Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 8: Thái Dương Thánh Địa chấn động**
**CHƯƠNG 8: THÁI DƯƠNG THÁNH ĐỊA CHẤN ĐỘNG**
Trình Văn nhìn chằm chằm vào bát cháo trắng. Trong mắt lão, đây không phải là ngũ cốc phàm trần, mà là một vũng nước thu được từ khởi nguyên của vũ trụ. Từng hạt gạo giống như những ngôi sao nhỏ bé đang xoay chuyển trong bát sứ, tỏa ra một loại hào quang thanh khiết đến mức khiến linh hồn lão run rẩy.
"Sao thế? Ngươi không ăn được cháo à?" Lâm Thần thấy lão già cứ cầm thìa mà tay run bần bật, trong lòng không khỏi thở dài. *Chắc là đói quá rồi, hoặc là thấy mình nghèo quá nên không nỡ ăn. Thật là một lão già có tự trọng.*
"Không… không phải… Tiền bối, bát cháo này… nó quá quý giá." Trình Văn nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc.
Lâm Thần cười khổ, xua tay: "Quý giá cái gì? Gạo này ta trồng đầy ngoài vườn kia kìa, mùa sau thu hoạch còn chẳng biết chứa vào đâu. Ngươi cứ ăn đi, ăn xong rồi tính sau."
*Trồng đầy ngoài vườn?*
Trình Văn suýt nữa thì ngã ngửa. Thứ này mà tiền bối bảo trồng đầy ngoài vườn? Đây chẳng phải là đang ám chỉ khu vườn của ngài chính là một mảnh Tiên Thổ hay sao? Mỗi hạt gạo này nếu đem ra ngoài, chỉ sợ đám cường giả lánh đời trong mấy cái quan tài đá ở Thái Dương Thánh Địa sẽ bật nắp sống dậy, tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán!
Lão không dám chần chừ thêm, sợ làm phật ý vị đại năng này, liền múc một thìa nhỏ đưa vào miệng.
"Oanh!"
Ngay khi bát cháo vừa chạm vào đầu lưỡi, Trình Văn cảm thấy như có một dải ngân hà vừa nổ tung trong cơ thể mình. Một luồng sinh cơ mãnh liệt như sóng thần tràn qua các kinh mạch đã héo úa của lão. Những vết thương cũ tích tụ từ hàng trăm năm tu luyện, những tạp chất che lấp linh đài, tất cả đều bị gột rửa sạch sẽ dưới sức mạnh của một ngụm cháo này.
Trình Văn vốn đang ở Linh Đài Cảnh đỉnh phong, vốn đã định sẵn là sẽ kẹt ở cảnh giới này cho đến chết vì thọ nguyên sắp cạn. Thế nhưng lúc này, linh đài trong đan điền lão đột nhiên rực sáng, vỡ vụn rồi tái tạo, hóa thành một tòa tiên đài màu hoàng kim rực rỡ.
Lão… phá cảnh rồi?
Thần Thông Cảnh!
Vị trí mà lão nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, nay chỉ nhờ một ngụm cháo mà nhẹ nhàng bước qua.
Chưa dừng lại ở đó, mái tóc trắng như cước của Trình Văn bắt đầu chuyển sang màu đen nhánh bằng mắt thường có thể thấy được. Những nếp nhăn sâu hoắm trên mặt lão căng ra, sức sống bừng phát như cây khô gặp mùa xuân.
Lâm Thần ngồi bên cạnh, trợn tròn mắt: "Này… ngươi có sao không?"
Trong mắt Lâm Thần, lão già này sau khi húp một miếng cháo thì mặt mũi đỏ gay như uống rượu, mồ hôi vã ra như tắm, rồi tóc lại còn đen đi (chắc do mồ hôi làm ướt nên nhìn sậm lại). Lâm Thần thầm nghĩ: *Thôi chết, hay là cháo này để lâu quá bị thiu? Hay mình bỏ nhầm loại cỏ lạ nào vào rồi?*
"Khụ, nếu thấy khó chịu thì đừng ăn nữa." Lâm Thần lo lắng định giật lại bát cháo.
Trình Văn giật mình, ôm chặt lấy bát cháo như báu vật mạng sống, mắt đỏ hoe nhìn Lâm Thần: "Không! Tiền bối! Cháo này… cháo này là ngon nhất đời ta từng được ăn! Xin hãy để ta hoàn thành nhân duyên này!"
Lão bắt đầu húp lấy húp để, vừa ăn vừa khóc. Mỗi hạt gạo là một đạo quy luật, mỗi hớp nước cháo là một mảnh thiên cơ. Trình Văn cảm thấy mình không phải đang ăn cháo, mà là đang trực tiếp cắn nuốt Đạo vận của thiên địa.
Lâm Thần đứng bên cạnh, tay cầm cái chổi, gãi gãi đầu: "Thật sự… ngon đến mức phát khóc sao? Mình nấu cũng đâu đến nỗi tệ thế."
Anh lắc đầu, đi ra phía sau bếp tiếp tục dọn dẹp. *Thế giới này quả thực kỳ lạ, một bát cháo hoa mà cũng khiến một người tu hành cảm động đến vậy. Đúng là phàm nhân như mình có cái khổ của phàm nhân, mà tu sĩ nghèo cũng có cái khổ của tu sĩ nghèo.*
…
Lúc này, tại Thái Dương Thánh Địa, cách sơn cốc mười vạn dặm.
Trong một điện đường huy hoàng rực rỡ, bao phủ bởi hào quang thái dương vĩnh cửu, hàng chục vị trưởng lão đang ngồi quanh một cái bục đá. Trên bục đá đặt những mảnh "Mệnh Bài" (thẻ bài sinh mạng) của các cao tầng thánh địa.
Đột nhiên, một tiếng "Rắc" giòn tan vang lên.
Mọi người giật mình kinh hãi. Kẻ cai quản Mệnh Đường run rẩy hét lên: "Mệnh bài của Trình Văn trưởng lão… bị nứt rồi!"
"Cái gì? Trình Văn đi xử lý mấy cái thế lực nhỏ ở biên cương Đông Hoang, sao có thể xảy ra chuyện được?" Một vị trưởng lão râu dài đứng phắt dậy.
Mệnh bài nứt thường có hai nghĩa: Một là tử vong, hai là… gặp phải biến đổi cực lớn về bản chất sinh mạng.
Nhưng ngay sau đó, những mảnh nứt trên mệnh bài của Trình Văn không rơi xuống đất. Ngược lại, chúng bắt đầu rung động mãnh liệt, một luồng kim quang từ hư không tràn ra, bao phủ lấy mệnh bài. Những vết nứt biến mất, thay vào đó là mệnh bài từ màu xanh nhạt (linh thạch) dần dần chuyển hóa sang màu vàng ròng rực rỡ, bên trên thậm chí còn hiện ra những hoa văn rồng bay phượng múa.
"Hóa Thánh!" Một vị Thái Thượng Trưởng lão già nua đang nhắm mắt bỗng mở choàng mắt, ánh sáng trong mắt lão như muốn đốt cháy cả hư không. "Mệnh bài của hắn đang tiến hóa! Sinh mệnh lực của hắn tăng lên ít nhất là… năm ngàn năm!"
"Năm ngàn năm thọ nguyên? Hắn gặp được tiên duyên gì vậy? Hắn chỉ là một tên chấp sự ngoại môn phụ trách việc vặt thôi mà!"
Cả điện đường chấn động. Thái Dương Thánh Địa có hàng ngàn trưởng lão, nhưng người có thọ nguyên vượt qua năm ngàn năm chỉ có đếm trên đầu ngón tay.
Ngay lúc đó, một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào, quanh thân có chín vầng mặt trời ảo ảnh đang xoay quanh, bước vào điện. Hắn chính là Thánh tử của Thái Dương Thánh Địa – Triệu Vô Cực.
Triệu Vô Cực kiêu ngạo lạnh lùng, giọng nói vang vọng như sấm sét: "Bản tôn nghe nói có chuyện lạ xảy ra với Trình Văn. Có đúng là hắn đã tìm thấy dấu vết của truyền thừa cổ xưa?"
Vị Thái Thượng Trưởng lão nghiêm nghị nói: "Thánh tử, Mệnh bài cho thấy Trình Văn không những không chết, mà còn đạt được một loại đại cơ duyên chưa từng có. Hiện tại hắn đang ở một sơn cốc vô danh tại Đông Hoang."
Triệu Vô Cực nhếch môi, trong mắt lộ ra vẻ tham lam: "Đông Hoang? Vùng đất cằn cỗi đó mà cũng có loại tạo hóa này sao? Có lẽ là một chỗ tọa hóa của đại đế thời xưa vừa mở ra. Trình Văn là người của thánh địa chúng ta, cơ duyên hắn tìm được chính là của thánh địa. Truyền lệnh xuống, chuẩn bị Thần thuyền, bản tôn sẽ đích thân đến xem vị trí đó là nơi nào!"
…
Quay lại sơn cốc.
Trình Văn đã ăn xong bát cháo, lão cung kính đặt bát xuống, lùi lại ba bước rồi quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật mạnh.
"Đa tạ tiền bối tái tạo chi ân! Trình Văn này dù có chết vạn lần cũng không báo đáp nổi một phần vạn ân đức của ngài!"
Lâm Thần vừa mới dọn xong bếp, thấy cảnh này thì giật nảy mình, vội vàng buông chổi chạy lại đỡ: "Lão già này, ngươi làm cái gì vậy? Chỉ là một bát cháo thôi, có cần thiết phải đại lễ thế không? Ngươi làm thế này ta tổn thọ mất!"
*Tổn thọ?*
Trình Văn rùng mình. Tiền bối nói mình làm ngài "tổn thọ"? Phải rồi, hạng cường giả như ngài, mỗi hành động đều liên quan đến vận mệnh thiên hạ. Việc ngài cứu một kẻ bỏ đi như lão chắc chắn là đang "nghịch thiên", mà nghịch thiên thì phải trả giá bằng một chút thọ nguyên (theo ý lão hiểu).
"Lão hủ sai rồi! Tiền bối xin bớt giận!" Trình Văn sợ đến mức không dám đứng lên.
Lâm Thần dở khóc dở cười: "Thôi được rồi, ăn xong thì về đi. Nhà ta cũng chật, không có chỗ cho ngươi ngủ lại đâu. Vết thương của ngươi… ừm, hình như khỏe hơn rồi đấy?"
Lâm Thần nhìn làn da hồng hào và tóc đen của Trình Văn, thầm nghĩ thuốc bổ của mình cũng có tác dụng thật, ít nhất cũng giúp lão già này hồi xuân một chút.
"Vâng… lão hủ xin phép cáo lui. Sau này nếu tiền bối có bất cứ việc gì sai bảo, cứ gọi tên lão hủ, lão hủ nhất định nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng không từ!" Trình Văn kính cẩn nói, sau đó từ từ đi ra cổng.
Khi đi ngang qua sân, lão thấy Thẩm Nhược Băng đang quét lá. Lão nhìn kỹ chiếc chổi trong tay nàng, tim suýt nữa ngừng đập. Đó chẳng phải là chùm lông đuôi của "Thái Cổ Kim Sí Điểu" sao? Thứ đó dùng để rèn thần khí cấp bậc Đế binh mà nàng ta dùng để… quét lá?
Lại nhìn con chó đen đang ngáy ở cửa. Trình Văn cảm thấy một áp lực nặng nề đến mức khiến linh hồn lão muốn nổ tung. Lão vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thêm bất cứ thứ gì trong sân, lủi thủi chạy ra ngoài như một tên trộm.
Khi bước chân ra khỏi ranh giới sơn cốc, Trình Văn đột nhiên cảm thấy thế giới bên ngoài thật là… hèn mọn. Linh khí vốn đậm đặc của ngoại giới bây giờ trong mắt lão chỉ giống như bụi bẩn, không thể so sánh với bầu không khí thanh khiết trong cốc.
"Trường Sinh Lão Tổ… ngài rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến nhường nào?"
Trình Văn hít một hơi thật sâu, định dùng thần thông bay về phía thánh địa để báo tin. Nhưng ngay lúc lão vừa vận chuyển công pháp, một âm thanh xé toạc hư không vang lên.
Một chiếc Thần thuyền khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi hỏa diễm rực trời, từ trên tầng mây hạ xuống. Trên đầu thuyền, một nam tử trẻ tuổi khoanh tay đứng đó, ánh mắt như hai vầng thái dương nhỏ nhìn xuống phía dưới.
"Trình Văn, ngươi còn chưa chết sao?" Giọng nói của Triệu Vô Cực lạnh lùng vang lên.
Trình Văn run bắn người, vội vàng quỳ xuống giữa hư không: "Bái kiến Thánh tử! Lão hủ… lão hủ vừa mới có được một chút cơ duyên nhỏ bé."
Triệu Vô Cực hạ xuống trước mặt Trình Văn, nheo mắt nhìn lão. Hắn kinh ngạc nhận ra, tu vi của Trình Văn đã vững vàng ở Thần Thông Cảnh, hơn nữa khí huyết còn dồi dào hơn cả những thiên tài trẻ tuổi nhất.
"Cơ duyên nhỏ bé? Ngươi đùa giỡn bản tôn à?" Triệu Vô Cực hừ lạnh một tiếng, luồng uy áp mạnh mẽ của một Thánh tử khiến cây cối xung quanh rạp xuống. "Nói! Sơn cốc đằng sau kia có gì? Truyền thừa của vị đại đức nào?"
Trình Văn mặt trắng bệch, lão lắp bắp: "Thánh tử… ngài… ngài không được vào đó! Nơi đó có một vị… một vị tối cao tiền bối đang cư ngụ. Ngài ấy thích sự yên tĩnh, không thích bị quấy rầy. Nếu ngài mạo phạm, hậu quả sẽ khôn lường!"
"Vị tiền bối tối cao?" Triệu Vô Cực cười dài, tiếng cười tràn đầy vẻ ngông cuồng. "Trong thiên hạ này, trừ những kẻ đã hóa thành bụi đất, còn ai dám tự xưng là tối cao trước mặt Thái Dương Thánh Địa chúng ta? Trình Văn, ngươi sợ đến mức lú lẫn rồi sao? Một tên tu sĩ ở vùng đất biên thùy này mà cũng làm ngươi sợ thành thế này?"
Hắn nhìn về phía sơn cốc mù sương, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo: "Ta ngửi thấy mùi gạo thơm… một loại mùi hương khiến cho Thái Dương Thần Thể của ta cũng phải rục rịch. Chắc chắn bên trong có thánh dược vạn năm! Đi, vào đó hái cho bản tôn!"
"Không được! Thánh tử xin dừng bước!" Trình Văn hốt hoảng lao tới ngăn cản.
Triệu Vô Cực nhíu mày, phất tay một cái. Một luồng hỏa diễm bắn ra, hất văng Trình Văn ra xa: "Tên hèn nhát, tránh ra một bên mà xem Thái Dương Thánh Địa uy phong như thế nào!"
Nói xong, Triệu Vô Cực dẫn theo mười mấy tên cao thủ của thánh địa, nghênh ngang tiến về phía cổng sơn cốc.
Trình Văn nằm dưới đất, nước mắt dàn dụa, lão không phải đau vì bị đánh, mà lão đang khóc cho số phận của Thái Dương Thánh Địa.
"Xong rồi… Thái Dương Thánh Địa… sắp tàn rồi…"
…
Bên trong sơn cốc.
Lâm Thần vừa rửa bát xong, định ra vườn hái mấy quả cà chua về làm món trứng xào cà chua cho bữa trưa.
"Nhược Băng à, ngươi quét xong chưa? Quét xong thì vào giúp ta nhặt rau nhé."
Thẩm Nhược Băng lau mồ hôi trên trán, mỉm cười rạng rỡ: "Vâng thưa sư phụ, con tới ngay!"
Ngay lúc đó, một tiếng động cực lớn phát ra từ cổng chính. Cổng tre vốn mộc mạc của Lâm Thần bị một luồng khí thế bạo ngược trực tiếp thổi bay.
Lâm Thần giật mình, quả cà chua trên tay suýt rơi xuống đất. Anh quay lại nhìn, thấy một đám người mặc quần áo vàng chóe, dẫn đầu là một tên trẻ tuổi mặt mũi hếch lên trời, đang hùng hổ bước vào.
"Hửm? Trình Văn không đi cùng sao? Chỗ này chỉ có một tên phàm nhân không có tu vi và một nha đầu quét lá?" Triệu Vô Cực quét mắt nhìn một vòng, sự thất vọng hiện rõ trên mặt. "Truyền thừa đại đế ở đâu? Thánh dược vạn năm ở đâu? Tại sao chỉ có một vườn rau và mấy gian nhà tranh nát?"
Lâm Thần nhìn cái cổng tre yêu quý bị hỏng, trong lòng đau xót như cắt từng khúc ruột. Cái cổng đó anh đã phải tốn bao nhiêu công sức để đan, còn dùng loại tre lâu năm nhất (mà theo anh là chắc chắn nhất).
"Các ngươi… các ngươi là ai? Tại sao lại đập phá cổng nhà người khác thế hả?" Lâm Thần run giọng hỏi. Anh thực sự sợ, vì đám người này nhìn qua là biết tu sĩ có phép thuật, một tay cũng có thể bóp chết mình.
Triệu Vô Cực nhìn Lâm Thần, trong mắt đầy vẻ khinh miệt: "Tên phàm phu tục tử kia, bớt nói nhảm đi. Nói cho bản tôn nghe, lão già tên Trình Văn vừa ở đây đã nhận được cái gì? Khai ra ngay, bản tôn có thể giữ cho ngươi toàn thây."
Lâm Thần hoang mang: "Trình Văn? Lão già vừa nãy ấy hả? Hắn… hắn chỉ ăn một bát cháo hoa của ta thôi mà. Có chuyện gì đâu?"
"Cháo hoa?"
Triệu Vô Cực nhìn thấy bát sứ vẫn còn dính vài hạt gạo ở trên bàn gỗ. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí kinh hồn bạt vía đang phát ra từ những hạt gạo lẻ loi đó.
Tim hắn đập thình thịch. Đúng rồi! Chính là nó! Dù chỉ là cơm thừa, nhưng Đạo uẩn chứa đựng trong đó khiến hắn cảm thấy thần thể của mình đang reo hò.
"Thứ này… chính là thánh vật!" Triệu Vô Cực hít một hơi lạnh, ánh mắt tham lam điên cuồng nhìn về phía nồi cháo trong bếp. "Chỗ cháo này thuộc về ta! Tất cả chỗ gạo trong cái kho kia cũng thuộc về ta!"
Hắn quay sang ra lệnh cho thuộc hạ: "Giết sạch bọn chúng! San phẳng chỗ này, đem toàn bộ bùn đất trong vườn về cho ta. Đây là Đạo thổ! Một hạt cát cũng là bảo vật!"
Lâm Thần nghe thấy từ "giết sạch", chân tay bắt đầu bủn rủn. *Trời đất ơi, chỉ vì một bát cháo và mấy đấu gạo mà họ muốn giết người diệt khẩu? Giới tu hành này cũng quá tàn nhẫn rồi! Mình đã sống 100.000 năm, chẳng lẽ hôm nay lại phải chết thảm ở đây sao?*
"Hệ thống! Hệ thống cứu mạng!" Lâm Thần gào thét trong lòng, nhưng hệ thống vẫn im hơi lặng tiếng như mọi khi.
Lúc này, Thẩm Nhược Băng đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre. Đôi mắt lạnh lùng của nàng khóa chặt vào Triệu Vô Cực.
"Dám xúc phạm sư phụ, dám làm hỏng cổng vườn của ngài… các ngươi, không xứng đáng được luân hồi."
Triệu Vô Cực cười khẩy: "Một con nhóc quét rác mà cũng đòi…"
Lời còn chưa dứt, nụ cười của hắn đột ngột đông cứng lại.
Hắn nhìn thấy gì?
Một luồng kiếm ý kinh thiên động địa bộc phát từ cây chổi tre mục nát kia. Luồng kiếm ý đó xé toạc bầu trời, biến mây đen thành vạn đạo kiếm quang.
Cả sơn cốc vốn đang bình yên bỗng nhiên biến thành một cái đầm lầy chết chóc của kiếm đạo. Mỗi một ngọn cỏ, mỗi một sợi gió lúc này đều là một thanh lợi kiếm cực phẩm.
Lâm Thần thì chẳng nhìn thấy gì cả, anh chỉ thấy mây kéo đến đen kịt, gió thổi mạnh làm lá rụng đầy sân. Anh lo lắng hét lên: "Nhược Băng! Chạy đi! Bọn chúng có vũ khí đấy!"
Triệu Vô Cực lúc này đã tái mặt. Hắn cảm nhận được cái chết đang cận kề. Uy áp này… dù là sư phụ của hắn, Thái Dương Thánh Chủ, cũng chưa từng sở hữu!
"Đây… đây là ai? Một nô tì mà lại là… Đại Thánh?"
Hắn run rẩy muốn lùi lại, nhưng đột nhiên, tiếng gầm gừ nhẹ từ phía cửa lều vang lên.
Con chó đen (Lão Hắc) đang ngủ, lúc này lờ đờ mở mắt ra. Nó nhìn cái cổng bị hỏng, rồi nhìn đám người vàng chóe đang làm ồn.
Nó gâu nhẹ một tiếng.
"Gâu!"
Chỉ một tiếng sủa đó, toàn bộ mười mấy tên cao thủ phía sau Triệu Vô Cực chưa kịp hét lên một tiếng đã hóa thành mây khói, biến mất không một dấu vết, như thể chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
Triệu Vô Cực đứng ngây người. Hắn cảm thấy xương cốt mình đang rạn nứt chỉ vì một âm thanh đó. Hắn nhìn con chó đen gầy gò, đôi đồng tử co rụt lại.
*Đó… đó là Thái Cổ Thôn Phệ Thần Thú?*
Thế giới này bị làm sao vậy?
Đại Thánh quét rác? Thần Thú trông nhà? Và vị "phàm nhân" đang run cầm cập cầm cái bình tưới nước kia là cái gì?
Lâm Thần thấy đám thuộc hạ biến mất, tưởng bọn họ đã dùng phép dịch chuyển để lẩn trốn, càng thêm sợ hãi. Anh giơ cái bình tưới cây lên, nhắm thẳng vào Triệu Vô Cực và bóp vòi xịt.
"Đi đi! Cút đi! Ta không có tiền cho các ngươi đâu!"
"Xoẹt!"
Một tia nước bình thường bắn vào ngực Triệu Vô Cực.
Nhưng trong mắt Triệu Vô Cực, đó không phải là nước. Đó là Vô tận Chân Thủy, là loại nước dùng để dập tắt lửa của các vị thần thời thượng cổ.
"Xèo xèo!"
Thái Dương Thần Thể mà hắn hãnh diện bấy lâu, chín vầng mặt trời sau lưng hắn, chỉ trong chớp mắt đã bị tia nước này dội cho tắt ngóm. Hỏa diễm trong đan điền bị dập tắt hoàn toàn, tu vi nghìn năm của hắn tan thành mây khói chỉ trong một nốt nhạc.
Triệu Vô Cực quỳ sụp xuống, miệng hộc ra máu trắng (vì năng lượng thái dương quá nhiều bị ép ra ngoài). Hắn ngơ ngác nhìn ngực mình, rồi nhìn Lâm Thần.
*Hóa ra… hỏa diễm của Thái Dương Thánh Địa trong mắt vị tiền bối này, chỉ là một chút bụi bẩn cần được xịt sạch sao?*
"Ta… ta đã làm cái gì thế này?" Triệu Vô Cực lẩm bẩm, tâm ma sinh ra ngay tức khắc. Hắn vốn là thiên tài vạn năm, là mặt trời của một thế hệ, nay lại bị một "phàm nhân" dùng bình tưới nước tưới cho thành kẻ phế nhân.
Lâm Thần thấy đối phương quỳ xuống khóc ròng ròng, tưởng là do nước bắn vào mắt làm hắn đau.
"Này, ta xin lỗi, ta không cố ý… thôi được rồi, cái cổng tre đó ta sẽ tự sửa. Các ngươi đừng có đến đây gây sự nữa được không?"
Triệu Vô Cực dập đầu lia lịa xuống nền đất lạnh, giọng nói run rẩy không ra hơi: "Tạ ơn… tạ ơn tiền bối không giết! Tạ ơn ngài đã giúp vãn bối tịnh hóa thân thể! Vãn bối có mắt không thấy thái sơn, xin ngài đại từ đại bi…"
Hắn lết ra khỏi cốc bằng tất cả sức lực còn lại, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Thái Dương Thánh Địa rốt cuộc đã đắc tội với một tồn tại kinh khủng đến mức nào rồi!
Lâm Thần nhìn bóng lưng Triệu Vô Cực đang bò lê bò lết ra ngoài, thầm lắc đầu cảm thán với Thẩm Nhược Băng:
"Ngươi thấy đấy, thế giới này nguy hiểm quá. Ngay cả tu sĩ oai phong như hắn, chỉ cần vấp ngã một cái thôi cũng điên điên khùng khùng như vậy. Nhược Băng, chúng ta tốt nhất nên ở trong này thôi, đừng có đi đâu ra ngoài cả."
Thẩm Nhược Băng nhìn đống tro bụi còn sót lại của đám tay sai, cung kính cúi đầu: "Sư phụ dạy rất đúng. Phàm trần quá nhiễu loạn, chỉ có bên cạnh sư phụ là bình yên nhất."
Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ đúng là cao thâm mạt trắc. Ngài dùng một gáo nước tưới tắt cả chín vầng thái dương của Thánh tử, phá hủy tu vi của hắn nhưng lại để hắn sống để gieo rắc sự sợ hãi. Đây chính là trừng phạt cao nhất: Khiến kẻ thù sống trong nỗi ám ảnh vĩnh viễn!*
…
Ngày hôm sau.
Một tin tức rúng động cả Đông Hoang, sau đó lan sang cả Ngũ Đại Vực.
Thánh tử Thái Dương Thánh Địa – Triệu Vô Cực, thiên tài sở hữu Thái Dương Thần Thể, sau khi trở về từ một sơn cốc bí ẩn đã trở nên điên dại. Hắn phế bỏ hoàn toàn tu vi vốn có, mỗi ngày đều cầm một bình tưới nước tưới cây và lẩm bẩm: "Tắt rồi… mặt trời tắt rồi…"
Cùng lúc đó, chấp sự Trình Văn – kẻ vốn dĩ sắp chết già – đột nhiên thăng tiến vào Thần Thông Cảnh, sinh mạng kéo dài vạn năm, khí thế ngút trời. Trình Văn đã chính thức ly khai Thái Dương Thánh Địa, quỳ gối ba ngày ba đêm bên ngoài sơn cốc bí ẩn kia để xin được làm "người gác cổng".
Cái tên "Trường Sinh Lão Tổ" bắt đầu trở thành một bóng đen bí ẩn và kinh hoàng bao phủ lấy giới tu hành.
Ai cũng hỏi: Hắn là ai?
Và trong căn chòi nhỏ, "Lão Tổ" Lâm Thần đang bận rộn nhìn đống gỗ vụn: "Chết tiệt, cái cổng tre đan lại thế nào nhỉ? Mình quên mất cách đan mất rồi…"