Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 2: Cô gái quỳ trước cổng**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:26:47 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 2: CÔ GÁI QUỲ TRƯỚC CỔNG**

Bóng tối bao trùm lấy ranh giới của Tử Vong Cốc, nơi mà những lời đồn đại về sự diệt vong luôn khiến ngay cả những đại năng của Tu Tiên giới cũng phải chùn bước. Thế nhưng, trong cái tĩnh lặng chết chóc ấy, một dáng hình mảnh khảnh đang lê lết từng bước nặng nề trên nền đất sỏi.

Thẩm Nhược Băng cảm giác như lồng ngực mình đang bốc cháy. Mỗi hơi thở đối với nàng lúc này đều là một sự hành hạ tột cùng. Máu đỏ thấm đẫm tà áo trắng vốn thanh khiết, nhỏ xuống tạo thành những đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ mà thê lương trên lối mòn. Sau lưng nàng, hơi thở nóng rực của những kẻ truy sát từ Thái Dương Thánh Địa vẫn đang lờ mờ hiện hiện như những con sói đói trong đêm.

"Sắp… sắp không xong rồi sao?" – Nàng cắn chặt môi, vị máu mặn chát tràn ra.

Đúng lúc ý thức bắt đầu mơ hồ, một khung cảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt nàng. Giữa vùng cấm địa sương mù dày đặc, lại xuất hiện một hàng rào gỗ giản dị, phía sau là một gian nhà tranh thấp thoáng ánh đèn dầu vàng vọt. Không có lầu các nguy nga, không có linh khí cuộn trào như trong tưởng tượng về nơi cư ngụ của một vị ẩn sĩ, nhưng Thẩm Nhược Băng lại cảm thấy một nỗi kinh hoàng vô tận.

Nàng đứng khựng lại trước cánh cổng gỗ ấy. Trong mắt kẻ khác, đây chỉ là một cánh cổng cũ kỹ, nhưng trong nhãn thần đã mệt mỏi của nàng, mỗi thớ gỗ trên đó đều uốn lượn theo một quy luật huyền bí. Chúng dường như đang hô hấp, đang hòa nhịp với mạch đập của cả đại lục này.

*Đây không phải là gỗ thông thường!* – Nhược Băng rúng động. – *Từng sợi vân kia… chính là Tiên Thiên Đạo Văn? Trời ạ, dùng Đạo Văn để làm hàng rào bao quanh vườn? Vị tiền bối này rốt cuộc là thần thánh phương nào?*

"Bịch!"

Nhược Băng không còn sức lực để đứng vững nữa, nàng ngã quỵ xuống ngay trước cổng. Đôi tay run rẩy bấu chặt lấy nền đất, nàng lấy hết chút tàn lực cuối cùng, cất tiếng gọi nghẹn ngào:

"Vãn bối Thẩm Nhược Băng… gặp nạn chạy đến đây… cầu xin tiền bối… ra tay cứu mạng!"

Tiếng gọi của nàng rơi thõng vào sự tĩnh lặng của khu vườn. Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng xào xạc của những tán lá và tiếng một con chó nào đó sủa vẳng ra từ phía sau nhà.

Bên trong gian nhà tranh, Lâm Thần đang ngồi co ro bên bàn gỗ, tay cầm một cuốn sách cũ tên là "100 cách để sống thọ đến khi trời sập". Nghe thấy tiếng kêu cứu, tim anh muốn nhảy khỏi lồng ngực.

"Lại đến? Lại đến nữa rồi?" – Lâm Thần mặt cắt không còn giọt máu, thì thầm. – "Hệ thống, mi hại ta rồi! Mi nói ở đây là nơi an toàn nhất thế giới, vậy mà trong vòng một vạn năm qua, ít nhất cũng có mười mấy người chạy đến đây kêu cứu. Kêu cứu cái gì chứ? Ta chỉ là một người phàm thôi mà! Nhỡ bọn cướp ngoài kia xông vào thì làm sao?"

Lâm Thần vô cùng hối hận. Suốt 100.000 năm bế quan, hệ thống chỉ bắt anh làm những việc lặt vặt như trồng rau, bửa củi, câu cá và viết chữ. Anh tự thấy mình yếu đến mức không thể yếu hơn. Một con thỏ trong rừng cũng có thể chạy nhanh hơn anh, một con cá dưới ao cũng có thể quẫy đuôi làm anh ướt sũng. Đối với một người xuyên không có tính cách "cẩn thận quá mức" như Lâm Thần, ra ngoài chính là tự sát.

Anh rón rén bước lại gần cửa sổ, hé một kẽ nhỏ nhìn ra ngoài.

Thông qua ánh đèn le lói, anh thấy một cô gái trẻ đang quỳ phục dưới đất. Đầu tóc nàng rối bời, vai run lên bần bật, và trên sàn là một vũng máu lớn.

*Thật sự bị thương nặng rồi?* – Lâm Thần nuốt nước bọt. – *Nếu mình không giúp, cô ấy sẽ chết ngay trước cổng nhà mình. Mà nếu cô ấy chết ở đây, oán khí sẽ thu hút bọn quỷ dữ tới. Nhưng nếu mình mở cửa, lỡ cô ấy là đồng bọn của một toán cướp thì sao? Hoặc giả nàng là một tu sĩ ma đạo đang giả vờ?*

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, lòng trắc ẩn của một người đến từ thế kỷ 21 cuối cùng cũng chiến thắng nỗi sợ hãi. Lâm Thần thở dài, run rẩy vớ lấy chiếc chổi tre đặt ở góc nhà – món đồ mà hệ thống khen ngợi là "có thể quét sạch mọi bụi trần" nhưng anh chỉ dùng để dọn cứt chó của Lão Hắc.

"Thôi được rồi, xem như tích đức đi…"

Lâm Thần chậm rãi tiến về phía cổng gỗ. Anh cố gắng lấy giọng trầm ổn, bí hiểm nhất có thể để che giấu sự sợ hãi đang run lên trong từng tế bào:

"Sơn cốc tĩnh mịch, khách từ phương xa đến làm xao động giấc ngủ của lão phu. Cô nương, có chuyện gì mà phải quỳ ở nơi hẻo lánh này?"

Thẩm Nhược Băng giật mình ngước nhìn. Trước mắt nàng, cánh cổng gỗ từ từ mở ra. Một thanh niên mặc áo bào thô bằng vải bố xuất hiện. Chân đi đôi dép rơm, tay cầm một cây chổi tre già, trông anh chẳng khác nào một gã nông phu bình thường.

Nhưng chính sự bình thường đó mới khiến nàng sợ hãi đến cực điểm.

Tại sao? Vì nàng hoàn toàn không cảm nhận được một chút linh áp nào từ anh. Trong thế giới tu tiên, chỉ có hai hạng người khiến bạn không thấy được tu vi: một là người phàm, hai là hạng người đã đạt đến cảnh giới Phản Phác Quy Chân, hòa mình vào đạo trời.

Nơi đây là Tử Vong Cốc, vạn dặm không dấu chân người, một người phàm sao có thể sống ở đây một mình được hàng vạn năm? Câu trả lời duy nhất: Đây chính là một vị Tuyệt Thế Chí Tôn!

Hơn nữa, hãy nhìn cây chổi trong tay anh ta mà xem. Những sợi tre kia nhìn thì thô kệch, nhưng mỗi khi anh ta di chuyển, chúng dường như đang cắt xẻ hư không.

"Tiền bối… xin tiền bối cứu mạng!" – Nhược Băng dập đầu xuống đất, giọng run rẩy. – "Đám người Thái Dương Thánh Địa… bọn họ muốn cướp đoạt thánh vật của gia tộc ta, đã sát hại toàn bộ người thân của ta… Vãn bối không còn nơi nào để đi…"

Lâm Thần vừa nghe đến "Thái Dương Thánh Địa" thì suýt nữa thì đánh rơi cây chổi. Tên nghe kêu thế này chắc chắn là một băng đảng lớn rồi.

"Này hệ thống, giờ ta đóng cửa lại còn kịp không?" – Anh điên cuồng hỏi trong đầu, nhưng hệ thống vẫn im hơi lặng tiếng.

Nhìn cô gái đáng thương dưới đất, Lâm Thần thầm nghĩ: *Thôi, nhỡ đã lộ mặt rồi, nếu giờ đuổi đi nàng chết ngay tại đây thì mình cũng không yên thân với bọn 'Thánh Địa' kia đâu. Chi bằng dùng đạo lý của người Trái Đất để khuyên nhủ nàng, hy vọng nàng chữa khỏi vết thương rồi sớm rời đi.*

Anh thở hắt ra một hơi, cố ra vẻ thản nhiên, bước tới gần Nhược Băng.

"Người ở trong giang hồ, thân không do mình. Nhân và quả như tơ vò, muốn tháo cũng khó, muốn dứt cũng chẳng xong." – Lâm Thần nói lẩm bẩm, thực ra là đang nhớ lại mấy câu thoại trong phim kiếm hiệp từng xem.

Thế nhưng, rơi vào tai Thẩm Nhược Băng, mỗi lời anh nói ra như sấm sét đánh ngang tai.

*Nhân và quả? Tiền bối đang chỉ điểm cho mình sao?* – Ánh mắt nàng hiện lên sự bừng tỉnh. – *Ý của ngài là cuộc chiến này chính là nghiệp quả mà mình phải gánh chịu, và nếu muốn vượt qua, mình phải thấu hiểu được luật nhân quả? Trời ạ, lời nói tùy tiện của ngài lại ẩn chứa chân lý của Luận Luân Hồi mà mình khổ công tìm hiểu bao năm không được!*

"Cô nương đứng lên đi. Cổng nhà lão phu không chặn người có duyên, cũng không đón kẻ thiếu đức. Vào trong uống chén nước mát đã."

Lâm Thần nghiêng người sang một bên. Nhược Băng run rẩy đứng dậy, loạng choạng bước qua ngưỡng cửa. Ngay khoảnh khắc nàng bước vào sân nhỏ, một luồng linh khí tinh thuần nồng đậm đến mức hóa thành sương mù ập vào mặt.

Nàng đứng sững người.

Kia… kia là cải thảo sao? Tại sao trên lá cải thảo lại tỏa ra ánh linh quang như Tiên thảo vạn năm?

Kìa… kia là cái giếng nước ư? Tại sao miệng giếng lại tỏa ra hơi thở của Vĩnh Hằng Chi Thủy mà trong truyền thuyết nói rằng chỉ một giọt có thể tái tạo nhục thân?

Lâm Thần thấy cô gái cứ đứng đực ra nhìn vườn rau của mình, lòng thầm lo lắng: *Chết tiệt, chắc tại vườn rau nhà mình tiêu điều quá, nhìn chẳng giống chỗ người ở nên nàng mới kinh ngạc như thế. Phải tỏ ra mình sống rất tốt mới được!*

"Khụ khụ, chỗ này hoang sơ, chẳng có gì quý giá, cô nương chớ chê cười." – Lâm Thần đi tới bên giếng, múc một gáo nước đưa cho nàng. – "Nước này ta vừa mới múc lên, thanh lọc cơ thể rất tốt, uống đi cho đỡ mệt."

Nhược Băng nhìn cái gáo gỗ trong tay vị tiền bối. Nước bên trong sóng sánh như hổ phách, một mùi hương thanh khiết xộc vào mũi khiến đan điền đang vỡ nát của nàng đột nhiên có dấu hiệu ngưng trệ sự chảy máu.

*Chê cười?* – Nàng suýt chút nữa thì khóc thành tiếng. – *Đây là Thiên Linh Thần Thủy! Chỉ một gọt có thể làm nổ tung kinh mạch của một tu sĩ Linh Đài Cảnh vì linh lực quá mạnh, vậy mà ngài ấy cho mình uống cả một gáo để… thanh lọc cơ thể?*

Nàng không dám chần chừ, cung kính đón lấy gáo nước bằng cả hai tay, lòng tràn đầy thành kính như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng nhất đời mình. Khi dòng nước lạnh lẽo nhưng tràn đầy năng lượng trôi xuống cổ họng, Nhược Băng cảm thấy cơ thể mình như nổ tung, rồi lại được hàn gắn lại trong nháy mắt.

Bên trong cơ thể nàng, những vết thương chí mạng đang lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Một tầng xám xịt từ da thịt nàng bị bài trừ ra ngoài, làn da trở nên trắng trẻo, mịn màng hơn cả trước khi bị thương.

Lâm Thần đứng bên cạnh nhìn, thấy cô gái uống nước xong thì cả người bốc khói đen, sắc mặt hết xanh lại đỏ, trong lòng hoảng hốt vô cùng: *Thôi xong! Nước giếng này chắc để lâu bị nhiễm khuẩn rồi! Cô ấy mà chết tại chỗ này là mình hết đời!*

"Này… cô nương, cô thấy sao rồi?" – Lâm Thần lo lắng hỏi.

Nhược Băng mở bừng mắt, hai luồng ánh sáng rực rỡ lóe lên rồi biến mất trong sâu thẳm con ngươi. Nàng không những bình phục, mà tu vi vốn đã mất trắng lại đang có dấu hiệu thăng tiến vượt bậc.

Nàng quỳ rụp xuống lần nữa, trán chạm đất:

"Đại ân đại đức của tiền bối, vãn bối có làm trâu làm ngựa cả đời cũng không báo đáp hết! Tiền bối cứu mạng không chỉ một lần, mà là tái sinh vãn bối lần thứ hai!"

Lâm Thần ngớ người ra. *Hả? Chỉ uống miếng nước thôi mà cần phải làm trâu làm ngựa sao? Chắc là cô ấy chưa được uống nước sạch bao giờ rồi. Khổ thân, tu sĩ gì mà nghèo thế không biết.*

"Thôi thôi, đứng lên đi." – Lâm Thần xua tay. – "Ta ở đây một mình cũng buồn. Nếu cô nương không chê, có thể ở lại giúp lão phu dọn dẹp sân vườn vài ngày. Đợi khi sức khỏe khá hơn rồi tính tiếp."

*Ở lại dọn dẹp sân vườn?*

Thẩm Nhược Băng sướng phát điên. Đây không phải là sự hành hạ, đây là cơ duyên lớn nhất thiên hạ! Được ở bên cạnh một vị Chí Tôn, hàng ngày nhìn ngắm Đạo vận, uống thần thủy, ăn tiên thảo… Đây chính là ước mơ của mọi tu sĩ trên thế giới này!

"Vãn bối… vãn bối nguyện ý! Vãn bối tên là Thẩm Nhược Băng, từ nay xin làm kẻ hầu hạ dưới trướng tiền bối!"

Lâm Thần thở phào một hơi. *Có một người làm giúp việc cũng tốt, đỡ phải tự mình đi quét cái đám lá đa phiền phức này.*

Nhưng anh chưa kịp thở phào hết câu, thì một tiếng nổ dữ dội vang lên phía sau dãy núi xa xa. Một luồng kim quang rực rỡ như mặt trời chiếu rọi cả bầu trời đêm của Tử Vong Cốc, xua tan đi sương mù dày đặc.

Mười luồng khí thế cường hãn như những lưỡi gươm sắc lẹm xẻ rách không trung, đang lao về phía ngôi nhà tranh với tốc độ kinh hồn.

Lâm Thần trợn tròn mắt, hai chân run rẩy không kiểm soát được: *Bọn cướp… bọn cướp đến thật rồi! Má ơi, nhìn cái ánh sáng đó, chắc chắn bọn chúng mang theo cả thuốc nổ hay pháp bảo gì đó rồi! Hệ thống ơi cứu ta!*

Nhược Băng cũng tái mặt, khí thế đó chính là của Thập Đại Hộ Pháp của Thái Dương Thánh Địa. Bọn họ đều là cường giả Thần Thông Cảnh, có thể di sơn đảo hải trong nháy mắt.

Nàng nhìn sang Lâm Thần, thấy anh đang run rẩy (trong mắt nàng, đó là sự run rẩy vì giận dữ, vì bị kẻ khác quấy rầy sự thanh tĩnh), và tay anh siết chặt lấy chiếc chổi tre.

"Tiền bối… là người của Thái Dương Thánh Địa. Vì vãn bối mà làm bẩn mắt tiền bối, vãn bối thật muôn vàn tội chết!" – Nhược Băng nghiến răng, định xông ra ngoài liều chết để không làm phiền Lâm Thần.

Thế nhưng, Lâm Thần lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Chạy? Không chạy kịp rồi. Đánh? Mình là phàm nhân, đánh cái nỗi gì? Hay là dùng chiếc chổi này thử quăng vào mặt tên đi đầu xem sao? Biết đâu hắn sợ bẩn mà khựng lại?*

Anh lấy hết can đảm, cầm cây chổi tre giơ lên hướng về phía luồng kim quang đang tới gần, miệng lẩm bẩm lời cầu nguyện cuối cùng:

"Cái đồ rác rưởi… mau biến đi cho khuất mắt ta!"

Thật ra Lâm Thần đang mắng lũ người ngoài kia là rác rưởi để giải tỏa nỗi sợ, nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng, đó là một chiêu "Ngôn Xuất Pháp Tùy" đỉnh cao.

Và đúng lúc đó, một sự kiện kinh thiên động địa xảy ra.

Khi Lâm Thần giơ cây chổi tre lên, một luồng sóng vô hình mà chỉ có tu sĩ mới cảm nhận được từ chiếc chổi tỏa ra. Nó nhẹ nhàng như một cơn gió xuân, nhưng khi chạm vào luồng kim quang kia, nó lập tức hóa thành một bàn tay khổng lồ cấu thành từ quy luật của trời đất.

"Bùm!"

Mười vị hộ pháp oai phong lẫm liệt, mỗi người đều sở hữu thần thông kinh thế, bỗng cảm thấy không gian xung quanh mình đóng băng. Rồi, như thể có một bàn tay khổng lồ đang cầm chổi quét rác, toàn bộ linh lực của bọn họ bị xóa sạch trong nháy mắt.

"Cái gì? Không thể nào!" – Tiếng gào thét của vị Trưởng lão dẫn đầu vang lên thất thanh.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, mười vị cường giả Thần Thông Cảnh bị thổi bay đi xa hàng trăm dặm như những hạt bụi nhỏ nhoi, tan biến vào bóng đêm mịt mù của Tử Vong Cốc. Một bầu không khí im lặng chết chóc bao trùm lại vạn vật.

Lâm Thần đứng ngây người, cây chổi vẫn giơ trên không trung. Anh nhìn bầu trời đã trở lại yên tĩnh, sương mù lại dần bao phủ.

*Hả? Sao bọn chúng đột ngột biến mất rồi?* – Lâm Thần ngơ ngác. – *Hay là bọn chúng thấy mình cầm chổi nhìn hung dữ quá nên bỏ chạy? Hoặc là… gặp phải ma rừng trong truyền thuyết rồi?*

Anh nuốt nước bọt, vội vàng hạ chổi xuống, tim vẫn đập thình thịch: "May… may quá, chắc là bọn chúng khinh mình là người quét rác nên không thèm chấp."

Trong khi đó, bên cạnh anh, Thẩm Nhược Băng đã hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ.

Nàng đã thấy cái gì?

Chỉ một động tác phất chổi nhẹ nhàng, chỉ một câu mắng "rác rưởi", mà mười vị Thần Thông Cảnh cường giả biến mất không còn dấu vết. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự xóa sổ từ cấp độ quy luật!

*Lão Tổ… Ngài thực sự là Trường Sinh Lão Tổ sao?*

Nàng quỳ xuống, lần này không phải để cầu xin, mà là vì sự sùng bái tột độ tận sâu trong linh hồn.

"Tiền bối thần uy… vãn bối đã thấy được đỉnh cao của kiếm đạo… Một chổi quét sạch bụi trần, vạn vật đều là cát bụi dưới chân ngài!"

Lâm Thần nghe vậy thì mặt già đỏ ửng vì hổ thẹn. *Cô bé này cũng khéo nịnh thật, mình chỉ xua tay cái thôi mà cô ấy đã tung hô lên tận mây xanh rồi. Thôi, để nàng ấy nghĩ mình giỏi cũng tốt, ít ra nàng ấy sẽ không bắt nạt mình.*

"Khụ khụ, cô nương quá lời rồi." – Lâm Thần giả vờ trầm ngâm, tay vuốt chòm râu quai nón chưa kịp cạo sạch. – "Cái chổi này chỉ để quét rác. Nếu tâm cô sạch, rác rưởi tự khắc sẽ biến tan. Vào nhà thôi, ngoài trời sương lạnh lắm."

Nhược Băng run lên vì xúc động. *Tâm sạch thì rác tự tan? Đây chính là tâm pháp tu luyện đỉnh cao mà ngài ấy đang truyền dạy cho mình sao? Mỗi lời ngài nói đều là một môn công pháp chí thượng!*

Đêm đó, trong gian nhà tranh giản dị giữa Tử Vong Cốc, một cô gái trẻ mang theo mối thù sâu nặng bắt đầu học cách… cầm chổi quét sân, trong khi vị "Chí Tôn Lão Tổ" lại đang chui vào chăn, run rẩy vì sợ lũ "người Thánh Địa" sẽ quay lại đòi nợ cái chổi tre.

Câu chuyện về vị Lão Tổ không biết mình vô địch, chỉ mới bắt đầu trang thứ nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8