Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 189: ** Phản ứng của Thẩm Trường An

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:14:25 | Lượt xem: 2

Sương sớm ở vùng vách đá vạn trượng bao quanh Khách Sạn Trường Sinh thường mang theo cái lạnh thấu xương của linh khí hỗn độn, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm thía gì so với sự giá băng đang tỏa ra từ quầy lễ tân ngay lúc này.

Thẩm Trường An, vị chưởng quỹ luôn duy trì nụ cười "vàng mười" – thứ nụ cười có thể khiến cả một vị Ma Tôn tự nguyện móc sạch túi tiền – hiện tại đang hóa đá. Đôi bàn tay vốn luôn nhanh nhẹn gảy bàn tính ngọc đế quang đang run rẩy, từng ngón tay thon dài cứng đờ giữa không trung.

Hắn vừa nghe thấy cái gì?

"Ba hũ linh tửu 'Túy Mộng Sinh' loại thượng hạng… đã được đưa vào kho niêm phong dưới danh nghĩa tài sản tồn dư không minh bạch."

Giọng nói của Tuyết Nhi vang lên đều đều, thanh lãnh như tiếng băng vỡ trên hồ mùa đông. Nàng ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn gỗ đàn hương, trên tay cầm một cuốn sổ da trâu màu đen – thứ mà Thẩm Trường An mới phát cho nàng hôm qua, giờ đây trông không khác gì sổ đoạn mệnh của Diêm Vương.

Thẩm Trường An hít một hơi sâu, nụ cười trên mặt hắn méo mó đến mức thảm hại:

"Tuyết Nhi tiểu thư, có lẽ chúng ta có chút hiểu lầm ở đây. 'Túy Mộng Sinh' đó là do ta tự tay chưng cất, dùng để… ừm… đãi khách thân thiết. Nó là vật phẩm tư nhân, không liên quan đến sổ sách của khách sạn."

Tuyết Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh thẳm như băng tuyết ngàn năm không một chút gợn sóng. Nàng đặt cây bút lông xuống, đẩy nhẹ tờ giấy hạch toán về phía Thẩm Trường An.

"Theo Điều 4, Khoản 2 trong bản 'Quy tắc Quản lý Tài chính' mà ngài đã ký tối qua: Mọi vật phẩm có giá trị linh khí lưu thông trong phạm vi khách sạn đều phải được kê khai. 'Túy Mộng Sinh' có giá thị trường tối thiểu 500 linh thạch thượng phẩm một hũ. Ngài không kê khai, nghĩa là đang trốn thuế doanh nghiệp."

"Trốn thuế? Ta là chủ!" Thẩm Trường An đập bàn, chiếc bàn tính ngọc kêu "lạch cạch" biểu thị sự phẫn nộ. "Ta tự trốn thuế của chính mình à?"

"Ngài là chưởng quỹ, nhưng khách sạn là một thực thể tài chính độc lập." Tuyết Nhi bình thản đáp, giọng điệu chuyên nghiệp đến đáng sợ. "Vả lại, theo điều tra của ta, ba hũ rượu này thực chất được chưng cất từ số Linh Đào tiến vua mà Lão Tà đã đặt mua tháng trước. Linh Đào là chi phí vận hành. Do đó, sản phẩm phái sinh từ nó phải thuộc về khách sạn."

Bầu không khí ở sảnh chính bỗng chốc trở nên cực kỳ quỷ dị.

Bên trong bếp, Lão Tà – gã ma đầu khét tiếng một thời – đang khoác chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng, tay cầm một con dao phay khổng lồ băm thịt bôm bốp. Nghe đến đoạn "Linh Đào bị ăn chặn", lão cười khà khà, tiếng cười đục ngầu vang vọng:

"Chưởng quỹ à, ta đã bảo ngài rồi. Ăn vụng thì phải chùi mép cho sạch. Để 'Giám đốc tài chính' tóm được thế này, mất mặt quá, mất mặt quá!"

"Lão Tà! Ngươi còn dám nói? Chẳng phải tối qua ngươi cũng nốc hết nửa vò rượu của ta sao?" Thẩm Trường An nghiến răng.

"Ta nốc là vì ta là đầu bếp, ta cần nếm vị để điều chỉnh thực đơn." Lão Tà vung dao, một tảng thịt yêu thú bay vút lên không rồi bị thái thành từng lát mỏng như cánh ve. "Còn ngài, ngài là đang tích trữ quỹ đen để lén lút đi mua cái bộ sưu tập 'Tranh vẽ Tiên nữ tắm suối' của đám gian thương ngoài chợ đen chứ gì?"

"Ngậm miệng!" Thẩm Trường An đỏ mặt tía tai.

Ở quầy tiếp tân, Vân Cơ – nàng cửu vĩ hồ điệu đà – đang dùng một chiếc gương linh thạch để dặm lại phấn. Đôi tai cáo hồng nhạt của nàng thỉnh thoảng lại vểnh lên hóng chuyện. Nàng che miệng cười duyên, đuôi cáo sau lưng vẫy vẫy, vô tình quét sạch một hạt bụi nhỏ xíu vừa rơi xuống sàn.

"Chưởng quỹ à, ngài đừng nhìn em như vậy. Em là nhân viên gương mẫu, em đứng về phía chính nghĩa… và người cầm tiền." Vân Cơ chớp chớp mắt đầy quyến rũ. "Hôm nay Tuyết Nhi tiểu thư đã hứa tăng phụ cấp làm đẹp cho em nếu em giám sát ngài chặt chẽ. Vậy nên… mời ngài ký vào biên bản thu giữ."

Tiểu Hắc, con hắc kỳ lân trong hình dạng chó đen, đang nằm cuộn tròn dưới chân bàn. Nó lim dim mắt, nhưng mỗi khi Thẩm Trường An có ý định lao lên cướp sổ, nó lại phát ra một tiếng hừ nhẹ trong cổ họng, một luồng khí tức Thượng cổ Thần thú âm thầm khóa chặt mọi lối thoát của hắn.

Thẩm Trường An suy sụp hoàn toàn. Hắn đổ người xuống chiếc ghế bành bằng da thuộc, khuôn mặt hiện lên vẻ ai oán chưa từng có.

Hắn là ai chứ? Hắn là người mang hệ thống, là "Chủ tể" trong căn nhà này! Tiên nhân ngoài kia thấy hắn còn phải khép nép vì sợ bị tước đoạt tu vi, Ma Tôn nhìn hắn còn phải gọi một tiếng "Thẩm tiên sinh". Vậy mà giờ đây, ngay trong hang ổ của mình, hắn lại bị một cô nàng mới tuyển vào ngày hôm qua bắt chẹt không còn một xu dính túi.

"Tình cảm… rốt cuộc thì tình cảm của chúng ta bao lâu nay có quy ra tiền được không?" Thẩm Trường An đột nhiên đổi tông giọng, trầm buồn và đầy cảm xúc. Hắn ngước mắt nhìn Tuyết Nhi, đôi mắt long lanh như thể sắp tuôn ra dòng nước mắt đồng cảm. "Tuyết Nhi à, nàng biết không? Ba hũ rượu đó… ta định để dành cho sinh nhật nàng đấy. Ta nghĩ nàng tu luyện công pháp băng giá, lòng luôn cô độc, nên mới cất công nấu loại rượu ấm áp này…"

Hàn khí trong phòng bỗng chốc tăng vọt. Tuyết Nhi nhìn hắn trân trân, không chút biến sắc:

"Sinh nhật ta còn mười tháng nữa mới tới. Và theo đặc tính sinh học của người tu luyện Băng Phách Thiên Tâm Công, uống rượu ấm sẽ dẫn đến rối loạn linh khí trong vòng tuần hoàn đại chu thiên. Ngài muốn mưu sát ta để quỵt lương đúng không?"

"Khụ…" Thẩm Trường An suýt chút nữa sặc nước miếng. "Nàng… nàng thật sự là không có một chút tế bào lãng mạn nào à?"

Tuyết Nhi đứng dậy, bước vòng qua quầy lễ tân. Tà áo trắng tinh khôi của nàng lướt đi trên sàn nhà sạch bóng không tì vết. Nàng đứng trước mặt Thẩm Trường An, một luồng hương thơm thanh khiết của hoa tuyết lan tỏa ra, khiến đầu óc hắn hơi choáng váng.

Nàng cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn ở khoảng cách chỉ gang tấc. Thẩm Trường An thậm chí có thể đếm được những sợi lông mi dài đang khẽ rung động của nàng.

"Tình cảm có quy ra tiền được không?" Nàng lặp lại câu hỏi của hắn, giọng nói thấp hơn một chút, mang theo một tầng ý nghĩa khó đoán.

Thẩm Trường An nuốt nước bọt, tim đập thình thịch: "Đúng… đúng thế. Nàng xem, khách sạn của chúng ta đâu chỉ có trao đổi vật chất. Đó là sự ấm áp, là mái nhà, là…"

"Được." Tuyết Nhi cắt lời. "Chúng ta sẽ làm một phép tính."

Nàng thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mở một trang mới trong cuốn sổ đen.

"Một nụ cười của chưởng quỹ để đón khách, giá thị trường là 1 linh thạch hạ phẩm. Một cái an ủi đối với khách hàng đang gặp tâm ma, giá 10 linh thạch trung phẩm. Sự bảo vệ mà ngài dành cho nhân viên khi có kẻ gây rối… ân tình này rất nặng, ta có thể tạm tính là vô giá."

Thẩm Trường An mắt sáng rực: "Đúng! Nàng thấy chưa, ân tình là vô giá!"

"Nhưng," Tuyết Nhi lật sang trang sau, nơi đã kín mít những con số đỏ chót, "vô giá có hai nghĩa. Hoặc là không thể đo lường, hoặc là giá trị bằng không vì không có khả năng thanh khoản trên thị trường. Để khách sạn vận hành bền vững, chúng ta không thể ăn 'ân tình' để thăng cấp. Ba vạn dặm quanh đây, không có hiệu thuốc hay quầy bán linh mạch nào chấp nhận thanh toán bằng 'sự ấm áp' của chưởng quỹ cả."

Nàng gõ gõ cây bút lông xuống bàn: "Cho nên, thưa chưởng quỹ, phản ứng của ngài đối với việc bị thu rượu thực chất là biểu hiện của 'rủi ro đạo đức' trong quản lý. Ngài đang ưu tiên ham muốn cá nhân lên trên sự thịnh vượng chung của doanh nghiệp."

Thẩm Trường An ngây người. Hắn cảm thấy đầu mình đang quay cuồng trong một mê cung của những thuật ngữ hiện đại mà chính hắn đã dạy nàng, giờ đây chúng quay lại cắn hắn đau điếng.

"Tuyết Nhi, nàng rốt cuộc là Thánh nữ của Băng Tuyết cung hay là con gái của Thần Tài hạ phàm vậy?" Thẩm Trường An lẩm bẩm, mặt mũi tràn đầy vẻ bại trận.

"Ta là CFO của ngài." Nàng khép sổ lại, đứng dậy. "Ba vò rượu đó sẽ được mang ra đấu giá trong đêm hội trăng tròn tuần tới. Doanh thu sẽ dùng để nâng cấp hệ thống sưởi ấm cho phòng ở của nhân viên. Đó chính là cách 'quy đổi tình cảm ra tiền' hiệu quả nhất."

Nói xong, nàng quay lưng bước đi, không để cho Thẩm Trường An thêm bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Tà váy trắng biến mất ở góc hành lang, chỉ còn lại làn hương thoang thoảng và một ông chủ khách sạn đang ngồi thẫn thờ như mất hồn.

Lão Tà từ bếp ló đầu ra, lau con dao phay vào tạp dề, cười khoái trá:

"Chúc mừng chưởng quỹ! Ngài cuối cùng cũng gặp được khắc tinh rồi. Ta thấy bà chủ mới này… à nhầm, giám đốc mới này làm việc rất có phong thái nha!"

Vân Cơ cũng hùa theo, tay mân mê lọn tóc mai: "Em cũng thấy vậy. Chưởng quỹ à, ngài nên làm quen dần đi. Tiền của ngài cũng là tiền của khách sạn, mà tiền của khách sạn… hiện giờ do cô ấy giữ chìa khóa rồi."

Thẩm Trường An nhìn quanh. Con chó đen Tiểu Hắc thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn, nó đang mải mê gặm một cái bảng thông báo bị hỏng, cái đuôi vẫy tít mù.

Hắn đột nhiên đứng bật dậy, cầm lấy cái bàn tính, trong mắt ánh lên một tia sáng "vô sỉ" quen thuộc.

"Hừ, tưởng thế là thắng được Thẩm mỗ này sao? Muốn quy đổi ra tiền chứ gì? Được! Vậy ta sẽ phát hành 'Trái phiếu Khách sạn'. Ai mua trái phiếu sẽ được nhận lợi tức bằng rượu 'Túy Mộng Sinh'. Để xem nàng làm sao ngăn được ta huy động vốn cộng đồng!"

Hắn hăm hở ngồi xuống bắt đầu vẽ bản kế hoạch marketing. Trong căn phòng tối giản nhưng sang trọng của khách sạn, Thẩm Trường An lại một lần nữa đắm chìm vào thế giới của những con số.

Đúng lúc đó, từ lầu trên vọng xuống tiếng nói lạnh lùng của Tuyết Nhi:

"Mọi kế hoạch phát hành trái phiếu phải qua sự phê chuẩn của ta. Nếu không, ngài sẽ bị phạt làm việc công ích: quét dọn chuồng chim Phượng Hoàng trong một tháng."

Cây bút trong tay Thẩm Trường An rơi đánh "cạch" xuống sàn. Hắn ngửa mặt lên trần nhà, gào khóc thảm thiết:

"Trời ơi! Tiên nhân ngoài kia ơi, đừng dừng bước ở đây nữa! Làm ơn có ai vào đây cứu cái ví tiền của ta với!"

Tiếng kêu của hắn bay ra ngoài cửa, hòa vào tiếng gió rít qua khe núi, nhưng chẳng có vị tiên nhân nào đáp lại. Chỉ có tiếng cười của Lão Tà và tiếng chuông vàng trên cổ Tiểu Hắc vang lên giòn giã, báo hiệu một thời kỳ mới của Khách Sạn Trường Sinh: Thời kỳ mà chủ nhân cũng phải đi làm thuê cho chính nhân viên của mình.

Thẩm Trường An thở dài, nhặt cây bút lên. Hắn bắt đầu viết lên tờ giấy trắng dòng chữ: "Kế hoạch xin ứng trước lương tháng sau".

Dưới ánh nắng ban mai, tấm biển gỗ "Tiên Nhân Dừng Bước" dường như sáng hơn một chút. Khách sạn vẫn ở đó, lừng lững giữa ranh giới các cõi, không chỉ là nơi trú ẩn cho linh hồn, mà giờ đây còn là một chiến trường kinh tế khốc liệt nhất tu chân giới, nơi tình cảm được cân đo đong đếm bằng những con số vô hồn nhưng đầy ma lực.

Thẩm Trường An nheo mắt, nở một nụ cười khổ. Phải, tiền không mua được tình cảm, nhưng ở đây, tình cảm của hắn… rõ ràng là đang bị trừ trực tiếp vào lương.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8