Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 20: Buổi sáng bình yên**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:38:36 | Lượt xem: 1

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ xuyên qua lớp sương mù bảng lảng, rát vàng lên những kẽ lá liễu rủ trước hiên nhà. Trường Sinh cốc vẫn như mọi ngày, yên bình và tĩnh lặng đến mức tưởng chừng như thời gian đã bị đóng băng tại nơi này hàng vạn năm về trước.

Lâm Thần đẩy cánh cửa gỗ đơn sơ, khẽ vươn vai một cái thật dài. Tiếng xương khớp "răng rắc" vang lên khô khốc khiến hắn khẽ cau mày, lầm bầm tự giễu:

— Ôi cái thân già này, mới bế quan có mười vạn năm mà cơ thể đã rệu rã thế này rồi. Xem ra "hệ thống" nói đúng, tư chất phàm nhân của mình quả nhiên là gánh nặng. Nếu không chịu khó vận động, e là chưa sống được thêm vài vạn năm nữa đã hóa thành cát bụi mất.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi lo âu mơ hồ về cái chết. Mặc dù hệ thống đã ban cho hắn "Hệ thống Sinh hoạt Đỉnh phong" giúp hắn sống lâu hơn người thường, nhưng Lâm Thần luôn tin rằng mình chỉ là một người phàm may mắn tìm được bí quyết dưỡng sinh. Ở thế giới tu chân tàn khốc này, hắn chỉ là một con tôm nhỏ nhoi giữa đại dương sóng dữ, chỉ có thể nấp trong thung lũng hẻo lánh này để giữ lấy cái mạng già.

Phía dưới gốc cây liễu cổ thụ, Lão Hắc – con chó đen gầy gò mà Lâm Thần vẫn hay mắng là "đồ lười" – khẽ hé một con mắt nhìn sư phụ mình. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, chiếc đuôi hơi ngoáy nhẹ, che giấu sự kính sợ vô bờ bến trong ánh mắt sâu thẳm. Trong mắt người phàm, Lâm Thần chỉ là đang vươn vai, nhưng trong mắt con Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ này, động tác kia của Lâm Thần đang trực tiếp xé toạc các quy tắc của không gian, khiến các dải ngân hà ngoài vũ trụ đều phải run rẩy chuyển dời theo nhịp thở của hắn.

Cạch.

Tiếng chổi tre quét trên sân gạch nhẹ nhàng vang lên. Thẩm Nhược Băng, đại đệ tử của hắn, hôm nay vẫn dậy sớm như thường lệ. Nàng vận bộ đồ vải thô giản dị nhưng vẫn không giấu được khí chất thanh lãnh, thoát tục như đóa sen tuyết.

— Sư phụ, Người đã dậy rồi ạ? – Nhược Băng cúi đầu hành lễ, đôi mắt trong vắt chứa đầy sự sùng bái.

Lâm Thần gật đầu, vẫy vẫy tay:

— Ừ, Nhược Băng à, đừng quét nữa. Lại đây, theo sư phụ tập vài động tác dưỡng sinh buổi sáng. Thanh niên các con bây giờ cứ lo luyện võ với tu hành mà quên mất cái gốc là sức khỏe thể chất. Khí huyết không thông thì làm sao thọ lâu được?

Nhược Băng run lên vì xúc động. Sư phụ lại sắp giảng dạy "Chí cao Đạo pháp" sao? Nàng vội vàng buông chổi, đứng nghiêm chỉnh sau lưng hắn, tim đập thình thịch:

— Tuân lệnh sư phụ! Đồ nhi nhất định sẽ toàn tâm toàn ý lãnh ngộ.

Lâm Thần mỉm cười hài lòng. Hắn hít một hơi thật sâu, bắt đầu bước chân ra, hai tay từ từ nhấc lên ngang ngực. Đây là bộ "Thái Cực Quyền" phiên bản dưỡng sinh mà hắn nhớ được từ kiếp trước. Ở Trái Đất, nó dành cho các cụ ông cụ bà ở công viên, nhưng ở đây, Lâm Thần coi nó là bảo bối giữ mạng.

— Chú ý vào, nhịp thở phải đều. Một tay họa âm, một tay họa dương. Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến… — Lâm Thần chậm rãi bắt đầu.

Trong khoảnh khắc hắn chuyển động, một sự kiện kinh thiên động địa bắt đầu diễn ra.

Oanh!

Một tiếng nổ vô thanh vang lên từ sâu thẳm trong lòng đất của toàn bộ Đông Hoang. Lâm Thần chỉ đơn giản là nhấc tay trái lên, nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng, nàng thấy một vầng thái dương rực rỡ từ hư không sinh ra, đại đạo pháp tắc như những sợi tơ vàng kết thành mạng lưới bao phủ vạn dặm. Khi tay phải hắn hạ xuống, nàng thấy cả bầu trời đêm huyền bí với ngàn vạn tinh tú chuyển động theo quỹ đạo tròn trịa của lòng bàn tay hắn.

"Trời ạ… Đây không phải là dưỡng sinh!" – Nhược Băng kinh hoàng thét gào trong lòng. – "Đây là Khai Thiên Tịch Địa! Sư phụ đang dùng tay không nhào nặn lại trật tự của ngũ hành!"

Lâm Thần hoàn toàn không hay biết mình đang tạo ra dị tượng gì. Hắn chỉ thấy sáng nay sương mù có vẻ dày hơn, không khí có chút nằng nặng. Hắn hít một hơi thật mạnh, cố gắng đưa khí từ đan điền lên.

— Hộc…

Hơi thở đó thoát ra khỏi lồng ngực hắn, hóa thành một cơn lốc xoáy khổng lồ hút cạn linh khí của vạn dặm xung quanh. Phía trên bầu trời Trường Sinh cốc, mây đen từ đâu kéo đến rồi ngay lập tức bị xua tan bởi một đạo kim quang chói lòa. Một con Kim Long khổng lồ được tạo thành từ linh khí thuần khiết nhất đột nhiên hiện hình, nó phủ phục dưới chân Lâm Thần, run rẩy như thể nhìn thấy vị thần tối cao của vạn vật.

— Nhược Băng, con thấy không? Phải chậm, càng chậm càng tốt. Chậm mới thấy được cái tinh túy của thời gian. – Lâm Thần vừa mướt mồ hôi vừa chỉ bảo.

Trong mắt Nhược Băng, mỗi lời nói của Lâm Thần đều hóa thành những chữ vàng lấp lánh bay lơ lửng, in đậm vào linh hồn nàng. Nàng cảm thấy bình cảnh Kiếm Vương bấy lâu nay của mình giống như một mảnh giấy mỏng, dưới cái nhìn của "dưỡng sinh" này mà vỡ vụn tan tành. Nàng đột phá, rồi lại tiếp tục đột phá. Kiếm ý trong người nàng từ một con suối nhỏ bỗng chốc hóa thành đại dương cuộn sóng.

Cùng lúc đó, cách Trường Sinh cốc hàng ngàn dặm.

Lão tổ của Thái Dương Thánh Địa – một vị cường giả sống đời thứ tư, người đã sắp mục rỗng về thọ nguyên – đột ngột bật dậy từ quan tài đá. Ông ta nhìn về hướng Đông Hoang, đôi mắt mờ đục bỗng chốc phát ra ánh sáng kinh người.

— Hướng kia… thiên địa đại đạo vừa bị ai đó xoay chuyển? Là vị chân tiên nào xuất thế? Không, khí tức này… là hơi thở của sự vĩnh hằng! Chẳng lẽ vị "Trường Sinh Lão Tổ" trong lời đồn đại thực sự tồn tại?

Không chỉ ông ta, mà vô số "lão quái vật" khác vốn đang ẩn mình cũng bị dư chấn từ "buổi tập thể dục" của Lâm Thần làm cho kinh hồn bạt vía. Họ thấy một cái bát quái đồ khổng lồ, bao trùm cả bầu trời Đông Hoang, mỗi một nhịp xoay của nó đều lấy đi hoặc ban phát thọ nguyên cho chúng sinh.

Trong thung lũng, Lâm Thần cuối cùng cũng kết thúc bài tập. Hắn thu thế, hai tay hạ xuống, miệng thở phào một cái:

— Phù… Đúng là đổ mồ hôi ra thấy người nhẹ nhõm hẳn. Nhược Băng, con tập thấy sao? Có cảm nhận được gì không?

Thẩm Nhược Băng lúc này đã quỳ rạp dưới đất, toàn thân đẫm mồ hôi như vừa từ dưới nước đi lên, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao sa. Nàng cảm thấy sức mạnh của mình đã tăng vọt lên một tầng thứ mà trước đây nàng chưa bao giờ dám mơ tới. Thậm chí, nàng còn cảm nhận được tuổi thọ của mình vừa được tăng thêm ít nhất là ba ngàn năm!

— Sư phụ… đồ nhi… đồ nhi cảm tạ ơn dạy dỗ của Người! – Nàng nghẹn ngào, đầu chạm đất thật sâu. – Sự huyền diệu trong môn "dưỡng sinh" này, đồ nhi cả đời e cũng chỉ mới lãnh ngộ được một phần vạn.

Lâm Thần gãi đầu, thầm nghĩ: "Cái con bé này, lòng tôn sư trọng đạo cũng tốt đấy, nhưng hình như hơi quá đà rồi. Chỉ là bài tập thể dục buổi sáng thôi mà, có cần phải khóc lóc như vừa trúng số thế không?"

— Thôi được rồi, đứng dậy đi. Đi nấu cho ta bát cháo trắng với ít dưa muối. Tập tành xong thấy đói bụng quá. À, đừng quên cho Lão Hắc ăn bát cơm thừa tối qua nhé, cái đồ lười ấy nãy giờ chỉ biết nằm ngủ.

Lâm Thần điềm nhiên bước vào trong nhà, bóng lưng hắn trong nắng sớm trông thật nhỏ bé và bình thường. Hắn hoàn toàn không biết rằng, sau cái thở phào nhẹ nhõm của mình, linh khí khắp Đông Hoang đã trở nên đậm đặc hơn gấp mười lần, và vô số dược thảo khô héo bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc nhờ dư âm của đạo vận mà hắn vô tình để lại.

Lão Hắc liếc nhìn cái bát sứt mẻ đặt góc sân, rồi lại nhìn bóng lưng chủ nhân, thầm thở dài trong lòng: "Chủ nhân ơi là chủ nhân, Người bảo Người muốn sống ẩn dật, nhưng Người cứ hắt xì một cái là thiên hạ lật nhào, Người định để chúng sinh sống sao đây?"

Ngoài cổng cốc, linh khí cuồng bạo vẫn chưa tan hẳn, nó ngưng tụ lại thành những hình khối lăng trụ tím ngắt. Một vài tu sĩ qua đường vô tình nhìn thấy dị tượng, vừa hít vào một hơi liền lập tức đột phá tại chỗ, khiến cả một vùng biên giới của sơn cốc trở nên hỗn loạn vì những tiếng la hét đầy kinh ngạc.

Lâm Thần ngồi bên bàn gỗ, xoa xoa cái lưng vẫn còn hơi mỏi, thở dài:

— Trường sinh khó thật, tập thế này mà vẫn chưa thấy trẻ ra được mấy tuổi. Xem ra ngày mai phải tăng thêm vài động tác gập bụng thôi.

Hắn vừa dứt lời, trời không mây bỗng vang lên một tiếng sấm rền, như thể Thiên đạo đang run rẩy phản đối: "Lão đại, ông còn gập bụng nữa là tôi nổ tung thật đấy!"

Buổi sáng bình yên ở Trường Sinh cốc kết thúc như vậy – một sự "bình yên" khiến cả thế giới bên ngoài suýt chút nữa thì sụp đổ. Thẩm Nhược Băng vừa nấu cháo vừa khẽ lẩm nhẩm lại nhịp thở âm dương, mỗi lần nàng hít vào, kiếm khí quanh người lại tự động cắt xé hư không, biến căn bếp nhỏ thành một nơi tử địa mà ngay cả bậc Chí Tôn cũng không dám bước chân vào.

Thế nhưng, trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là khói bếp quyện cùng hương vị của một ngày mới yên ả.

— Cháo hôm nay thơm thật, chắc do nước giếng nhà mình thanh hơn bình thường. – Lâm Thần cười sảng khoái, múc một muỗng cháo đưa lên miệng, lòng tràn đầy thỏa mãn với cuộc sống "phàm nhân" giản đơn này.

Chẳng ai nói cho hắn biết, cái giếng hắn vừa khen "thanh" kia, giờ đã biến thành một khẩu "Vạn Đạo Linh Tuyền", mà mỗi giọt nước đều quý giá hơn cả một viên cửu phẩm thánh đan bên ngoài vạn giới.

Thế giới này quả thật chứa đầy những hiểu lầm xinh đẹp, mà Lâm Thần chính là người tạo ra chúng bằng một sự hồn nhiên đáng sợ nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8