Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 187: ** Cuộc thi \”Ai là quản lý tài ba\”
**CHƯƠNG 187: CUỘC THI "AI LÀ QUẢN LÝ TÀI BA"**
Bầu trời phía trên Khách sạn Trường Sinh vốn đang trong xanh, bỗng chốc bị mây đen bao phủ, sấm chớp rền vang. Mặc Vô Đạo, vị Thái Thượng Trưởng lão tôn kính của Thái Thượng Tông, lúc này tóc tai dựng ngược, đứng trên một đám mây tía, tay cầm pháp trượng chỉ thẳng xuống dưới. Phía sau lão, hàng trăm đệ tử tinh nhuệ vận trường bào trắng toát, người nào người nấy kiếm khí bàng bạc, tạo nên một áp lực khủng khiếp khiến đất đá xung quanh cũng phải run rẩy.
Thế nhưng, bên trong phạm vi khách sạn, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Thẩm Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế xích đu làm từ mây vạn năm, tay cầm ly trà đá pha từ sương sớm đỉnh Côn Lôn và chanh tuyết Bắc cực, khẽ nhấp một ngụm rồi thở hắt ra:
“Ồn ào quá. Lão râu trắng này không biết tiết kiệm thanh quản à?”
Bên cạnh anh, Sở Mặc – vị “tân Giám đốc Marketing” vừa mới nhậm chức được chưa đầy mười lăm phút – đang đẩy gọng kính bạc, cuốn sổ ghi chép trên tay lật mở liên tục. Đôi mắt y lóe lên tia sáng tính toán mà đến cả Thẩm Trường An cũng thấy rợn người.
“Sếp, đây là cơ hội vàng.” Sở Mặc thấp giọng nói, giọng điệu bình thản như thể đang bàn chuyện ăn gì tối nay chứ không phải đối diện với đệ nhất cao thủ nhân giới. “Số lượng người xem trực tiếp (tu sĩ đứng hóng hớt xung quanh) hiện tại ước tính khoảng ba ngàn người. Cường độ linh lực tỏa ra từ Mặc Vô Đạo có thể dùng để vận hành hệ thống đèn lồng miễn phí trong ba tháng. Chúng ta không thể lãng phí buổi biểu diễn này được.”
Thẩm Trường An nhướn mày: “Ngươi có kế hoạch gì? Ta định búng tay một cái cho lão bay về tận tông môn, nhưng nghe ngươi nói vậy, có vẻ để lão lại thì kiếm được nhiều tiền hơn?”
Sở Mặc mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp đến mức đáng sợ: “Búng tay là cách làm của kẻ có sức mạnh nhưng thiếu đầu óc kinh doanh. Sếp, hãy để tôi thể hiện cho ngài thấy thế nào là quản lý tài ba. Tiện thể, chúng ta làm một cuộc thi nhỏ nhé? Nếu tôi khiến lão ta tự nguyện đóng tiền mà vẫn nghĩ mình đang làm việc chính nghĩa, ngài phải tăng lương cho tôi lên 5%.”
“Thành giao.” Thẩm Trường An hứng thú gật đầu. “Để ta xem tài năng của ‘trí thức hiện đại’ trong thế giới tu tiên này ra sao.”
Mặc Vô Đạo phía trên vẫn đang gầm rú: “Thẩm Trường An! Ngươi có nghe thấy không? Mau ra đây nộp mạng! Cái biển hiệu ‘Xúc tiến tuyển dụng: Ngồi trên đầu Tiên nhân’ của ngươi đã chạm đến lằn ranh cuối cùng của Thái Thượng Tông!”
Đúng lúc này, một tiếng loa phóng thanh vang dội khuếch đại bằng trận pháp vang lên, lấn át cả tiếng sấm:
“Kính thưa quý khách hàng và đồng bào tu sĩ đang có mặt tại hiện trường! Xin lỗi vì sự gián đoạn này!”
Mặc Vô Đạo khựng lại, mặt nghệt ra. Toàn bộ đệ tử phía sau cũng ngơ ngác.
Sở Mặc bước ra cửa khách sạn, trên tay cầm một chiếc loa hình phễu chế tác từ kim loại hiếm. Y hắng giọng:
“Chào mừng mọi người đến với sự kiện đặc biệt mang tên: ‘Buổi điều trần công khai: Chính nghĩa và Khách sạn’. Phía trên kia là vị khách mời đặc biệt, Đại lão Mặc Vô Đạo. Hôm nay, ông ấy đến đây không phải để đánh nhau, mà là để… khiếu nại dịch vụ!”
“Khiếu nại cái đầu ngươi! Ta đến để san bằng cái quán này!” Mặc Vô Đạo gào lên, vung tay phóng ra một tia lôi điện đường kính bằng cả vòng người.
“Oành!”
Tia sét chạm vào hàng rào vô hình của khách sạn, tan biến thành những đốm sáng lung linh như pháo hoa.
Sở Mặc không hề nao núng, cầm bút ghi chép: “Vâng, khách mời Mặc đã mở màn bằng một màn pháo hoa chào mừng cực kỳ hoành tráng. Vân Cơ, thông báo giá vé cho các tu sĩ đứng quanh đây ngay!”
Vân Cơ, với bộ sườn xám lụa đỏ xẻ cao, uyển chuyển bước ra. Cô nàng nở một nụ cười mê hồn, nhưng tay thì cầm một chồng thẻ bài gỗ:
“Các vị đạo hữu thân mến, ai muốn đứng ở ‘Khu vực VIP – Ngắm rõ mặt Mặc lão’ thì giá là 100 linh thạch thượng phẩm. Khu vực phổ thông, đứng xa nhìn mông thì 50 linh thạch. Đặc biệt, có bán combo: Một chỗ ngồi, một bát mì tôm của Lão Tà và một túi hạt dưa linh khí, giá chỉ 200 linh thạch! Mua ngay kẻo lỡ, vị trí đẹp không còn nhiều!”
Giới tu chân vốn thích hóng hớt hơn là tu luyện. Thấy Mặc Vô Đạo bị chặn lại bởi lớp phòng ngự thần bí, bọn họ biết ngay hôm nay không có nguy hiểm tính mạng, liền hăm hở rút túi tiền.
“Cho tôi một vé VIP! Tôi muốn xem lão Mặc tức chết như thế nào!”
“Cho tôi combo mì tôm! Nghe danh mì của Lão Tà đã lâu, ăn một miếng là tăng mười năm tu vi đúng không?”
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn, lúc này đeo một chiếc túi chéo vai có thêu chữ “Thu tiền”, lon ton chạy vòng quanh các đám đông. Hễ ai không trả tiền mà định xem trộm, nó liền há mồm nhỏ nhưng uy lực của Thần thú khẽ “Gừ” một cái, khiến gã tu sĩ đó suýt thì bay linh hồn, vội vàng móc túi trả tiền.
Trên không trung, Mặc Vô Đạo tái mét mặt mày. Lão nhận ra mình đang biến thành… trò khỉ cho thiên hạ xem, mà lại còn là con khỉ giúp chủ quán thu tiền vé.
“Thẩm Trường An! Ngươi nhục mạ ta!” Mặc Vô Đạo điên cuồng tấn công. Pháp bảo từ trên trời rơi xuống như mưa, kiếm khí xé toạc hư không. Nhưng tất cả, khi chạm vào vùng không gian xung quanh khách sạn, đều biến thành những hiệu ứng âm thanh sống động và ánh sáng đa sắc.
Sở Mặc nhìn đồng hồ cát trên bàn tính, rồi nói lớn vào loa:
“Thưa quý vị, khách mời Mặc đang biểu diễn màn ‘Thiên địa đồng thọ’ rất tốn sức. Để ủng hộ tinh thần cống hiến của ông ấy, khách sạn chúng tôi mở chiến dịch: ‘Quyên góp cho sự chính nghĩa’. Ai đóng góp trên 1000 linh thạch sẽ được quyền… chọn chiêu thức tiếp theo mà Mặc lão nên sử dụng! Ai muốn xem ‘Thái Thượng Kiếm Pháp’? Ai muốn xem ‘Hổ trảo công’?”
Dưới mặt đất, một tu sĩ trẻ tuổi phấn khích hét lên: “Tôi có 2000 linh thạch! Tôi muốn xem lão ta nhảy điệu vỗ tay chào xuân!”
Mặc Vô Đạo nghe xong, một ngụm máu già suýt thì phun ra. Lão chỉ muốn lao xuống bóp chết gã Sở Mặc kia. Thế nhưng, sức mạnh của “Lĩnh vực tuyệt đối” khiến lão không thể xâm nhập nửa bước. Tệ hơn nữa, lão phát hiện ra linh lực của mình đang bị một lực hút vô hình từ khách sạn từ từ rút đi để nuôi dưỡng mấy gốc hành tây trong vườn rau phía sau.
Lúc này, từ trong bếp, Lão Tà bưng ra một khay mì tôm nóng hổi, mùi hương đậm đà, kích thích vị giác lan tỏa khắp vạn trượng. Lão Tà mặc tạp dề hoa, tay cầm một con dao phay to bản, hằn học nhìn lên trời:
“Mặc lão già, ông đánh lâu thế mà không thấy đói à? Có muốn mua một bát mì ‘Nhân quả’ không? Giá ưu đãi cho người quen, 5000 linh thạch một bát. Ăn xong đảm bảo ông đủ sức chửi thêm ba ngày ba đêm.”
“Ta không ăn đồ của ma đầu!” Mặc Vô Đạo gầm gừ, nhưng cái bụng của một vị Nguyên Anh tu sĩ từ lâu không cần ăn uống, bỗng nhiên “rồn rột” một tiếng rất vang qua hệ thống loa của Sở Mặc.
Bầu không khí bỗng chốc im lặng đến lạ thường.
Sở Mặc ngay lập tức chớp lấy thời cơ: “Ôi! Tiếng bụng kêu của sự chính nghĩa! Quý vị thấy không, ngay cả những vị đại lão đạo mạo nhất cũng không cưỡng lại được sự quyến rũ của dịch vụ khách sạn chúng tôi! Đây chính là minh chứng cho thấy: Đánh nhau không bằng ăn mì, tu tiên không bằng nghỉ ngơi!”
Mặc Vô Đạo lúc này thực sự đã mất trí. Lão nhận ra mình càng tấn công, khách sạn càng đông khách. Lão càng chửi, Sở Mặc càng bán được nhiều vé.
“Dừng tay!” Mặc Vô Đạo thu hồi pháp bảo, thở hổn hển đáp xuống ngay ranh giới cổng khách sạn. Lão nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường An đang nằm nhàn nhã phía sau.
“Thẩm Trường An, ngươi thắng. Nói đi, ngươi muốn gì mới chịu tháo cái biển hiệu sỉ nhục kia xuống?”
Thẩm Trường An ngồi dậy, mỉm cười đẩy Sở Mặc lên phía trước: “Mọi việc liên quan đến đàm phán và phí bồi thường, ông hãy làm việc với Giám đốc Marketing của ta. Ta chỉ là một quản lý lười biếng thôi.”
Sở Mặc bước tới, đưa ra một tờ hóa đơn dài dằng dặc:
“Đây là bảng chi phí cho ngày hôm nay, thưa Mặc trưởng lão:
1. Phí thuê không gian biểu diễn: 100.000 linh thạch.
2. Phí sử dụng hệ thống loa phóng thanh khuếch đại uy danh cho ông: 50.000 linh thạch.
3. Phí bảo trì hàng rào (vì ông đập phá nãy giờ): 200.000 linh thạch.
4. Phí gây ô nhiễm tiếng ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của Tiểu Hắc: Một đôi gân rồng hoặc linh thạch tương đương.
Tổng cộng: 500.000 linh thạch. Sau khi thanh toán, chúng tôi sẽ xem xét việc đổi chữ trên biển hiệu từ ‘Ngồi trên đầu’ thành ‘Tiên nhân dừng bước để vào tiêu tiền’.”
Mặc Vô Đạo run rẩy chỉ tay vào tờ giấy: “Ngươi… ngươi cướp à?”
“Chúng tôi kinh doanh dịch vụ, thưa ông. Cướp là hành vi phạm pháp, còn đây là hóa đơn tự nguyện.” Sở Mặc chỉnh kính, giọng điệu đầy chân thành. “Ngoài ra, nếu ông thanh toán ngay bây giờ, tôi sẽ tặng ông một tấm ‘Thẻ Thành Viên Vàng’ giúp ông giảm giá 10% cho tất cả dịch vụ massage phục hồi kinh mạch sau khi bị ức chế tâm lý.”
Cả đám đông tu sĩ phía dưới nín thở xem kịch. Bọn họ chưa từng thấy vị Thái Thượng Trưởng lão nào thê thảm như vậy. Không bị đánh một đòn nào, nhưng túi tiền và danh dự đều bị “vặt” sạch sẽ.
Sau nửa canh giờ thương lượng (thực chất là bị Sở Mặc dồn vào đường cùng bằng các lý luận kinh tế học kết hợp đạo lý tu hành), Mặc Vô Đạo nghiến răng nghiến lợi ném ra một túi trữ vật chứa đầy linh thạch lấp lánh.
“Cút! Ta sẽ không bao giờ quay lại cái nơi quỷ quái này nữa!” Lão vung tay, định dẫn đệ tử rời đi trong danh dự cuối cùng.
“Mặc lão đi thong thả!” Sở Mặc vẫy tay tiễn biệt. “Đừng quên lần sau ghé qua, mang theo hóa đơn này sẽ được tặng một voucher giảm giá cho combo lẩu ‘Thái Thượng Tông’ chúng tôi sắp ra mắt!”
Mặc Vô Đạo loạng choạng, suýt nữa ngã xuống từ đám mây tía. Lão hận không thể tự vả vào mặt mình vì đã tò mò tìm đến đây.
Khi đám người đã tản đi, Thẩm Trường An cầm túi linh thạch nặng trịch, nhìn Sở Mặc với ánh mắt thán phục:
“Khá lắm. Ta thu nạp ngươi quả là quyết định đúng đắn nhất trong vòng một trăm năm qua. Một chương trình ‘Cuộc thi quản lý’ này, ngươi thắng chắc rồi.”
Sở Mặc cúi người: “Cảm ơn sếp đã quá khen. Thực ra, tôi còn một kế hoạch nữa. Chúng ta nên lấy video ghi lại cảnh Mặc Vô Đạo bị bụng kêu vừa nãy, dùng mị thuật của Vân Cơ để nhân bản ra hàng ngàn cuộn ngọc giản, bán cho đối thủ của Thái Thượng Tông là Ma giáo. Tôi ước tính lợi nhuận sẽ không dưới một triệu linh thạch.”
Vân Cơ đứng bên cạnh cười khúc khích: “Anh Sở, anh đúng là trái tim đen tối còn hơn cả Ma Chúa. Nhưng tôi thích!”
Lão Tà từ trong bếp ló đầu ra, tay cầm bát mì tôm còn sót lại: “Vậy bát mì này tính sao? Có ai ăn không? Không ăn ta đổ vào bát cho Tiểu Hắc đấy.”
Tiểu Hắc nghe thấy tên mình, vẫy đuôi rối rít, hai mắt sáng rực nhìn bát mì linh khí.
Thẩm Trường An đứng dậy, nhìn bầu trời đã trong xanh trở lại, vươn vai một cái thật dài.
“Tiền đã kiếm đủ cho tháng này rồi. Vân Cơ, treo biển hiệu mới lên: ‘Hôm nay nghỉ sớm, chủ quán bận đi đếm tiền’. Sở Mặc, đi làm cho ta một kế hoạch mở rộng khu nghỉ dưỡng suối nước nóng. Chúng ta cần thêm những con cừu béo… à không, những khách hàng tiềm năng như Mặc lão nữa.”
Trong không gian yên tĩnh của khách sạn, chỉ còn tiếng tính toán gảy lên giòn giã của Thẩm Trường An và nụ cười vô sỉ của vị tân giám đốc Marketing. Khách sạn Trường Sinh, một lần nữa khẳng định vị thế: Tiên nhân vào đây, không chỉ dừng bước, mà còn phải để lại cả cái quần chì đầu tiên mới được ra về.
Ở phía xa xa trên chín tầng mây, một vị thần linh đang nhìn xuống, tò mò hỏi vị thần bên cạnh:
“Này, có thấy cái quán kia không? Nghe nói mì ở đó ngon lắm?”
“Đừng dại mà vào, huynh đệ. Vào đó là tán gia bại sản đấy, nghe nói trưởng lão của Thái Thượng Tông giờ đang phải bán bớt pháp bảo để trả nợ thẻ thành viên đấy!”
Hệ thống của Thẩm Trường An trong đầu vang lên một tiếng "Ding" khô khốc:
*[Nhiệm vụ: 'Dạy cho tiên nhân biết thế nào là chi tiêu' hoàn thành. Phần thưởng: Một chiếc tivi màu màn hình phẳng dùng linh thạch và một dàn loa Karaoke 5.1 đã được chuyển vào kho!]*
Thẩm Trường An mắt sáng rực: "Hát Karaoke sao? Vân Cơ! Mau đi gọi lão Lý Bạch Kiếm Tiên tới đây, bảo lão mang theo rượu ngon nhất. Đêm nay, Khách sạn Trường Sinh mở tiệc văn nghệ, vé vào cửa chỉ có 500 linh thạch thôi!"
Cả khu rừng hoang vắng lại một lần nữa dậy sóng bởi tiếng hát kinh thiên động địa và những chiêu trò "vặt lông" mới của Thẩm Trường An.
Tiên nhân? Ma tôn? Vào đây, các người đều chỉ là những con số trên bàn tính của Thẩm mỗ mà thôi!