Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 4: Ta chỉ là người phàm thôi**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:27:44 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 4: TA CHỈ LÀ NGƯỜI PHÀM THÔI

Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mù mỏng mảnh của sơn cốc, nhảy mót trên bậu cửa sổ bằng gỗ mục của căn nhà tranh.

Lâm Thần vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc đầy sảng khoái. Sau một giấc ngủ sâu, anh cảm thấy tinh thần mẫn tiệp hơn hẳn. Điều duy nhất khiến anh hơi bận tâm là đêm qua hình như có tiếng động lớn, giống như ai đó đang đập phá hay nổ tung cái gì đó ở ngay ngoài sân.

"Chắc là mấy con thú rừng lại tranh nhau chỗ ngủ thôi."

Lâm Thần lẩm bẩm, đẩy cửa bước ra ngoài. Ngay khi cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng khô khốc, anh bỗng khựng lại.

Trước mắt anh, sân nhỏ vốn đầy lá đa rụng và cỏ dại nay sạch bong không một hạt bụi. Mặt đất nhẵn nhụi như vừa được gọt giũa bởi những nghệ nhân điêu luyện nhất. Và ở ngay giữa sân, Thẩm Nhược Băng đang đứng đó, tay cầm cây chổi tre cũ kỹ, bóng dáng thẳng tắp như một thanh tuyệt thế hảo kiếm sắp tuốt vỏ.

Nhưng điều khiến Lâm Thần ngạc nhiên không phải là việc nàng quét dọn sạch sẽ, mà là khí chất của nàng. Đêm qua, nàng giống như một ngọn nến tàn trước gió, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Vậy mà sáng nay, làn da nàng trắng mịn như ngọc thạch, đôi mắt lấp lánh thần thái, xung quanh dường như có một luồng khí mát lạnh luân chuyển, khiến không khí xung quanh nàng cũng trở nên trong vắt.

"Hử? Cô hồi phục nhanh thế à?" Lâm Thần kinh ngạc thốt lên. "Đúng là tuổi trẻ, sức khỏe thật đáng ngưỡng mộ."

Thẩm Nhược Băng nghe thấy tiếng sư phụ, vội vàng buông chổi, quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy vì xúc động:
– Đệ tử… à không, kẻ hèn này đa tạ tiền bối ban cho đại cơ duyên! Ơn tái tạo này, Nhược Băng cả đời khó báo đáp!

Lâm Thần ngẩn ra, rồi cười khổ xua tay:
– Cô nói gì mà cơ duyên với tái tạo? Chỉ là một chỗ ngủ với bát cháo trắng thôi mà. Cô đừng có quá trọng lễ nghi như vậy, ở đây không có tiền bối cao nhân nào đâu, chỉ có một gã trồng rau sống qua ngày thôi.

*Sống qua ngày?* Thẩm Nhược Băng cúi đầu, trong lòng dâng lên sóng cuộn biển gầm. *Tiền bối nói ngài chỉ là người trồng rau? Một người trồng rau có thể biến một cây chổi tre thành linh bảo tuyệt thế? Một người trồng rau có thể khiến linh khí của cả sơn cốc hội tụ thành long mạch? Ngài đây là đang khảo nghiệm tâm tính của mình, hay là ngài đã đạt tới cảnh giới cực hạn, coi vạn vật như không, xem bản thân như một hạt cát trong hồng trần?*

Đúng vậy! Chắc chắn là vế sau! Phản phác quy chân!

Nàng hít một hơi thật sâu, cung kính nói:
– Tiền bối khiêm tốn quá. Với Nhược Băng, sự chỉ điểm của ngài chính là cứu mạng, là khai sáng.

Lâm Thần xoa xoa thái dương, cảm thấy mình cần phải nói chuyện nghiêm túc với cô gái này. Nếu cứ để nàng hiểu lầm mình là "đại cao nhân" gì đó, lỡ sau này kẻ thù của nàng kéo đến, mình biết lấy cái gì mà đỡ? Một cái xẻng hay một cái liềm?

"Nhược Băng này, cô ngồi xuống đi. Ta có chuyện muốn nói rõ với cô."

Lâm Thần đi đến bộ bàn ghế đá dưới gốc cây cổ thụ, chậm rãi đun nước pha trà. Mỗi động tác của anh đều thong thả, tự nhiên. Với Lâm Thần, đây là thói quen dưỡng sinh suốt vạn năm qua. Nhưng trong mắt Nhược Băng, mỗi cái nhấc tay, mỗi bước đi của anh đều hòa nhịp tuyệt đối với quy luật của thiên địa. Dường như cả thế giới này đang xoay quanh người đàn ông kia.

Anh rót một chén trà, đưa cho nàng:
– Uống đi, trà nhà trồng thôi, không có gì quý giá.

Nhược Băng run rẩy đón lấy chén trà. Vừa chạm môi, nàng suýt chút nữa đánh rơi chén. Đây là trà? Không! Đây rõ ràng là Đạo dịch được chưng cất từ linh khí tinh thuần nhất! Một ngụm nước vào bụng, toàn thân lỗ chân lông nở xòe, thần thức của nàng dường như mở rộng ra vạn trượng, nhìn thấu cả sự sinh trưởng của cây cỏ trong cốc. Những vết thương ngầm trong kinh mạch từ những cuộc truy sát trước đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sức sống mãnh liệt.

"Cô thấy đấy," Lâm Thần bắt đầu tông giọng chân thành nhất có thể. "Ta sống ở sơn cốc này đã rất lâu rồi. Hệ thống… à không, ý ta là ta tự mình tìm cách sinh tồn. Ta không biết tu luyện, không biết bay trên trời, càng không biết dùng phép thuật hô mưa gọi gió như người ta kể trong sách. Ta thật sự chỉ là một phàm nhân bình thường."

Lâm Thần thở dài, nhìn lên bầu trời:
– Ta rất sợ chết, nên ta mới tìm nơi hẻo lánh này để ở. Ta trồng chút rau, nuôi mấy con cá, vẽ vài bức tranh để giết thời gian. Cái cô gọi là 'cơ duyên' hay 'pháp bảo', thực chất chỉ là những đồ vật phàm trần ta dùng hàng ngày. Cây chổi kia ta mua ở một khu chợ từ hàng nghìn năm trước, nó cũ kỹ đến mức sắp mục rồi. Nếu cô thích, cô cứ giữ lấy, nhưng đừng thần thánh hóa nó quá.

Thẩm Nhược Băng lặng thính nghe, đôi mắt càng lúc càng trừng lớn.

*Không biết tu luyện?* (Nàng nghĩ: Người đạt tới Đạo Tổ cảnh thì làm gì cần tu luyện nữa, vì ngài chính là Đạo!)
*Sợ chết?* (Nàng nghĩ: Ý ngài là ngài coi trọng sinh mệnh, vạn vật trường tồn là tâm nguyện của ngài!)
*Đồ vật phàm trần?* (Nàng nghĩ: Một cây chổi hàng nghìn năm không nát, quét sạch cả thiên kiếp mà ngài bảo là phàm trần?)

Càng nghe Lâm Thần giải thích, Nhược Băng càng cảm thấy run rẩy. Hóa ra đây chính là "Đạo". Đạo không phải là những chiêu thức hào nhoáng, không phải là khí thế ép người. Đạo chính là sự giản đơn nhất, là phàm trần nhất.

Tiền bối đang dùng chính cuộc đời của ngài để dạy nàng một bài học về "Chân Ngã". Ngài muốn nàng hiểu rằng, dù có là tuyệt thế cường giả, cũng phải giữ được cái tâm bình lặng của một người phàm.

"Tiền bối, Nhược Băng đã hiểu." Nàng nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng. "Ngài cố tình ẩn cư, tự xưng là phàm nhân, chính là để răn dạy thế gian về sự khiêm nhường. Những kẻ tự xưng là Thánh chủ, Chí tôn ngoài kia, nếu nghe được những lời này của ngài, chắc chắn sẽ hổ thẹn đến mức tự bế quan."

Lâm Thần: "…"

Anh cảm thấy mình vừa đánh đàn gảy tai trâu. Tại sao mình càng nói thật, cô nàng này lại càng nhìn mình bằng ánh mắt sùng bái như nhìn tổ tông hiện hồn thế này?

"Không, cô không hiểu!" Lâm Thần nhấn mạnh, giọng hơi gắt lên vì bất lực. "Nhìn tay ta xem, không có một chút linh lực nào cả! Cô có thể kiểm tra kinh mạch của ta, trống rỗng hoàn toàn! Ta không thể nhìn thấu tu vi của ai, cũng chẳng biết cái gọi là 'cơ giới tu hành' nó ra làm sao cả. Ta chỉ là một người già sống lâu một chút thôi!"

Thẩm Nhược Băng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự thông suốt:
– Phải, phải! Ngài nói đúng! Ngài không có tu vi, bởi vì ngài đã vượt trên cả tu vi. Ngài không nhìn thấu tu vi của người khác, vì trong mắt ngài, mọi chúng sinh đều bình đẳng như bụi bặm. Ngài chỉ là 'người già sống lâu', một lời này quả thực hàm chứa chân lý của thời gian và trường sinh. Nhược Băng xin ghi nhớ lời dạy của ngài!

Lâm Thần buông xuôi. Anh ngửa mặt nhìn lên cây cổ thụ, thầm nghĩ: *Hệ thống ơi, ông cho tôi cái 'Hệ thống sinh hoạt đỉnh phong' làm gì? Sao không cho tôi cái 'Hệ thống giao tiếp đỉnh phong' để tôi nói chuyện cho người ta hiểu?*

Đúng lúc đó, con chó đen (Lão Hắc) từ phía sau nhà lững thững đi ra. Nó ngáp một cái dài, rồi khinh khỉnh nhìn Thẩm Nhược Băng một cái.

Nhược Băng vừa nhìn thấy con chó, hơi thở lập tức đình trệ.
*Đó… đó là gì?*
Trong mắt nàng, đó không phải là một con chó đen gầy gò, mà là một bóng đen khổng lồ che lấp cả mặt trời, mang theo hơi thở của vực thẳm và thời kỳ hỗn độn sơ khai. Mỗi bước đi của nó làm rung chuyển cả không gian xung quanh.

"Lão Hắc, lại đây." Lâm Thần vẫy tay.

Con chó đen lập tức đổi sắc mặt, cái đuôi vẫy rối rít, chạy đến dụi đầu vào chân Lâm Thần, ra vẻ nịnh nọt hết mực.

Lâm Thần xoa đầu con chó, cười bảo Nhược Băng:
– Đây là Lão Hắc, ta nhặt nó ở bìa rừng mấy ngàn năm trước. Nó lười lắm, chỉ được cái ăn khỏe. Cô đừng sợ, nó hiền lắm, chưa cắn ai bao giờ.

Nhược Băng đổ mồ hôi hột. *Tiền bối ơi, ngài bảo con Thôn Phệ Thần Thú có thể nuốt chửng cả tinh cầu này là 'hiền'? Con thú này mà há miệng một cái, chắc cả Đông Hoang này cũng không đủ cho nó ăn sáng.*

"Dạ… Lão Hắc đại nhân… thật là oai phong." Nàng lí nhí đáp, không dám nhìn thẳng vào con chó.

Lâm Thần thở dài đứng dậy:
– Thôi được rồi, nếu cô đã quyết định ở lại đây làm người giúp việc, ta cũng không ép cô đi nữa. Nhưng nhớ kỹ, ở đây cô phải tuân theo quy tắc của ta: Không được gọi ta là tiền bối, cứ gọi là chủ quán hoặc đại ca cũng được. Hằng ngày giúp ta tưới rau, cho gà ăn. Đừng có suốt ngày quỳ lạy, ta tổn thọ mất.

Nhược Băng vội vàng cúi người:
– Dạ, thưa… đại ca. Nhược Băng tuân mệnh.

Lâm Thần gật đầu hài lòng, dù cái danh xưng "đại ca" nghe hơi kỳ cục từ miệng một cô gái trẻ, nhưng dù sao vẫn đỡ hơn là "Lão Tổ" hay "Tiền bối".

"Giờ thì đi theo ta, ta dạy cô cách tưới rau. Cái đám cải thảo kia mà không chăm kỹ là héo hết, mùa đông này lấy gì mà muối dưa."

Lâm Thần đi trước, vác theo một cái bình tưới bằng thiếc đã cũ đến mức rỉ sét. Thẩm Nhược Băng lẳng lặng đi sau, ánh mắt nàng dán chặt vào cái bình tưới kia.

Nàng lờ mờ cảm nhận được, trong cái bình cũ kỹ ấy không phải chứa nước giếng thường, mà là "Tịnh Thế Thần Thủy" có thể gột rửa mọi tâm ma.

*Trời ạ, đi theo tiền bối… không, đi theo đại ca tưới rau, chắc chắn là một loại tu hành đỉnh cao nhất mà mình từng được biết.*

Sương mù sơn cốc dần tan đi, để lộ ra những luống rau xanh mướt mà mỗi lá cây đều phát ra ánh linh quang nhạt màu. Một vị "phàm nhân" và một vị "kiếm tiên" bắt đầu một ngày lao động bình thường nhất, nhưng lại là sự khởi đầu của một truyền thuyết chấn động vạn cổ sau này.

Lâm Thần vừa đi vừa lẩm bẩm: "Hy vọng năm nay rau không bị sâu, chứ mình là người phàm, thuốc trừ sâu tự chế đôi khi chẳng ăn thua…"

Nhược Băng đi sau nghe vậy thì rùng mình: *Sâu? Ý ngài là những con Thiên Ma biến dị từ hư không chuyên rình rập đạo quả của ngài sao? Đúng là đại ca, tầm mắt thật xa xăm quá đi mất!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8