Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 186: ** Tuyển dụng người kế nghiệp

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:12:22 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 186: TUYỂN DỤNG NGƯỜI KẾ NGHIỆP**

Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa kịp tản đi, tiếng lạch cạch quen thuộc của bàn tính ngọc đế quang đã vang lên từ quầy lễ tân của Khách sạn Trường Sinh.

Thẩm Trường An ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da rồng, chân gác lên bục gỗ, một tay cầm chén trà linh diệp ấm nóng, tay kia thì gảy hạt bàn tính nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh. Trước mặt anh là một cuốn sổ thu chi dày cộp, tỏa ra ánh sáng kim tiền nhàn nhạt.

“Lỗ… vẫn là lỗ! Tại sao tháng này tiền mua nước rửa bát cho Vân Cơ lại tăng vọt lên năm mươi viên thượng phẩm linh thạch? Nàng ta dùng nước hay dùng máu của tổ tiên để lau sàn vậy?”

Thẩm Trường An lẩm bẩm, khuôn mặt thư sinh thanh tú co giật nhẹ. Đừng nhìn anh hiện tại là chủ tể của vùng đất cấm này, hô phong hoán vũ, tước đoạt tu vi của đại năng trong chớp mắt mà lầm. Trong thâm tâm, Thẩm Trường An vẫn là gã tiểu tư bản của thế kỷ 21, kẻ xem việc một đồng linh thạch bị lãng phí là tội ác chống lại nhân loại.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn đang nằm cuộn tròn dưới chân anh, khẽ ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nhai nát thần binh cấp thiên. Nó dùng cái đuôi ngắn ngủn ngoáy ngoáy vào bắp chân chủ nhân như muốn an ủi, hoặc thực ra là nhắc nhở rằng bát cơm của nó hôm nay chưa có “xương linh thạch cốt”.

“Ngao…”

“Ăn cái gì mà ăn? Chỉ biết ăn!” Thẩm Trường An lườm nó một cái, nhưng tay vẫn thò vào ngăn kéo, ném ra một khối tinh thạch màu tím sẫm. Tiểu Hắc nhảy dựng lên, đớp gọn trong không trung, nhai rôm rốp như nhai kẹo.

Thẩm Trường An thở dài, buông bàn tính xuống, ánh mắt nhìn ra sảnh chính rộng thênh thang. Khách sạn Trường Sinh ngày càng lớn mạnh. Sau vụ thu phí “thiệt hại tinh thần” từ tông môn của Mặc Vô Đạo, danh tiếng của khách sạn đã lan đến tận những vị diện xa xôi nhất. Người đến nộp tiền thì ít, mà kẻ đến gây sự hoặc cầu xin che chở thì nhiều. Một mình anh quản lý đủ thứ chuyện: từ việc kiểm tra hạn sử dụng của mì tôm trong kho đến việc ngăn chặn các Tiên đế đánh nhau làm vỡ lọ hoa ở sảnh.

Cảm giác kiệt sức của một "quản lý cấp cao" bắt đầu xâm chiếm lấy anh. Thẩm Trường An chợt nảy ra một ý tưởng thiên tài, hay đúng hơn là một âm mưu "đổ vỏ" cực kỳ hợp pháp.

“Hệ thống, ra đây cho ta!”

Một bảng màn hình ảo chỉ mình Thẩm Trường An thấy hiện ra: *【Chủ nhân, hệ thống đang bận cập nhật tính năng 'Gội đầu dưỡng sinh luân hồi', ngài cần gì?】*

“Ta muốn tuyển dụng. Không phải phục vụ, không phải tạp vụ. Ta cần một 'Người kế nghiệp', hay nói cách khác là một 'Giám đốc điều hành' (CEO). Kẻ đó sẽ thay ta lo toan việc khách sạn, đối phó với khách hàng hắc ám, còn ta chỉ cần ngồi ở hậu đài đếm tiền và đi câu cá ở Hồ Vô Tận.”

Hệ thống im lặng một chút, rồi dòng chữ hiện ra: *【Yêu cầu này phù hợp với tiến trình mở rộng quy mô. Đang phát tin tuyển dụng vượt không gian… Phí quảng cáo: 100 vạn linh thạch.】*

“Ngươi…” Thẩm Trường An nghiến răng, “Trừ đi! Nhưng hãy đảm bảo là tin tức phải bay tới tai những kẻ 'ưu tú' nhất, hoặc ít nhất là những kẻ có khả năng kiếm tiền tốt nhất!”

Mười phút sau, trước cổng Khách sạn Trường Sinh, một tấm bia đá khổng lồ bằng bạch ngọc đột ngột mọc lên từ dưới đất. Trên mặt bia, dòng chữ bằng chân hỏa màu vàng kim rực cháy, lấp lánh đến mức đứng từ cách đó mười dặm vẫn thấy rõ:

**“TUYỂN DỤNG NGƯỜI KẾ NGHIỆP TRƯỜNG SINH KHÁCH SẠN”**
* **Quyền lợi:** Làm chủ vạn giới, ngồi trên đầu tiên nhân, cơm bưng nước rót, lương tháng vô tận, miễn phí dịch vụ gội đầu dưỡng sinh vĩnh viễn.
* **Yêu cầu:** Da mặt dày hơn tường thành, tâm can đen hơn hố đen vũ trụ, có khả năng mỉm cười khi đang lột sạch túi tiền của khách hàng. Đặc biệt: Không sợ chết (vì sớm muộn gì cũng bị chủ khách sạn dọa chết).
* **Địa điểm phỏng vấn:** Sảnh chính – Khách sạn Trường Sinh.

Tin tức này giống như một quả bom nguyên tử ném vào mặt hồ yên tĩnh của tu chân giới. Trong phút chốc, toàn bộ linh thông mạng của các tông môn bùng nổ. Người ta không quan tâm đến "Người kế nghiệp" là gì, nhưng nhìn vào năm chữ "Lương tháng vô tận" và "Ngồi trên đầu tiên nhân", bất kỳ vị đại năng nào cũng cảm thấy máu trong người sục sôi.

Ba ngày sau.

Buổi phỏng vấn chính thức bắt đầu. Để đảm bảo tính trang trọng (và để thu thêm phí vào cửa), Thẩm Trường An đã yêu cầu Lão Tà dọn dẹp sảnh chính, kê một cái bàn gỗ đàn hương dài ở giữa, nơi anh ngồi giữa, bên trái là Vân Cơ với bộ váy lụa trắng muốt và nụ cười công nghiệp, bên phải là Lão Tà đang cầm một con dao phay rỉ sét và mặc cái tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ.

“Tiếp theo, ứng viên số 001.” Thẩm Trường An gõ gõ cây bút lông xuống bàn.

Người đầu tiên bước vào là một nam tử trung niên, râu tóc rối bời nhưng kiếm khí quanh thân mạnh đến mức khiến không khí rít gào. Hắn mang theo một thanh cự kiếm sau lưng, ánh mắt đầy vẻ tang thương.

“Tại hạ là Mặc Cổ, danh xưng Kiếm Thánh vùng Đông Hải. Ta đã đạt đến cảnh giới Thiên Nhân hợp nhất, một kiếm có thể chém đứt nhân duyên. Ta muốn làm chủ khách sạn này để tìm kiếm cực hạn của kiếm đạo trong sự trường thọ.”

Thẩm Trường An không thèm ngẩng đầu, chỉ hỏi một câu: “Nếu có một vị khách là Tiên Đế đến ăn mì tôm, sau khi ăn xong lão nói không mang tiền và định dùng một chiêu Kiếm phá hư không để quỵt nợ. Ngươi xử lý thế nào?”

Mặc Cổ mắt lóe hàn quang: “Kiếm của ta sẽ nhanh hơn lão. Ta sẽ cho lão thấy thế nào là kiếm đạo đích thực!”

Thẩm Trường An thở dài, gạch một cái chéo đỏ chót vào hồ sơ: “Loại! Khách sạn cần tiền, không cần thi thể. Ngươi giết lão thì ai trả tiền bát mì? Ai đền cái bàn bị hỏng? Ai lau vệt máu trên sàn? Đuổi ra!”

Mặc Cổ còn định phản bác thì Lão Tà đã đứng dậy, dao phay trong tay xoay một vòng: “Cút, hay là muốn làm gia vị cho món 'Lòng xào lăn luân hồi' của lão phu?”

Sát khí ma đạo nghìn năm của Lão Tà bùng phát, vị Kiếm Thánh kia rùng mình một cái, ôm kiếm bỏ chạy trối chết.

“Người thứ hai!” Thẩm Trường An hô lớn.

Một mùi hương nồng nàn, ngào ngạt tựa trăm hoa đua nở tràn vào. Một nữ tử quyến rũ, mặc đạo phục cắt xẻ táo bạo của Hợp Hoan Tông bước vào. Nàng ta liếc mắt đưa tình với Thẩm Trường An, đôi môi mọng đỏ khẽ hé:

“Tiểu nữ Liễu Như Yên, nguyện mang nhan sắc này để quản lý khách sạn, khiến mọi nam nhân vào đây đều phải cam tâm tình nguyện dốc hết túi tiền…”

Nàng ta bắt đầu thi triển mị thuật, không gian xung quanh trở nên mờ ảo. Tuy nhiên, khi mị lực chạm đến phạm vi một mét quanh Thẩm Trường An thì đột ngột tan biến như khói bếp gặp gió mạnh.

“Dịch vụ phòng là gì?” Thẩm Trường An thản nhiên hỏi.

Liễu Như Yên hơi khựng lại, nụ cười càng thêm mời gọi: “Chủ nhân muốn… kiểu dịch vụ nào cũng có. Chúng ta có thể bàn luận sâu hơn trong phòng kín, trên chiếc giường lớn của khách sạn…”

“Bộp!”

Thẩm Trường An đập mạnh tay xuống bàn, làm chén trà bắn tung tóe.

“Sai lầm! Sai lầm nghiêm trọng! Khách sạn chúng ta là khách sạn 5 sao, môi trường lành mạnh, tu hành thanh tịnh! Ngươi mang tư duy kinh doanh không chính đáng vào đây là làm ô uế thương hiệu của ta. Hơn nữa, nhìn cái móng tay dài năm phân của ngươi xem, làm sao mà lau dọn kệ tủ được? Vân Cơ, tống cổ nàng ta ra ngoài cho ta!”

Vân Cơ vốn đã khó chịu với sự hiện diện của một hồ ly tinh khác (theo nghĩa bóng), liền đứng bật dậy. Đuôi cáo đằng sau hiện ra, một luồng yêu lực bùng nổ, quét sạch Liễu Như Yên ra khỏi cửa như quét một bao rác.

“Chủ nhân, loại người này không nên phỏng vấn, tốn thời gian lau sàn của ta!” Vân Cơ cằn nhằn, rút khăn tay ra lau chỗ Liễu Như Yên vừa đứng.

“Bình tĩnh, phải giữ thái độ chuyên nghiệp của nhà tuyển dụng.” Thẩm Trường An day day thái dương, “Tiếp theo, ứng viên số 003.”

Lần này, một thanh niên gầy gò, đeo một cặp kính gọng đen (không biết đào đâu ra) bước vào. Hắn mặc một chiếc áo trường bào cũ kỹ nhưng sạch sẽ đến lạ lùng. Trên tay hắn không cầm vũ khí, mà cầm một xấp giấy tờ và một chiếc bàn tính gỗ giản đơn.

“Tại hạ Sở Mặc, tán tu, tu vi Trúc Cơ kỳ.”

Lão Tà cười khẩy: “Trúc Cơ? Ở đây chó bảo vệ còn mạnh hơn ngươi vạn lần. Ngươi đến để làm thức ăn cho cá à?”

Sở Mặc không hề sợ hãi, hắn nhìn thẳng vào Thẩm Trường An, đẩy nhẹ gọng kính: “Thưa Thẩm quản lý, tôi không đến đây để đánh nhau. Tôi đã quan sát tấm bia tuyển dụng của ngài. Ngài nói cần kẻ có da mặt dày và tâm can đen, nhưng quan trọng nhất là phải kiếm được tiền. Theo tôi tính toán, phí quảng cáo 100 vạn linh thạch mà ngài vừa chi cho hệ thống là một khoản đầu tư sai lầm.”

Thẩm Trường An nheo mắt, có chút hứng thú: “Ồ? Tại sao?”

“Thay vì bỏ 100 vạn ra quảng cáo, ngài nên dùng 50 vạn để tổ chức một cuộc thi 'Đại hội võ lâm' ngay tại đây, bán vé vào cửa 10 viên linh thạch một người. Sau đó bán độc quyền quyền livestream cho các tông môn với giá 30 vạn. 20 vạn còn lại dùng để nhập khẩu loại linh dược gây khát nước, cho vào món ăn miễn phí, sau đó bán nước uống với giá gấp 100 lần. Như vậy, thay vì mất tiền, ngài sẽ thu về ít nhất 300 vạn trong một ngày.”

Không gian trong sảnh lặng đi.

Lão Tà há hốc mồm. Vân Cơ ngừng lau sàn. Ngay cả Tiểu Hắc cũng ngừng nhai xương, nhìn Sở Mặc như nhìn một loại quái vật mới.

Thẩm Trường An đứng phắt dậy, đôi mắt sáng rực như thấy được một mỏ kim cương. Anh đi xuống khỏi bục, nắm lấy tay Sở Mặc: “Đồng chí! Cuối cùng ta cũng tìm thấy người có cùng tần số rồi! Ngươi… ngươi đã bao giờ nghe đến khái niệm 'Bán hàng đa cấp' hay 'Phát hành cổ phiếu' chưa?”

Sở Mặc chỉnh lại kính: “Tôi chưa nghe, nhưng dựa trên logic về lòng tham của con người mà ngài vừa ám chỉ, tôi có thể tự xây dựng một mô hình kinh doanh tương tự trong vòng ba nén nhang.”

“Tốt! Tốt lắm!” Thẩm Trường An cười lớn, nụ cười lần này thật sự có vài phần chạm đến đáy mắt, “Nhưng, còn một bài kiểm tra cuối cùng. Nếu ta giao cho ngươi quản lý khách sạn, ngươi sẽ làm gì để đối phó với kẻ định chiếm đoạt khách sạn này – ví dụ như tên Mặc Vô Đạo của Thái Thượng Tông?”

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, rút từ trong tay áo ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ chói: “Rất đơn giản. Tôi sẽ làm giả một bản báo cáo tài chính cho thấy khách sạn đang nợ nần chồng chất, bị nguyền rủa bởi 99 loại thiên tai và đang nằm trong diện giải tỏa của Thiên Đạo. Sau đó, tôi sẽ gán nợ toàn bộ đống 'tài sản độc hại' này cho Mặc Vô Đạo với giá rẻ mạt. Lão ta sẽ tự nguyện nộp hết tài sản tích cóp cả đời để mua lấy một 'cái vỏ rỗng' đầy rẫy tai họa. Lúc lão nhận ra thì khách sạn thật đã dời đi chỗ khác từ lâu rồi.”

Thẩm Trường An sững sờ. Anh buông tay Sở Mặc ra, lùi lại hai bước, sắc mặt nghiêm túc:

“Lão Tà, Vân Cơ, bắt gã này lại cho ta!”

“Hả? Sao thế chủ nhân? Chẳng phải hắn rất hợp ý ngài sao?” Vân Cơ ngơ ngác.

“Hợp cái con khỉ!” Thẩm Trường An gào lên, “Gã này tâm can còn đen hơn cả ta! Để hắn làm quản lý, có khi ngày mai hắn bán luôn cả ta và cái khách sạn này đi mất! Hắn không phải người kế nghiệp, hắn là đối thủ cạnh tranh trực tiếp!”

Sở Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Thẩm quản lý, ngài đang lo lắng quá mức. Tôi chỉ là người làm công ăn lương. Nếu ngài trả tôi một mức lương hợp lý, ví dụ như 1% doanh thu từ việc 'vặt lông' khách hàng, tôi sẽ trung thành hơn bất kỳ ai.”

Thẩm Trường An nhìn Sở Mặc, rồi nhìn vào túi tiền đang vơi dần sau mỗi lần nâng cấp khách sạn, rồi lại nhìn vào đống công việc đang chờ xử lý. Sự đấu tranh nội tâm của anh diễn ra quyết liệt.

Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng rầm rầm như sấm sét.

“Thẩm Trường An! Bước ra đây cho lão phu! Ngươi dám treo biển tuyển dụng xúc phạm đến Tiên giới như vậy sao? Cái gì mà 'Ngồi trên đầu tiên nhân'? Hôm nay lão phu sẽ san bằng cái quán trọ rách nát này của ngươi!”

Mặc Vô Đạo, với bộ râu trắng bay phất phơ và khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ, đang đứng lơ lửng trên không trung, đằng sau là hàng trăm đệ tử tinh nhuệ của Thái Thượng Tông.

Thẩm Trường An nhìn ra ngoài, rồi quay lại nhìn Sở Mặc: “Ngươi nói xem, giờ giải quyết vụ này thế nào?”

Sở Mặc không chút do dự, lật tờ giấy trong tay lại, bắt đầu vẽ một cái sơ đồ kỳ quái: “Rất dễ. Ngài cứ ra ngoài giả vờ thương lượng, kéo dài thời gian. Tôi sẽ lập tức viết một thông cáo báo chí, tuyên bố rằng Thái Thượng Tông đang có ý định thâu tóm khách sạn để tăng giá phòng lên gấp 10 lần. Toàn bộ các tông môn khác đang có mặt ở đây vì phỏng vấn chắc chắn sẽ không để yên. Chúng ta sẽ dùng mâu thuẫn của đám khách hàng để giải quyết gã râu trắng kia.”

Thẩm Trường An cười hắc hắc: “Lão Tà, vào bếp làm 100 bát mì tôm loại rẻ nhất, chuẩn bị bán cho những kẻ sắp đến 'xem kịch'. Vân Cơ, ra cổng bán vé 'Xem Tiên đế đại chiến', giá khởi điểm 50 viên linh thạch. Còn Sở Mặc…”

“Tôi đây.”

“Chào mừng gia nhập ban quản lý. Từ giờ ngươi là 'Trưởng phòng Marketing kiêm Giám đốc Tài chính'. Nhiệm vụ của ngươi là trong vòng một canh giờ tới, khiến lão già Mặc Vô Đạo kia phải trả tiền vé để được phép… đứng chửi ở cổng khách sạn của chúng ta!”

“Tuân lệnh, sếp!” Sở Mặc đẩy kính, đôi mắt sau làn kính lóe lên một tia sáng vô sỉ còn hơn cả Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An vắt chéo chân, ngồi lại vào chiếc ghế bành, cảm thấy đời quản lý từ nay sắp bước sang một trang mới nhàn hạ (và đen tối) hơn nhiều.

“Vặt lông tiên nhân, bắt đầu thôi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8