Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 3: Cây chổi quét lá đa**
Sương đêm phủ xuống Tử Vong cốc một lớp màng trắng đục, tĩnh mịch đến đáng sợ. Giữa sự im lặng ấy, thanh âm lộc cộc của những bước chân bước trên nền đất nện nghe rõ mồn một.
Lâm Thần đi phía trước, hai bắp chân vẫn còn hơi run rẩy dưới lớp áo vải thô. Anh cố gắng giữ cho hơi thở thật đều, đầu không dám ngoái lại nhìn cái nơi mà mười vị cao thủ vừa mới “bốc hơi”. Trong thâm tâm anh, nỗi sợ hãi đang dâng trào như sóng cả: *“Hỏng rồi, hỏng thật rồi. Mười tên đó nhất định là bị yêu quái trong rừng bắt đi. Hoặc là địa bàn này có chướng khí kịch độc! Mình sống ở đây mười vạn năm không sao, chắc là do cái hệ thống rách nát kia bảo hộ, nhưng cô bé này…”*
Anh liếc mắt nhìn sang Thẩm Nhược Băng đang đi bên cạnh. Cô gái nhỏ này mặt mũi trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn, đi đứng lảo đảo. Lâm Thần thở dài: *“Nhìn xem, sợ đến ngốc luôn rồi. Thôi thì coi như làm phúc, giữ cô ấy lại vài ngày, chờ sương tan rồi bảo cô ấy đi sớm.”*
Họ dừng lại trước một căn nhà tranh đơn sơ nằm ẩn khuất sau gốc liễu già. Căn nhà gỗ này gỗ đã xỉn màu, mái rạ bám đầy rêu xanh, phía trước là một khoảng sân nhỏ được bao quanh bởi hàng rào tre cũ kỹ. Trong mắt Lâm Thần, đây là chốn dung thân nghèo nàn của một kẻ trắng tay.
Nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng, cảnh tượng lại hoàn toàn khác.
Khi nàng vừa bước qua cổng hàng rào, một luồng áp lực vô hình nhưng mênh mông như biển cả đột ngột giáng xuống linh hồn. Những thanh tre xiêu vẹo kia, mỗi một đốt tre đều ẩn chứa những phù văn thiên đạo cổ xưa, chúng đan xen vào nhau thành một đại trận trấn giữ không gian, khiến cho mọi luồng uế khí từ bên ngoài không thể xâm nhập. Cây liễu già trước cửa kia, mỗi lá liễu rủ xuống đều lấp lánh tiên quang, hơi thở của nó nhịp nhàng theo quy luật của vũ trụ, rõ ràng là một vị Thần Thú thái cổ đang ngủ say!
*“Đây… đây không phải là nơi ở của phàm nhân. Đây là Đạo trường của một vị Tiên gia!”* Nhược Băng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng đang thấm vào từng lỗ chân lông. Thương tổn trong cơ thể nàng vốn đang trầm trọng, chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi đã có dấu hiệu ổn định lại.
Lâm Thần đi vào góc sân, loay hoay tìm kiếm một lúc rồi lôi ra một cây chổi tre. Cây chổi này trông đã rất cũ, cán tre mòn nhẵn, phần xơ tre phía dưới bị mòn vẹt, đầy bụi bẩn và mạng nhện.
Anh phủi phủi bụi, đưa nó về phía Nhược Băng.
“Ở đây ta không nuôi kẻ nhàn rỗi.” Lâm Thần cố ý ra vẻ nghiêm khắc, giọng nói trầm xuống để che giấu sự bất an của mình. “Cô muốn ở lại thì phải làm việc. Khoảng sân này đầy lá đa và bụi bặm, tối nay cô hãy quét sạch cho ta. Nhớ kỹ, phải quét cho thật ‘sạch’, đừng để lại một vết bẩn nào, rõ chưa?”
Thẩm Nhược Băng sững sờ, nàng run rẩy đưa hai tay ra nhận lấy cây chổi.
Lâm Thần thấy cô bé run cầm cập thì lại mủi lòng, thầm nghĩ: *“Chắc cô ấy nghĩ mình bóc lột sức lao động của người bệnh. Khổ thân, nhưng nếu không ra vẻ chủ nợ, sau này cô ấy đòi ở lại mãi thì lấy gì mà nuôi?”*
“Cố gắng lên.” Lâm Thần vỗ vai nàng một cái nhẹ nhàng (anh tưởng thế), rồi quay lưng đi vào nhà, lầm bầm: “Ta đi ngủ đây, đừng làm ồn.”
Lâm Thần vừa bước vào cửa, Nhược Băng thiếu chút nữa là khuỵu xuống. Cái vỗ vai của Lâm Thần đối với nàng giống như một đạo thiên lôi đánh thẳng vào tâm trí, khai thông toàn bộ kinh mạch đang bế tắc. Nàng nhìn chằm chằm vào cây chổi trong tay, đôi mắt đẹp co rụt lại đến tận cùng.
*“Đây… đây là…”*
Thân chổi không phải làm từ tre bình thường! Cảm giác lành lạnh, cứng cáp mà đầy dẻo dai này, lẽ nào là Thần Mệnh Thiên Kim Tre trong truyền thuyết? Loại tre mười vạn năm mới mọc một lóng, chỉ cần một mảnh nhỏ cũng đủ khiến các tông môn hạng nhất chém giết lẫn nhau để luyện chế Thần binh.
Mà những sợi xơ tre thô kệch kia… Nhược Băng dồn linh lực vào đôi mắt, nhìn kỹ hơn. Mỗi một sợi xơ tre không phải là ngẫu nhiên, chúng được bện lại theo một quy luật vô cùng huyền bí. Một luồng kiếm ý sắc lẹm đột ngột xẹt qua tâm thức nàng, mạnh mẽ đến mức khiến nàng cảm thấy nếu mình nhìn lâu hơn một chút, linh hồn sẽ bị chém làm đôi.
*“Kiếm ý! Vạn vật đều là kiếm!”*
Nhược Băng run rẩy nắm chặt lấy cán chổi. Lời nói của Lâm Thần lại vang vọng trong đầu nàng: *“Quét cho sạch bụi bặm… không để lại một vết bẩn nào…”*
*“Ta hiểu rồi!”* Đầu óc Nhược Băng như bùng nổ một trận oanh tạc của đại đạo. *“Bụi bặm mà tiền bối nói không phải là lá khô trên mặt đất, mà là tâm ma của ta! Là những xiềng xích của nhân quả, là sự thù hận đang làm ô nhiễm kiếm tâm của ta! Ngài muốn ta mượn việc quét sân để tịnh hóa linh hồn, dùng cây thần binh này để chém đứt sự yếu đuối của bản thân!”*
Nàng đứng giữa sân, nhìn về phía khoảng không tối tăm phía trước. Lúc này, nàng không còn thấy lá đa, không thấy bụi bẩn. Nàng thấy những vết sẹo của không gian, thấy những tạp chất của thiên địa đang cuộn xoáy.
Nhược Băng từ từ nâng cây chổi lên.
Một động tác bình thường nhất của người phu quét rác, nhưng khi nàng hạ tay xuống, một tiếng *vút* xé toạc màn đêm vang lên. Cây chổi lướt trên nền đất nện, nhưng trong không gian thần thức của nàng, một đạo kiếm khí khổng lồ rộng tới trăm trượng, rực rỡ như dải ngân hà, đột ngột quét qua.
*Sột soạt.*
Một chiếc lá khô bị hất văng.
Nhưng đồng thời, một mảng mây đen mang theo sấm chớp của thiên kiếp từ xa đang kéo tới định rình rập sơn cốc, cũng bị kiếm khí vô hình này chém làm đôi, tan biến ngay lập tức.
Nhược Băng càng quét càng nhanh, nhịp điệu của nàng trở nên mịt mờ ảo ảnh. Cây chổi tre vốn cũ kỹ, nay dưới sự dẫn dắt của một ý chí kiên định, bắt đầu tỏa ra một tầng hào quang mờ ảo.
Mỗi bước chân của nàng đặt xuống, mặt đất đều hiện lên những gợn sóng đạo vận. Nàng cảm thấy kiếm ý của mình đang thăng hoa. Nếu như trước kia, kiếm pháp của nàng là “Cường đại”, thì bây giờ, nó đang hướng tới “Vô ngã”.
Trong căn nhà tranh, Lâm Thần nằm trên giường tre, kéo chăn trùm kín đầu. Anh nghe thấy tiếng *sột soạt* ngoài sân thì thở dài: “Cái cô bé này cũng siêng năng thật, đêm hôm khuya khoắt vẫn còn quét sân. Chắc là muốn thể hiện giá trị để mình không đuổi đi đây mà.”
Lâm Thần lắc đầu: “Thôi kệ đi, phàm nhân như mình có người giúp việc cũng tốt. Nhưng mà… cái chổi đó cũng cùn lắm rồi, mai chắc phải đi chặt cây tre khác làm cái mới.”
Anh không hề biết rằng, cây tre anh định chặt đó, nếu mang ra bên ngoài, có thể đổi được cả một nửa giang sơn của Đại Thần Triều.
Phía ngoài sân, Nhược Băng đã quét đến góc cuối cùng. Lúc này, mồ hôi đầm đìa nhưng ánh mắt nàng sáng rực như sao sa. Toàn bộ bụi bặm trong sân – bao gồm cả những uế khí và âm hồn vất vưởng trong sơn cốc – đã bị cây chổi thần thánh kia quét sạch sẽ không còn một mảnh nhỏ.
Đột nhiên, nàng cảm thấy bên trong cơ thể có tiếng *rắc* nhỏ. Cảnh giới Thần Thông Cảnh tầng thứ ba vốn bế tắc bấy lâu nay, cứ như thế mà vỡ ra. Linh lực trong không gian điên cuồng đổ vào đỉnh đầu nàng, chuyển hóa thành chân nguyên tinh khiết nhất.
Thần Thông tầng bốn…
Thần Thông tầng năm…
Đột phá như ăn cơm bữa!
Nhược Băng kinh hoàng nhận ra, không phải nàng đang tu luyện, mà là cây chổi đang “dạy” nàng tu luyện. Cảm giác mỗi khi cây chổi chạm đất chính là một lần nàng đối thoại với thiên địa quy luật.
“Xong rồi.” Nàng thu chổi lại, hơi thở dần trở nên bình hòa nhưng lại ẩn chứa một uy áp khủng khiếp của một kẻ vừa ngộ ra chân lý tối thượng.
Nàng quỳ rạp xuống hướng về căn phòng gỗ của Lâm Thần, dập đầu ba cái thật kêu.
“Cảm ơn tiền bối đã ban cho cơ duyên trời biển! Nhược Băng thề, đời này kiếp này sẽ dùng thanh chổi này quét sạch mọi chướng ngại cho ngài!”
Trong phòng, Lâm Thần vừa thiu thiu ngủ thì bị tiếng dập đầu làm giật mình tỉnh giấc. Anh khó chịu trở mình, càu nhàu: “Cái cô này… làm việc xong thì đi ngủ đi chứ, đập cái gì mà to thế? Đúng là con gái nhà võ, tay chân thô kệch quá đi mất.”
Lâm Thần định bụng sáng mai sẽ phải chấn chỉnh lại phong cách sinh hoạt của “người hầu” mới này. Anh không hay biết rằng, lúc này, nếu có bất kỳ một vị Đại Thánh nào của Thánh Địa bước vào sân, e rằng cũng sẽ bị luồng kiếm khí dư thừa từ cây chổi tre kia chém thành muôn mảnh ngay lập tức.
Màn đêm trôi qua, Tử Vong Cốc vốn đầy âm khí, nay lại sạch sẽ đến lạ thường, như thể nó vừa được tẩy rửa bởi một luồng ánh sáng thánh khiết nhất thế gian. Một khởi đầu mới của Trường Sinh Lão Tổ và vị đại đệ tử đầu tiên, đã bắt đầu từ một cây chổi tre rẻ tiền như vậy.