Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 1: Hệ thống bắt ta sống thọ
**CHƯƠNG 1: HỆ THỐNG BẮT TA SỐNG THỌ**
Mười vạn năm.
Đối với một tu sĩ bình thường, đó là một con số không tưởng, là độ dài của mấy chục lần luân hồi, là sự hưng thịnh rồi lụi tàn của hàng trăm vương triều. Nhưng đối với Lâm Thần, mười vạn năm chỉ là một chuỗi những ngày lặp đi lặp lại: thức dậy khi mặt trời chưa ló rạng, cuốc đất, tưới rau, cho gà ăn, và kết thúc bằng một giấc ngủ bình yên trong gian nhà tranh lộng gió.
Trong cõi Thương Mang Cổ Giới đầy rẫy những cuộc tranh đoạt đẫm máu, nơi các cường giả có thể dời non lấp bể chỉ bằng một ý niệm, Đông Hoang vốn là vùng đất bị lãng quên. Và sâu trong lòng Đông Hoang, có một sơn cốc quanh năm mây mù bao phủ, tĩnh lặng đến mức ngay cả tiếng chim hót cũng trở nên xa xỉ. Người đời gọi đó là "Tử Vong Cốc" bởi sương mù nơi đây có thể khiến thần thức của những kẻ xâm nhập bị lạc lối mãi mãi.
Nhưng thực chất, đó không phải là tử khí. Nếu có một vị Chí Tôn nào đủ nhãn lực để nhìn xuyên qua lớp màn bạc ấy, họ sẽ kinh hoàng nhận ra rằng: mỗi sợi sương mỏng manh kia đều là linh khí tinh khiết đến mức hóa lỏng, là Đạo vận nguyên thủy nhất của vũ trụ đang cuộn trào.
Giữa trung tâm của sự kinh khủng ấy, "lão quái vật" duy nhất lại đang… loay hoay với một cây cải thảo.
"Lại héo rồi. Chẳng lẽ là do mình bón phân chưa đủ?"
Lâm Thần thở dài, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh mặc một bộ đồ vải thô đã bạc màu, đôi bàn tay chai sần vì cầm cuốc, đôi giày cỏ dưới chân đã sờn rách để lộ cả ngón chân. Trông anh chẳng khác gì một lão nông nghèo khổ, nếu không muốn nói là có phần nhếch nhác.
Ngay lúc đó, một âm thanh máy móc, khô khốc vang lên trong tâm trí anh:
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: Trồng rau mười vạn năm. 】
【 Đánh giá: Hoàn mỹ. 】
【 Phần thưởng: Thọ nguyên +1.000.000 năm. 】
【 Vật phẩm đi kèm: Một hạt giống mướp đắng cấp "Bình thường", kỹ năng "Tưới Nước Thành Thạo" thăng cấp thành "Tưới Nước Đỉnh Phong". 】
Lâm Thần đứng sững lại, chiếc cuốc tre trong tay suýt rơi xuống đất. Anh ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt không có lấy một chút vui mừng, mà chỉ thấy một nỗi u sầu sâu thẳm.
"Mười vạn năm… Cuối cùng cũng xong."
Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như thể đã lâu không tiếp xúc với con người.
Lâm Thần vốn là một người xuyên không từ Trái Đất. Mười vạn năm trước, khi vừa đặt chân đến thế giới này, anh cũng từng tràn đầy nhiệt huyết, mơ mộng về việc ngự kiếm phi hành, trở thành một vị tiên nhân vạn người kính ngưỡng. Nhưng hệ thống "Sinh hoạt Đỉnh phong" gắn liền với linh hồn anh đã dội một gáo nước lạnh buốt: Anh không có linh căn, kinh mạch bế tắc, cả đời này không thể tu luyện.
Trong một thế giới mà mạng người như cỏ rác, một phàm nhân như anh chỉ có một con đường chết. Nỗi sợ hãi cái chết đã ăn sâu vào tủy cốt Lâm Thần, biến thành một loại ám ảnh cực đoan. Vì vậy, khi hệ thống đưa ra các nhiệm vụ sinh hoạt để đổi lấy thọ nguyên, anh đã bám lấy nó như bám lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất.
Anh trồng rau để sống thọ. Anh nuôi cá để sống thọ. Anh bửa củi, viết chữ, vẽ tranh… tất cả chỉ để kéo dài hơi tàn.
"Hệ thống, ngươi cho ta một triệu năm tuổi thọ để làm gì?" Lâm Thần cay đắng tự nhủ. "Sống lâu mà vẫn là một phàm nhân thì có ích chi? Ngộ nhỡ ngày nào đó có hai vị tiên nhân đánh nhau cách đây mười vạn dặm, một dư chấn nhỏ thôi cũng đủ thổi bay cái sơn cốc này, thổi bay cả một triệu năm của ta."
Càng sống lâu, Lâm Thần càng trở nên nhút nhát. Anh không dám bước chân ra khỏi sơn cốc nửa bước. Anh tự xây dựng cho mình một "vùng an toàn" tuyệt đối, nơi anh cho rằng mình có thể lẩn trốn khỏi sự tàn khốc của định mệnh.
Anh cúi xuống nhìn cái xô gỗ đặt cạnh luống rau. Nếu là một tu sĩ, họ sẽ thấy cái xô ấy được làm từ gỗ Ngộ Đạo mười vạn năm, nước bên trong là Linh Thạch Nhũ tinh khiết nhất. Nhưng trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là một cái xô cũ kỹ và nước giếng thanh mát mà thôi.
"Lão Hắc! Đừng có giả chết nữa, ra quét dọn bớt lá khô đi!" Lâm Thần quát lớn.
Dưới hiên nhà tranh, một con chó đen gầy gò, lông lá xơ xác như bị ghẻ, lười biếng mở một con mắt ra nhìn chủ nhân. Nó ngáp một cái dài, để lộ hàm răng trắng ởn, rồi uể oải đứng dậy, bước đi lảo đảo như thể sắp chết đói đến nơi.
Nếu giới tu hành thấy cảnh này, chắc chắn sẽ có hàng vạn vị Đại Thánh phải thổ huyết mà chết. Con chó đen gầy gò kia chính là Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ, một hơi thở có thể nuốt chửng một tinh cầu, vậy mà giờ đây lại bị mắng là "đồ chó lười" và phải đi quét sân.
Lão Hắc lầm lũi dùng đuôi quét những chiếc lá khô trên sân. Nó ở lại đây không phải vì nó sợ Lâm Thần, mà vì nó… nghiện cơm trắng của anh. Mỗi hạt cơm Lâm Thần nấu ra đều chứa đựng quy luật của trời đất, mỗi bát nước anh cho nó uống đều giúp nó tiến hóa vượt xa tổ tiên. Ở cạnh "kẻ điên" này, tuy hằng ngày bị mắng chửi, nhưng thực lực của nó lại tăng tiến một cách vô lý.
Lâm Thần không quan tâm đến suy nghĩ của con chó. Anh cầm lấy cây chổi tre, bắt đầu quét dọn khoảnh sân nhỏ.
Mỗi nhát quét của anh chậm rãi, nhịp nhàng, dường như mang theo một loại nhịp điệu kỳ lạ. Nếu có ai đứng đó, họ sẽ thấy không gian xung quanh cây chổi đang vặn xoắn, những quy tắc của trời đất dường như bị xóa đi rồi viết lại theo từng cử động của anh. Nhưng Lâm Thần chỉ thấy mình đang làm việc nhà. Anh đang tập trung vào kỹ năng "Tưới Nước Đỉnh Phong" vừa nhận được.
"Tưới nước đỉnh phong? Để làm gì chứ? Để tưới rau nhanh hơn à? Đúng là cái hệ thống vô dụng." Anh lẩm bẩm đầy oán trách.
Đúng lúc này, sự tĩnh lặng của sơn cốc bị phá vỡ.
Từ phía bìa rừng sương mù, một bóng dáng trắng muốt, lảo đảo lao ra. Đó là một nữ tử, y phục trắng của nàng đã bị máu nhuộm đỏ thẫm, hơi thở đứt quãng, gương mặt vốn thanh tú giờ đây chỉ còn lại sự tái nhợt và tuyệt vọng.
Nàng là Thẩm Nhược Băng, công chúa của Tuyết Nguyệt vương triều. Chỉ trong một đêm, vương triều của nàng bị Thái Dương Thánh Địa san phẳng, phụ hoàng và mẫu hậu đều hy sinh để mở đường máu cho nàng chạy trốn. Nàng đã bị truy sát suốt ba tháng trời, đan điền đã rạn nứt, linh lực cạn kiệt, cơ hồ chỉ còn một hơi tàn.
Nàng lao vào sơn cốc này với ý định tự sát, thà chết trong tử địa còn hơn rơi vào tay lũ cầm thú đang đuổi theo phía sau.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước qua lớp sương mù, Thẩm Nhược Băng sững sờ. Một luồng linh khí nồng đậm đến mức không tưởng tràn vào phổi nàng, khiến những vết thương chí mạng trên cơ thể bắt đầu có dấu hiệu khép miệng.
Nàng nhìn thấy một gian nhà tranh, một vườn rau, và một người đàn ông đang quét sân.
Trong mắt nàng, người đàn ông đó không phải là một lão nông. Mỗi nhát quét của anh ta đều mang theo kiếm ý ngút trời, mỗi bước chân đều đạp lên quy luật của không gian. Nàng cảm thấy mình như đang đứng trước một vị thần linh cổ xưa, người đang diễn hóa lại quá trình khai thiên lập địa chỉ bằng một cây chổi tre.
"Vị tiền bối này… rốt cuộc là ai?" Thẩm Nhược Băng run rẩy. Nàng không còn chút sức lực nào, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, giọng nói nghẹn ngào:
"Tiền bối… cứu mạng…"
Lâm Thần giật bắn mình, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
*Chết tiệt! Ở đâu ra một cô gái đầy máu thế này?* – Tim anh đập loạn nhịp. – *Nhìn bộ dạng này chắc chắn là đang bị truy sát bởi một thế lực khủng bố nào đó. Phiền phức! Phiền phức cực lớn!*
Nỗi sợ hãi cố hữu lại trỗi dậy. Anh muốn quay lưng bỏ chạy ngay lập tức, muốn đóng cửa nhà tranh lại và trốn biệt tăm. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng, đầy sự cầu khẩn của cô gái, trái tim của một người hiện đại trong anh lại không cho phép anh làm thế.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra vẻ hoảng loạn. Trong mắt Thẩm Nhược Băng, sự im lặng của Lâm Thần lại trở thành phong thái bình thản, coi vạn vật như phù vân của một vị cao nhân.
"Ngươi… là ai?" Lâm Thần hỏi, giọng anh trầm xuống vì đang cố kìm nén sự run rẩy.
Thẩm Nhược Băng dập đầu xuống đất, nước mắt lã chã rơi: "Vãn bối là Thẩm Nhược Băng, là tội nhân của Tuyết Nguyệt vương triều. Vãn bối bị kẻ thù truy sát, vô tình lạc bước vào đây. Chỉ mong tiền bối rủ lòng thương xót, cho vãn bối một chỗ nương thân. Vãn bối nguyện làm trâu làm ngựa, cả đời hầu hạ tiền bối!"
Lâm Thần nheo mắt nhìn cô gái. Trong đầu anh bắt đầu nhảy số kịch liệt.
*Làm trâu làm ngựa? Đợi đã… mình sống một mình mười vạn năm cũng chán, hơn nữa vườn rau này càng ngày càng rộng, một mình mình chăm không xuể. Nếu nhận cô gái này làm người hầu, chẳng phải mình sẽ có thêm thời gian để nghiên cứu cách sống thọ sao? Hơn nữa, nhìn cô ấy có vẻ là người của một thế lực lớn, chắc chắn biết nhiều về giới tu hành. Có cô ấy ở đây, mình sẽ nắm bắt được tình hình bên ngoài để còn biết đường mà trốn.*
Quan trọng nhất, Lâm Thần nghĩ rằng nếu anh giả vờ làm một "cao nhân ẩn dật", có lẽ kẻ thù của cô gái này sẽ kiêng dè mà không dám xông vào. Một kế hoạch "giả hổ dọa cáo" hoàn hảo!
"Làm trâu làm ngựa thì không cần." Lâm Thần nhàn nhạt nói, cố bắt chước giọng điệu của những vị lão tổ trong phim ảnh. "Ta ở đây thanh tịnh đã lâu, quả thực cũng cần một người quét dọn lá rụng. Nếu ngươi không ngại, hãy cầm lấy cây chổi này."
Anh chìa cây chổi tre ra.
Thẩm Nhược Băng nhìn cây chổi, toàn thân run lên bần bật. Trong mắt nàng, đó không phải là chổi, đó là một món thần binh ẩn chứa vạn đạo kiếm quang! Nàng run rẩy đón lấy nó bằng cả hai tay, như thể đang nhận lấy vận mệnh của chính mình.
"Đa… đa tạ tiền bối ban ơn! Nhược Băng tuyệt đối không làm ngài thất vọng!"
Lâm Thần thấy cô gái này có vẻ hơi "chập mạch", nhận cái chổi rách mà như nhận vàng, nhưng anh cũng không quan tâm lắm. "Sau nhà có lu nước, khát thì tự lại đó mà uống. Nhưng nhớ kỹ, không được dẫm lên rau của ta, bằng không… ta sẽ không khách khí."
"Vâng! Vãn bối ghi nhớ!"
Thẩm Nhược Băng lùi lại, đi về phía sau nhà. Khi nhìn thấy lu nước, nàng suýt nữa thì ngất xỉu lần nữa. Nước trong lu tỏa ra hào quang bảy màu, mỗi một giọt đều chứa đựng sức mạnh hồi sinh vạn vật. Nàng múc một gáo nhỏ, nhẹ nhàng uống vào.
"Ầm!"
Một luồng sức mạnh cuồng bạo nhưng vô cùng ấm áp bùng nổ trong người nàng. Đan điền vỡ nát của nàng không những lành lại mà còn hóa thành một biển linh lực mênh mông. Tu vi của nàng bắt đầu tăng vọt một cách điên cuồng.
Khí Hải Cảnh… Linh Đài Cảnh… Thần Thông Cảnh!
Chỉ trong vài nhịp thở, nàng đã vượt qua ranh giới mà nhiều người phải mất cả đời mới chạm tới. Nàng sững sờ nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn về phía gian nhà tranh giản dị kia.
"Trường Sinh Lão Tổ… Ngài thực sự là một vị thần sống!" Thẩm Nhược Băng quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh về phía gian nhà.
Trong khi đó, Lâm Thần đang ngồi trong nhà, nhìn hạt giống mướp đắng trong tay mà thở dài thườn thượt.
"Lại là mướp đắng. Hệ thống này chắc chắn muốn hành hạ vị giác của mình đây mà. Sống thọ một triệu năm mà ngày nào cũng ăn mướp đắng thì thà chết còn hơn."
Anh không hề biết rằng, bên ngoài màn sương mù, mười luồng hào quang rực rỡ đang xé rách không gian lao tới. Đó là mười vị cường giả của Thái Dương Thánh Địa, dẫn đầu là một vị Trưởng lão mang sát khí ngút trời.
"Dấu vết biến mất ở đây. Tử Vong Cốc sao? Hừ, dù có là cấm địa, hôm nay nàng ta cũng phải chết!"
Lâm Thần ở trong nhà bỗng nghe thấy tiếng sấm nổ vang trời từ phía xa. Anh rùng mình, mặt mũi tái mét, vội vàng vơ lấy cái bình tưới nước rỉ sét ở góc tường.
*Chết rồi! Bọn chúng tìm đến thật rồi!* – Anh run cầm cập. – *Cái bình này là vật phẩm hệ thống cho, nghe nói là "Đỉnh Phong", hy vọng nó cứng một chút để mình còn có cái mà chọi vào đầu chúng nó trước khi bỏ chạy!*
Một bên là mười vị cường giả đang đằng đằng sát khí, một bên là một "phàm nhân" đang cầm bình tưới nước chuẩn bị đào hầm thoát thân.
Vở kịch về vị Trường Sinh Lão Tổ "vô địch" nhất lịch sử, chính thức bắt đầu từ đây.