Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 5: Sát thủ tới cửa**
Sáng sớm trong sơn cốc, sương mù vờn quanh những rặng trúc xanh mướt như một dải lụa mỏng manh của tiên nữ bỏ quên. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản nhạc thanh bình đến lạ thường.
Lâm Thần đứng trước gian nhà tranh, vươn vai một cái thật dài, cảm nhận không khí trong lành thấm sâu vào từng tế bào phổi. Đã mười vạn năm rồi, hệ thống bắt hắn ở đây làm "nông dân", vốn dĩ hắn đã quen với sự tĩnh lặng này. Nhưng hôm nay, trong sân có thêm một bóng dáng nhỏ nhắn đang lom khom bận rộn.
Thẩm Nhược Băng, đại công chúa của một vương triều đã sụp đổ, giờ đây đang mặc bộ đồ vải thô, tóc búi đơn giản, đang chăm chú nhổ cỏ trong vườn rau.
"Nhược Băng này, đừng có làm việc quá sức." Lâm Thần lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ quan tâm của một vị trưởng bối. "Tuổi trẻ thì nên nghỉ ngơi nhiều một chút, sống thọ hay không không phải chỉ dựa vào việc vận động đâu."
Thẩm Nhược Băng giật mình, vội vàng đứng dậy, cung kính cúi đầu: "Dạ, thưa… đại ca. Nhược Băng không thấy mệt, được làm việc ở đây chính là phúc phận của con."
Nàng cúi đầu, nhưng tim đập liên hồi. Trong mắt nàng, mỗi bước đi của Lâm Thần đều hòa hợp với thiên địa một cách kỳ diệu. Mỗi lời "nghỉ ngơi" của ngài chắc chắn là đang ám chỉ nàng phải lắng nghe hơi thở của tự nhiên, hòa mình vào đạo pháp.
Lâm Thần thở dài, liếc nhìn cái sân gạch đầy lá rụng từ cây cổ thụ phía sau nhà. Cây này hắn trồng đã lâu, chẳng biết là giống gì mà lá rụng quanh năm, quét mãi không hết.
"Thôi, nếu cô rảnh tay thì quét cái sân đi. Đừng để lá khô làm bẩn lối vào."
Nói đoạn, Lâm Thần đi vào góc bếp, lấy ra một cây chổi tre cũ kỹ đưa cho nàng. Cây chổi này cán thì nhẵn thín vì dùng nhiều, những sợi nan tre cũng đã mòn vẹt, trông chẳng khác gì đồ phế thải mà những phàm nhân thường dùng để quét chuồng gà.
"Cầm lấy cái này mà quét. Nhớ là quét cho kỹ, từng ngóc ngách một, đừng có hời hợt." Lâm Thần căn dặn rồi lững thững xách bình tưới đi về phía luống cải thảo phía xa.
Thẩm Nhược Băng run rẩy đón lấy cây chổi. Vừa chạm vào cán chổi, nàng suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống. Một luồng luân hồi khí tức cổ xưa, nặng nề như cả một tinh cầu đè nặng lên đôi bàn tay nàng. Đây… đây đâu phải cây chổi?
Trong thức hải của nàng, cây chổi này tỏa ra hào quang vạn trượng, mỗi một sợi tre trên đầu chổi đều ẩn chứa một tia kiếm khí xé rách hư không. Nàng nhìn thấy trong cái cán chổi mục nát kia là những đạo văn phức tạp đến mức chỉ cần nhìn vào một giây cũng khiến thần hồn nàng muốn nổ tung.
"Quét… quét dọn… Tiền bối bảo mình quét dọn…" Nhược Băng lẩm bẩm, mắt rực sáng. "Đúng rồi! Ngài không bảo mình quét lá, ngài bảo mình 'quét dọn' những tạp niệm trong tâm, dùng thanh thần khí này để thanh tẩy sát cơ trong linh hồn!"
Nàng cầm cây chổi, bắt đầu chậm rãi đưa những đường quét đầu tiên.
*Sạt… sạt…*
Mỗi lần chổi chạm xuống đất, một vòng gợn sóng vô hình lan tỏa ra, lá khô không chỉ bị dồn lại một chỗ mà khí cơ hỗn loạn quanh sơn cốc cũng bị một lực lượng thần bí thuần hóa thành linh khí thuần khiết nhất.
Cùng lúc đó, ở bên ngoài ranh giới sơn cốc.
Một bầu không khí âm lãnh, sặc sụa mùi máu rỉ bao trùm lên vách đá. Tám bóng người mặc áo bào đen, thêu hình đầu lâu bằng chỉ bạc đang lơ lửng trên không trung. Mỗi kẻ đều tỏa ra tu vi ít nhất là Thần Thông Cảnh, kẻ dẫn đầu thậm chí đã nửa chân chạm tới Trường Sinh Bí Cảnh.
Chúng là "Huyết Ma Ảnh" – đội sát thủ tinh nhuệ nhất của Thái Dương Thánh Địa, những kẻ chuyên thực hiện những phi vụ diệt môn, sát tuyệt hậu duệ các thế lực đối địch.
"Trưởng lão, dấu vết huyết mạch của con khốn Nhược Băng biến mất ngay tại lối vào sơn cốc này." Một gã sát thủ khàn giọng báo cáo.
Vị Trưởng lão dẫn đầu, một lão già mắt hí đầy gian giảo, lạnh lùng nhìn vào làn sương mù: "Vùng núi này từ trước tới nay vốn vô danh, sao đột nhiên lại có sương mù kỳ quái thế này? Chắc chắn là có cao nhân giúp đỡ nàng ta. Nhưng ở Đông Hoang này, chống lại Thái Dương Thánh Địa thì chỉ có con đường chết."
Lão phẩy tay: "Xông vào! Bất kể là ai, nếu ngăn cản, sát vô xá!"
Tám bóng đen như những tia chớp xé gió lao thẳng vào làn sương. Chúng hung hăng thi triển thần thông, Ma quang tỏa ra cuồn cuộn định đánh tan lớp sương mù che mắt.
Lúc này, Lâm Thần đang ngồi xổm cạnh luống rau cải, mắt lim dim nhìn một con sâu xanh đang bò trên lá.
"Chậc chậc, sâu to thế này, nếu để nó cắn hỏng cây cải của mình thì tối nay lấy gì xào thịt bò đây?" Hắn lẩm bẩm, tâm thế vô cùng khẩn trương. Với một phàm nhân như hắn, sự tồn vong của vườn rau quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng gió rít rú trên đầu. Ngước lên, hắn thấy vài vệt sáng đen ngòm lao tới với tốc độ kinh hồn.
"Mẹ kiếp! Lại là người tu tiên đánh nhau à?" Lâm Thần giật bắn mình, suýt nữa thì ngã ngửa ra vườn. Hắn run rẩy thu mình lại: "Lạy trời lạy phật, các vị đại tiên muốn đánh thì đi chỗ khác mà đánh, đừng có làm rơi bảo pháp vào đầu con. Con chỉ là phàm nhân trồng rau thôi mà!"
Hắn sợ đến mức nhắm tịt mắt lại, hai tay ôm lấy đầu, lầm rầm khấn vái tổ tiên.
Trong khi đó, ở giữa sân, Thẩm Nhược Băng đã cảm nhận được sát khí. Nàng dừng việc quét sân, đôi mắt vốn dĩ dịu dàng giờ đây lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Tám gã sát thủ "Huyết Ma Ảnh" đáp xuống sân. Tên Trưởng lão cầm đầu cười gằn khi thấy Nhược Băng đang cầm cây chổi cũ kỹ:
"Ha ha! Đại công chúa cao quý của Đại Vân vương triều giờ lại đi quét rác sao? Xem ra vị 'cao nhân' bảo vệ ngươi cũng chỉ là một lão già bần hàn thôi. Giao ra ngọc ấn của vương quốc, ta sẽ cho ngươi chết một cách toàn thây."
Nhược Băng không nói gì, nàng khẽ nhìn về phía Lâm Thần đang "bình tĩnh" ngồi cạnh vườn cải (trong mắt nàng, đó là tư thế ung dung của bậc Chí Tôn không thèm đếm xỉa đến kiến hôi).
"Đại ca đã dặn ta quét dọn cho sạch sẽ ngõ ngách." Nhược Băng lạnh nhạt nói, thanh âm thanh thúy nhưng chứa đầy kiếm ý. "Các ngươi chính là đống 'lá khô' bẩn thỉu nhất làm dơ bẩn sân nhà của ngài."
"Láo xược! Giết nó!" Tên Trưởng lão ra lệnh.
Bảy tên sát thủ lập tức vung ra những thanh ma đao đẫm máu, tàn ảnh phủ kín không trung, khóa chặt mọi đường lui của Nhược Băng.
Thẩm Nhược Băng hít vào một hơi thật sâu. Nàng nhớ lại từng đường quét của mình vừa rồi. Nàng nâng cây chổi tre lên, không phải như một công cụ lao động, mà như một thanh tiên kiếm được đúc từ thuở khai thiên lập địa.
"Quét sạch trần ai!"
Nàng xoay người, một vòng tròn kiếm quang trắng muốt theo cán chổi tre quét ra.
*Vù!*
Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Chỉ có một làn gió mát nhẹ nhàng lướt qua cả sơn cốc.
Nhưng trong mắt đám sát thủ, thế giới xung quanh chúng dường như sụp đổ. Những đạo kiếm quang phát ra từ cây chổi không phải là kiếm chiêu, mà là Quy luật của Thiên địa. Mọi ma công, mọi thọ nguyên của chúng bị thanh chổi kia "quét" đi một cách tuyệt tình.
"Cái… cái gì thế này? Kiếm ý của ta đâu?" Một gã sát thủ kinh hoàng hét lên khi thấy tay mình đang khô héo đi với tốc độ mắt thường có thể thấy.
"Cây chổi đó… là Tiên khí cực phẩm!" Tên Trưởng lão nhận ra thì đã quá muộn. Lão định quay đầu bỏ chạy nhưng không khí xung quanh dường như đông cứng lại, một áp lực khủng khiếp từ cái sân gạch dưới chân nghiền nát kinh mạch của lão.
Lá khô trên sân theo nhịp chổi của Nhược Băng bay lên, mỗi chiếc lá đều hóa thành một đạo kiếm mang xuyên thủng ngực những kẻ xâm phạm.
*Phựt… phựt… phựt…*
Bảy tên sát thủ Thần Thông Cảnh chưa kịp kêu lên tiếng nào đã biến thành những làn sương máu, rồi lại bị luồng gió từ cây chổi cuốn sạch, không để lại lấy một dấu vết. Ngay cả vị Trưởng lão nửa bước Trường Sinh kia cũng bị lực lượng này ép đến mức tan tành mây khói, ngay cả hồn phách cũng không kịp chạy thoát vào luân hồi.
Cả sân lại trở nên sạch bong. Những chiếc lá khô vốn dĩ bừa bãi giờ đã nằm gọn thành một đống hoàn hảo ở góc tường.
Thẩm Nhược Băng run rẩy thu lại cây chổi. Nàng nhìn đôi bàn tay mình, cảm giác lực lượng Kiếm đạo trong người đã tăng tiến một cách điên cuồng. Chỉ cần một lần quét sân, nàng đã từ Khí Hải Cảnh đột phá thẳng lên Thần Thông Cảnh tầng thứ ba!
Đây là loại cơ duyên gì chứ? Đây là loại thần thông nghịch thiên gì chứ?
Lâm Thần lúc này nghe thấy không còn tiếng động gì nữa, mới dám he hé mắt ra nhìn. Hắn thấy sân trống huơ trống hoác, sương máu hay người tu tiên gì đó đều không thấy tăm hơi đâu. Hắn thở phào nhẹ nhõm, đứng phắt dậy, vỗ vỗ lớp đất bám trên vạt áo.
"À… Nhược Băng, xong rồi sao? Ta nghe thấy tiếng ầm ĩ, chắc là mấy tên đi đường cãi cọ thôi hả?"
Nhược Băng vội vàng quỳ sụp xuống, đầu chạm vào mặt gạch mát lạnh: "Đại ca, Nhược Băng đã quét dọn xong theo ý ngài. Những kẻ 'làm dơ' sân nhà đã bị xử lý."
Lâm Thần đi lại gần, nhìn đống lá cây được gom gọn gàng, tâm trạng đột nhiên cực kỳ tốt. Hắn gật gật đầu, vỗ vai nàng:
"Tốt! Tốt lắm! Cô làm việc rất có trách nhiệm. Ta cứ sợ là cô tay yếu chân mềm không làm nổi, ai dè quét nhanh đến thế. Để thưởng cho cô, tối nay ta sẽ nấu thêm một món đặc biệt, dùng chính cải thảo trong vườn nhà mình."
Thẩm Nhược Băng cảm nhận được bàn tay của Lâm Thần chạm vào vai, một dòng khí ấm áp (thực chất là Tuế Nguyệt Đạo Uẩn) truyền vào cơ thể, chữa lành mọi tổn thương cũ và củng cố căn cơ cho nàng vững chắc như bàn thạch.
Nàng rưng rưng nước mắt, giọng run run: "Cảm ơn đại ca đã ban thưởng. Nhược Băng… Nhược Băng nhất định sẽ dốc hết tâm sức quét dọn sơn cốc này mãi mãi."
Lâm Thần cười ha hả: "Mãi mãi cái gì mà mãi mãi. Ở đây sống lâu quá cũng chán đấy. Mà thôi, cô quét tiếp đi nhé, ta đi lấy chút củi."
Hắn lững thững bỏ đi, miệng nghêu ngao hát một bài hát không lời cổ xưa.
Trong mắt Nhược Băng, bóng lưng của Lâm Thần dường như đang chống đỡ cả bầu trời. Ngài thật sự là một vị đại trí nhược ngu. Những kẻ được coi là sát thủ hàng đầu, trước mặt ngài ngay cả một cái liếc mắt cũng không xứng đáng nhận được. Ngài chỉ quan tâm đến… rau cải và bữa tối.
*Đúng vậy, tu vi càng cao, càng phải giản đơn. Những kẻ như Thái Dương Thánh Địa kia, mưu cầu sức mạnh để làm gì khi ngay cả một nhịp chổi của một phàm nhân mà ngài dạy cũng không chịu nổi?*
Nàng cúi xuống nhìn cây chổi tre. Trên cái cán mục nát giờ đây hiện lên vài vết mờ mờ, nếu nhìn kỹ sẽ thấy đó là chữ "Trường Sinh".
Phía sau nhà, con chó đen Lão Hắc lười biếng mở một con mắt ra nhìn đống sương máu vừa bị gió cuốn đi, hừ một tiếng nhỏ trong cổ họng: *Mấy con kiến hôi này lại làm phiền giấc ngủ của lão gia, nếu không có con nhóc đó ra tay, mình đã phải nuốt chúng vào bụng rồi. Mà thôi, thịt người tu hành nếm vào là lại đau bụng, vẫn là cháo trắng của lão gia ngon hơn.*
Ở phương xa, Thái Dương Thánh Địa.
Trên tầng cao nhất của ngôi điện thờ cổ kính, tám tấm bài vị ghi tên "Huyết Ma Ảnh" đồng loạt vỡ vụn thành trăm mảnh. Vị Thánh Chủ đang tọa thiền đột nhiên mở bừng mắt, một ngụm máu tươi phun ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
"Ai? Là kẻ nào đã diệt sạch Huyết Ma Ảnh trong một hơi thở? Ngay cả tàn hồn cũng không thể quay về?"
Cả thánh địa rúng động, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập, báo hiệu một thời kỳ bất ổn sắp bắt đầu.
Trong khi đó, tại sơn cốc ẩn cư, Lâm Thần vẫn đang loay hoay với cái bếp lò.
"Chậc, củi hôm nay hơi ẩm, chắc tối nay rau xào sẽ bị ám khói rồi. Nhược Băng ơi, ra phụ ta một tay thổi lửa nào!"
"Dạ, đại ca! Nhược Băng tới ngay!"
Dưới ánh hoàng hôn, một người một người hầu bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, khói bếp lững lờ bay lên, hòa cùng sương sớm, đẹp như một bức tranh thủy mặc mà chẳng ai có thể ngờ rằng, nơi đây chính là nơi ngự trị của một sự tồn tại kinh khủng nhất thiên hạ.