Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 195: ** Lên Thiên giới khảo sát thị trường
**CHƯƠNG 195: LÊN THIÊN GIỚI KHẢO SÁT THỊ TRƯỜNG**
Ánh nắng ban mai tại Vực Không Gian Số 0 luôn mang một sắc thái kỳ dị, nó nửa vàng rực rỡ của chính nghĩa Tiên đạo, nửa lại tím ngắt u trầm của ma khí. Trong cái không gian giao thoa hỗn loạn ấy, Khách sạn Trường Sinh sừng sững mọc lên như một pháo đài kinh tế bất khả xâm phạm.
Tại quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương vạn năm, Thẩm Trường An đang đeo một chiếc kính gọng vàng không tròng — món đồ anh vừa đổi từ hệ thống với cái tên "Kính Tri Thức Của Nhà Quản Lý" — thực chất chỉ là để ra vẻ trí thức khi xem hóa đơn. Đôi lông mày của anh nhíu chặt lại, chiếc bàn tính ngọc đế quang trên tay vang lên những tiếng "lạch cạch" giòn giã.
"Vân Cơ, em qua đây xem cái này."
Vân Cơ đang bận rộn dùng một chiếc gương linh thạch để soi dung nhan, chín cái đuôi hồ ly phía sau vẫy qua vẫy lại nhịp nhàng như những dải lụa tuyết. Nghe ông chủ gọi, cô uể oải đặt chiếc cọ trang điểm xuống, đôi mắt sếch đầy mị hoặc liếc nhìn cuốn sổ thu chi:
"Gì vậy ông chủ? Lại có vị Tiên đế nào quỵt tiền phòng ạ? Để em cho người đi 'vận động' một chút."
"Không phải quỵt tiền." Thẩm Trường An thở dài, day day thái dương. "Là sức mua của thị trường này đang chạm trần rồi. Em nhìn đi, tháng này doanh thu từ mảng lẩu Hỗn Độn giảm 2,5%. Đám khách hàng ở Linh Giới này dạo này nghèo đi thấy rõ. Ngay cả Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán kia cũng bắt đầu biết mặc cả, đòi giảm giá combo nước suối linh tuyền xuống một viên trung phẩm. Đây là tín hiệu cực kỳ nguy hiểm!"
Lúc này, Lão Tà từ trong bếp đi ra, tay vẫn cầm chiếc dao phay đen kịt, tạp dề thêu hoa hồng hồng của lão còn dính chút nước cốt của quả vạn thọ. Lão hừ lạnh:
"Nghèo thì giết thịt làm gia vị. Khách sạn chúng ta đâu phải hội từ thiện."
Tiểu Hắc — con chó đen đang nằm sưởi nắng dưới chân Thẩm Trường An — đột ngột ngóc đầu lên, sủa một tiếng "Gâu" nghe đầy vẻ oai nghiêm của thần thú Thôn Phệ, nhưng cái đuôi thì lại ngoáy tít vì ngửi thấy mùi thịt từ người Lão Tà.
"Không, Lão Tà, giết chóc là hạ sách." Thẩm Trường An đứng bật dậy, đôi mắt tỏa ra ánh sáng của sự… gian xảo. "Chúng ta cần mở rộng thị phần. Chúng ta cần những khách hàng mới với ví tiền dày hơn, tư duy tiêu xài phóng khoáng hơn. Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là… Thiên Giới!"
Câu nói vừa thốt ra, cả đại sảnh khách sạn bỗng im phăng phắc. Vân Cơ ngừng soi gương, Lão Tà ngừng vung dao, còn Tiểu Hắc thì thẫn thờ rớt luôn miếng xương linh thạch khỏi miệng.
Thiên Giới — nơi cao nhất trong lục đạo, nơi tập hợp của những vị tiên nhân chân chính, những người hô mưa gọi gió, thọ ngang trời đất. Trong mắt tu sĩ phàm trần, đó là thiên đường. Nhưng trong mắt Thẩm Trường An, đó là một "đại dương xanh" chưa được khai thác.
"Nhưng ông chủ… lên đó không dễ đâu." Vân Cơ nhắc nhở. "Thiên quy nghiêm ngặt, rào cản quan thuế linh khí của Nam Thiên Môn cực cao. Hơn nữa, tiên nhân trên đó toàn là bọn thanh cao thoát tục, họ chỉ uống sương sớm, hít thanh khí, liệu có thèm ăn món mỳ tôm vị rồng của anh không?"
Thẩm Trường An nhếch mép, nụ cười đúng chuẩn một CEO đa cấp chuyên nghiệp:
"Thanh cao là vì chưa gặp được đồ ngon. Thoát tục là vì chưa thấy dịch vụ xịn. Hôm nay, chúng ta sẽ thực hiện một chuyến khảo sát thị trường thực địa. Vân Cơ, đi chuẩn bị trang phục công sở cao cấp nhất. Lão Tà, làm cho tôi mấy mẫu thử sản phẩm: mỳ ăn liền phiên bản 'Tiên phẩm chi tôn', thuốc lá linh khí 'Cửu Thiên Mây Khói' và một ít bùa truyền tin tốc độ cao Wifi-Max. Chúng ta đi 'vặt lông' thần tiên!"
***
Dưới sự hỗ trợ của hệ thống, Thẩm Trường An dễ dàng mở ra một thông đạo hư không đặc quyền. Chỉ sau một cái chớp mắt, anh đã đứng trước cổng Nam Thiên Môn uy nghi.
Cảnh tượng trước mắt quả thực tráng lệ. Những đám mây ngũ sắc lơ lửng, cung điện vàng ngọc lấp lánh dưới ánh hào quang vĩnh hằng. Nhưng khi Thẩm Trường An tiến lại gần, vẻ mặt anh bắt đầu chuyển từ kinh ngạc sang nghi hoặc, rồi cuối cùng là một sự thông cảm sâu sắc.
Tại cổng gác, hai vị Thiên binh mặc giáp trụ ánh vàng rực rỡ đang đứng thẳng tắp. Nhưng khi nhìn kỹ, bộ giáp của họ chỗ lồi chỗ lõm, những hoa văn linh trận bảo hộ dường như đã lâu không được bảo trì, mờ nhạt đến mức sắp biến mất. Một vị Thiên binh đang lén lút dựa vào cột, tay cầm một viên linh thạch bé tẹo, hít một hơi rồi lại thở dài đầy nuối tiếc.
"Chào hai vị đại huynh." Thẩm Trường An tiến lại gần, nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn 45 độ.
Vị Thiên binh giật mình, vội vàng xốc lại giáo dài, quát lớn: "Ai nấy? Đây là thánh địa Thiên giới, không có tiên tịch hoặc thẻ thông hành của phủ Thái Bạch thì biến ngay!"
Thẩm Trường An không hề nao núng, anh thò tay vào túi áo, lấy ra một bao thuốc lá linh khí vừa được Lão Tà chế tác, rút một điếu đưa sang: "Ấy, tiểu đệ từ hạ giới lên, mang theo chút đặc sản kính biếu hai huynh đài làm ấm người."
Vị Thiên binh nhìn điếu thuốc tỏa ra hương thơm kỳ lạ — loại hương thơm mà hắn chưa từng ngửi thấy trong mấy ngàn năm tu hành — khứu giác vốn dĩ chỉ quen với mùi mây loãng lập tức bị chinh phục. Hắn nhìn quanh quất, rồi nhanh như cắt giật lấy điếu thuốc, lén lút hít một hơi.
"Ô… này… đây là linh khí gì mà lại sảng khoái thế này? Cảm giác như nguyên thần đang được xoa bóp bằng bàn tay tiên nữ vậy!"
Thẩm Trường An mỉm cười, tự mình cũng châm một điếu: "Dịch vụ của Khách sạn Trường Sinh chúng tôi đấy. Hai huynh làm việc vất vả thế này, chắc là bổng lộc khá lắm nhỉ?"
Nghe đến hai chữ "bổng lộc", vị Thiên binh còn lại vốn đang nghiêm nghị cũng không giữ nổi bình tĩnh, thở dài thườn thượt:
"Bổng lộc gì chứ tiểu đệ ơi. Nói ra thì xấu hổ, mấy ngàn năm nay Thiên đình tinh giản biên chế, linh khí sản sinh ngày càng ít đi do ô nhiễm từ Ma giới xâm lấn. Đám thượng tiên thì bao thầu sạch các mỏ linh mạch lớn, bọn tép riu canh cửa như chúng ta, một tháng chỉ được phát ba viên linh thạch hạ phẩm. Ba viên! Thậm chí không đủ để mua dầu đánh bóng bộ giáp này."
Thẩm Trường An giật mình. Ba viên hạ phẩm một tháng? Một gã tạp vụ quét rác ở Khách sạn Trường Sinh dưới hạ giới cũng được trả lương mười viên trung phẩm cộng thêm gói bảo hiểm y tế linh hồn toàn phần.
"Không thể nào! Chẳng lẽ các vị không có khoản thu ngoài sao? Thiên hạ cúng bái nhiều thế kia mà?"
"Cúng bái?" Vị Thiên binh bĩu môi. "Người trần dạo này thực dụng lắm. Họ đốt giấy tiền âm phủ cho người chết thì nhiều, chứ có ai dâng linh khí cho chúng ta đâu. Họ chỉ cầu nguyện mồm, bắt chúng ta làm việc chết bỏ nhưng lại muốn miễn phí hoàn toàn. Nói thật với chú em, nhìn chúng ta hào nhoáng thế này thôi, chứ thực ra… nghèo rớt mồng tơi."
Thẩm Trường An khẽ ghi lại vào sổ tay: *Thị trường lao động tầng dưới của Thiên giới: Thu nhập cực thấp, nhu cầu tiêu dùng tiềm ẩn cao, nhưng sức mua hiện tại yếu. Cần cung cấp gói sản phẩm trả góp.*
Đi vào sâu hơn trong Tiên thành, Thẩm Trường An càng thấy tình hình tồi tệ hơn anh tưởng. Những tiên nhân mà người đời sùng bái đang đi lại với vẻ mặt mệt mỏi. Thay vì cưỡi hạc, bay kiếm, họ… đi bộ.
"Sư huynh, sao huynh không dùng thuật cưỡi mây cho nhanh?" Thẩm Trường An hỏi một vị tiên nhân già đang xách một chiếc giỏ đựng toàn rau dại.
Vị tiên nhân lườm anh một cái: "Chú em là mới thăng tiên đúng không? Cưỡi mây tốn bao nhiêu linh lực biết không? Hiện tại 'Giá xăng'… à không, mật độ linh khí trong không khí giảm thấp, mỗi lần cưỡi mây là tiêu tốn mấy phần tu vi. Đành để dành chút sức đó để dành tối về sưởi ấm cho tiên phủ, tiên phủ của lão phu bị đóng băng vì thiếu nhiệt rồi kia kìa."
Thẩm Trường An đứng giữa chợ Thiên giới. Gọi là chợ, nhưng hàng hóa thật sự thảm hại. Một vài gian hàng bán những viên đan dược mốc meo, những thanh tiên kiếm gỉ sét. Người bán thì ngáp, người mua thì đứng trả giá tới từng ly từng tí một.
Cảnh tượng này làm Thẩm Trường An cảm động đến mức suýt rơi nước mắt — không phải vì thương xót, mà vì anh thấy đây chính là cơ hội vàng để "khai sáng kinh tế" cho nơi này.
Anh đi đến trung tâm chợ, lôi từ trong hư không ra một chiếc bàn gỗ gấp, đặt lên đó một ấm nước linh tuyền và một gói mỳ ăn liền hiệu "Lão Tà – Siêu Cấp Cay Đắng Ma Hỏa".
Xoẹt!
Anh xé bao bì. Một mùi hương mạnh mẽ, hỗn tạp giữa tiêu cay nồng, muối linh sâm và hương thịt quay nhân tạo từ mỡ của thằn lằn địa ngục (sản phẩm độc quyền của Lão Tà) lập tức bùng nổ, lan tỏa khắp ngõ ngách của Tiên thành.
Những tiên nhân vốn dĩ đã ăn sương sớm hàng vạn năm, dạ dày đã sớm phẳng lỳ như tờ giấy, đột nhiên bị cái mùi hương đậm đặc, đầy kích thích vị giác này tấn công.
Khịt khịt!
"Mùi gì thế?"
"Cái mùi này… trời ơi, nó làm vị giác của lão phu như muốn phát điên lên!"
"Thoát tục? Thoát tục cái con khỉ! Ta muốn ăn cái thứ đó!"
Chỉ trong vài giây, hàng trăm tiên nhân đang thanh cao đi dạo bỗng chốc vây quanh cái bàn nhỏ của Thẩm Trường An, đôi mắt ai nấy đều phát ra ánh sáng xanh lét.
Thẩm Trường An ung dung rót nước sôi. Ba phút sau, anh mở nắp. Làn khói bốc lên hình rồng uốn lượn, mỳ vàng ruộm, nước súp đỏ tươi đầy sức hấp dẫn. Anh cầm đũa, gắp một sợi dài lên, thổi nhẹ:
"Chào mừng các vị đến với chương trình trải nghiệm khách hàng của Khách sạn Trường Sinh. Đây là 'Mỳ Thăng Thiên vạn năm', vị cay giúp thông kinh lạc, vị ngọt giúp tăng cường thần trí, vị mặn giúp… nhắc nhở các vị rằng cuộc đời này không chỉ có sương sớm."
Một vị đại tiên, râu tóc bạc phơ, trông có vẻ là một Trưởng lão nào đó, nuốt nước bọt ực một cái, giọng run rẩy:
"Tiểu hữu… cái này… giá bao nhiêu?"
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười: "Tháng đầu khai trương chi nhánh khảo sát, giá trải nghiệm: Một gói này chỉ mười viên linh thạch hạ phẩm."
"Mười viên?!" Cả đám tiên nhân ồ lên.
"Mắc quá! Một tháng ta chỉ có ba viên, mười viên là lương của ta hơn ba tháng rồi!"
"Vị đạo hữu này, ngươi là kẻ lừa đảo sao?"
Thẩm Trường An thu hồi lại bát mỳ, thở dài đầy tiếc nuối: "Ôi, hóa ra Thiên giới mà tôi vẫn hằng ngưỡng mộ lại nghèo đến thế này sao? Nghĩ mà xem, một đời tu hành gian khổ, cuối cùng ngay cả một bát mỳ nóng hổi cũng không mua nổi… tu tiên để làm gì chứ?"
Câu nói chạm đúng vào nỗi đau sâu thẳm nhất của tất cả tiên nhân có mặt. Đúng vậy! Họ tu tiên để làm gì? Để rồi cuối cùng phải chịu đói chịu khổ, nhịn ăn nhịn mặc trong cái chốn lạnh lẽo này sao?
Vị đại tiên râu bạc nghiến răng, từ trong thắt lưng lấy ra một túi nhỏ, đổ hết ra bàn, đếm đi đếm lại được chín viên linh thạch hạ phẩm và… một nửa miếng ngọc bội bảo mệnh.
"Lão phu… lão phu đổi miếng ngọc bội này! Đưa mỳ cho lão phu!"
Thẩm Trường An nhanh tay nhận lấy, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Thỏa thuận xong! Mời tiền bối dùng bữa. Và đây là thẻ tích điểm của Khách sạn Trường Sinh, tích đủ mười lần được tặng một chai nước khoáng 'Tinh hoa cống rãnh' — ý tôi là tinh hoa suối nguồn."
Vị đại tiên húp một ngụm nước súp. Mắt lão trợn ngược, toàn thân run rẩy vì cay, nhưng sau đó là một sự thỏa mãn cực độ lan tỏa đến tận kẽ tóc.
"Ngon! Quá ngon! Lão phu thăng thiên rồi! À quên, lão phu đang ở trên thiên giới sẵn rồi…"
Nhìn thấy sự hưởng thụ của vị đại tiên, những người còn lại điên cuồng hẳn lên. Họ bắt đầu tháo những linh khí gia bảo, rứt cả rèm cửa bằng tơ tiên, thậm chí có vị tiên nữ định tháo luôn đôi bông tai bằng ngọc thạch nghìn năm để đổi lấy một gói mỳ.
Thẩm Trường An vừa bận rộn thu đồ, vừa âm thầm đánh giá: *Tiềm năng thị trường: Cực đại. Các nhu yếu phẩm hiện đại có khả năng thay thế hoàn toàn lối sống cũ của tiên nhân. Rào cản lớn nhất: Nguồn vốn linh thạch của khách hàng quá phân tán và cạn kiệt. Giải pháp: Cần phát triển hệ thống cho vay linh khí dài hạn (Credit) để họ có thể tiêu dùng trước, tu trả nợ sau.*
Giữa lúc cuộc khảo sát đang ở cao trào, một đạo kim quang đột nhiên từ trên trời cao giáng xuống, kèm theo đó là một tiếng quát lanh lảnh:
"Kẻ nào dám mang tà vật xuống từ hạ giới, nhiễu loạn tâm cảnh tiên nhân?"
Một vị tiên nhân trẻ tuổi, mặt mày thanh tú, mặc đạo bào trắng tinh, tay cầm lệnh bài của phủ Thái Bạch xuất hiện. Đám tiên nhân đang xếp hàng lập tức tản ra, sợ hãi cúi đầu.
Thẩm Trường An liếc nhìn lệnh bài, thầm nghĩ: *A, đây chắc là đội kiểm tra trật tự thị trường của Thiên giới rồi.*
Vị tiên trẻ tuổi kia lướt nhìn bát mỳ, mũi khẽ giật, biểu cảm ban đầu rất nghiêm nghị nhưng sau đó lại có chút lung lay. Hắn bước đến trước mặt Thẩm Trường An, lạnh lùng nói:
"Ta là đặc phái viên giám sát trật tự Thiên giới, ngươi dám ở đây kinh doanh không phép, trốn thuế tiêu thụ đặc biệt, còn gieo rắc sự ham muốn vật chất cho tiên nhân? To gan lớn mật! Theo ta về phủ chịu tội!"
Thẩm Trường An không hề sợ hãi, ngược lại còn nhàn nhã đưa cho vị đặc phái viên kia một gói mỳ và một điếu thuốc lá linh khí, nhỏ giọng nói:
"Thì ra là ngài thanh tra. Thật thất lễ quá. Tiểu đệ chỉ lên đây làm từ thiện một chút. Ngài xem, đồng nghiệp của ngài ở Nam Thiên Môn còn đang đói vàng mắt kìa. Gói này là quà biếu riêng cho ngài để… khảo sát kỹ hơn về 'tà vật' này."
Vị đặc phái viên liếc nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý, lập tức lấp gói mỳ vào trong tay áo rộng thênh thang của mình. Giọng hắn dịu hẳn đi:
"Khục… thì ra là khảo sát từ thiện. Ngươi nói đúng, việc điều tra kỹ về thứ tà vật này là trách nhiệm của bản sứ. Nhưng quy định là quy định, Thiên đình đang thiếu hụt kinh phí, nếu ngươi muốn kinh doanh ở đây lâu dài, cần phải có giấy phép và… nộp một chút 'phí hỗ trợ linh khí cho công tác bảo an'."
Thẩm Trường An cười thầm trong lòng. Đúng là dù ở đâu, bản chất của "lợi ích" vẫn không đổi. Tiên nhân cũng cần tiền, đặc phái viên cũng biết nhận hối lộ. Thiên giới chẳng qua chỉ là một công ty lớn đang đứng trên bờ vực phá sản mà thôi.
"Dĩ nhiên rồi. Ngài thanh tra thấy thế này được không? Tôi muốn mở một cửa hàng tiện lợi nhỏ tại đây. Toàn bộ tiền phí và thuế, tôi sẽ nộp bằng sản phẩm 'Thượng hạng' của khách sạn chúng tôi, đảm bảo cao cấp hơn loại ngoài chợ này nhiều."
Mắt vị đặc phái viên sáng lên: "Được! Ngươi quả là kẻ biết điều. Ta sẽ báo cáo lại với cấp trên rằng ngươi là người của hạ giới lên làm nhiệm vụ 'hỗ trợ nhu yếu phẩm chiến lược'. Đi thôi, để ta dẫn ngươi đến khu vực trung tâm kinh tế sầm uất nhất Thiên giới — Thiên Đế Plaza — dù thực ra nó đang… ế lắm."
***
Chuyến khảo sát kết thúc vào lúc hoàng hôn. Khi Thẩm Trường An trở về Khách sạn Trường Sinh, túi không gian của anh đã đầy ắp những "phế phẩm" của Thiên giới nhưng thực chất là cực phẩm ở hạ giới: tơ tiên, linh dược vạn năm, ngọc thạch tàn dư…
Vân Cơ đứng chờ sẵn ở cổng, thấy ông chủ về với bộ dạng hớn hở, cô tò mò hỏi:
"Sao rồi ông chủ? Thị trường trên đó tiềm năng không?"
Thẩm Trường An ném chiếc kính gọng vàng lên bàn, rót một chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm:
"Vân Cơ, em chuẩn bị cho anh một chiến dịch marketing mới. Tên là: 'Mang hạnh phúc đến Thiên giới'. Chúng ta sẽ không bán hàng lấy tiền mặt ở đó nữa, họ nghèo lắm rồi. Chúng ta sẽ mở tiệm cầm đồ linh hồn và cung cấp dịch vụ vay vốn tín dụng Thiên giới."
Lão Tà đứng dựa vào cửa bếp, tặc lưỡi: "Bọn thần tiên đó nghèo đến mức ấy à?"
"Nghèo, rất nghèo." Thẩm Trường An thở dài, trong mắt hiện lên một sự thương hại (vờ vịt). "Thần tiên không đáng sợ, đáng sợ là thần tiên nghèo mà lại thích sĩ diện. Chúng ta sẽ dùng mì tôm và thuốc lá để thống trị kinh tế của họ. À, nhớ bảo Tiểu Hắc chuẩn bị tinh thần, có thể sau này phân bón của khách sạn sẽ không dùng phân rồng nữa, mà dùng 'phế phẩm' của các vị tiên nhân cho cao cấp."
Tiểu Hắc sủa một tiếng mừng rỡ, đuôi vẫy đến mức tạo thành cuồng phong nhỏ.
Thẩm Trường An tựa lưng vào sofa, nhìn lên bầu trời xa xăm nơi có cung điện Thiên giới mờ ảo. Anh mỉm cười, một nụ cười đầy sự quan tâm đến cộng đồng:
"Đại Kiếp Nạn của Thiên Đạo à? Cần gì phải dùng đại chiến để hóa giải. Chỉ cần ta khiến tất cả bọn họ trở thành nợ nần chồng chất với khách sạn của ta, cả thế giới này sẽ phải vì ta mà sống, vì ta mà lao động. Đó mới chính là trường sinh đích thực!"
Đêm đó, trong khi toàn bộ tu chân giới đang lo lắng về những biến động kỳ dị của linh khí, thì tại Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang bận rộn thiết kế mẫu thiết kế cho chi nhánh mới: "Siêu Thị Tiện Ích Tiên Nhân – Mua Hôm Nay, Trả Kiếp Sau".
Và từ đây, trang sử đau thương nhất về ví tiền của các tiên nhân chính thức bắt đầu.