Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 18: Lời khuyên của người phàm**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:37:28 | Lượt xem: 1

Sương mù bao phủ Trường Sinh cốc dần tan biến khi ánh mặt trời đầu tiên nhảy múa trên những tán lá liễu rủ. Trong khi cả Đông Hoang đang sục sôi vì sự biến mất của Thánh tử Thái Dương Thánh địa, thì tại một góc vườn nhỏ sau gian nhà tranh, Triệu Vô Cực đang đứng bất động, hai tay run rẩy cầm một chiếc bình tưới nước bằng gốm cũ kỹ.

Cái bình tưới này, nhìn qua thì sứt mẻ, loang lổ vết vôi trường cửu, nhưng đối với Triệu Vô Cực lúc này, nó nặng tựa thái sơn. Mỗi khi một giọt nước rơi ra từ vòi bình, hắn đều cảm thấy hư không rung động, như thể đó không phải là nước giếng bình thường mà là Tinh Thần Chi Dịch kết tinh từ vạn cổ.

"Thở đều… nhịp nhàng… tâm vô tạp niệm…"

Triệu Vô Cực lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Hắn không dùng đến một chút linh lực nào, nhưng từng thớ thịt trên cánh tay đều căng ra như dây cung. Sau vài ngày "tu nghiệp" dưới sự chỉ đạo của Lâm Thần, hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng: Tất cả những thần thông đỉnh cấp mà hắn từng tự hào trước đây, so với việc tưới nước cho mấy gốc cải thảo này, chẳng khác gì trò trẻ con nghịch cát.

Cạnh đó, Lão Hắc – con chó đen gầy gò mà Lâm Thần luôn mắng là đồ lười – đang nằm vểnh tai nhìn hắn với ánh mắt đầy sự khinh bỉ. Nó khẽ ngáp một cái, một luồng không khí vô hình lan tỏa khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Triệu Vô Cực lạnh sống lưng, lập tức cúi đầu tập trung vào gốc cải. Hắn biết rõ, con chó này chỉ cần hắt hơi một cái là có thể thổi bay cả tòa Thái Dương Thánh Điện của hắn.

Lâm Thần từ trong căn nhà gỗ bước ra, trên vai khoác một chiếc áo vải thô, tay cầm chiếc quạt nan rách. Nhìn thấy Triệu Vô Cực vẫn đang "vật lộn" với vườn rau, hắn thầm thở dài.

*Tên thanh niên này, chẳng lẽ bị đánh đến mức hỏng não rồi sao?* Lâm Thần tự nhủ. *Đã ba ngày rồi, hắn cứ đứng nhìn gốc cải thảo như nhìn người tình truyền kiếp. Làm việc thì chậm chạp, nhưng vẻ mặt lại nghiêm trọng như đang cứu vớt thế giới.*

Lâm Thần cảm thấy hơi lo lắng. Nếu để một tên "bệnh nhân tâm thần" có võ công cao cường như vậy ở lại lâu, lỡ một ngày hắn lên cơn thì mạng già của mình biết tính sao? Hệ thống yêu cầu mình sống thọ, mà sống cạnh một quả bom nổ chậm thế này thật không ổn chút nào.

Hắn quyết định phải đuổi… à không, phải "khuyên" tên này trở về với gia đình.

"Vô Cực à, lại đây một lát." Lâm Thần nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng trong vắt, mang theo sự thản nhiên của một người đã nhìn thấu hồng trần.

Trong tai Triệu Vô Cực, tiếng gọi ấy lại như Đại Đạo luân hồi đang vẫy gọi. Hắn lập tức buông bình tưới, cung kính tiến lại gần, quỳ một gối xuống, đầu cúi thấp: "Tiền bối có điều chi chỉ dạy? vãn bối đang ở lúc then chốt của việc cảm ngộ Thủy Hỏa dung hòa qua việc tưới rau, mong tiền bối thứ lỗi vì chậm trễ."

Lâm Thần khóe miệng giật giật. *Thủy Hỏa dung hòa? Chỉ là tưới rau thôi mà, có cần phải thổi phồng lên thế không?*

Hắn vỗ vai Triệu Vô Cực, thở dài một tiếng thật sâu: "Ngươi ở lại đây cũng đã mấy ngày rồi. Nhìn ngươi làm việc, ta thấy ngươi quá chấp niệm vào hình thức. Ngươi cầm bình nước, nhưng tâm ngươi lại để ở tận chân trời. Ngươi nhổ cỏ, nhưng mắt ngươi lại nhìn vào hư vô."

Triệu Vô Cực rúng động toàn thân. Đúng vậy! Hắn vẫn luôn nghĩ về vị thế Thánh tử của mình, vẫn luôn lo lắng về sự nghiệp tu hành đã bị phế bỏ. Lời của tiền bối chính là chỉ ra rằng tâm hắn chưa tĩnh!

"Vô Cực, cuộc sống này không chỉ có một màu sắc. Ngươi cứ bám víu lấy sơn cốc nhỏ bé này làm gì? Ngươi còn trẻ, thế giới ngoài kia rộng lớn lắm." Lâm Thần bắt đầu dùng giọng điệu của một "chuyên gia tâm lý" đời trước.

"Tiền bối… Ngài muốn đuổi con đi sao?" Giọng Triệu Vô Cực run lên, đầy vẻ hoảng loạn. "Con nguyện cả đời này ở lại đây làm trâu làm ngựa, cầu xin Ngài đừng bỏ rơi con!"

Lâm Thần thấy vậy thì hơi hốt hoảng, vội vàng xua tay: "Ta không phải đuổi ngươi. Ta chỉ là thấy ngươi cứ gò bó mình như vậy, tâm tính sẽ bị mài mòn. Ngươi xem, mấy gốc cải thảo này, chúng lớn lên được là nhờ có đất, có nước, có nắng, nhưng quan trọng nhất là chúng phải tự mình bám rễ vào đất mẹ. Ta không thể trồng chúng hộ ngươi cả đời."

Lâm Thần bước lại gần một gốc cải nhỏ nhất, khẽ chạm tay vào lá xanh: "Thực ra, lời khuyên chân thành nhất của ta dành cho ngươi lúc này là: Đừng cố gượng ép mình ở lại chốn thâm sơn cùng cốc này nữa. Về nhà đi. Về đó mà trồng thêm rau."

Triệu Vô Cực sững người: "Về nhà… trồng thêm rau?"

"Đúng vậy," Lâm Thần tiếp tục, gương mặt trở nên nghiêm túc hơn (thực chất là vì hắn đang cố vận dụng kỹ năng diễn xuất để tống khứ tên phiền phức này). "Tu luyện thực chất cũng giống như trồng rau vậy. Ở đâu có đất, ở đó có Đạo. Nhà ngươi có mảnh vườn nào không? Có gia đình không? Có những người chờ đợi ngươi không? Hãy mang những gì ngươi học được ở đây – sự nhẫn nại, sự tỉ mỉ, sự bình dị – mang về nhà mà thực hành. Khi nào ngươi trồng được một vườn cải xanh tốt như ở đây bằng chính đôi tay và tâm ý của mình ở quê nhà, lúc đó ngươi mới thực sự hiểu thế nào là chân lý."

Hệ thống trong đầu Lâm Thần đột nhiên vang lên một tiếng "Ting": *[Kỹ năng thuyết giáo: Thành công. Đối phương đang rơi vào trạng thái giác ngộ sâu sắc. Chỉ số an toàn của túc chủ tăng thêm 0.01%.]*

Lâm Thần mừng thầm: *Đúng rồi, cứ thế mà đi đi! Đừng quay lại đây nữa là ta mừng rồi.*

Nhưng trong đầu Triệu Vô Cực, một cơn bão kinh thiên động địa đang diễn ra.

*Về nhà trồng rau?*

*Không phải tiền bối muốn ta bỏ cuộc! Ngài đang truyền thụ cho ta chân lý tối cao của "Tu luyện tại tâm"!*

*Đúng vậy, Thánh địa chính là nhà của ta. Những đệ tử, những người đang lầm đường lạc lối trong vũng lầy quyền lực và sức mạnh thái quá, chính là những "gốc rau" cần được ta chăm sóc. Tiền bối muốn ta mang hạt giống của Trường Sinh Đạo về gieo rắc tại Thái Dương Thánh địa!*

*Trồng rau ở nơi thôn dã thì dễ, nhưng trồng rau trong lòng thiên hạ, biến cái nơi khô cằn đầy dục vọng thành một vườn đạo uẩn, đó mới là đại trí tuệ, đại nghị lực mà tiền bối kỳ vọng ở ta!*

Triệu Vô Cực ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn sự hoang mang, thay vào đó là một ngọn lửa vàng rực nhưng lại vô cùng ôn hòa. Khí thế của hắn bắt đầu biến đổi. Thái Dương Thần Thể vốn đã bị "dập tắt" trước đó, giờ đây lại bùng cháy trở lại, nhưng không phải là ngọn lửa thiêu đốt vạn vật, mà là một thứ ánh sáng ấm áp, nuôi dưỡng sinh linh, y hệt như ánh mặt trời chiếu rọi vào vườn rau buổi sớm.

"Vãn bối… đã hiểu!" Triệu Vô Cực dập đầu ba cái thật mạnh xuống đất, âm thanh vang dội cả sơn cốc. "Tấm lòng của tiền bối bao la như biển cả, lo cho sự hưng vong của cả giới này. Ngài không muốn con ích kỷ giữ lấy Đạo uẩn cho riêng mình, mà muốn con phải dấn thân vào chốn hồng trần để hóa độ chúng sinh!"

Lâm Thần ngẩn người: "Hả? Hóa độ cái gì cơ?"

Triệu Vô Cực đứng bật dậy, toàn thân toát ra một tầng hào quang mờ ảo nhưng uy nghiêm: "Con sẽ về nhà! Con sẽ trồng rau! Con sẽ khiến cho cả Thái Dương Thánh địa, không, khiến cho cả Đông Hoang này đều được phủ xanh bởi giáo huấn của tiền bối!"

Lâm Thần chớp mắt liên tục: "Thì… ý ta là ngươi nên tìm niềm vui trong lao động phàm trần…"

"Đúng! Niềm vui lao động chính là cốt lõi của Đạo!" Triệu Vô Cực hăng hái ngắt lời. "Con hiểu rồi! Cảm ơn tiền bối đã ban cho con sứ mệnh vĩ đại này! Ngày con thành công trồng được 'vườn rau' trong lòng thiên hạ, con sẽ quay lại đây để báo đáp đại ân của Ngài!"

Nói đoạn, Triệu Vô Cực xoay người, bước đi hiên ngang ra khỏi sơn cốc. Mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, cỏ khô bên đường đều như được tiếp thêm sinh khí mà xanh tốt trở lại. Hắn mang theo cái bình tưới gốm (mà Lâm Thần vốn định đòi lại nhưng thấy hắn đi nhanh quá nên thôi), coi đó là thánh vật chí cao của cuộc đời mình.

Thẩm Nhược Băng từ trên cây liễu nhảy xuống, nhìn theo bóng dáng xa dần của Triệu Vô Cực, sau đó quay lại nhìn Lâm Thần với ánh mắt đầy sùng bái: "Sư phụ, Ngài lại cứu thêm một linh hồn lầm lạc rồi. Dùng cách trồng rau để hóa giải tâm ma của một Thánh tử, thủ đoạn này của Ngài, đồ nhi có học cả vạn năm cũng không theo kịp."

Lâm Thần đứng lặng giữa vườn rau, cái quạt nan rớt xuống đất lúc nào không hay.

"Hắn vừa nói cái gì cơ? Hóa giải tâm ma? Sứ mệnh vĩ đại?" Lâm Thần lẩm bẩm, sau đó ôm đầu. "Ta chỉ là thấy hắn đứng ngẩn ngơ lâu quá nên bảo hắn về nhà phụ giúp gia đình thôi mà! Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?"

Hắn nhìn ra phía cửa cốc, thầm cầu nguyện: *Cái tên Vô Cực đó, về nhà trồng rau thì cứ trồng rau thôi, làm ơn đừng có gây thêm chuyện gì lớn. Ta chỉ muốn sống thọ thôi, thực sự chỉ muốn sống thọ thôi mà!*

Dưới gốc cây liễu, Lão Hắc lười biếng liếc nhìn chủ nhân của nó một cái, rồi hừ nhẹ qua mũi một tiếng. Trong tâm trí của thần thú này, nó thầm nghĩ: *Tên ngốc này, ngươi vốn dĩ đã là ngọn nguồn của Đạo, lời ngươi nói ra là Thiên quy, hành động ngươi làm là tạo hóa. Ngươi muốn sống thọ, nhưng ngươi lại vừa mới ban tặng cho một gã phàm phu khả năng thay đổi vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Chậc chậc, cái thói "giả phàm nhân" này của ngươi, bao giờ mới chịu thôi đây?*

Cách đó vạn dặm, tại Thái Dương Thánh địa.

Cả thánh địa đang bao phủ trong bầu không khí tang thương và căm phẫn. Thánh chủ Triệu Thiên lẫm liệt ngồi trên cao vị, đôi mắt đỏ ngầu: "Tìm thấy tung tích Thánh tử chưa? Kẻ nào dám ra tay với đồ nhi của ta ở Đông Hoang, ta sẽ san bằng cả vùng đất đó!"

Đúng lúc đó, một tia sáng vàng ôn hòa từ phương xa bay tới, lướt qua hộ trận của Thánh địa mà không gây ra bất cứ một sự kháng cự nào.

Triệu Vô Cực xuất hiện giữa quảng trường lớn, tay cầm bình tưới gốm sứt mẻ, trên vai đeo một bao tải đầy cải thảo (do Lâm Thần nhét cho làm quà đi đường vì sợ hắn đói).

"Vô Cực! Con còn sống sao?" Triệu Thiên kinh hỷ lao xuống. "Con bị ai hãm hại? Nói cho sư phụ, sư phụ sẽ đòi lại công đạo cho con!"

Triệu Vô Cực mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và sâu sắc mà trước đây chưa từng có. Hắn đặt bình tưới xuống, nhìn vị sư phụ đang hầm hố của mình rồi nói nhẹ nhàng:

"Sư phụ, đừng sát sinh nữa. Người xem, sát khí của người đang làm tổn hại đến căn cơ. Chi bằng… chúng ta cùng nhau ra sau núi, đào vài cái hố, trồng thêm ít cải thảo đi?"

Cả Thái Dương Thánh địa im bặt.

Triệu Thiên sững sờ: "Con… con nói cái gì? Trồng… trồng cải?"

"Phải." Triệu Vô Cực giơ chiếc bình gốm lên, ánh sáng Đạo uẩn phát ra khiến mọi người phải nhắm mắt. "Đạo của chúng ta đã sai rồi. Tiền bối đã dạy: Đỉnh cao của sức mạnh chính là sự bình dị. Muốn nghịch thiên cải mệnh, trước tiên phải biết cách trồng rau!"

Từ ngày đó, một huyền thoại mới bắt đầu lan truyền khắp Thương Mang Cổ Giới. Vị Thánh tử mạnh nhất lịch sử Thái Dương Thánh địa sau khi gặp gỡ vị "Lão Tổ" bí ẩn đã từ bỏ kiếm đạo, quay về nhà làm nông dân.

Nhưng người ta cũng phát hiện ra một điều đáng sợ: Mỗi gốc cải hắn trồng đều tỏa ra linh khí đậm đặc như tiên thảo, và mỗi kẻ dám đến phá vườn rau của hắn, đều bị hắn dùng cái bình tưới cũ kỹ kia đập cho tan xác, hồn bay phách tán, ngay cả Chân Tiên cũng không ngoại lệ.

Mà tại Trường Sinh cốc, Lâm Thần lúc này đang rầu rĩ nhìn cái lỗ hổng lớn ở góc vườn mà Triệu Vô Cực vừa nhổ cỏ xong.

"Hỏng rồi… Tên đó lấy mất cái bình tưới yêu thích của mình rồi. Cái đó là hàng khuyến mãi khi mình hoàn thành nhiệm vụ trồng 500 gốc cải mà… Hệ thống, ngươi có đền cho ta cái mới không?"

*[Ting! Túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Giáo hóa cường giả". Phần thưởng: Một bộ dụng cụ làm vườn bằng đồng gỉ (Thực chất là: Đế binh vạn cổ).]*

Lâm Thần thở dài: "Đồng gỉ sao? Hệ thống này đúng là càng ngày càng keo kiệt. Thôi thì có cái dùng tạm cũng được."

Hắn nhấc cái xẻng đồng lên, thong dong bước ra vườn, không hề hay biết rằng mỗi lần hắn cắm xẻng xuống đất, cả lục địa Đông Hoang đều khẽ rùng mình chuyển dịch theo ý hắn.

Hắn vẫn tin chắc mình là một phàm nhân, chỉ là một phàm nhân sống hơi lâu một chút, và có cái thói quen tốt bụng là hay cho người khác lời khuyên "về nhà trồng rau" để họ có một cuộc sống lành mạnh.

Trời xanh mây trắng, gió thổi hiu hiu, Lão Hắc lại bắt đầu ngủ gật. Một ngày bình thường của vị "Lão Tổ không biết mình mạnh" lại cứ thế trôi qua trong bình yên (theo cách hắn nghĩ).

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8