suýt chút nữa rơi xuống ngón chân. Vân Cơ đang lau bàn thì khựng lại, đôi tai hồ ly trên đầu dựng đứng lên vì sốc. Tiểu Hắc thì thảng thốt đến mức rơi luôn miếng linh thạch đang ngậm.
"Nghỉ hưu?" Lão Tà là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bằng một tiếng cười khẩy. "Chủ nhân, ngài không bị tâm ma quấy nhiễu đấy chứ? Hay là hôm qua uống rượu của Lý Bạch quá chén rồi? Ngài mà nghỉ hưu, ai sẽ bảo vệ cái khách sạn này trước đám tiên đế điên cuồng ngoài kia? Ai sẽ phê duyệt danh mục thuốc độc hàng tháng cho nhà bếp của ta?"
Vân Cơ lập tức lộ vẻ mặt sầu thảm, mị thuật vô thức vận hành khiến không gian xung quanh trở nên u buồn: "Chủ nhân… có phải ngài chán ghét Vân Cơ hay làm đổ nước lau sàn không? Hay ngài không thích bộ sườn xám mới của nô tỳ? Ngài đi rồi, ai sẽ khen ngợi vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành này mỗi sáng đây?"
Thẩm Trường An xua tay: "Bình tĩnh! Ta chỉ là muốn giao lại quyền quản lý cho các ngươi thôi. Ta sẽ lui về phía sau làm 'Chủ tịch danh dự'. Kim Bất Hoán sẽ làm Tổng giám đốc điều hành, Vân Cơ làm Giám đốc nhân sự và vệ sinh, Lão Tà làm Giám đốc ẩm thực và an toàn thực phẩm. Còn Tiểu Hắc… vẫn là bảo vệ kiêm linh vật."
Kim Bất Hoán nghe xong, đôi mắt tỏa ra ánh sáng còn rực rỡ hơn cả linh thạch. "Đại ca! Ngài thật sự tin tưởng giao lại đế chế này cho em sao? Trời ơi, em sẽ biến khách sạn này thành chuỗi nhượng quyền khắp 3000 thế giới! Em sẽ phát hành cổ phiếu Trường Sinh! Em sẽ…"
"Câm miệng ngay cho lão phu!" Lão Tà gầm lên, trừng mắt nhìn Kim Bất Hoán. "Thằng nhóc ranh, ngươi mà làm chủ, khách sạn này sẽ biến thành cái động tiền chỉ sau ba ngày. Ta không phục!"
Thẩm Trường An day day thái dương: "Được rồi, để công bằng, ta sẽ tiến hành thử nghiệm trong vòng 24 giờ. Trong 24 giờ tới, ta sẽ không nhúng tay vào bất cứ việc gì, trừ khi khách sạn bị san bằng. Nếu các ngươi vận hành tốt, ta sẽ chính thức bắt đầu kỳ nghỉ hưu dài hạn của mình."
—
Cuộc thử nghiệm nghỉ hưu của Thẩm Trường An bắt đầu vào đúng giờ Thìn.
Anh chuyển một chiếc ghế dài ra ban công tầng cao nhất, cầm theo một cuốn tiểu thuyết giải trí mua từ hệ thống và một hũ trà ngâm lá tiên dược. Từ vị trí này, anh có thể quan sát toàn bộ sảnh chính bên dưới.
Nhưng sự yên bình chỉ kéo dài đúng mười lăm phút.
Bên dưới bắt đầu có tiếng cãi vã. Thẩm Trường An hé mắt nhìn xuống qua kẽ lá. Một vị khách hàng mới vừa bước vào. Đó là một gã tu sĩ trung niên có khí chất cực kỳ nóng nảy, trên lưng vác một thanh đại đao rộng bản, mỗi bước đi đều khiến mặt đất khách sạn rung chuyển nhẹ.
"Chủ quán đâu! Ra đây cho lão phu!" Gã tu sĩ đập bàn rầm rầm. "Tại sao bát mì tôm 'Hương vị rồng' của ta lại không có miếng thịt rồng nào? Các ngươi định treo đầu dê bán thịt chó sao?"
Kim Bất Hoán trong bộ đồ vest mới toanh, tự tin bước ra, mỉm cười chuẩn mực: "Kính thưa quý khách, theo điều 4, khoản 9 của menu khách sạn, 'mì tôm hương vị rồng' có nghĩa là sợi mì được làm từ tinh bột linh mễ trộn với nước bọt rồng đỏ (loại nhỏ), mang lại cảm giác mạnh mẽ như rồng bay. Chúng tôi chưa bao giờ nói có thịt rồng ở bên trong. Nếu ngài muốn có thịt rồng, vui lòng gọi món 'Long Nhục Thập Cẩm' giá 50 vạn linh thạch một bát."
Gã tu sĩ nổ đom đóm mắt: "50 vạn? Các ngươi là cướp à! Lão phu đường đường là Trưởng lão của Liệt Hỏa Tông, đi đâu cũng được cung phụng, hôm nay lại bị một thằng nhóc lừa tiền? Đánh!"
Hắn rút đại đao, lửa cháy hừng hực định bổ xuống quầy lễ tân.
Nếu là Thẩm Trường An, anh sẽ chỉ búng tay một cái để tước đoạt toàn bộ tu vi của gã. Nhưng hôm nay, người đứng đó là Kim Bất Hoán. Thay vì ra tay, Kim Bất Hoán lại lúng túng rút ra một tập hợp đồng dài ba mét: "Quý khách bình tĩnh! Trong nội quy khách sạn có ghi, nếu đánh vỡ gạch lát sàn, ngài phải bồi thường theo giá thị trường nhân thêm hệ số 10…"
"Bồi thường cái đầu nhà ngươi!" Gã tu sĩ hét lớn, đao quang xé gió lao xuống.
Ngay lúc đó, một bóng hồng lướt qua. Vân Cơ xuất hiện, nhưng không phải để đánh trả bằng pháp thuật. Cô cầm một chiếc chổi lông gà làm từ lông của Phượng Hoàng, vẻ mặt kinh hoàng hét lên: "Dừng tay! Cát! Cát từ đao của ngươi rơi xuống sàn nhà sạch bóng của ta rồi! Ngươi có biết ta vừa dùng mười loại tinh dầu để lau chỗ đó không hả đồ bẩn thỉu!"
"Ách…" Gã tu sĩ sững sờ. Đao thế của hắn đang cực thịnh lại bị một cơn giận dữ vì "sạch sẽ" của một nữ hồ ly làm cho chệch hướng.
"Chưa hết!" Lão Tà từ trong bếp xách theo một cái muôi khổng lồ, mặt mũi ám khói đen xì xông ra. "Kẻ nào chê đồ ăn của lão phu dở? Ngươi nói mì tôm không có vị rồng? Được, lão phu vừa mới chắt lọc được dịch độc từ tuyến nước bọt của Cửu Đầu Xà, vào đây, lão phu cho ngươi ăn thử cái gì gọi là 'hương vị thật sự'!"
Ba người bọn họ quây gã tu sĩ vào giữa. Kim Bất Hoán lo tính tiền đền bù, Vân Cơ lo bụi bẩn, Lão Tà lo ép ăn "độc phẩm". Hiện trường trở nên hỗn loạn hơn cả một phiên chợ vỡ.
Thẩm Trường An nằm trên lầu, nhắm mắt lại thở dài: "Bọn họ rốt cuộc là đang quản lý khách sạn hay đang diễn kịch hài vậy?"
Chưa dừng lại ở đó, biến cố thực sự mới bắt đầu khi "ATM di động" – Kim Bất Hoán – vì quá hưng phấn với chức vị mới mà thực hiện một chính sách khuyến mãi "điên rồ".
"Mọi người nghe đây! Chào mừng ngày đầu tiên tôi làm Giám đốc, hôm nay giảm giá 90% tất cả các loại phòng cho Tiên nữ! Tặng thêm một liệu trình massage linh khí miễn phí do chính tay tôi thực hiện!"
Thông báo này như một quả bom nổ chậm vừa kích hoạt. Chỉ trong chưa đầy một canh giờ, cửa khách sạn suýt bị đổ sập bởi hàng nghìn nữ tu từ khắp các môn phái lân cận tràn về. Đủ loại hương thơm, váy vóc lụa là, và tiếng ồn ào xuyên thủng màng nhĩ vang lên khắp nơi.
Vân Cơ hóa điên vì hàng nghìn người dẫm lên sàn nhà sạch sẽ của cô. Lão Tà gào thét trong bếp vì đơn hàng mì tôm tăng lên đột biến khiến lão làm không kịp thở. Tiểu Hắc thì bị một đám tiên nữ quây lại khen "chó nhỏ dễ thương" và bị nhồi nhét đủ loại bánh ngọt tu luyện đến mức trướng bụng.
Đến giữa trưa, khách sạn Trường Sinh trông giống một cái chuồng chim khổng lồ hơn là một nơi "Tiên nhân dừng bước".
Thẩm Trường An nhìn đống hỗn độn bên dưới, cảm thấy cái kế hoạch nghỉ hưu của mình đang lung lay dữ dội. Anh định đứng dậy can thiệp, nhưng lại tự nhủ: "Không được, mình đã nói là nghỉ hưu rồi. Phải kiên trì. Tiền… chắc vẫn còn đó thôi, đúng không?"
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng chính.
Một đạo kiếm khí màu xanh băng lạnh lẽo chẻ đôi đám đông đang ồn ào. Tuyết Nhi – Thánh Nữ Băng Giá của Thiên Tuyết Sơn, vị khách quen thuộc kiêm "fangirl" thầm lặng của món ăn Lão Tà – bước vào với khuôn mặt còn lạnh hơn cả sương giá vạn năm.
Cô nhìn Kim Bất Hoán đang cười hì hì định tiếp cận một vị tiên nữ khác, rồi nhìn sảnh khách sạn bẩn thỉu đầy vết chân, cuối cùng nhìn vào bếp nơi Lão Tà đang tung chảo điên cuồng.
"Thẩm Trường An đâu?" Giọng Tuyết Nhi thanh lạnh nhưng ẩn chứa nộ khí.
Kim Bất Hoán run rẩy: "Đại ca… đại ca đi nghỉ hưu rồi. Hiện tại tôi là…"
"Ngươi không đủ tư cách." Tuyết Nhi ngắt lời. Cô quay sang nhìn các tiên nữ đang vây quanh Tiểu Hắc, rồi vung tay một cái, một luồng hàn khí cực mạnh đóng băng toàn bộ sàn nhà (điều này vô tình làm Vân Cơ hét lên đau đớn vì 'đá làm bẩn gạch').
"Nơi này là Trường Sinh Khách Sạn, là nơi duy nhất trên thế giới này ta có thể tìm thấy chút thanh tĩnh." Tuyết Nhi ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, nơi Thẩm Trường An đang giả vờ ngủ. "Chủ quán, nếu ngài không ra, ta sẽ đóng băng toàn bộ cái khách sạn này, và ngài sẽ không thu được một xu tiền điện nào từ dịch vụ sưởi ấm đâu."
Nghe đến chữ "tiền", lỗ tai Thẩm Trường An khẽ động. Anh thở dài, biết rằng giấc mơ lười biếng của mình đã tan thành mây khói.
Anh đứng dậy, bước ra lan can, khẽ búng tay một cái.
*Răng rắc!*
Một luồng áp lực vô hình từ trên cao ập xuống, lập tức đóng băng toàn bộ chuyển động của hàng nghìn người trong sảnh. Kiếm khí của Tuyết Nhi tan biến, đám đông ồn ào im bặt, ngay cả muôi của Lão Tà cũng dừng lại giữa không trung.
"Quy tắc thứ nhất của Trường Sinh Khách Sạn: Cấm làm ồn quá 60 decibel." Giọng Thẩm Trường An vang lên, không lớn nhưng đầy quyền uy. "Quy tắc thứ hai: Mọi chương trình giảm giá do Kim Bất Hoán đưa ra trong lúc thần trí không tỉnh táo đều bị hủy bỏ. Tất cả các vị khách nam hay nữ, vui lòng thanh toán đủ 100% hóa đơn kèm theo phí dịch vụ 'làm phiền chủ quán nghỉ ngơi' là 20%."
Vân Cơ lập tức nhảy dựng lên vì sung sướng: "Chủ nhân! Ngài về rồi!"
Lão Tà lẩm bẩm: "Hừ, xem ra cái gã tham tiền này vẫn là không bỏ được đống linh thạch."
Kim Bất Hoán mếu máo: "Đại ca, em chỉ muốn kích cầu tiêu dùng thôi mà…"
Thẩm Trường An hạ xuống sàn nhà bằng một phong thái nhẹ nhàng, liếc nhìn gã tu sĩ ban sáng – lúc này đang run rẩy quỳ dưới đất. Anh mỉm cười, nụ cười chuẩn thương gia: "Vị khách này, nãy ngài định đập quầy của ta phải không? Kim Bất Hoán tính sổ chưa kỹ rồi. Gạch này là đá 'Vạn Niên Lam', vận chuyển từ vùng cực bắc, công lắp đặt do một đại sư trận pháp thực hiện. Tổng chi phí đền bù là 100 vạn linh thạch. Ngài thanh toán bằng thẻ hay bằng nội đan?"
Gã tu sĩ lắp bắp: "Ta… ta trả tiền mặt!"
Sau khi giải quyết xong mớ hỗn độn, tiễn đám khách hàng "khuyến mãi" đi với những hóa đơn đỏ rực, khách sạn Trường Sinh cuối cùng cũng trở lại vẻ thanh tịnh (và sạch bóng bụi bẩn theo ý Vân Cơ).
Thẩm Trường An mệt mỏi ngồi lại quầy lễ tân, cầm lấy chiếc bàn tính quen thuộc. Lạch cạch, lạch cạch… tiếng âm thanh giòn tan của các hạt bàn tính vang lên khiến tâm hồn anh đột ngột cảm thấy bình yên lạ kỳ.
"Chủ nhân, không nghỉ hưu nữa à?" Vân Cơ nghiêng đầu hỏi, tay dâng lên tách trà nóng.
Thẩm Trường An liếc nhìn ba đứa nhân viên của mình – đứa thì tham tiền, đứa thì cuồng sạch sẽ, đứa thì hung dữ, đứa thì chỉ biết ăn. Anh nhận ra, nếu anh đi rồi, cái khách sạn này chắc chắn sẽ biến thành một đống đổ nát sau chưa đầy ba ngày, hoặc tệ hơn, nó sẽ phá sản. Mà đối với anh, nhìn khách sạn phá sản còn đau lòng hơn bị tước đoạt tu vi.
"Nghỉ hưu cái gì chứ?" Anh thở dài, tay gảy bàn tính liên hồi. "Lão tử sinh ra là số vất vả rồi. Đi, Lão Tà, làm một bát mì tôm vị bò, không cay, không độc, tặng kèm một miếng thịt linh thú thực sự nhé. Tính vào chi phí phúc lợi nhân viên."
"Rõ, thưa chủ nhân!" Lão Tà cười hề hề, quay người vào bếp.
"Còn Vân Cơ, đừng lau cái bàn đó nữa, ngươi đã lau nó 50 lần từ sáng đến giờ rồi. Đi chuẩn bị phòng cho Tuyết Nhi đi, cô ấy muốn ở lại đây vài ngày để 'hạ hỏa'."
"Vâng ạ!"
Tiểu Hắc nhảy lên đùi Thẩm Trường An, dụi dụi cái đầu nhỏ. Anh xoa đầu nó, ánh mắt lấp lánh nhìn ra ngoài cửa khách sạn. Một nhóm khách hàng mới – lần này trông giống những con cừu béo thực sự đến từ Tiên giới – đang đi tới.
"Lĩnh vực tuyệt đối" lại một lần nữa bao phủ toàn bộ không gian. Thẩm Trường An nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười vẫn không chạm đến đáy mắt như mọi khi:
"Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Vào cửa là khách, thanh toán trước khi nhận phòng. Ở đây chúng tôi không nhận tình cảm, chỉ nhận tiền mặt. Ai có ý kiến, vui lòng liên hệ với bảo vệ của chúng tôi – con chó đen đang vẫy đuôi kia kìa."
Ánh nắng chiều tà đổ dài bóng khách sạn trên mặt đất hoang vu. Tiếng bàn tính lạch cạch vẫn vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng chửi bới định kỳ của Lão Tà và tiếng hát mị hoặc của Vân Cơ.
Nghỉ hưu sao? Có lẽ phải đợi thêm vài vạn năm nữa, khi anh đã gom sạch linh thạch của cả cái đa vũ trụ này đã. Còn giờ, công việc "vặt lông tiên nhân" vẫn còn thú vị lắm.
[Hết chương 185]