Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 15: Thánh tử Triệu Vô Cực**
**CHƯƠNG 15: THÁNH TỬ TRIỆU VÔ CỰC**
Dưới bóng hoàng hôn nhập nhòe, sơn cốc Trường Sinh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng rìu chẻ vào thớ gỗ gãy gọn. Tần Minh, sau khi bị ép buộc phải "lao động chân tay", ban đầu còn mang theo một bụng ngờ vực và sợ hãi. Nhưng khi nhát rìu đầu tiên bổ xuống, đồng tử hắn đột ngột co rút lại.
Chiếc rìu cũ kỹ, rỉ sét đầy mình, tưởng chừng như chỉ cần chạm nhẹ vào đá là mẻ lưỡi kia, khi cầm vào tay lại nặng nề như nắm giữ cả một phiến thiên hà. Một đạo kình lực khủng khiếp từ cán rìu truyền thẳng vào lòng bàn tay Tần Minh, xuyên qua da thịt, đâm thẳng vào những kinh mạch đang héo rũ, nứt nẻ của hắn.
"Ầm!"
Khối gỗ mục vỡ ra làm đôi. Một luồng mộc khí nồng đậm chưa từng thấy, thanh khiết đến độ hóa thành sương mù màu lục nhạt, từ vết nứt của thanh củi trào ra, trực tiếp bao vây lấy hắn.
Tần Minh run rẩy, hơi thở dồn dập. Hắn cảm nhận được khí hải vốn đã khô cạn bấy lâu nay đang rục rịch, giống như mặt đất nứt nẻ gặp phải trận mưa rào đầu mùa. Mỗi một thớ thịt, mỗi một khúc xương đang kêu lên răng rắc đầy khoan khoái.
"Đây… đây là gỗ gì? Sao trong một thanh củi vụn lại chứa đựng sinh mệnh lực của vạn năm?" Tần Minh lẩm bẩm, ánh mắt nhìn sang đống củi chồng chất như núi sau vườn, trong lòng kinh hãi đến cực điểm: "Sư phụ rốt cuộc là tồn tại phương nào? Ngài mang Vạn Niên Thiết Mộc làm củi đốt cơm… Ta… ta đang bổ không phải củi, mà là đang đập vỡ xiềng xích của chính mình!"
Hắn hít sâu một hơi, gạt mồ hôi, hai tay nắm chặt cán rìu, ánh mắt bùng lên một tia cuồng nhiệt. Bổ! Nhất định phải bổ sạch đống củi này!
Trong khi Tần Minh đang rơi vào trạng thái "vật ngã lưỡng vong" để cảm ngộ thiên địa, thì phía trước cổng sơn cốc, một trận thiên tai đột ngột ập tới.
"Uỳnh —!"
Một tiếng nổ rền vang xé toạc bầu trời yên tĩnh. Một vầng hào quang chói lòa như mặt trời thứ hai mọc lên giữa không trung, ép xuống sơn cốc. Những đám mây trắng vốn đang lững lờ trôi bỗng chốc bị thiêu rụi thành hư vô.
Từ trong ánh kim quang bát ngát ấy, một cỗ chiến xa được kéo bởi sáu con giao long lửa từ từ hạ xuống. Mỗi con giao long đều dài tới trăm trượng, vảy rồng đỏ rực lấp lánh như dung nham chảy dọc cơ thể. Trên chiến xa, một thanh niên mặc trường bào dát vàng, mi tâm có một dấu ấn mặt trời rực cháy, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt cao ngạo bao quát toàn bộ vùng núi rừng phía dưới.
Thái Dương Thánh Địa Thánh Tử — Triệu Vô Cực.
"Sư phụ nói nơi này có bí bảo trấn giữ vận mệnh Đông Hoang, một phế tích nhỏ bé hoang tàn thế này, xứng sao?" Giọng nói của Triệu Vô Cực lạnh lùng như sương giá, vang vọng khắp vạn trượng không gian.
Phía dưới cổng sơn cốc, Thẩm Nhược Băng đang quét lá, tay nàng bỗng khựng lại. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt vốn trong veo như nước mùa thu bỗng chốc hóa thành kiếm ý sắc lạnh. Chiếc chổi trong tay nàng rung lên nhè nhẹ, giống như một thanh thần kiếm đang khát khao máu của kẻ địch.
"Kẻ nào to gan dám làm ồn trước tĩnh thất của sư phụ?" Nàng lạnh lùng lên tiếng, thanh âm không cao nhưng xuyên thấu qua những lớp lửa rực cháy trên bầu trời.
Triệu Vô Cực cúi nhìn, thấy một thiếu nữ bình phàm đang cầm chổi, trong mắt lóe lên sự khinh miệt: "Ngươi chính là người của Trường Sinh Lão Tổ sao? Để một phàm nhân tu vi thấp kém ra tiếp đón, xem ra vị 'Lão Tổ' kia chẳng qua cũng chỉ là một kẻ lừa danh câu tiếng mà thôi."
Hắn nhấc nhẹ tay phải, một đạo hỏa diễm màu vàng nhạt như rồng lửa rít gào bay xuống, mang theo hơi nóng của chín tầng mây, định thần không nói hai lời, muốn đem cổng cốc san phẳng thành bình địa.
"Xoẹt!"
Thẩm Nhược Băng không lùi bước, nàng chỉ đơn giản là khẽ vung chiếc chổi cũ. Một vệt gió mang theo kiếm khí trong trẻo vụt qua, đạo hỏa diễm khủng khiếp kia giống như một sợi tóc bị kéo đứt, nháy mắt tan biến giữa hư không, không để lại lấy một hạt tro tàn.
Triệu Vô Cực nheo mắt lại, sự kiêu ngạo trên gương mặt thoáng qua một chút ngưng trọng. "Vạn Vật Vi Kiếm? Một phàm nhân quét rác cũng ngộ được Kiếm Ý cấp độ này? Thú vị, thật thú vị!"
Trong lúc không khí đang căng thẳng tột độ, một tiếng bước chân loẹt quẹt từ bên trong truyền ra.
Lâm Thần tay trái xách một cái bình tưới cây rỉ sét, tay phải gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy khó chịu bước ra ngoài. Hắn đang định tưới mấy khóm rau mới nhú thì bị tiếng nổ bên ngoài làm cho giật mình, xém chút nữa thì trượt chân ngã xuống ao cá.
"Nhược Băng, ai mà làm ồn thế? Có để cho người ta sống thọ không hả?"
Lâm Thần càu nhàu, nhưng khi ngẩng đầu lên thấy sáu con giao long lửa to bằng cả tòa lâu đài đang nhe răng trợn mắt, chân hắn lập tức mềm nhũn.
"Mẹ ơi… con sâu này sao to thế!"
Lâm Thần suýt chút nữa thì đánh rơi cả bình tưới nước. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Chạy! Mau chạy về giường trùm chăn lại!* Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, sao mà vừa ra khỏi cốc đã gặp phải lũ quái vật đột biến như vậy rồi?
Tuy nhiên, khi nhìn thấy Thẩm Nhược Băng vẫn đang kiên cường đứng đó, Lâm Thần lại thấy nhói lòng. Hắn luôn coi Nhược Băng là một cô bé phàm nhân đáng thương, yếu đuối (mặc dù nàng vừa mới bổ đôi rồng lửa bằng chổi). Nếu hắn bỏ chạy, chẳng phải đứa nhỏ này sẽ bị thiêu thành tro sao?
Lâm Thần cố nén cơn run rẩy, lấy hết can đảm, chỉ tay vào Triệu Vô Cực đang đứng trên cao: "Này… thanh niên kia! Ngươi là ai? Có biết là gây tiếng ồn nơi công cộng là vô văn hóa lắm không? Mau mang mấy con trùn lửa này biến đi chỗ khác cho ta!"
Triệu Vô Cực nhìn xuống Lâm Thần, đôi lông mày nhíu chặt lại. Hắn không cảm nhận được một chút tu vi nào từ người đàn ông này. Phàm nhân? Không, làm sao một phàm nhân có thể thản nhiên đối diện với Thái Dương Chân Hỏa của hắn mà không mất một sợi tóc?
Hơn nữa, cái tư thế chỉ tay kia… Trong mắt Triệu Vô Cực, hành động gãi đầu và chỉ tay của Lâm Thần ẩn chứa một loại Đạo vận khủng khiếp. Mỗi lần ngón tay của Lâm Thần vung lên, không gian xung quanh dường như đều bị cô đặc lại, giống như một vị thần đang định đoạt sự tồn tại của hắn.
*Hắn đang khinh bỉ mình!* — Triệu Vô Cực nghĩ thầm, lồng ngực phập phồng vì tức giận.
"Ta là Triệu Vô Cực, Thánh tử của Thái Dương Thánh Địa! Hôm nay ta đến đây để xem vị Trường Sinh Lão Tổ thần bí này rốt cuộc có tài cán gì!"
Triệu Vô Cực gầm lên một tiếng, Thái Dương Thần Thể phát huy đến cực hạn. Hắn bước ra khỏi chiến xa, cả người biến thành một vầng mặt trời rực chói, nhiệt độ tăng vọt đến mức cỏ cây xung quanh cổng cốc bắt đầu héo úa với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Hỏng rồi! Rau của mình!"
Lâm Thần vừa thấy khóm rau cải quý giá mà mình cực khổ trồng bao năm qua đang rũ đầu xuống vì nóng, cơn sợ hãi của hắn bỗng chốc bị cơn giận che mờ. Đối với một người coi trọng "cuộc sống sinh hoạt" như hắn, phá hỏng vườn rau chính là giết cha giết mẹ.
"Đồ tiểu tử thú thối! Ngươi muốn nướng chín thức ăn của ta hả?"
Lâm Thần không suy nghĩ gì thêm, tay trái cầm bình tưới nước múc ngay một gáo nước từ cái xô đặt bên cạnh — vốn là nước rửa bát và nước thải thừa mà hắn chưa kịp đổ — rồi hất mạnh về phía Triệu Vô Cực.
"Cút đi cho rảnh nợ!"
Trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là một hành động ném nước dằn mặt đầy bực bội.
Nhưng trong mắt Triệu Vô Cực và Thẩm Nhược Băng, cảnh tượng lại hoàn toàn khác.
Đạo uẩn từ tay Lâm Thần truyền vào gáo nước phàm trần kia, nháy mắt biến nó thành "Cửu Thiên Huyền Thủy". Mỗi giọt nước bay ra đều mang trọng lượng của một vùng biển, không gian nơi nước đi qua đều sụp đổ, tan nát thành từng mảnh vụn vỡ.
"Cái gì?"
Triệu Vô Cực kinh hãi thốt lên. Thái Dương Chân Hỏa có thể thiêu rụi vạn vật của hắn, khi gặp phải đám nước rửa bát kia, thế mà lại giống như một ngọn nến gặp phải bão tố.
"Xèo xèo —!"
Âm thanh chói tai vang lên, ngọn lửa vàng rực trên người Triệu Vô Cực tắt ngóm trong tích tắc. Cỗ chiến xa sáu rồng kia cũng bị sức nặng của nước ép xuống đất, sáu con giao long hống lên đau đớn rồi bị đánh về hình dạng nguyên thủy — sáu con rắn nhỏ yếu ớt.
Bản thân Triệu Vô Cực bị nước dội ướt sũng từ đầu đến chân, cả người văng xa mấy chục trượng, đập sầm vào một tảng đá, máu trong miệng phun ra tung tóe. Điều khủng khiếp hơn là hắn phát hiện ra "Thái Dương Thần Thể" mà mình tự hào, lúc này đã bị đạo uẩn trong đám nước kia phong ấn hoàn toàn, không thể phát huy được một chút linh lực nào.
Lâm Thần thấy tên kia bị mình ném nước trúng rồi ngã văng ra, trong lòng lại hoảng sợ: *Hả? Mình khỏe thế sao? Hay là nước rửa bát này có độc? Không được, nếu hắn chết ở đây, đồng bọn của hắn sẽ đến san bằng nhà mình mất!*
Nghĩ đoạn, Lâm Thần cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị (thực ra là vì sợ quá nên mặt cứng đơ), hắng giọng một tiếng, cố làm ra vẻ tiền bối cao nhân:
"Còn không mau đi? Muốn ta mời ngươi ở lại ăn… cơm sao?" (Hắn vốn định nói "ăn đấm", nhưng thấy nói thế hơi giang hồ quá nên sửa lại).
Triệu Vô Cực lóp ngóp bò dậy, nhìn cái bình tưới nước cũ kỹ trong tay Lâm Thần với ánh mắt tràn đầy nỗi khiếp sợ tột cùng.
*Cơm? Cơm của vị đại năng này… chỉ sợ nuốt một miếng là tan xác nát hồn! Ngay cả nước rửa bát của ngài ấy còn chứa Đạo uẩn của vũ trụ, nếu thực sự ngài ấy dùng thần thông, Đông Hoang này có còn tồn tại không?*
"Lão Tổ… vãn bối có mắt không tròng… vãn bối… vãn bối xin cáo lui!"
Triệu Vô Cực run rẩy thu hồi sáu con giao long lúc này đang biến thành rắn lục, bò lên chiến xa bị hỏng một nửa, vội vã tháo chạy như gặp phải tử thần, thậm chí không dám ngoảnh đầu nhìn lại.
Lâm Thần thở phào nhẹ nhõm, đôi chân vẫn còn hơi run: "Phù… may mà mình đuổi được hắn đi. Cái bọn trẻ ranh ngày nay thật chẳng hiểu lễ nghĩa gì cả."
Thẩm Nhược Băng đứng bên cạnh, thu lại chiếc chổi, đôi mắt long lanh đầy vẻ sùng bái: "Sư phụ, ngài đúng là bậc đại trí đức. Ngài dùng bát nước thải để cảnh tỉnh hắn, ngụ ý tu hành dù có huy hoàng đến mấy cũng chỉ là 'nước chảy bèo trôi', nếu không có tâm tính vững vàng thì chỉ cần một bát nước bẩn cũng làm tan biến công lực. Nhược Băng thụ giáo!"
Lâm Thần: "???"
*Con bé này đang nói cái gì thế? Ta chỉ là thấy hắn nướng héo rau nên bực mình hất nước thôi mà! Sao cái gì vào miệng nàng cũng thành đạo lý cao siêu vậy?*
Hắn nhìn bình tưới nước trong tay, thở dài: "Thôi, rau cũng héo rồi, đi tưới nốt vậy."
Vừa lúc đó, Lục Tiểu Bảo từ trong bếp chạy ra, tay cầm cái môi múc canh, hớt hải nói: "Sư phụ! Sao bên ngoài ồn thế? Có kẻ thù ạ? Đâu rồi, để đệ tử ra dìm hắn vào ao cá!"
Lâm Thần lườm hắn một cái: "Ở đó mà ao cá! Đi nhóm lửa nấu cơm đi, ta đói rồi."
"Vâng ạ!" Lục Tiểu Bảo toe toét chạy đi, trong lòng thầm nghĩ: *Sư phụ chắc chắn vừa mới xử lý một vị cường giả nào đó theo cách 'nhẹ nhàng' nhất có thể. Mình phải học tập sự thản nhiên này, dù trời sập cũng phải nghĩ đến việc nấu cơm!*
Trong sơn cốc lại trở về vẻ bình yên vốn có, khói bếp bắt đầu bay lên. Nhưng tin tức về việc "Thái Dương Thánh Tử bị Trường Sinh Lão Tổ dùng nước bẩn đánh bại" đã như một cơn sóng thần, bắt đầu từ sơn cốc hẻo lánh này, cuồng cuộn lan khắp vạn dặm Đông Hoang.