Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 7: Con chó đen lười biếng**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:29:38 | Lượt xem: 1

Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua tán lá đa già, rớt xuống sân gạch những đốm sáng nhảy nhót như những con linh ngư vàng rực. Khung cảnh thanh bình đến mức khiến người ta có cảm giác thời gian nơi này đã ngừng trôi từ vạn năm trước.

Lâm Thần bước vào căn chòi tranh của mình, vừa đi vừa lầm bầm đầy vẻ ghét bỏ:

"Chỗ này cái gì cũng tốt, chỉ có điều nuôi mấy thứ này tốn kém quá. Cải thì sâu, gà thì hay gáy bậy, đến cả con chó nuôi để giữ nhà cũng là đồ lười biếng đệ nhất thiên hạ."

Ánh mắt anh lướt qua dưới gầm giường tre. Ở đó, một cục đen thui, xù xì đang cuộn tròn thành một đống. Đó là Lão Hắc – con chó đen mà Lâm Thần đã nhặt được ở ven đường cách đây vài ngàn năm (theo lời anh kể thì chắc mới chỉ vài năm thôi, vì anh vốn không có khái niệm về thời gian).

"Hắc Tử! Dậy! Ngươi xem Nhược Băng người ta đã dậy từ sớm, vừa đột phá… à không, vừa học xong hội họa đã đi quét sân. Còn ngươi thì sao? Suốt ngày chỉ biết ngủ!"

Lâm Thần dùng mũi chân gãi gãi vào cái bụng sần sùi của con chó đen.

Lão Hắc khẽ động đậy cái tai, một con mắt nhắm một con mắt mở hé ra nhìn Lâm Thần. Trong thâm tâm nó đang gào thét: *Lão gia ơi là lão gia! Ngài có biết cái "vài đường tùy tiện" của ngài trên vách đá vừa rồi đã suýt chút nữa chấn nát cả màng nhĩ của tiểu tử này không? Cái thứ gọi là "núi bánh bao" đó chứa đầy khí tức trấn áp Thái Cổ, kẻ yếu tim nhìn vào là hồn phi phách tán ngay lập tức đấy!*

Tuy nhiên, biểu hiện bên ngoài của Lão Hắc lại cực kỳ chuyên nghiệp. Nó khẽ "ăng ẳng" một tiếng lấy lệ, cái đuôi cụt ngủn ngoáy hai cái ra vẻ hối lỗi, rồi lại vùi đầu vào giữa hai chân trước, tiếp tục giấc mộng xuân thu.

Lâm Thần thở dài, lắc đầu ngao ngán:

"Đúng là chó nhà người ta thì trông cửa giữ nhà, chó nhà mình thì phải hầu hạ tận nơi. Thôi, hôm nay ta nấu cháo hoa, coi như tiết kiệm chút lương thực."

Nói rồi, anh vác cái bình tưới nước sứt mỏ bước ra phía vườn rau.

Bên ngoài sân, Thẩm Nhược Băng đang cầm chiếc chổi tre già, bắt đầu quét lá. Mỗi bước chân của nàng giờ đây nhẹ tênh như sương khói. Mỗi lần chiếc chổi chạm vào mặt đất, không hề có tiếng sột soạt thô kệch, mà trái lại, nó phát ra những âm thanh u ẩn như tiếng kiếm reo.

*Xoẹt…*

Một chiếc lá đa còn xanh bị chổi gạt qua, hóa thành tro bụi ngay tức khắc. Nhưng tro bụi ấy không hề tản mát mà lại lơ lửng, tụ lại thành hình dạng của một tiểu kiếm nhỏ xíu.

Nhược Băng trong lòng kinh hãi đến tột cùng: *Sư phụ quả thực không nói dối. Quét lá… thực sự là đang tu luyện! Mỗi một động tác quét đi là một lần trừ khử tạp niệm trong lòng, mỗi một chiếc lá rụng là một đạo kiếm ý cần được thuần hóa. Cảnh giới này, chẳng lẽ là 'Vạn Vật Quy Nhất' trong truyền thuyết?*

Nàng liếc nhìn về phía căn chòi tranh, thấy bóng dáng Lâm Thần đang lom khom tưới nước cho mấy gốc cải thảo. Trong mắt nàng, bóng dáng ấy không hề tầm thường. Từng giọt nước rơi ra từ cái bình sứt mẻ kia, rơi xuống đất liền hóa thành linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng, thấm sâu vào mạch đất, nuôi dưỡng những thứ mà sư phụ gọi là "rau cải" nhưng thực chất là Tiên dược có khả năng cải tử hoàn sinh.

Sự tôn sùng của Nhược Băng đối với Lâm Thần đã đạt đến mức độ mê muội.

Nhưng nàng không biết rằng, cách sơn cốc khoảng mười dặm, sự bình yên này đang bị đe dọa.

Giữa tầng mây xanh thẳm, một đạo trường hồng vàng rực xé toạc không gian, lao vút đi với tốc độ kinh hoàng. Trên đó là một trung niên nam tử mặc trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ, sắc mặt âm trầm như nước.

Đây chính là Trình Văn, một vị chấp sự của Thái Dương Thánh Địa, thực lực đã đạt đến Thần Thông Cảnh đỉnh phong. Lần này lão nhận lệnh của Thánh Tử Triệu Vô Cực, đi tìm kiếm tung tích của Thẩm Nhược Băng – vị công chúa trốn chạy mang theo bí mật về hoàng lăng cổ xưa.

"Lạ thật, dấu vết đến đây thì biến mất hoàn toàn." Trình Văn dừng lại trên không trung, nhíu mày quan sát dải núi trùng điệp phía dưới. "Nơi này linh khí thưa thớt, thuộc về vùng đất hoang dã nhất Đông Hoang, sao có thể che giấu được tung tích của một tu sĩ Linh Đài Cảnh?"

Lão nhắm mắt lại, thần thức mạnh mẽ như triều dâng, quét qua từng tấc đất. Bỗng nhiên, mắt lão trợn ngược, nhìn về hướng một thung lũng nhỏ bị bao phủ bởi sương mù mờ ảo.

"Hử? Có trận pháp che giấu? Một nơi hẻo lánh thế này lại có cấm chế, chắc chắn có điều mờ ám!"

Trình Văn cười lạnh một tiếng, thân hình lóe lên, lao thẳng xuống sơn cốc.

Với lão, Thần Thông Cảnh đã là tồn tại đứng trên đỉnh cao của hầu hết các quốc gia phàm trần. Một cái trận pháp ở vùng hẻo lánh này thì có gì đáng ngại? Lão định dùng lực lượng thô bạo nhất để phá nát màng sương, lôi kẻ trốn chạy ra ngoài.

"Mở cho ta!"

Trình Văn gầm lên một tiếng, tay phải vung lên, một bàn tay lửa khổng lồ cao tới chục trượng từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào cổng vào của sơn cốc mà đập mạnh.

Tuy nhiên, một màn kỳ lạ đã xảy ra.

Bàn tay lửa đầy uy lực ấy, khi vừa chạm vào ranh giới của sơn cốc, bỗng nhiên như bị một sức mạnh vô hình nuốt chửng. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, thậm chí không có một chút dao động không khí nào. Nó cứ thế tan biến, như thể một hạt muối rơi vào đại dương.

"Cái gì?!" Trình Văn giật mình, sắc mặt lập tức trở nên thận trọng. "Không thể nào! Đòn này của ta đủ sức san bằng một tòa thành nhỏ, sao lại biến mất không dấu vết?"

Lão đáp xuống trước lối vào sơn cốc. Ở đó, có một hàng rào bằng tre cũ kỹ, xiêu vẹo, và một con chó đen đang nằm sưởi nắng ngay sau cổng.

Lão Hắc vốn đang mơ màng, bỗng nhiên cảm thấy một mùi hôi thối của tu sĩ ngoại giới làm phiền giấc ngủ. Nó không thèm mở mắt, chỉ khẽ nhíu mũi.

*Phiền quá… lão gia đang nấu cháo, Nhược Băng đang quét lá, ở đâu ra một con ruồi cứ vo ve thế này?*

Lão Hắc cảm thấy rất khó chịu. Trong thế giới của nó, giấc ngủ là thiêng liêng nhất, chỉ sau bữa cơm của Lâm Thần.

Trong khi đó, Trình Văn nhìn con chó đen gầy gò, gân guốc đang nằm ngủ, lòng dâng lên một nỗi bất an không tên. Lão tự nhủ: *Chỉ là một con súc sinh phàm trần. Chắc chắn bên trong có cường giả đang thi triển yêu pháp ẩn thân.*

"Kẻ nào bên trong? Thái Dương Thánh Địa chấp sự Trình Văn tới đây, mau ra nghênh đón, nếu không đừng trách ta huyết tẩy nơi này!"

Tiếng quát vang dội kèm theo áp lực Thần Thông Cảnh khiến chim chóc trong rừng bay tán loạn.

Lão Hắc cuối cùng cũng chịu mở mắt. Ánh mắt đen láy của nó liếc nhìn Trình Văn một cái. Một cái nhìn đầy sự khinh bỉ, như thể một vị thần linh đang nhìn một con kiến hôi đang cố sức huých chân vào tảng đá.

*Ngươi muốn huyết tẩy nơi nào? Huyết tẩy chỗ ngủ của ta sao?*

Lão Hắc cảm thấy lòng tự trọng của "Thôn Phệ Thần Thú" bị xúc phạm nghiêm trọng. Nhưng nó lại nhớ đến lời dặn của Lâm Thần: "Làm chó thì phải khiêm tốn, đừng có sủa bậy làm phiền hàng xóm."

*Hàng xóm không có, nhưng làm phiền giấc ngủ của ta thì không thể tha thứ.*

Nó lười biếng há miệng, chẳng thèm đứng dậy, chỉ hướng về phía không gian trước mặt… ngáp một cái thật dài.

"Oáp…!"

Một âm thanh bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng trong nháy mắt đó, thế giới quan của Trình Văn hoàn toàn sụp đổ.

Lão nhìn thấy cái miệng của con chó đen như biến thành một hố đen vô tận, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng xung quanh. Một luồng sóng âm nhìn thấy được bằng mắt thường, mang theo sức mạnh xé toạc không gian, từ cái ngáp đó lan tỏa ra.

*Rắc… rắc…*

Không gian trước mặt Trình Văn nứt vỡ như gương, những khe nứt đen ngòm kéo dài tới tận chân lão. Áp lực của Thần Thông Cảnh mà lão hãnh diện, vào lúc này giống như một cây nến trước cơn bão cấp mười hai, bị thổi tắt ngóm ngay lập tức.

"Cái… cái gì… Đây là sức mạnh gì?!"

Trình Văn kinh hãi tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. Lão cảm nhận được một luồng ý chí Thái Cổ tràn ngập hơi thở chết chóc đang khóa chặt lấy mình. Cái ngáp đó không chỉ rung chuyển không gian, mà còn khiến thọ nguyên trong cơ thể lão bị rút điên cuồng.

*Phịch!*

Đôi chân của vị chấp sự oai phong lẫm liệt bỗng chốc mềm nhũn, lão quỳ sụp xuống đất, răng va vào nhau cầm cập.

Trong mắt lão, con chó đen kia không còn là con chó già lười biếng nữa. Nó đang tỏa ra một bóng đen cao hàng vạn trượng, đầu đội trời chân đạp đất, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu đang nhìn lão đầy sát khí.

*Yêu thần… Đây chắc chắn là một vị Yêu Thần viễn cổ!*

Đúng lúc này, từ trong sơn cốc vang lên tiếng của Lâm Thần:

"Nhược Băng, ngoài đó có chuyện gì thế? Sao ta nghe như có tiếng ai đang hét lớn?"

Cái bóng đen khổng lồ lập tức tan biến. Lão Hắc vội vàng ngậm miệng lại, đôi mắt trở về vẻ lờ đờ, ngây ngô như cũ. Nó cúi đầu xuống, lại giả bộ nằm ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thẩm Nhược Băng từ đống lá đa bước ra, nhìn thấy một trung niên nam tử đang quỳ mọp trước cổng, mặt cắt không còn giọt máu, nàng liền nhíu mày:

"Ngươi là người của Thái Dương Thánh Địa?"

Trình Văn run rẩy, thậm chí không dám nhìn thẳng vào Thẩm Nhược Băng. Lão vừa rồi thấy rõ, ngay cả chiếc chổi tre trong tay nàng cũng tỏa ra kiếm ý có thể chém đứt linh hồn lão.

"Ta… ta… xin tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không tròng, vô tình lạc bước vào thần cốc…"

Lâm Thần lúc này cũng lững thững đi ra, tay vẫn cầm cái bình tưới nước. Anh nhìn thấy một người lạ đang quỳ ở cổng, trông trang phục có vẻ giàu sang nhưng sắc mặt thì như người sắp chết, lòng thầm nghĩ:

*Lại một người nghèo khổ đi lạc rồi gặp bệnh tật sao? Nhìn hắn tái xanh thế kia, chắc là trúng gió độc trong rừng rồi.*

Anh tiến lại gần, vẻ mặt đầy sự hiền hậu và quan tâm của một người phàm tốt bụng:

"Vị đạo hữu này, ngươi sao thế? Có phải thấy khó ở trong người không? Rừng này lam chướng nhiều lắm, người ngoài vào đây rất dễ bị cảm mạo."

Trình Văn nhìn thấy Lâm Thần. Trong mắt lão, người thanh niên này không hề có một chút tu vi nào, hoàn toàn giống như một phàm nhân. Nhưng chính cái sự "hoàn toàn giống phàm nhân" này mới là điều đáng sợ nhất!

Giữa một nơi có Yêu Thần canh cổng, một nơi mà người hầu cũng dùng Kiếm ý để quét sân, thì kẻ đứng đầu nơi này có thể là phàm nhân được sao? Chỉ có một khả năng: Vị tiền bối này đã đạt đến cảnh giới "Phản phác quy chân", thiên địa hợp nhất!

Mỗi lời nói của Lâm Thần "Rừng này lam chướng nhiều lắm", vào tai Trình Văn lại trở thành: *Đây là lãnh địa của ta, ngươi vào đây là đang tự tìm đường chết.*

Trình Văn dập đầu như tế sao:

"Tiền bối tha mạng! Tiền bối đại từ đại bi, vãn bối chỉ là kẻ chạy việc, không có ý định mạo phạm!"

Lâm Thần ngẩn người: *Ta mới hỏi thăm một câu mà hắn đã lạy như tế sao thế này? Chắc chắn là bị sốt cao đến lú lẫn rồi.*

Anh thở dài, quay sang nhìn Lão Hắc đang nằm đó:

"Hắc Tử, ngươi nhìn xem, bảo ngươi trông nhà mà ngươi lại để người ta vào đến tận đây mới hay. Ngươi còn dám ngủ à? Nhìn đạo hữu này bị bệnh nặng thế kia, ngươi không biết báo cho ta một tiếng sao? Đồ ăn hại!"

Lão Hắc: *…* (Ta vừa cứu mạng cái cốc này đấy, lão gia ơi!)

Nhưng trước sự mắng mỏ của Lâm Thần, Lão Hắc chỉ dám "oắc" một tiếng rên rỉ, rúc đầu sâu hơn vào đôi chân trước.

Trình Văn nghe vậy thì suýt chút nữa ngất xỉu vì sợ hãi. *Tiền bối gọi vị Yêu Thần này là "đồ ăn hại"? Trời ạ, vị tiền bối này rốt cuộc mạnh đến mức nào? Ngay cả Thôn Phệ Thần Thú mà ngài cũng mắng như mắng con ruồi?*

Lâm Thần tiến tới, đưa bàn tay phàm trần của mình ra định đỡ Trình Văn dậy:

"Thôi nào, vào đây, ta có nấu chút cháo trắng. Uống bát cháo nóng rồi hãy đi, nhìn đạo hữu thế này ta thật không đành lòng để ngươi lang thang ngoài rừng."

Trong mắt Lâm Thần, đây là cử chỉ "lá lành đùm lá rách". Nhưng trong mắt Trình Văn, cái bàn tay ấy đưa ra như mang theo toàn bộ sức nặng của thiên địa quy tắc.

"Vãn bối không dám! Vãn bối không dám làm phiền thanh tu của ngài!" Trình Văn sợ đến mức vỡ mật. Uống cháo của đại lão? Lão sợ vừa bưng bát cháo lên thì linh hồn cũng theo đó mà thăng thiên luôn.

Lâm Thần nhíu mày, giọng hơi nghiêm lại:

"Đạo hữu, ngươi chê cháo của ta không ngon sao? Ta biết là ta nghèo, nhưng khách đến nhà mà không có chút gì đãi khách thì thật quá thất lễ. Ngươi cứ vào đi, không cần phải khách sáo."

Áp lực của đại lão! Đây chính là áp lực!

Trình Văn khóc không thành tiếng, lắp bắp:

"Dạ… dạ… vãn bối… xin nghe theo tiền bối…"

Lão run rẩy đứng dậy, bước thấp bước cao đi theo Lâm Thần vào trong sơn cốc, đi ngang qua con chó đen đang gầm gừ nhẹ trong cổ họng. Lão Hắc khẽ liếc lão một cái, ý cảnh cáo rất rõ ràng: *Ăn nói cho cẩn thận, làm phiền lão gia vui thú phàm trần, ta sẽ ăn tươi nuốt sống nguyên thần của ngươi.*

Nhìn thấy Trình Văn bước vào trong với dáng vẻ như sắp đi ra pháp trường, Lâm Thần thầm lắc đầu:

*Khổ thân, người tu hành thế gian bây giờ cũng thật là… nghèo khổ đến mức thấy một bát cháo mà run như cầy sấy. May mà mình xuyên không vào đây sống ẩn dật, nếu không cũng khổ như hắn mất thôi.*

Phía sau, Thẩm Nhược Băng nhìn theo bóng lưng Lâm Thần, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ:

*Sư phụ thật là từ bi. Một kẻ thuộc phe địch mà ngài cũng sẵn lòng dùng cháo để hóa giải thù hận, dùng tình thương để giáo hóa lòng người. Đây chính là đại đạo chân chính, chính là lý do vì sao ngài có thể Trường Sinh vĩnh cửu!*

Nàng quay lại, hăng hái quét chiếc lá đa cuối cùng trong sân. Chiếc lá nổ tung, một sợi kiếm ý màu vàng kim chui tọt vào giữa lông mày nàng.

Trong căn chòi tranh, nồi cháo hoa của Lâm Thần đang bắt đầu bốc hơi nghi ngút, hương thơm của gạo trắng quyện cùng mùi cỏ cây nhàn nhạt tỏa ra, mà Trình Văn vừa ngửi một cái, toàn bộ tu vi vốn đang đình trệ bấy lâu nay bỗng nhiên dao động mạnh mẽ, dường như có dấu hiệu sắp phá kình.

Trình Văn kinh hoàng nhìn bát cháo sứ trắng sứt mẻ mà Lâm Thần đặt trước mặt mình:

"Tiền bối… đây là…"

"À, gạo này ta tự trồng đấy, đất ở đây tốt nên gạo hơi thơm một chút thôi. Mau ăn đi kẻo nguội."

Lâm Thần cười xòa, sau đó lại vác chổi đi quét nốt đống bụi gỗ vụn trong bếp.

Trình Văn bưng bát cháo, tay run cầm cập. Lão nhìn xuống bát cháo, thấy từng hạt gạo tròn trịa lơ lửng, mỗi một hạt đều ẩn chứa luân hồi, mỗi một hơi nóng bốc lên đều là quy luật Thái Sơ.

Lão nuốt nước miếng, trong lòng tuyệt vọng: *Ta vốn chỉ là một kẻ phản diện nhỏ bé, tại sao lại phải đối mặt với loại khảo nghiệm linh hồn kinh khủng này cơ chứ?!*

Và ngoài hiên, Lão Hắc lại bắt đầu ngáy khò khò. Mỗi hơi thở của nó tạo ra một luồng gió xoáy nhỏ, khiến những tảng đá lớn ngoài bìa rừng cũng bắt đầu khẽ rung rinh.

Đây là chương 7 của bộ truyện: "Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?". Sự bình yên của Lâm Thần đang tạo ra những chấn động không thể lường trước được đối với cả giới diện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8