Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 19: Tiên lộ tái hiện?**
**CHƯƠNG 19: TIÊN LỘ TÁI HIỆN?**
Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mù mỏng mảnh của Trường Sinh cốc, nhảy tót lên gương mặt đang ngái ngủ của Lâm Thần. Hắn vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu "rắc rắc" giòn tan, trong lòng thầm than vãn: "Đúng là tuổi già sức yếu, mới có mấy vạn năm bế quan… à không, làm ruộng, mà người ngợm đã rệu rã thế này rồi."
Lâm Thần cúi xuống, nhặt lấy chiếc xẻng đồng gỉ sét vừa được hệ thống ban tặng hôm qua. Chiếc xẻng này nhìn qua chẳng khác gì đồ phế thải đại hạ giá ở chợ đồ cũ: lưỡi xẻng sứt mẻ, cán gỗ thì mốc meo, lại còn bám đầy những vệt gỉ xanh đen trông rất khó coi.
"Hệ thống ơi là hệ thống, ngươi bảo đây là dụng cụ cao cấp sao? Nhìn cái đống sắt vụn này, mang đi bán nát chắc cũng chẳng ai thèm lấy."
Hắn thở dài, tay phải cầm xẻng, tay trái cầm một túi hạt giống cải thảo, bước ra phía góc vườn đang còn dang dở. Lâm Thần thầm nghĩ, sau vụ việc tên "thần kinh" Triệu Vô Cực nhổ mất đám cỏ dại (mà thực chất đối với hắn là hành động phá hoại mỹ quan), hắn cần phải xới lại đất để trồng thêm mấy luống rau. Phải sống thọ, phải ăn uống điều độ, đó là tôn chỉ hàng đầu của anh thanh niên xuyên không sợ chết này.
"Ầm!"
Lâm Thần dùng sức cắm chiếc xẻng xuống đất.
Trong mắt hắn, đó chỉ là một động tác cuốc đất bình thường của một người phàm nhân. Nhưng hắn không hề biết rằng, khoảnh khắc lưỡi xẻng chạm vào lòng đất, một tiếng nổ trầm đục vốn không thuộc về cõi phàm trần đã vang lên từ tận sâu trong địa mạch của cả đại lục Đông Hoang.
Một luồng kình khí vô hình từ mũi xẻng lan tỏa ra, xuyên qua các tầng đá cứng, đánh thẳng vào cột trụ của thế giới.
…
Tại Đông Hoang, trong cấm địa của vạn năm đại giáo – Thiên Cơ Các.
Mấy vị lão tổ đầu tóc bạc trắng, da dẻ như vỏ cây già đang ngồi tĩnh tọa, đột ngột đồng loạt mở trừng mắt. Thiên Cơ Bàn đặt ở giữa điện vốn tĩnh lặng suốt một kỷ nguyên, lúc này đột ngột quay cuồng dữ dội, ma sát với không khí tạo ra những tia lửa màu tím tà mị.
"Răng rắc!"
Một tiếng rạn nứt kinh hoàng vang lên, báu vật trấn phái Thiên Cơ Bàn vậy mà vỡ làm đôi.
"Thiên địa rung chuyển! Địa mạch hồi sinh! Đây là… đây là có đại năng đang cưỡng cầu nối lại tiên lộ sao?" Một vị lão lão khàn giọng thốt lên, đôi mắt mờ đục của ông ta tràn đầy vẻ kinh hoàng.
Chưa dừng lại ở đó, trên bầu trời phía Đông Hoang, vạn dặm mây đen vốn đang che phủ đột ngột bị một bàn tay vô hình xé toạc. Từ trong khe nứt không gian, từng luồng hào quang hoàng kim cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ, bao phủ lấy một vùng sơn mạch vô danh. Linh khí vốn cạn kiệt của Thương Mang Cổ Giới đột ngột thăng hoa, hóa thành những cơn mưa cam lộ ngọt lịm dội xuống trần gian.
Mưa rơi tới đâu, vạn vật hồi sinh tới đó. Những cái cây khô héo mười vạn năm đột ngột đâm chồi nảy lộc, những tu sĩ đang thọ tận bình cảnh bỗng chốc đột phá, thọ nguyên tăng vọt.
"Dị tượng! Đây là thiên giáng tường thụy! Có phải Tiên lộ đã được nối lại?"
Khắp Ngũ Đại Vực, những quái vật cổ xưa nhất đang ngủ say trong băng tinh, trong hầm đá, hay trong các quan tài đồng cổ bỗng chốc bị đánh thức. Họ phá quan mà ra, ánh mắt tham lam nhìn về hướng dị tượng phát ra.
…
Lâm Thần hoàn toàn không biết mình vừa gây ra một cuộc "động đất chính trị" cho toàn giới diện. Hắn chỉ thấy cái xẻng này nặng lạ lùng.
"Mẹ kiếp, đồ rỉ sét có khác, đào có mấy hố đất mà mồ hôi đầm đìa." Lâm Thần vừa lau mồ hôi trán, vừa tiếp tục nỗ lực. Mỗi nhát xẻng hắn cắm xuống là một lần cả không gian rên rỉ, mỗi lần hắn bẩy đất lên là một lần thiên địa đạo tắc được tái cấu trúc.
Trong mắt Thẩm Nhược Băng – người đang đứng từ xa nhìn sư phụ mình "tu luyện" – cảnh tượng lại hoàn toàn khác.
Nàng nín thở, đôi mắt đẹp chứa đầy sự sùng bái và kinh hãi tột độ. Trong tầm nhìn của nàng, sư phụ không phải đang đào đất. Mỗi lần Người vung xẻng, dường như có một vị Thần Vương khổng lồ đang cầm một binh khí Khai Thiên, chém đứt mọi xích sắt của quy luật thế gian. Những gỉ đồng bay ra từ chiếc xẻng đó thực chất là những mảnh vỡ của Đại Đạo! Chúng rơi xuống đất, hóa thành những linh thạch thượng phẩm tỏa sáng lung linh.
"Sư phụ… Người đang dùng sức một người để xoay chuyển càn khôn, nối lại con đường trường sinh cho chúng sinh sao?" Nhược Băng lẩm bẩm, lòng tôn kính dành cho Lâm Thần đã đạt đến mức độ cuồng tín. Nàng cảm thấy máu trong người mình sôi sùng sục, Kiếm ý trong đầu không ngừng tiến hóa theo nhịp điệu của chiếc xẻng.
Lúc này, từ trên tầng không, một luồng hắc khí mãnh liệt từ phương Bắc xa xôi lao đến với tốc độ kinh hồn. Hắc khí bao phủ cả một vùng trời, tiếng cười kèn kẹt như vịt đực của một vị lão quái vật vang lên chói tai:
"Hắc hắc! Tiên lộ tái hiện, linh khí hồi quy! Thọ nguyên của lão phu sắp cạn, đây chính là cơ duyên trời ban để lão phu chứng đạo Tiên nhân! Đứa nào dám ngăn cản, chết!"
Đó là Khô Lâu Chân Nhân, một đại ma đầu sống từ hai kỷ nguyên trước, người đã đạt đến bán bộ Chân Tiên nhưng bị mắc kẹt vì linh khí cạn kiệt. Hắn là người đầu tiên tìm đến nơi này nhờ vào tà thuật cảm ứng địa mạch.
Khô Lâu Chân Nhân nhìn thấy ánh hoàng kim từ trong sơn cốc phát ra, đôi mắt rực cháy ngọn lửa tham lam. Hắn chẳng thèm nhìn xem bên dưới có ai, trực tiếp tung ra một bàn tay quỷ khổng lồ, che kín cả bầu trời, định bóp nát toàn bộ sơn cốc để độc chiếm bí mật.
"Sơn cốc nhỏ bé này, có đại cơ duyên nhưng lại không có hộ trận, thật là ý trời giúp lão phu!"
Phía dưới, Lâm Thần vẫn đang lom khom đào đất. Hắn thấy bầu trời tối sầm lại, liền ngẩng đầu lên, chán nản lẩm bẩm: "Trời lại sắp mưa à? Sao vừa mới nắng đó đã có mây đen thế này? Đúng là thời tiết quỷ quái, mình còn chưa kịp lấp hạt giống xuống nữa."
Hắn cầm chiếc xẻng gỉ, vô tình huơ nhẹ một cái lên trời để xua đuổi cái cảm giác u ám kia, miệng còn mắng một câu: "Cút đi cho khuất mắt, để yên cho ta trồng rau!"
Một cái huơ tay tùy tiện.
Nhưng đối với Khô Lâu Chân Nhân, đó là cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời hắn.
Một luồng ánh sáng đồng cổ từ chiếc xẻng bay lên, thanh nhã mà huyền bí. Nó đi tới đâu, bàn tay quỷ khổng lồ của lão ma đầu tan biến đến đó như tuyết gặp ánh mặt trời. Không chỉ dừng lại ở đó, luồng sáng ấy dường như mang theo ý chí của thời gian, cưỡng ép tước đoạt thọ nguyên của tất cả những gì nó chạm tới.
"Không! Đây là… Tuế Nguyệt Đạo Uẩn! Chạy! Phải chạy ngay!"
Khô Lâu Chân Nhân rống lên thê thảm. Hắn vừa quay đầu định bỏ chạy thì phát hiện ra toàn bộ không gian xung quanh đã bị phong tỏa. Hắn không thể nhúc nhích, chỉ có thể đứng đó nhìn mình… già đi. Da thịt hắn từ khô héo trở thành cát bụi, linh hồn hắn bị hút vào trong nhịp điệu của cái xẻng đồng kia.
Chưa đầy ba nhịp thở, một vị bán bộ Chân Tiên oai trấn một thời đã tan thành mây khói, ngay cả cơ hội để lại di ngôn cũng không có.
Trên bầu trời, mây đen tan biến, ánh nắng lại rực rỡ trở lại.
Lâm Thần gãi đầu: "Ơ, mây bay nhanh thế nhỉ? Chắc là gió to."
Hắn cúi xuống, bắt đầu bỏ những hạt cải thảo xuống lỗ đất vừa đào. Hắn vô cùng cẩn thận, dùng tay nén đất lại, lẩm bẩm: "Mấy mầm nhỏ này là tương lai đấy, phải chăm sóc kỹ một chút. Hy vọng không có con chim nào xuống mổ bậy."
Lúc này, Lão Hắc vốn đang nằm phủ phục bên hàng rào, một con mắt lim dim bỗng hé mở, liếc nhìn về phía khoảng không vừa rồi có người bị diệt sát, rồi lại thản nhiên nhắm mắt lại, thầm nghĩ trong lòng: "Đúng là bọn ngu xuẩn. Đại ca đang nổi hứng muốn làm nông dân, tên nào đến phá đám chẳng khác nào đi tìm cái chết. Mà cái xẻng gỉ đó… hình như là mảnh vỡ của Thiên Trụ lúc trước thì phải? Đại ca lấy nó ra làm vườn, thật là xa xỉ quá mức."
Tại biên giới sơn cốc, Thẩm Nhược Băng nhìn thấy một tia sáng xẹt qua không trung, sau đó cảm nhận được hơi thở của Khô Lâu Chân Nhân biến mất hoàn toàn, trái tim nàng gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Một nhát xẻng… Chỉ một nhát xẻng tùy ý, giết chết một bán bộ Chân Tiên? Sư phụ, rốt cuộc Người đã đạt đến cảnh giới nào?"
Nàng vội vàng quỳ sụp xuống hướng về phía sau lưng Lâm Thần: "Đồ nhi hổ thẹn! Để những kẻ bẩn thỉu quấy rầy sự thanh tịnh của sư phụ. Xin sư phụ tha tội!"
Lâm Thần đang bận nén đất, nghe tiếng gọi thì quay lại, cười khổ: "Nhược Băng, con lại đa lễ rồi. Ta chỉ là đang trồng mấy cây cải thôi mà, có gì mà tha tội với không tha tội. Mà này, con có thấy con chim nào vừa bay qua không? Hình như nó vừa kêu một tiếng hơi to thì phải."
Thẩm Nhược Băng run lên bần bật. Chim? Một vị bán bộ Chân Tiên trong mắt sư phụ chỉ là một "con chim" hay kêu to sao? Ý của Người là tên đó không đủ tư cách để làm phiền Người, chỉ giống như một âm thanh tạp nham qua đường?
"Đồ nhi hiểu rồi! Sư phụ lòng bao dung như biển cả, coi vạn vật như kiến hôi, đồ nhi nhất định sẽ học theo tâm tính này của Người."
Lâm Thần mặt đầy chấm hỏi: "…"
*Con bé này bị cái gì thế? Trồng cải thôi mà cũng suy luận ra bao dung với kiến hôi? Có phải mình dạy dỗ có vấn đề gì không nhỉ?*
Lâm Thần thở dài, đứng dậy nhìn thành quả sau một buổi sáng làm việc vất vả. Năm hàng cải thảo được gieo đều tăm tắp. Hắn hài lòng chống xẻng nhìn trời.
Hắn không biết rằng, ngay khoảnh khắc năm hàng hạt giống kia được lấp đất, tại năm vị trí tương ứng của Đông Hoang, năm cột linh khí cực lớn đột ngột phụt lên từ mặt đất, xuyên thủng mây xanh.
Các Thánh địa, Thần triều và ẩn thế tông môn đồng loạt chấn động. Những vị Lão tổ đang bế quan tử cũng phải bò ra khỏi huyệt mộ, nước mắt lưng tròng nhìn về phía hướng có linh khí:
"Tiên đạo khí vận… được định vị rồi! Có người vừa thiết lập ngũ hành đại trận, lấy trời đất làm bàn cờ, lấy chúng sinh làm quân cờ, ép buộc Thiên đạo phải mở lại Tiên lộ!"
"Vị trí đó… là Trường Sinh Cốc!"
"Mau! Chuẩn bị hậu lễ! Không, chuẩn bị toàn bộ tài bảo của tông môn! Chúng ta phải đến đó bái kiến. Vị đại năng này đã ra tay cứu vớt toàn bộ giới diện!"
Trong khi cả thế giới đang điên cuồng chuẩn bị hành trang để tiến về phía mình, Lâm Thần lại đang lom khom dọn dẹp mấy mảnh gỉ đồng sứt mẻ rơi ra từ chiếc xẻng. Hắn cẩn thận gom chúng lại một góc vì sợ nhỡ đâu Nhược Băng dẫm vào thì đứt chân.
Hắn tặc lưỡi: "Hệ thống này giao đồ rởm thật sự, gỉ rụng đầy vườn thế này, đúng là làm khó người phàm mà."
Hắn hoàn toàn không ngờ được, những "mảnh gỉ" mà hắn định vứt đi đó, nếu lọt ra ngoài, bất kỳ một miếng nhỏ nào cũng đủ để khiến mười cái Thánh địa đánh nhau đến long trời lở đất để giành giật một mẩu "Tiên Kim cấp báu vật".
Trường Sinh cốc ngày hôm ấy, linh khí đặc quánh như nước, hào quang vạn dặm chưa tan. Còn vị "Lão Tổ" vĩ đại nhất lịch sử đang bận rộn… đi rửa tay để vào ăn cơm trưa.