Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 17: Ta thua thật rồi!**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:36:08 | Lượt xem: 1

Trên bầu trời vạn dặm không một gợn mây, chín con giao long vốn oai phong lẫm liệt giờ đây cuộn tròn run rẩy, cái đuôi cụp xuống, lặn ngụp trong tầng mây với tốc độ kinh hồn bạt vía. Trên lưng linh xa, Triệu Vô Cực – vị Thái Dương Thánh Tử từng hô phong hoán vũ, coi rẻ chúng sinh – lúc này mặt cắt không còn giọt máu.

Toàn thân hắn ướt sũng. Luồng nước từ cái bình tưới gỉ sét kia trông thì bình thường, nhưng khi chạm vào người hắn, nó không chỉ dập tắt Thái Dương Chân Hỏa mà còn giống như một xô nước lạnh dội thẳng vào linh hồn, khiến toàn bộ tu vi Thần Thông Cảnh đỉnh phong của hắn đóng băng trong tích tắc.

"Tại sao… tại sao lại có thể như vậy?"

Triệu Vô Cực run rẩy nhìn xuống bàn tay mình. Những sợi đạo văn màu vàng kim vốn cuộn trào mạnh mẽ, giờ đây im lìm như những con rắn chết. Hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy, loại sợ hãi của một con kiến khi nhìn thấy vực thẳm, của một hạt cát khi đối diện với tinh không.

"Vị tiền bối đó… ngài ấy nói là 'hòa nhau'?"

Triệu Vô Cực lẩm bẩm, nụ cười khổ cay đắng hiện lên trên môi. Một người có thể dùng một bình nước bình thường hóa giải tuyệt học trấn giáo của Thái Dương Thánh Địa, một người coi chín con giao long huyết mạch thượng cổ như chín con giun đất, lại nói là "hòa nhau" với một tên tu sĩ hậu bối như hắn?

Đây không phải là tha thứ. Đây là sự sỉ nhục đỉnh cao nhất, hoặc là… một lời nhắc nhở đầy ẩn ý!

"Đại năng tuyệt thế, nhìn thấu hồng trần… Ngài ấy hẳn là đang cười nhạo ta." Triệu Vô Cực lồng ngực thắt lại, cổ họng nghẹn đắng. "Ta tự xưng thiên tài, tự xưng vô địch đồng lứa, vậy mà trong mắt ngài ấy, ta chỉ là một đứa trẻ nghịch lửa làm hỏng mấy cây cải thảo của ngài."

Hắn đột ngột ra lệnh: "Dừng lại!"

Chín con giao long như trút được gánh nặng, lập tức phanh gấp giữa không trung. Triệu Vô Cực đứng trên linh xa, nhìn về phía sơn cốc xa xôi đang mờ ảo trong sương mù. Hắn chợt nhớ lại ánh mắt của Lâm Thần lúc đó. Không có sát ý, không có khinh bỉ, chỉ có một vẻ lo lắng chân chất và sự… thương hại?

Đúng, chính là thương hại! Lão Tổ đang thương hại một kẻ lầm đường lạc lối như hắn!

"Ta thua rồi. Không chỉ thua về sức mạnh, mà còn thua về tâm cảnh."

Triệu Vô Cực hít một hơi thật sâu, ánh mắt đang hỗn loạn bỗng trở nên kiên định một cách lạ thường. Hắn nhảy xuống khỏi linh xa, gạt bỏ mọi kiêu ngạo của một vị Thánh tử. Trước sự kinh ngạc của đám tùy tùng và hộ vệ đi cùng, hắn quỳ sụp xuống giữa hư không, hướng về phía sơn cốc dập đầu ba cái thật mạnh.

"Thánh tử! Ngài làm gì vậy?" Một tên hộ vệ hốt hoảng kêu lên.

"Câm miệng!" Triệu Vô Cực gầm lên, đôi mắt đỏ hoe. "Các ngươi có biết mình vừa đi ngang qua cửa tử không? Các ngươi có biết chúng ta vừa mạo phạm một vị tồn tại như thế nào không? Trở về báo cáo với Thánh chủ, nói rằng Triệu Vô Cực ta đạo tâm đã loạn, từ nay xin từ bỏ danh hiệu Thánh tử, ở lại đây tạ tội cầu đạo!"

Nói xong, hắn không thèm nhìn đám người kia thêm một lần nào, lảo đảo đáp xuống mặt đất, từng bước một đi bộ về hướng sơn cốc. Hắn không dám bay, vì hắn cảm thấy việc bay lượn trên bầu trời của Lão Tổ là một sự bất kính tột cùng.

Trong khi đó, tại sơn cốc.

Lâm Thần đang bận rộn trong căn bếp nhỏ ám khói đen. Hắn cầm một cái muôi gỗ lớn, vừa khuấy nồi canh rau cải vừa lẩm bẩm đầy vẻ bất an:

"Tiểu Bảo, con nói xem… cái cậu thanh niên cưỡi rồng ban nãy liệu có quay lại trả thù không? Ta thấy quần áo hắn mặc toàn lụa là gấm vóc, nhìn qua là biết con nhà giàu, có khi còn là thiếu gia của đại gia tộc nào đó."

Lục Tiểu Bảo đang ngồi xổm bên lò nhóm lửa, nghe sư phụ hỏi vậy thì suýt chút nữa sặc khói. Hắn lau mặt, cung kính đáp:

"Sư phụ, ngài nói đùa gì vậy? Hắn mà là thiếu gia sao? Trong mắt con, hắn chẳng qua là một tên tiểu bối không biết trời cao đất dày. Ngài chỉ cần vẩy một cái bình nước đã khiến hắn chạy trốn như chó mất xích, hắn lấy đâu ra gan mà quay lại?"

Lâm Thần thở dài, gương mặt sầu khổ: "Con thì biết cái gì. Những kẻ nhà giàu đó sĩ diện lắm. Ta làm hắn bị ướt như chuột lột trước mặt bao nhiêu người, chắc chắn hắn hận ta thấu xương. Ôi, ta đã bảo rồi, phải sống thấp đi một chút, nhẫn nhịn một chút. Ban nãy ta nên đền cho hắn mấy thỏi bạc mới phải."

Thẩm Nhược Băng đứng bên cạnh thái rau, bàn tay cầm dao thon dài, chuyển động tinh tế như đang múa kiếm. Nghe lời Lâm Thần, nàng khẽ dừng lại, trong lòng lại trào dâng một sự kính ngưỡng sâu sắc.

*Sư phụ quả thực là đại từ đại bi.* Nàng thầm nghĩ. *Ngài đã phế bỏ thần thông của Thái Dương Thánh Tử bằng một chiêu, cứu mạng hắn, vậy mà bây giờ còn lo lắng cho danh dự của hắn, thậm chí còn định đền bù vật chất. Đây chính là cảnh giới 'vô ngã' trong truyền thuyết sao?*

"Sư phụ, ngài quá nhân từ rồi." Thẩm Nhược Băng khẽ nói, đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây đầy vẻ sùng bái. "Kẻ đó mạo phạm tiên uy, đáng lẽ phải hóa thành tro bụi. Ngài tha mạng cho hắn, đó đã là phúc phận mười đời của hắn rồi."

Lâm Thần nghe vậy thì mặt mũi càng nhăn nhó hơn: "Nhân từ cái gì chứ! Ta là sợ phiền phức! Các con cứ chờ mà xem, ngộ nhỡ hắn dắt theo một đám cao thủ đến đây san phẳng cái vườn rau này của ta, thì lấy gì mà ăn?"

Hắn vừa dứt lời, từ phía cổng sơn cốc chợt vang lên một tiếng "Bịch" rất lớn.

Cả ba người trong bếp đều giật mình. Lão Hắc đang nằm ngủ dưới gốc liễu cũng lười biếng vểnh tai lên.

Lâm Thần run run cái muôi gỗ: "Đấy… đấy… thấy chưa? Nói có sai đâu! Đòi nợ đến rồi kìa!"

Hắn lấm lét thò đầu ra khỏi cửa bếp, nhìn về phía cổng tre.

Dưới gốc cây liễu vĩ đại, nơi những cành lá xanh mướt đang khẽ đung đưa theo gió, một nam tử trẻ tuổi đang quỳ rạp dưới đất. Tấm áo bào màu vàng kim rực rỡ giờ đây lấm lem bùn đất, mái tóc rối bời, đầu chạm sát mặt đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Đó chính là Triệu Vô Cực.

Hắn đã đi bộ suốt mấy dặm đường, mỗi bước đi là một lần đấu tranh tâm lý, và khi bước chân vào ranh giới của sơn cốc, hắn cảm thấy áp lực đạo vận khủng khiếp như muốn nghiền nát cơ thể mình. Đặc biệt là khi nhìn thấy con chó đen già đang nằm đó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức Thôn Phệ như muốn nuốt chửng cả trời đất. Còn cây liễu kia… mỗi cái lá lấp lánh như chứa đựng cả một vầng thái dương thật sự!

"Thái Dương Thánh Tử… không, vãn bối Triệu Vô Cực, cầu kiến tiền bối!" Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ khẩn thiết.

Lâm Thần nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt. Hắn không dám bước ra, chỉ đứng nép sau cánh cửa bếp, nói vọng ra:

"Này… vị thiếu gia này, cậu làm gì vậy? Tôi đã nói là hòa nhau rồi mà! Tôi… tôi thực sự không cố ý dội nước vào cậu đâu. Hay là thế này, cái áo đó hết bao nhiêu tiền, tôi… tôi đền cho cậu bằng mấy giỏ cải thảo được không?"

Triệu Vô Cực nghe thấy giọng nói của Lâm Thần, cả người chấn động mạnh.

*Đền áo bằng cải thảo?*

Trong đầu hắn lập tức vang lên một tiếng nổ lớn. Phải rồi! Những cây cải thảo trong vườn kia, ban nãy hắn vừa nhìn qua, mỗi cây đều toát ra linh khí nồng đậm đến mức kinh người, đó rõ ràng là những gốc Tiên thảo vạn năm đã đắc đạo! Một lá cải thôi cũng đủ để bù đắp cho hàng vạn bộ Thái Dương Thần Bào của hắn!

Tiền bối đang dùng cách này để nhục mạ sự nông cạn của hắn! Ngài ấy muốn nói rằng, bảo vật quý giá nhất đối với hắn chẳng qua chỉ đáng giá bằng mấy gốc cải trong vườn nhà ngài!

"Vãn bối không dám!" Triệu Vô Cực dập đầu mạnh đến mức trán rỉ máu. "Vãn bối đến đây không phải để đòi nợ, mà là để tạ tội! Vãn bối có mắt không tròng, dùng thứ hỏa diễm thô lậu kia quấy rầy thanh tu của ngài, lại còn dám nói ra những lời ngông cuồng. Vãn bối… ta thua rồi! Thuân hoàn toàn! Xin tiền bối hãy trách phạt!"

Lâm Thần ngẩn người. Trách phạt? Kẻ này bị dội nước đến hỏng não rồi sao? Người bình thường bị dội nước rửa chân (thực ra là nước tưới cây) vào mặt không phải nên nổi trận lôi đình sao? Sao kẻ này lại… giống như đang cầu xin được đánh vậy?

"Thôi được rồi, cậu đứng lên đi." Lâm Thần thấy hắn quỳ mãi cũng tội, đánh bạo bước ra khỏi bếp. "Nhìn cậu thế này, chắc là gặp khó khăn gì đó à? Thất tình hay là phá sản?"

Lâm Thần thầm nghĩ, chắc chắn là thanh niên này vừa gặp cú sốc gì đó cực lớn nên mới trở nên dở dở hâm hâm thế này. Nhìn bộ dạng ướt sũng của hắn, trông thật giống mấy tên say rượu đòi đi tự tử ở kiếp trước.

Triệu Vô Cực ngước nhìn Lâm Thần. Lúc này, Lâm Thần vẫn mặc bộ đồ vải thô, trên tay vẫn cầm cái muôi gỗ, trên tạp dề còn dính mấy vệt dầu mỡ. Thế nhưng trong mắt Triệu Vô Cực, đây chính là hình tượng "Đạo tự nhiên". Một vị đại năng đã đạt tới mức quay về bản ngã, mỗi một vết bẩn trên áo đều như ẩn chứa quy luật vận hành của vạn vật.

"Vãn bối… đạo tâm đã vỡ." Triệu Vô Cực nghẹn ngào. "Vốn tưởng rằng mình đã chạm tới đỉnh cao, nhưng khi đứng trước ngài, vãn bối mới thấy mình chỉ là một hạt bụi trong hư không. Con đường tu luyện phía trước mờ mịt, vãn bối không biết phải đi về đâu."

Lâm Thần nghe vậy thì thở phào một cái. *Hóa ra là khủng hoảng tuổi trẻ, áp lực công việc đây mà.*

Hắn từng trải qua cảm giác này nên rất thấu cảm. Kiếp trước đi làm cũng có lúc áp lực muốn nhảy lầu. Hắn tặc lưỡi, đặt cái muôi gỗ xuống, dùng dáng vẻ của một "tiền bối đi trước" để khuyên bảo:

"Cậu này, đời người ấy mà, có lúc lên lúc xuống. Cậu đừng có áp lực quá. Có những thứ chúng ta tưởng là to tát, như cái xe… à không, như cái rồng kéo xe ban nãy của cậu ấy, thực ra cũng chỉ là vật ngoài thân thôi. Cậu thấy không, chỉ một gáo nước là nó hỏng sạch."

Triệu Vô Cực run rẩy lắng nghe: *Đúng rồi! Ý của Lão Tổ là, dù là Thái Dương Thần Thể hay tu vi tuyệt đỉnh, đứng trước chân lý tối cao cũng chỉ là 'vật ngoài thân', một chiêu là tan biến! Ngài đang bảo mình phải bỏ đi lớp vỏ bọc hào nhoáng này!*

"Nhưng… vãn bối nên làm gì bây giờ?"

Lâm Thần nhìn xung quanh, thấy vườn cải ban nãy bị giao long quậy phá vẫn còn tan hoang, liền tiện miệng nói:

"Cậu thấy cái vườn rau này không? Vừa bị cậu làm hỏng hết cả. Bây giờ thay vì ngồi đó than thân trách phận, sao không làm chút việc gì có ích đi? Ví dụ như… xới lại đất, trồng lại mấy gốc cải này chẳng hạn. Khi con người ta làm việc chân tay, tâm trí sẽ trở nên tĩnh lặng, không còn nghĩ ngợi lung tung nữa. Thế nào, có muốn thử không?"

"Trồng… trồng cải?" Triệu Vô Cực ngẩn người.

*Đại năng đang chỉ điểm cho mình!*

*Trồng cải chính là trồng Đạo! Xới đất chính là khai phá tâm linh! Mỗi gốc cải thảo này đều là một cái cây sự sống, chăm sóc chúng chính là chăm sóc vạn vật chúng sinh! Đây là một loại tu luyện tối thượng mà những kẻ phàm phu tục tử ở Thánh địa kia không bao giờ có thể chạm tới!*

Ánh mắt Triệu Vô Cực bỗng chốc sáng bừng lên, một luồng hào quang nhẹ nhàng bao phủ lấy cơ thể hắn. Những vết thương lòng, những rạn nứt trong đạo tâm bắt đầu được chữa lành một cách thần kỳ.

"Vãn bối đã hiểu! Đa tạ tiền bối khai sáng! Triệu Vô Cực nguyện ý ở lại đây, làm một lão nông trong vườn rau của ngài, dùng nửa đời còn lại để chuộc lỗi và tìm lại bản thân!"

Hắn dập đầu một cái thật lớn, âm thanh vang dội cả sơn cốc.

Lâm Thần gãi đầu, trong lòng nghĩ: *Tên này đúng là điên thật rồi. Một thiếu gia giàu có cưỡi rồng mà lại đòi đi trồng rau hộ mình không công? Thôi kệ, có người làm hộ thì mình càng nhàn, tiết kiệm được bao nhiêu công sức xới đất.*

Hắn vỗ vai Triệu Vô Cực (khiến hắn run lên vì sung sướng), ôn tồn nói:

"Được rồi, cậu hiểu được là tốt. Thôi vào rửa mặt mũi đi, lát nữa ăn cơm xong ra vườn làm việc. À, nhớ nhẹ tay thôi nhé, đừng có dội lửa vào rau nữa đấy, rau nó không chịu được nhiệt độ cao đâu."

Triệu Vô Cực rơi nước mắt vì xúc động: "Vãn bối ghi nhớ lời răn dạy!"

Từ góc sân, Lục Tiểu Bảo nhìn thấy cảnh này thì bĩu môi, thầm thì với Thẩm Nhược Băng: "Đại sư tỷ, chị xem, lại thêm một tên nữa bị sư phụ lừa vào tròng. Tên này nhìn thì phong độ mà đầu óc có vẻ còn kém hơn cả em."

Thẩm Nhược Băng liếc nhìn hắn một cái sắc lạnh, khiến Lục Tiểu Bảo lạnh sống lưng:

"Ngươi thì biết cái gì? Sư phụ đang độ hóa hắn. Một thiên tài của Thánh địa sắp được rèn giũa thành một lưỡi kiếm bén nhọn dưới tay ngài ấy. Ngươi không lo luyện tập đi, cẩn thận kẻo sau này tên 'trồng rau' kia lại vượt mặt ngươi đấy."

Lục Tiểu Bảo giật mình, lập tức chạy lại chỗ lò bếp: "Ai bảo em không luyện? Em đang dùng chân hỏa để nấu canh đây này! Sư phụ nói rồi, mỗi một hơi khói bếp đều là một đạo nhân quả!"

Trong căn lều tranh đơn sơ, khói bếp quyện cùng mùi thơm của gạo và rau cải thảo tỏa ra khắp sơn cốc. Bên ngoài, vị Thánh tử oai phong một thời giờ đang hăm hở xắn tay áo, bắt đầu dùng đôi bàn tay vốn chỉ dùng để thi triển thần thông để nhổ cỏ.

Chẳng ai ngờ được rằng, sau này, vị đại đế thống trị một phương được mệnh danh là "Thái Dương Nông Đế" lại bắt đầu hành trình của mình từ chính những gốc cải thảo bình thường này.

Còn Lâm Thần? Hắn đang ngồi trong bếp, húp một ngụm canh nóng, hài lòng nghĩ: *Hệ thống nói mình phải sống thọ, chắc là bao gồm cả việc không phải làm việc nặng. Thu nhận được một tên 'điên' làm việc khỏe thế này, đúng là phúc khí của mình mà!*

Ông trời đúng là không tuyệt đường người tốt!

Tiếng chim hót râm ran trên cành liễu, báo hiệu một buổi chiều yên ả sắp trôi qua, trong khi ngoài kia, cả thế giới đang điên cuồng vì cái tên "Trường Sinh Lão Tổ". Một cuộc phong ba bão táp mới đang âm thầm kéo đến, nhưng bên trong sơn cốc này, chỉ có tiếng cười nhẹ của vị "phàm nhân" Lâm Thần và tiếng xẻng đào đất đều đặn của vị "Thánh tử" họ Triệu.

Triệu Vô Cực lúc này mỗi lần hạ xẻng xuống đều cảm thấy đất đai dưới chân như đang cộng hưởng với hơi thở của mình. Hắn lẩm bẩm: "Ta thua thật rồi… thua bởi một gốc cải thảo, nhưng cũng thắng được bản thân từ chính gốc cải đó. Tiền bối, ơn này vô lượng!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8