Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 193: ** Một rắc rối mới từ hệ thống
Ánh trăng ở Vực Không Gian Số 0 vốn không có hình hài cố định, lúc thì xanh thẳm như đại dương, lúc lại đỏ rực như huyết ngọc, tùy thuộc vào tâm trạng của những luồng linh lực đang vặn xoắn ngoài kia. Nhưng đêm nay, sau khi vị đại sứ đa vũ trụ rời đi với cái bụng no căng món lẩu của Lão Tà, không gian bỗng trở nên thanh tịnh một cách kỳ lạ.
Trong căn phòng làm việc ở tầng cao nhất của Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang ngồi bắt chéo chân, tay trái cầm một ly trà "Ngộ Đạo" đá viên (loại trà mà các cao nhân phải bế quan trăm năm mới dám nếm một ngụm, nay được anh pha thêm đường và đá để giải khát), tay phải thoăn thoắt gõ trên những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang.
"Tách! Tách! Tách!"
Mỗi tiếng kêu giòn giã vang lên là một con số khổng lồ được ghi vào sổ sách. Thẩm Trường An nheo mắt nhìn con số tổng cuối trang, khóe môi hơi nhếch lên thành một đường cong hoàn mỹ của kẻ tham tiền.
"Lần này thật sự phát tài rồi. Một mảnh vỡ Quy Tắc Tinh Không… nếu mang ra đấu giá ở trung tâm linh giới, chắc đủ để mua đứt mấy chục cái tông môn hạng nhất."
Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân anh, cái đuôi cụt ngủn ngoáy liên tục, mắt nhìn chăm chằm vào khối tinh thạch lấp lánh trên bàn như nhìn một miếng xương ngon. Thẩm Trường An dùng chân đẩy nhẹ cái đầu to lớn của nó ra:
"Đừng có mà nảy ý đồ với nó. Cái này là vốn lưu động để nâng cấp phòng xông hơi. Ngươi mà nuốt vào, ta sẽ bắt ngươi đi kéo cối xay mười vạn năm đấy."
Tiểu Hắc kêu "ư ử" một tiếng đầy ấm ức, rồi lại gục đầu xuống ngủ tiếp. Thế nhưng, sự yên bình của Thẩm Trường An không kéo dài được lâu. Ngay khi anh định gấp sổ lại để tận hưởng giấc ngủ quý giá, một âm thanh máy móc khô khốc, vốn đã im hơi lặng tiếng bấy lâu, đột ngột vang lên ngay trong đại não:
[Đinh! Hệ thống Quản lý Khách sạn Trường Sinh phát hiện chủ thể đã hoàn thành tích lũy vốn cơ bản.]
[Cập nhật nhiệm vụ cấp độ Sử thi!]
[Nhiệm vụ: Mở rộng thị trường – Chinh phục thượng tầng.]
[Nội dung: Trong vòng 30 ngày, chủ thể phải hoàn thành việc thiết lập "Chi nhánh 002" tại Thiên giới (Cửu Trùng Thiên). Yêu cầu chi nhánh phải đạt tiêu chuẩn 5 sao tiên giới ngay khi khai trương.]
[Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng "Cải lão hoàn đồng cho vạn vật" và nâng cấp "Lĩnh vực tuyệt đối" phạm vi đa chi nhánh.]
[Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ tự động tịch thu toàn bộ tài sản hiện có, chủ thể sẽ bị đưa về hình dáng ban đầu lúc xuyên không và bị ném vào "Hố đen lãng quên" để làm người quét rác vĩnh viễn.]
"Phụt!"
Ngụm trà Ngộ Đạo quý giá trong miệng Thẩm Trường An phun thẳng ra ngoài, làm ướt sũng tờ hóa đơn vừa mới khô mực. Mặt anh lúc xanh lúc trắng, bàn tay cầm bàn tính run rẩy dữ dội.
"Hệ thống! Ngươi ra đây cho ta! Mở rộng chi nhánh? Ngươi có biết Thiên giới là nơi nào không? Đó là hang ổ của bọn tiên nhân mắt mọc trên đầu, bọn lão quái vật mấy triệu năm tuổi sống bằng cách hít khí trời chứ không ăn cơm! Ngươi bảo ta lên đó kinh doanh khách sạn? Khách hàng lấy đâu ra? Lấy mấy cái tượng đá về phục vụ à?"
[Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Thiên giới là thị trường tiềm năng nhất với lượng linh khí tinh khiết và công đức dày đặc. Ngoài ra, chi phí "vặt lông" tại Thiên giới được nhân hệ số 1000.]
Nghe đến cụm từ "nhân hệ số 1000", nụ cười vô sỉ vốn có của Thẩm Trường An lại vô thức nảy mầm trong lòng, lấn át cả nỗi sợ hãi. Nhưng anh nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo, gào lên:
"Vấn đề không phải là tiền! Vấn đề là ta hiện tại chỉ là một tên phàm nhân trong mắt họ! Nếu không có cái khách sạn này che chở, ta bước chân ra khỏi Vực Số 0 một bước thôi là bị lôi kiếp đánh thành tro rồi! Làm sao mà leo lên được Cửu Trùng Thiên?"
[Đinh! Hệ thống đã chuẩn bị "Gói hỗ trợ khởi nghiệp Thiên giới". Chủ thể chỉ cần thanh toán 50% số vốn hiện có để kích hoạt "Cổng dịch chuyển xuyên vị diện" và "Giấy phép kinh doanh liên minh tiên giới".]
Thẩm Trường An suýt chút nữa đập vỡ cái bàn tính. Hệ thống này không phải là quản lý, nó là một tên lừa đảo chuyên nghiệp, là kẻ hút máu không nhả xương! 50% vốn hiện có? Đó là tiền xương máu, tiền lừa lọc… à không, tiền lao động vất vả của anh suốt mấy năm qua!
"Ta không làm! Ta muốn khiếu nại! Ta muốn đình công!"
[Đinh! Đồng hồ đếm ngược bắt đầu: 29 ngày 23 giờ 59 phút 59 giây…]
Nhìn cái đồng hồ đỏ rực đang nhảy số liên tục, Thẩm Trường An biết mình đã rơi vào bẫy. Anh thở dài một tiếng thườn thượt, nằm vật xuống ghế, đôi mắt nhìn trần nhà một cách vô định. Đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị đẩy ra "rầm" một cái.
Vân Cơ với bộ sườn xám thêu hoa đào xẻ cao đến tận hông, tay cầm một chiếc khăn lau bụi bằng lông chim phượng hoàng, hùng hổ đi vào.
"Ông chủ! Ngài xem Tiểu Hắc làm cái gì này! Nó vừa đi dạo ở hành lang khu VIP về, để lại ba dấu chân đầy bùn trên thảm lông cừu tuyết ta mới giặt xong! Nếu ngài không quản nó, ta sẽ biến nó thành chó thui ngay đêm nay!"
Tiểu Hắc vốn đang ngủ say, nghe thấy chữ "chó thui" thì bật dậy như lò xo, nhảy tót lên cửa sổ, nhe răng gầm gừ nhưng ánh mắt lại đầy vẻ sợ hãi trước sự cuồng sạch sẽ của nàng hồ ly này.
Thẩm Trường An nhìn Vân Cơ, rồi lại nhìn Tiểu Hắc, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng. Anh ngồi dậy, vỗ tay cái đét:
"Đúng lúc lắm! Thông báo cho Lão Tà, mười phút nữa mở cuộc họp khẩn cấp tại sảnh chính. Chúng ta có dự án lớn rồi!"
Vân Cơ ngẩn người, nheo lại đôi mắt xếch quyến rũ: "Dự án lớn? Lại là cái chiêu 'Khuyến mãi gội đầu tặng kèm kinh sách' hay là 'Bán vé xem livestream đấu tố Ma Tôn' của ngài?"
"Lần này quy mô hơn nhiều." Thẩm Trường An nở một nụ cười đầy bí hiểm, nụ cười khiến ngay cả người tự tin như Vân Cơ cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát. "Chúng ta sắp đi đánh chiếm… à không, đi khảo sát thị trường Thiên giới."
***
Mười phút sau, tại sảnh chính của khách sạn Trường Sinh.
Dưới ánh đèn lồng làm từ hỏa tinh linh hạch, ba "trụ cột" của khách sạn đang đứng xếp hàng trước mặt Thẩm Trường An.
Lão Tà vẫn khoác cái tạp dề thêu hoa hồng hồng che đi cơ bắp cuồn cuộn của một Ma Quân. Trên tay lão vẫn còn cầm con dao phay vấy máu (có lẽ là máu của một con lợn rừng vạn năm vừa bị lão làm thịt). Vân Cơ thì đứng khoanh tay, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. Tiểu Hắc ngồi bệt dưới đất, liên tục dùng chân gãi tai.
Thẩm Trường An đứng trên bục lễ tân, hắng giọng một cái, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên nghiêm trọng và mang tính truyền cảm hứng:
"Hỡi các đồng nghiệp thân mến! Suốt thời gian qua, khách sạn Trường Sinh của chúng ta đã đạt được những thành tựu rực rỡ tại Vực Số 0. Tuy nhiên, một nhà lãnh đạo tầm cỡ như ta không thể cứ mãi ngủ quên trên chiến thắng. Vũ trụ bao la, ngoài kia còn biết bao nhiêu linh hồn cô đơn, biết bao nhiêu tiên nhân giàu có đang chờ đợi chúng ta đến cứu rỗi… bằng những hóa đơn dịch vụ giá cao!"
Lão Tà hừ lạnh một tiếng, giọng ồm ồm như tiếng sấm: "Ông chủ, ngài lại muốn chơi trò gì? Có chuyện thì nói thẳng, lão phu đang hầm nồi canh tủy rồng nửa chừng, lỡ lửa thì ngài có đền được không?"
Thẩm Trường An không hề giận, anh lấy ra một tấm bản đồ ánh sáng rực rỡ, chỉ tay thẳng vào điểm cao nhất: "Chúng ta sẽ mở chi nhánh tại Cửu Trùng Thiên!"
Cả gian sảnh lập tức rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Mắt Lão Tà trợn trừng, con dao phay suýt nữa rơi xuống chân. Vân Cơ thì há miệng kinh ngạc, còn Tiểu Hắc thì trực tiếp ngã ngửa ra sàn, bốn chân chổng lên trời như làm bộ chết giả.
"Cái… cái gì?" Lão Tà lắp bắp. "Cửu Trùng Thiên? Ngài có điên không? Lão phu là Ma đạo, vừa bước chân lên tới Cổng Thiên Môn là đã có mười vạn thiên binh thiên tướng cầm thương chờ sẵn để đâm ta thành cái tổ ong rồi! Còn con hồ ly này, nàng ta là Yêu tộc, lên đó chẳng khác nào nộp mạng làm thảm lót chân cho Tiên tử!"
Vân Cơ hiếm khi đồng tình với Lão Tà, nàng gật đầu lia lịa: "Phải đó, ông chủ. Mặc dù mị thuật của ta lợi hại, nhưng đối mặt với ánh sáng của Tiên đạo chân chính, ta sẽ bị lộ nguyên hình ngay lập tức. Chưa kể, Thiên giới sạch sẽ đến mức bệnh hoạn, ta e rằng mình sẽ phát điên vì không tìm thấy một hạt bụi nào để lau mất!"
Thẩm Trường An giơ tay ra hiệu trấn an: "Bình tĩnh! Ta đã tính hết rồi. Lão Tà, ngươi đừng quên mình hiện tại không phải là Ma Quân, ngươi là 'Đầu bếp trưởng' của khách sạn chúng ta. Một khi hệ thống kích hoạt chi nhánh, 'Lĩnh vực tuyệt đối' sẽ bao trùm cả khu vực đó. Dù cho Tiên Đế có đến, lão cũng phải tuân thủ quy tắc của khách sạn. Các ngươi không còn là Ma hay Yêu, các ngươi là 'Nhân viên dịch vụ cao cấp'!"
Anh nhìn sang Vân Cơ: "Vân Cơ, cô nói đúng, Thiên giới quá sạch sẽ. Nhưng chính vì thế, họ lại thiếu đi 'Hồng Trần Khí'. Họ quá cô đơn trong cái vỏ bọc thánh thiện đó. Chúng ta sẽ mang đến cho họ sự náo nhiệt, mang đến cho họ những món ăn đậm vị dục vọng của Lão Tà, mang đến mị lực mà họ chưa bao giờ được nếm trải. Đó chính là thị trường ngách!"
Tiểu Hắc sủa lên hai tiếng "Gâu! Gâu!" như muốn hỏi: "Thế còn tôi thì sao?"
Thẩm Trường An nhìn nó với ánh mắt thương hại: "Ngươi ấy hả? Ngươi sẽ đóng giả làm 'Linh thú thủ hộ' của khách sạn. Yên tâm, trên đó nhiều cỏ linh chi quý lắm, ngươi tha hồ mà gặm."
Lão Tà vẫn còn vẻ nghi ngại: "Nhưng để mở chi nhánh ở đó, cần một lượng lớn linh lực khởi động. Ngay cả nếu ngài có tiền, lấy đâu ra con đường dẫn lên đó mà không bị phát hiện?"
Thẩm Trường An cười nhạt, lấy trong túi ra khối Quy Tắc Tinh Không mà vị đại sứ vừa trả: "Đây chính là chìa khóa. Hệ thống đã xác nhận, mảnh vỡ này đủ để mở ra một kẽ hở không gian trực tiếp dẫn đến Thiên Giới Nguyên Thủy. Nhưng có một rắc rối nhỏ…"
Vân Cơ nhướn mày: "Rắc rối gì?"
"Chúng ta cần một 'Nhà đầu tư thiên thần'." Thẩm Trường An chà sát hai bàn tay vào nhau. "Để khởi động hệ thống Thiên giới, chi phí vận hành ban đầu rất lớn. Ta cần thêm khoảng năm tỷ linh thạch cực phẩm nữa để đảm bảo khách sạn không bị sập nguồn ngay ngày đầu khai trương."
"Năm tỷ?!" Cả ba nhân viên cùng hét lên.
Lão Tà lắc đầu: "Ông chủ, ngài thà giết ta đi còn hơn. Ta làm việc ở đây mười vạn năm trừ nợ, đến một cắc tiền lương còn chưa thấy, lấy đâu ra cho ngài?"
Vân Cơ cũng bĩu môi: "Tiền của ta đều dồn hết vào việc mua phấn son tinh hoa và lụa là rồi. Ngài đừng nhìn ta."
Thẩm Trường An xua tay: "Ta không hỏi các ngươi. Ta đang đợi 'máy rút tiền di động' của chúng ta."
Như để hưởng ứng lời nói của anh, từ bên ngoài cửa khách sạn vang lên một tiếng nổ lớn, kèm theo đó là tiếng động cơ của một chiếc phi thuyền xa hoa đang hạ cánh.
"Thẩm quản lý! Thẩm ca! Ta lại đến đây! Mau mang cái món 'Mì tôm thượng hạng vị rồng' ra đây, hôm nay ta thắng đậm ở sòng bài Ma giới, ta sẽ bao trọn sảnh này!"
Giọng nói hống hách quen thuộc đó không ai khác chính là Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của Kim thị thương hội, người mà mỗi lần xuất hiện đều khiến ví tiền của mình bị vơi đi một nửa nhưng vẫn thấy vô cùng vinh dự.
Thẩm Trường An cười rạng rỡ, quay sang dặn dò nhân viên: "Các vị, 'thượng đế' tới rồi. Nhớ nhé, kịch bản cũ: Lão Tà làm món đắt nhất, Vân Cơ tiếp đón nồng hậu nhất, Tiểu Hắc… đứng ở cửa ra vẻ oai phong một chút. Chúng ta phải làm sao để Nhị thiếu gia cảm thấy việc bỏ ra năm tỷ linh thạch để đầu tư vào 'Bất động sản Thiên giới' là món hời nhất đời hắn!"
***
Kim Bất Hoán hiên ngang bước vào sảnh, tay cầm cái quạt xếp bằng xương cá mập thượng cổ, cổ đeo vòng vàng nặng trĩu. Hắn vừa bước qua cửa, Vân Cơ đã xuất hiện như một làn gió thơm, dịu dàng cúi chào:
"Nhị thiếu gia, ngài lại đẹp trai ra rồi. Nhìn khí chất này, chắc hẳn vừa đột phá cảnh giới sao?"
Kim Bất Hoán sướng rơn, cười hơ hớ: "Vân Cơ cô nương thật tinh mắt! Ta vừa mới mua một đống đan dược, mặc dù tu vi chưa tăng nhưng khí thế thì chắc chắn phải tăng rồi!"
Hắn vừa định ngồi xuống chiếc ghế sofa da rồng quen thuộc, thì thấy Thẩm Trường An đang ngồi thở dài bên quầy lễ tân, mặt mày ủ rũ, bàn tính vứt sang một bên.
"Ơ kìa, Thẩm ca? Sao hôm nay trông huynh đài lại héo úa như hoa mười giờ thế này? Có ai quỵt tiền phòng của huynh sao? Nói ta nghe, để ta mang phi thuyền đến san bằng tông môn nhà hắn!" Kim Bất Hoán hào hiệp vỗ ngực.
Thẩm Trường An ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe (do anh vừa mới lén dùng hành tây xát vào): "Nhị thiếu gia… huynh không biết đâu. Ta đang buồn cho huynh đây."
Kim Bất Hoán ngớ người: "Buồn cho ta? Ta đang ăn ngon ngủ yên, tiền tiêu không hết, sao phải buồn?"
"Haiz…" Thẩm Trường An đứng dậy, khoác tay lên vai Kim Bất Hoán như huynh đệ ruột thịt, dắt hắn lại gần cửa sổ nhìn lên bầu trời. "Huynh xem, cả đời này huynh đã đứng trên đỉnh cao của nhân gian và ma giới về mặt giàu sang. Nhưng có bao giờ huynh nghĩ đến việc ghi danh vào lịch sử Thiên giới chưa? Có bao giờ huynh muốn đứng ở nơi mà ngay cả Tiên Đế cũng phải cúi đầu xin lỗi vì lỡ đi vào mà không đặt chỗ trước không?"
Kim Bất Hoán nuốt nước bọt: "Huynh… huynh nói cái gì cơ? Thiên giới? Đó là nơi dành cho bọn thánh nhân mà, chúng ta làm sao mà lên được?"
Thẩm Trường An hạ thấp giọng, vẻ mặt thần bí cực độ: "Ta vừa mới nhận được mật chỉ từ 'Thượng cấp'. Khách sạn Trường Sinh sắp mở rộng chi nhánh tại Cửu Trùng Thiên. Đây là dự án 'Khởi nghiệp vĩ đại nhất lịch sử'. Ta vốn định tự mình đầu tư, nhưng nghĩ lại, chúng ta là bằng hữu lâu năm, miếng bánh ngon thế này mà không chia cho huynh thì thật là tội lỗi. Huynh nghĩ xem, nếu huynh trở thành 'Cổ đông chiến lược' đầu tiên của chi nhánh Thiên giới, sau này đi đâu huynh cũng có thể vỗ ngực: 'Tiên giới cũng có phần của lão tử!'"
Ánh mắt Kim Bất Hoán bắt đầu lóe lên sự tham lam và kích động. Hắn vốn dĩ là kẻ ham danh lợi, lại thừa tiền đến mức không biết tiêu vào đâu.
"Thật… thật chứ? Nhưng chi phí…"
"Không nhiều!" Thẩm Trường An xòe năm ngón tay. "Chỉ năm tỷ linh thạch cực phẩm. Đối với Kim thị thương hội, đó chẳng phải chỉ là một hạt cát trong sa mạc sao? Huynh bỏ ra năm tỷ hôm nay, ngày mai huynh sẽ có được quyền miễn phí trọn đời tại khách sạn cấp cao nhất thiên giới, có một tòa biệt thự nằm ngay cạnh linh tuyền tinh khiết nhất, và quan trọng nhất…"
Thẩm Trường An ghé sát tai hắn: "Tên của huynh sẽ được khắc lên bảng vàng 'Người sáng lập tiên triều thương nghiệp' đặt ngay giữa quảng trường Cửu Trùng Thiên."
Kim Bất Hoán thở hổn hển, mặt đỏ gay. Hắn có thể tưởng tượng ra cảnh mình đứng trên chín tầng mây, xung quanh là các tiên nữ vây quanh bái lạy.
"Được! Chốt! Năm tỷ thì năm tỷ! Ta sẽ truyền tin về gia tộc ngay lập tức! Thẩm ca, huynh nhất định phải giữ cho ta cái ghế cổ đông lớn nhất đấy!"
"Tất nhiên rồi!" Thẩm Trường An vỗ mạnh vào vai Kim Bất Hoán, nụ cười trong lòng đã vang lên đến tận mây xanh. "Lão Tà! Mang thực đơn đặc biệt 'Vạn Cổ Đệ Nhất Lẩu' ra đây đãi Nhị thiếu gia! Nhớ lấy, hôm nay chúng ta tiếp đón VIP!"
***
Đêm đó, sau khi tiễn một Kim Bất Hoán say mèm và đã ký vào "Hợp đồng đầu tư mạo hiểm" (mà thực chất là giấy bán thân đầu tư không hoàn lại), Thẩm Trường An quay lại phòng làm việc.
Hệ thống lập tức lên tiếng:
[Đinh! Chúc mừng chủ thể đã huy động vốn thành công. "Gói hỗ trợ khởi nghiệp Thiên giới" bắt đầu kích hoạt.]
Một luồng ánh sáng vàng rực từ hư không đổ xuống giữa sảnh khách sạn. Mảnh vỡ Quy Tắc Tinh Không tự động bay lơ lửng giữa không trung, bắt đầu xoay tròn và hút lấy toàn bộ linh thạch từ trong kho chứa. Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, các bức tường của khách sạn bỗng chốc trở nên trong suốt, để lộ ra những dòng chảy không gian đầy màu sắc.
"Này… hệ thống! Sao chuyển động mạnh thế này? Có an toàn không đấy?" Thẩm Trường An nắm chặt lấy thành quầy lễ tân.
[Đinh! Đang thực hiện "Dịch chuyển toàn phần". Xin lưu ý: Do đây là lần đầu tiên dịch chuyển một khách sạn cấp cao qua vách ngăn vị diện, sẽ có hiện tượng rung lắc mạnh và khả năng nhỏ khách sạn sẽ… đáp xuống một nơi không mong muốn.]
"Cái gì?! Sao ngươi không nói sớm?!"
Chưa kịp dứt lời, một tiếng "ầm" khủng khiếp vang lên. Khách sạn Trường Sinh giống như một ngôi sao băng rực lửa, xé toạc không gian của Vực Số 0, biến mất vào một hố đen thăm thẳm.
Bên trong khách sạn, Lão Tà đang ôm lấy cái nồi lẩu, Vân Cơ ôm chặt lấy cái cây lau bụi bằng vàng, còn Tiểu Hắc thì chui tọt vào gầm giường. Thẩm Trường An cảm thấy cả người mình bị lộn ngược lại, mọi cảm giác về thời gian và không gian đều biến mất.
Cơn chấn động kéo dài khoảng mười phút. Khi mọi thứ bình lặng trở lại, Thẩm Trường An choáng váng mở mắt ra.
"Chúng ta… tới nơi chưa?"
Vân Cơ là người đầu tiên bò dậy, nàng lảo đảo đi tới phía cửa sổ và vén rèm ra. Ngay lập tức, nàng thốt lên một tiếng kinh ngạc:
"Ông chủ… ngài mau nhìn xem!"
Thẩm Trường An bước tới. Đập vào mắt anh không phải là những cung điện nguy nga rực rỡ, cũng không phải là linh tuyền tràn ngập tiên khí như trong mô tả của hệ thống.
Khách sạn Trường Sinh lúc này đang nằm chình ình ngay giữa một bãi đất trống khô cằn, xung quanh là những dãy núi đen kịt, và xa xa… là hàng ngàn chiến binh đang cưỡi trên những con thú bay hung hãn, tay cầm binh khí tỏa ra luồng khí tức tử vong lạnh lẽo.
Trên bầu trời, một tấm bảng lớn đang bay lơ lửng, trên đó khắc ba chữ to tướng tỏa ra sát khí ngút trời: "CHIẾN TRƯỜNG TIÊN MA".
[Đinh! Hệ thống thông báo: Do sai số trong quá trình dịch chuyển, vị trí hiện tại của chi nhánh là: Khu vực đệm chiến tranh giữa Thiên Giới và Ma Giới. Chúc mừng chủ thể đã chọn được 'địa điểm kinh doanh đắc địa nhất' để hòa giải mâu thuẫn bằng dịch vụ khách sạn.]
Thẩm Trường An nhìn vào đám quân đội đang tiến sát tới, cảm thấy cổ họng khô khốc.
"Hệ thống… ta hận ngươi…"
"Gâu!" Tiểu Hắc nhìn qua cửa sổ, sủa lên một tiếng đầy sợ hãi, bởi vì lúc này, một mũi tên dài cả chục mét, tẩm đầy lôi điện, đang lao thẳng về phía cửa chính của khách sạn.
Trận kinh doanh tại Thiên giới của Thẩm Trường An, bắt đầu theo một cách không thể "rắc rố" hơn.