Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 35: Mua một cây trâm**
**CHƯƠNG 35: MUA MỘT CÂY TRÂM**
Thanh Châu Thành hôm nay yên tĩnh một cách lạ lùng.
Trên các trục đường chính vốn dĩ sầm uất, dòng người vẫn qua lại, nhưng tuyệt nhiên không còn thấy những tên công tử bột cưỡi linh thú chạy loạn, cũng chẳng thấy những tu sĩ kiêu ngạo dùng phi kiếm lướt ngang đỉnh đầu thường dân. Bầu không khí mang một vẻ trang nghiêm, thành kính, giống như thể cả tòa thành đang chuẩn bị đón tiếp một vị đại nhân vật nào đó từ thượng giới giáng trần.
Lâm Thần đi trên phố, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ nhàn nhã. Lão Hắc lững thững đi theo sau, cái đuôi gầy gò thỉnh thoảng vẫy một cái, đôi mắt lờ đờ nhìn thế gian như nhìn một đám kiến hôi đang cố gắng tỏ ra im lặng.
“Kỳ quái, dân chúng ở đây đột nhiên lễ phép thế nhỉ?” Lâm Thần lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự hoang mang.
Hắn nhớ không lầm thì tối qua vừa có một tên tu sĩ "lên cơn" đòi đánh mình, ấy vậy mà sáng nay, mỗi khi hắn đi qua trước cửa một hiệu thuốc hay trà lâu, các vị chưởng quỹ vốn dĩ mắt cao hơn đầu đều đồng loạt khom lưng, mỉm cười một cách cung kính đến mức khó hiểu. Thậm chí có kẻ còn lén lút lau mồ hôi trên trán khi hắn vô tình liếc mắt nhìn sang.
“Chắc là do mình sống lương thiện, vận khí bắt đầu tốt lên chăng?” Lâm Thần tự nhủ, trong lòng cảm thấy khá đắc ý.
Đi được một quãng, Lâm Thần dừng lại trước một cửa tiệm có bảng hiệu khắc ba chữ mạ vàng ròng: “Vạn Bảo Đường”. Đây là cửa tiệm đồ trang sức và bảo vật lớn nhất Thanh Châu Thành. Hắn sực nhớ ra, từ lúc Thẩm Nhược Băng theo hắn lên núi đến nay, cô bé ấy vẫn luôn dùng một dải lụa cũ để buộc tóc.
Mặc dù trong mắt Lâm Thần, Nhược Băng chỉ là một cô đồ đệ giúp hắn quét sân, nấu cơm, nhưng dù sao người ta cũng là con gái nhà lành. Đi theo một lão già "phàm nhân" như hắn chịu khổ bấy lâu, hắn cảm thấy cũng nên có chút quà cáp để an ủi tinh thần, tránh việc cô nàng thấy cực nhọc quá mà bỏ về quê. Hơn nữa, gần đây Nhược Băng biểu hiện rất tốt, mỗi ngày đều cầm cây chổi quét sân đến mức mồ hôi đầm đìa, Kiếm đạo… à không, kỹ thuật quét lá đa dường như đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
“Lão Hắc, ngươi nói xem Nhược Băng thích kiểu trâm gì? Bằng vàng hay bằng ngọc?”
Lão Hắc lười biếng ngáp một cái, trong lòng khinh bỉ: *“Nữ nhân kia chỉ thích kiếm thôi. Chủ nhân, ngài cho nàng ta một hơi thở Đạo uẩn còn hơn tặng cả vạn món phàm vật này.”* Nhưng đương nhiên, tiếng lòng của nó Lâm Thần không thể nghe thấy. Nó chỉ có thể sủa nhẹ một tiếng "Gâu", tỏ ý tùy tiện.
Lâm Thần gật đầu: “Ngươi nói đúng, vàng ngọc thì phàm tục quá, quan trọng là tấm lòng.”
Nói đoạn, hắn bước chân vào Vạn Bảo Đường.
Ngay khoảnh khắc Lâm Thần bước qua ngưỡng cửa, một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ khủng khiếp giống như một cơn đại hồng thủy từ trên trời cao đổ ập xuống toàn bộ sảnh đường.
Chưởng quỹ của Vạn Bảo Đường vốn là một tu sĩ Linh Đài cảnh lục tầng, đang liêm khiết đếm linh thạch, đột nhiên sống lưng cứng đờ, sắc mặt tái nhợt. Trong linh hải của lão, cây linh đài đại diện cho tu vi bắt đầu run rẩy bần bật như thể gặp phải thiên địch từ thời cổ đại.
Lão nhìn ra cửa. Một thanh niên áo xanh, gương mặt thanh tú, khí chất bình đạm như nước hồ mùa thu bước vào. Phía sau là một con chó đen gầy gò, đôi mắt nó nhìn lão một cái khiến lão cảm thấy như linh hồn mình sắp bị nuốt chửng vào vực sâu vô tận.
*“Đến rồi! Vị đại lão mà các gia tộc tối qua đã truyền tin đây sao? Ngài ấy trông… bình thường quá, bình thường đến mức giống như đã hòa làm một với trời đất!”* Tim chưởng quỹ đập liên hồi. Lão vội vàng vứt mớ linh thạch sang một bên, lạch bạch chạy ra, cúi gập người đến mức trán sắp chạm xuống sàn.
“Tiền… Tiền bối! Vạn Bảo Đường chào đón đại giá quang lâm! Không biết ngài muốn tìm kiếm thứ gì? Tiểu nhân dù có phải lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ tìm cho ngài!” Giọng lão run run.
Lâm Thần ngẩn người. Thái độ này có hơi quá nhiệt tình không?
“Khụ… Ta không cần núi đao biển lửa gì cả. Ta muốn mua một cây trâm cài tóc cho đồ đệ.” Hắn nhẹ nhàng nói.
Trong tai chưởng quỹ, câu nói này không khác gì thiên thạch nổ tung: *“Đồ đệ? Nghe nói đồ đệ của vị này là một kiếm tu kinh thiên động địa, một chiêu quét sạch đại quân Thái Dương Thánh Địa! Trâm cài cho nàng? Đó chẳng lẽ là pháp khí phòng thân hoặc đạo binh để định đoạt sinh tử sao?”*
“Có! Có! Mời ngài lên tầng cao nhất, nơi đó đều là tinh hoa nhất của cửa hàng chúng ta!” Chưởng quỹ vội vàng dẫn đường.
Tầng ba của Vạn Bảo Đường treo đầy các món linh bảo, lấp lánh linh quang. Có những cây trâm làm từ Thủy Ngọc nghìn năm, có loại đúc bằng Xích Kim mang theo hỏa khí, mỗi một cái đều trị giá hàng ngàn linh thạch hạ phẩm.
Lâm Thần dạo quanh một vòng, lông mày dần cau lại. Hắn nhìn cái này lắc đầu, nhìn cái kia thở dài.
*“Sao toàn là hàng mã thế này? Vàng thì quá chói, ngọc thì quá mỏng, găm lên tóc Nhược Băng lúc nàng ấy đang quét sân, vạn nhất gãy thì chẳng phải phí tiền sao? Hơn nữa… giá cả ở đây cao đến vô lý!”*
Hắn liếc nhìn một cây trâm gỗ đào bình thường, trên bảng đề giá "Tám trăm linh thạch". Trong đầu Lâm Thần lập tức tính toán: Tám trăm linh thạch tương đương với tiền ăn của hắn và Nhược Băng trong mấy năm trời. Hệ thống vốn dĩ keo kiệt, linh thạch trong túi hắn đều là dành dụm từ việc bán rau bấy lâu, làm sao có thể lãng phí như vậy?
“Chưởng quỹ, còn món nào… chất phác hơn một chút không? Loại này không hợp với nàng.” Lâm Thần nói một cách tế nhị, thực chất là vì quá đắt.
Chưởng quỹ nghe xong, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: *“Chất phác? À… tôi hiểu rồi! Đại lão không thích thứ phù hoa, ngài ấy tìm kiếm những vật mang nét cổ xưa, ẩn chứa chân lý đơn giản nhất của đại đạo!”*
Lão vội vàng chạy vào mật thất, mang ra một chiếc hộp bám đầy bụi bặm. Bên trong nằm một miếng gỗ đen sì, thô kệch, giống như một mẩu củi khô bị cháy sém nửa chừng.
“Tiền bối, đây là… 'Lôi Kích Mộc' từ vạn năm trước, chúng ta cũng không biết công dụng thực sự, chỉ biết nó cực kỳ cứng rắn, dao kiếm không thể cắt đứt.”
Thực ra đây là một món "hàng hỏng" mà Vạn Bảo Đường không bán nổi, lão chưởng quỹ chỉ định đưa ra để thử vận may, vì lão cảm thấy món này nhìn "chất phác" nhất.
Lâm Thần nhìn miếng gỗ, mắt sáng lên. Hắn đưa tay chạm vào, cảm giác mát lạnh, rất nặng, cầm rất đầm tay.
“Cái này… bao nhiêu tiền?” Hắn dè dặt hỏi.
“Tặng ngài! Là tặng ngài!” Chưởng quỹ xua tay loạn xạ, “Vật này để ở đây đã lâu không ai biết dùng, hôm nay gặp được ngài, ấy chính là gặp được chân chủ!”
Lâm Thần trong lòng mừng rỡ như mở cờ: *“Cái cửa tiệm này quả là lương tâm! Miếng củi này mang về làm trâm thì chắc chắn không sợ gãy.”*
“Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.” Lâm Thần cười một tiếng, chắp tay rồi quay người bước ra khỏi tiệm.
Chỉ đến khi bóng lưng Lâm Thần biến mất, lão chưởng quỹ mới đổ ập xuống sàn, thở hổn hển. Lúc này lão mới phát hiện, miếng gỗ đen sì kia khi chạm vào tay vị đại lão đó, những vết cháy sém bỗng nhiên bong ra, để lộ những đường vân tự nhiên uốn lượn như long xà, như thiên hà vạn trượng.
“Đó… đó đâu phải Lôi Kích Mộc? Đó là… Tuế Nguyệt Thần Mộc đã tuyệt tích!” Chưởng quỹ thốt lên trong kinh hoàng, “Vị tiền bối kia chỉ cần sờ một cái liền đánh thức linh tính vạn năm của nó? Trời ạ!”
—
Trở về quán trọ, Lâm Thần không vội nghỉ ngơi. Hắn lấy ra con dao gọt hoa quả mòn vẹt của mình, ngồi bên cửa sổ, bắt đầu tỉ mẩn gọt miếng gỗ đen.
“Nhược Băng thích kiếm, vậy mình gọt cây trâm này thành hình một thanh kiếm nhỏ vậy.”
Lâm Thần vừa nghĩ vừa đưa dao. Trong mắt hắn, hắn đang làm đồ thủ công mỹ nghệ. Hắn chỉ cần tập trung, cố gắng gọt cho đều tay để không lãng phí món đồ được "biếu không".
Tuy nhiên, trong một chiều không gian khác mà mắt thường không thấy được, mỗi nhát dao của Lâm Thần hạ xuống là một lần xé rách vách ngăn không gian của Thanh Châu Thành.
Hư không run rẩy. Trên bầu trời thành phố, mây đen đột ngột kéo đến che kín mặt trời, sấm sét âm thầm tích tụ nhưng không dám giáng xuống, giống như đang run rẩy sợ hãi. Mỗi một sợi mùn cưa rơi xuống đất, nếu có tu sĩ cảnh giới Chân Tiên ở đây, chắc chắn sẽ thổ huyết vì kinh ngạc – bởi đó chính là những sợi "Thái Sơ Chi Khí" cô đặc nhất!
Lão Hắc nằm phục bên dưới, thỉnh thoảng liếc nhìn những mẩu gỗ vụn rơi xuống, rồi há miệng nuốt lấy một miếng, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.
“Xong!”
Lâm Thần thổi nhẹ một hơi cho sạch bụi gỗ. Trên tay hắn là một cây trâm gỗ dài chừng sáu tấc, một đầu nhọn, đầu kia điêu khắc một đóa hoa sen thanh nhã, thân trâm được tạc thành dáng dấp của một thanh trường kiếm nhỏ nhắn nhưng sắc sảo. Cây trâm màu đen nhánh, mờ ảo như bóng đêm, nhìn vào mang lại cảm giác tĩnh mịch và trường cửu.
“Tuy hơi xấu một chút, nhưng chắc Nhược Băng sẽ không chê đâu.” Hắn gãi đầu, cất cây trâm vào tay áo rồi đứng dậy.
—
Cùng lúc đó, tại một khu rừng ở ngoại ô Thanh Châu Thành.
Thẩm Nhược Băng đang vung cây chổi trong tay. Mỗi một lần quét, khí lạnh từ cơ thể cô tỏa ra khiến thảm lá rụng trên mặt đất đóng băng thành từng phiến kiếm sắc lẹm. Đôi mắt nàng lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, tâm hồn nàng lúc này hoàn toàn chìm đắm vào “Thiên Cơ Kiếm Ý” mà nàng ngộ ra từ những lời giảng của sư phụ.
“Vạn vật vi kiếm… quét rác cũng là kiếm, quét sạch lòng trần, quét sạch gian tà.”
Đột nhiên, từ trong bóng tối, hai bóng người gầy guộc như những bộ xương khô từ từ hiện ra. Một luồng khí tức tử vong nồng nặc lan tỏa, khiến cây cỏ xung quanh lập tức khô héo.
“Thẩm Nhược Băng, công chúa tiền triều của Đại Tuyết Thần Quốc… Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi.” Một giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát vào nhau vang lên.
“Quỷ vương nhị lão của Minh Sát Tông?” Thẩm Nhược Băng thu chổi lại, ánh mắt ngưng trọng.
Đây là hai sát thủ nổi danh của ma giáo, cả hai đều đã đạt đến cảnh giới Trường Sinh Bí Cảnh tầng thứ ba, tu vi mạnh hơn nàng ít nhất một đại cảnh giới.
“Giao ra bảo vật của sư phụ ngươi, chúng ta sẽ để ngươi chết toàn thây!” Tên Quỷ vương bên trái cười lên sằng sặc, móng tay sắc lạnh chỉ về phía nàng.
Thẩm Nhược Băng không nói gì, trong tay cây chổi gỗ run nhẹ. Nàng biết, trận chiến này lành ít dữ nhiều, nhưng nàng không được phép bôi nhọ danh tiếng của sư phụ. Sư phụ là bậc tiên nhân ẩn cư, nếu nàng ngay cả hai con kiến hôi này cũng không xử lý được, làm sao xứng đáng được ngài chỉ dạy?
“Các ngươi… không được phép nhắc đến sư phụ ta với cái giọng điệu bẩn thỉu đó.” Thẩm Nhược Băng lạnh lùng bước lên một bước.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng ho nhẹ vang lên từ con đường nhỏ dẫn vào rừng.
“Nhược Băng, quét sân xong chưa? Sư phụ có thứ này cho con.”
Lâm Thần đi tới, tay áo phất phơ, vẻ mặt tươi cười hớn hở. Hắn hoàn toàn không nhận ra bầu không khí căng thẳng xung quanh, cũng chẳng thấy hai lão già ma đạo đang tỏa ra sát khí đầy trời kia.
Trong mắt Lâm Thần, hai lão già đó chỉ là… hai người già vô tình lạc đường, sắc mặt hơi xanh xao chắc do thiếu máu.
“Ơ, có khách à?” Lâm Thần chớp mắt.
Hai lão Quỷ vương nhị lão đồng loạt sững lại. Chúng không nhìn thấy một chút linh khí nào từ cơ thể thanh niên này, nhưng một cảm giác sợ hãi bản năng khiến lỗ chân lông chúng đồng loạt co rút lại.
“Ngươi… ngươi là ai?” Tên Quỷ vương đại ca run giọng hỏi.
Lâm Thần xua tay: “Ta chỉ là một phàm nhân thôi, các vị đừng bận tâm. Nhược Băng, lại đây.”
Thẩm Nhược Băng vội vàng thu lại sát khí, chạy đến trước mặt Lâm Thần, cung kính quỳ một gối xuống: “Sư phụ!”
Lâm Thần lấy cây trâm gỗ vừa mới gọt ra, dịu dàng nói: “Hôm nay vào thành, thấy cái này hợp với con nên mua về… à không, làm cho con. Đừng có buộc tóc bằng dải lụa kia mãi, không đẹp.”
Nói đoạn, hắn đưa tay, tự tay cài cây trâm lên mái tóc đen lánh của Thẩm Nhược Băng.
*ẦM!!!*
Trong khoảnh khắc cây trâm gỗ chạm vào tóc nàng, một luồng khí tức hoang cổ, mênh mang như từ thời khai thiên lập địa đột nhiên nổ tung. Một hư ảnh thanh kiếm khổng lồ hiện ra phía sau lưng Thẩm Nhược Băng, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời, xé nát toàn bộ tầng mây đen bao phủ Thanh Châu Thành bấy lâu nay.
Lâm Thần gãi đầu: “Hả? Sao trời tự nhiên nắng thế?”
Nhưng trong mắt của Thẩm Nhược Băng và nhị lão Quỷ vương, thế giới này hoàn toàn sụp đổ.
Cây trâm gỗ kia trong phút chốc biến thành một khối quy luật sâm nghiêm, vạn kiếm của thế gian dường như đều đang quỳ lạy về hướng này. Mỗi đường nét trên cây trâm gỗ đều là một chương kiếm phổ tối thượng mà Thẩm Nhược Băng chưa từng nghe thấy, chưa từng nghĩ tới.
“Đế… Đế khí?! Đây là… cực phẩm Đế binh?!” Nhị lão Quỷ vương thất kinh, da đầu tê dại.
Chúng nhìn thấy xung quanh cây trâm gỗ là mười vạn bóng dáng thần ma đang gào thét, lại có vạn vạn tinh tú chuyển động xung quanh nó như thể nó chính là tâm điểm của cả vũ trụ này. Một cây trâm cài tóc bình thường của vị "phàm nhân" kia, thế mà lại ẩn chứa một giới diện hoàn chỉnh bên trong!
“Trốn! Mau chạy!”
Hai gã sát thủ khét tiếng không một giây chần chừ, đốt cháy toàn bộ tinh huyết để độn thổ bỏ chạy. Chúng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Người thanh niên này không phải tiên nhân, ngài ấy là kẻ sáng tạo ra quy luật, là sự tồn tại tối thượng mà thiên địa cũng không dám chống lại!
Nhưng cây trâm gỗ trên tóc Thẩm Nhược Băng khẽ rung một cái.
Không cần nàng phải ra tay, một luồng ba động mờ nhạt như gợn sóng mặt hồ từ thân trâm lan ra. Luồng sóng đó đi qua đâu, không gian nơi đó lập tức đông cứng lại.
*Răng rắc!*
Hai vị cao thủ Trường Sinh Bí Cảnh, những kẻ có thể hủy diệt một quốc gia trong nháy mắt, thế mà ngay lập tức tan rã thành cát bụi giữa không trung. Ngay cả một tiếng hét thảm cũng không kịp phát ra, thần hồn hoàn toàn tiêu tán, bị cây trâm gỗ thu vào bên trong làm "phân bón" cho khối gỗ khô kia.
Lâm Thần chớp mắt nhìn quanh: “Ủa, hai cái lão già ban nãy đâu rồi? Sao chạy nhanh thế? Đúng là người thành phố, bận rộn thật.”
Thẩm Nhược Băng lúc này cả người run rẩy, đôi mắt tràn ngập nước mắt và sự kinh sùng tuyệt đối. Nàng sờ tay lên cây trâm gỗ lạnh mát trên đầu, cảm nhận được một luồng sinh mệnh và lực lượng bảo hộ đang ôm lấy nàng.
Nàng biết, cây trâm này không chỉ là một món trang sức. Sư phụ đưa nó cho nàng, chính là đưa cho nàng một "phép màu", một vương tọa của sự bất tử. Tấm lòng của ngài sâu rộng hơn biển cả, vậy mà ngài lúc nào cũng giả vờ như một người phàm vì sợ nàng cảm thấy áp lực.
*“Sư phụ… Người đối với con tốt như vậy, con lấy gì báo đáp? Con chỉ có thể quét sân cho người đến tận cùng thời gian mà thôi!”* Nhược Băng thầm thề trong lòng.
Lâm Thần thấy đồ đệ nhìn mình trân trối, lại còn khóc nữa, liền hoảng hốt: “Nhược Băng, sao vậy? Nếu thấy xấu quá thì để sư phụ làm cái khác, đừng khóc chứ…”
“Không! Sư phụ tặng gì con cũng thích!” Nhược Băng vội lau nước mắt, mỉm cười rạng rỡ, “Đây là vật quý giá nhất thế gian này đối với con.”
Lâm Thần thở phào, mỉm cười hài lòng: “Thích là tốt rồi. Vậy về thôi, Lão Hắc đói rồi kìa.”
Phía sau hắn, con chó đen nhìn cây trâm trên đầu Nhược Băng bằng ánh mắt có chút ghen tị. Nó liếm môi một cái, thầm nghĩ: *“Chủ nhân gọt một cái gỗ mục liền tạo ra một món trấn giới chí bảo. Khi nào mình mới được chủ nhân gọt cho một cái bát ăn cơm bằng đồng nát đây?”*
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của một người, một chó, một thiếu nữ trên con đường mòn. Trong mắt Lâm Thần, hắn vừa tiết kiệm được tám trăm linh thạch và tặng đồ đệ một món đồ thủ công bình thường. Nhưng trong mắt cả giới tu hành Thương Mang Cổ Giới, một vị “Vô Thượng Lão Tổ” vừa chính thức đóng dấu chủ quyền lên đồ đệ của mình, và thế gian này từ nay về sau… có thêm một món binh khí khiến chư thần phải run rẩy.
Trong túi áo Lâm Thần, những mẩu gỗ vụn rơi rớt khi gọt trâm vẫn còn nằm đó. Hắn thầm nghĩ: *“Để về bón cho mấy gốc rau cải ở sơn cốc, biết đâu rau sẽ mọc nhanh hơn.”*
Nếu các thánh nhân thời cổ đại biết được, những thứ tinh túy nhất của đại đạo đang chuẩn bị được dùng để… bón rau cải, có lẽ họ sẽ tức đến mức bật nắp quan tài mà sống lại.
Nhưng Lâm Thần không quan tâm, hắn đang bận suy nghĩ tối nay nên ăn mì sợi hay bánh bao. Bởi vì với Trường Sinh Lão Tổ, cuộc sống phàm nhân mới thực sự là đại đạo xa xỉ nhất.