Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 34: Thành phố của người phàm**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:01:38 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 34: THÀNH PHỐ CỦA NGƯỜI PHÀM**

Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ những bức tường thành cổ kính của Thanh Châu Thành. Đây là một tòa đại thành tọa lạc tại biên thùy Đông Hoang, nơi giao thoa giữa hơi thở phàm trần náo nhiệt và những luồng linh khí loãng mảnh của giới tu chân.

Trước cổng thành cao sừng sững, một thanh niên mặc trường bào bằng vải thô màu xanh nhạt, chân đi giày vải đã hơi sờn, tay chống một cây gậy tre xanh mướt đang lững thững bước tới. Theo sát gót hắn là một con chó đen gầy gò, cái đuôi cụp xuống, bộ dạng lười biếng như thể chỉ muốn tìm một gốc cây nào đó để nằm lăn ra ngủ.

Lâm Thần dừng bước, lấy tay che trán nhìn lên những tấm biển đồng rỉ sét trên cổng thành, khẽ thở hắt ra một hơi.

"Phù… Cuối cùng cũng thấy bóng dáng thành thị. Lão Hắc, mày xem, sống trong núi lâu quá, giờ nhìn cái gì cũng thấy mới lạ."

Con chó đen — Lão Hắc — khẽ ngước mắt lên, trong con ngươi sâu thẳm như hố đen vũ trụ thoáng hiện lên một tia khinh thường. Nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân, ngài lại diễn trò rồi. Tòa thành rách nát này, ngay cả trận pháp phòng ngự cũng đầy sơ hở, một hơi thở của ta thôi cũng đủ biến nó thành tro bụi, ngài lại bảo là mới lạ?”*

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, Lão Hắc vẫn ngoan ngoãn "ẳng" lên một tiếng, bộ dạng cực kỳ nịnh họt.

Lâm Thần tiến vào cổng thành. Ở đây, việc kiểm soát khá lỏng lẻo đối với những người trông có vẻ là "phàm nhân" như hắn. Đám thủ vệ cầm giáo dài, mặt mũi bặm trợn, vốn đang định quát tháo vài câu để vòi vĩnh chút tiền trà nước. Thế nhưng, khi một tên thủ vệ vừa định bước lên, ánh mắt hắn vô tình chạm phải đôi mắt của con chó đen đi phía sau Lâm Thần.

Trong khoảnh khắc đó, tên thủ vệ cảm thấy trời đất như đảo lộn. Hắn không còn thấy một con chó đen gầy gò nữa, mà thấy một tôn Ma Thần khổng lồ đứng sừng sững giữa biển máu, một bàn chân của nó đủ lớn để đạp nát cả tinh cầu. Một luồng uy áp lạnh lẽo từ tận linh hồn khiến đôi chân hắn nhũn ra, cây giáo sắt trong tay rơi xuống đất "keng" một tiếng.

"Lão nhị, ngươi làm sao thế?" Đồng bọn bên cạnh kinh ngạc hỏi.

Tên thủ vệ nọ mồ hôi vã ra như tắm, lắp bắp không ra tiếng: "Không… không có gì… Có lẽ… tối qua uống hơi nhiều…"

Lâm Thần đi ngang qua họ, mỉm cười thân thiện một cái. Nụ cười ấy trong mắt đám thủ vệ lại biến thành một loại "ân xá" cao thâm mạt trắc. Cho đến khi bóng dáng một người một chó đi khuất vào dòng người, tên thủ vệ kia mới dám thở dốc, cảm giác như mình vừa đi dạo một vòng qua quỷ môn quan.

Bước vào trong thành, sự náo nhiệt lập tức bủa vây lấy Lâm Thần. Tiếng rao hàng của những tiểu thương, mùi thơm từ các hàng bánh bao hấp, tiếng lạch cạch của xe ngựa và hơi thở của hàng vạn con người quyện lại thành một bức tranh sống động.

Lâm Thần hít sâu một hơi, cảm thán: "Đúng là mùi vị của nhân gian. Ở trong cái cốc đó suốt mấy vạn năm, ta tưởng mình sắp quên cách nói chuyện với người bình thường rồi."

Hắn đi dọc theo phố chính, ánh mắt tràn đầy tò mò. Hắn không hề hay biết rằng, mỗi bước đi của mình đều mang theo một loại nhịp điệu vô hình, trùng khớp hoàn hảo với nhịp mạch của đại địa. Những tu sĩ thấp kém trên phố khi nhìn thấy hắn đều vô thức nhường đường, trong lòng họ dâng lên một nỗi kính sợ không tên, như thể đang đối diện với một ngọn núi cao không thấy đỉnh.

"Mì bò nóng hổi đây! Một văn tiền một bát!"

Tiếng rao từ một quán mì xập xệ bên lề đường thu hút sự chú ý của Lâm Thần. Bụng hắn khẽ kêu "ọc ọc". Dù tu vi thực sự của hắn đã đạt đến mức bất sinh bất diệt, không cần ăn uống, nhưng trong tư duy của mình, Lâm Thần vẫn luôn coi mình là một phàm nhân cần nạp năng lượng.

"Ông chủ, cho một bát mì bò, nhiều thịt một chút nhé!" Lâm Thần ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã lung lay, vui vẻ gọi lớn.

Chủ quán là một ông lão tóc bạc trắng, da dẻ nhăn nheo, trông như đã ngoài bát tuần. Ông lão chậm rãi đáp lời, đôi bàn tay già nua run rẩy múc nước dùng.

Lâm Thần nhìn ông lão, bỗng cảm thán: "Thọ nguyên con người thật ngắn ngủi. Ông cụ này sống đến tuổi này, chắc cũng nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi rồi."

Hắn đâu có biết, ông lão bán mì này vốn là một tán tu cảnh giới Linh Đài, vì đột phá thất bại, căn cơ bị hủy, thọ nguyên cạn kiệt nên mới lui về đây mở quán mì, chờ đợi ngày cát bụi trở về với cát bụi.

Khi bát mì được bưng ra, làn khói nghi ngút bốc lên. Lâm Thần cầm đôi đũa tre, gắp một sợi mì lên rồi thổi nhẹ.

"Vạn vật trên đời, cũng giống như sợi mì này vậy." Lâm Thần bỗng nhiên lẩm bẩm một câu theo thói quen của một kẻ sống quá lâu hay thích triết lý vụn vặt. "Có bắt đầu, có kết thúc, mềm mại nhưng lại có dai dẳng, nhìn thì đơn giản nhưng để làm ra nó lại cần trăm bước kỳ công."

"Oanh!"

Chủ quán mì đang đứng bên cạnh lau bàn, khi nghe thấy lời này, trong đầu ông lão như có một tia sét xé toạc màn đêm. Sợi mì… Vạn vật… Bắt đầu và kết thúc…

Trong mắt ông lão, thế giới xung quanh bỗng nhiên biến mất. Chỉ còn lại bát mì bò kia, sợi mì uốn lượn biến thành những sợi tơ quy luật của thiên địa, nước dùng vàng óng biến thành biển linh khí mênh mông.

*“Phải rồi… Căn cơ bị hủy thì sao? Thọ nguyên cạn kiệt thì sao? Nếu vạn vật đã có kết thúc, vậy tại sao không biến cái kết thúc đó thành một điểm khởi đầu mới? Ta cứ mải mê tìm kiếm trường sinh trong hư vô, mà quên mất rằng trường sinh nằm ngay trong sự bình dị nhất của luân hồi!”*

Khí tức trên người ông lão bán mì bỗng nhiên thay đổi. Những nếp nhăn trên mặt nhạt dần, mái tóc bạc trắng sinh ra vài sợi đen nhánh, linh lực vốn đã khô kiệt trong đan điền bỗng dưng tuôn trào như suối nguồn.

Đột phá!

Chỉ bằng một câu nói vu vơ của Lâm Thần, một phế nhân sắp chết lại lần nữa nghịch thiên cải mệnh, bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

Lâm Thần thấy ông cụ đứng ngây ra, tưởng ông mệt nên bảo: "Cụ à, bát mì ngon lắm, cụ ngồi xuống nghỉ đi, đừng làm việc quá sức."

Ông lão bán mì giật mình tỉnh lại, nhìn Lâm Thần với ánh mắt kinh hãi tột độ xen lẫn sự sùng bái điên cuồng. Ông biết mình vừa gặp được một vị đại đức chân chính, một vị tồn tại cấp bậc chí tôn đang dạo chơi nhân gian.

"Tiền bối… ơn tái tạo của ngài, lão hủ đời đời kiếp kiếp không dám quên!" Ông lão định quỳ xuống đại lễ.

Lâm Thần hoảng hốt, vội vàng vươn tay đỡ lấy: "Ơ cụ này, tôi chỉ khen mì ngon thôi mà, cụ đừng kích động thế. Tôi chỉ là một kẻ lữ hành bình thường, cụ làm vậy tôi ngại lắm."

Ông lão cảm nhận được bàn tay của Lâm Thần chạm vào mình, cảm giác đó không phải là sức mạnh thô bạo, mà là sự bao dung của trời xanh, sự trầm mặc của đất mẹ. Ông càng chắc chắn đây là một vị "Lão Tổ" lánh đời.

"Vâng… vâng… Lão hủ đã hiểu." Ông lão run rẩy lùi lại, không dám làm phiền thêm, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm sẽ dựng một tấm bài vị thờ phụng người thanh niên này mỗi ngày.

Ăn xong bát mì, Lâm Thần để lại hai văn tiền rồi tiếp tục bước đi. Hắn thầm nghĩ: *“Người dân thành này thật nhiệt tình, ngay cả ông bán mì cũng giàu tình cảm thế. Có lẽ đây chính là hạnh phúc của phàm nhân chăng?”*

Đi tiếp một đoạn, Lâm Thần dừng lại trước một gian hàng đồ cổ nhỏ nằm ở góc phố khuất. Nơi này trưng bày đủ loại thứ hỏng hóc: những mảnh kiếm rỉ, những cuộn tranh ố vàng, ngay cả những cái bình vỡ cũng có.

Mắt Lâm Thần sáng lên khi thấy một cái xẻng sắt đen thui, cán bằng gỗ mục nằm lẫn trong đống phế thải.

"Ồ, cái này được này. Vườn cải của mình đang thiếu một cái xẻng bền bền để xới đất. Cái xẻng cũ ở nhà mòn vẹt cả rồi."

Hắn nhấc cái xẻng lên, thổi đi lớp bụi dày.

Thực chất, đó không phải là cái xẻng. Đó là mảnh vỡ của một món Đế binh cổ đại mang tên "Trấn Địa Xích", vốn đã thất lạc hàng vạn năm sau cuộc chiến tiên ma. Một tia sát khí ẩn giấu bên trong món đồ này đủ để khiến một tòa thành trì sụp đổ trong nháy mắt.

Nhưng khi Lâm Thần chạm vào nó, những tia sát khí hung bạo kia bỗng nhiên run rẩy. Chúng như gặp phải tổ tiên của các loài tổ tiên, lập tức thu liễm toàn bộ, biến thành một vẻ ngoài đen sạm, ngoan ngoãn như một cái xẻng rách bình thường nhất.

"Chủ quán, cái xẻng này bán thế nào?"

Chủ hàng đồ cổ là một trung niên gầy gò, đôi mắt gian giảo. Hắn nhìn thấy Lâm Thần quần áo giản dị nhưng khí chất thoát tục, lại nhìn con chó đen phía sau, thầm nghĩ đây là một tên công tử nhà giàu nào đó thích giả nghèo để đi tìm thú vui "nhặt nhạnh đồ quý".

"Ai chà, vị tiểu ca này thật tinh mắt! Đây là bảo vật truyền đời của nhà ta đấy, là vật gia bảo khai quật từ một mộ cổ mười vạn năm trước…"

Lâm Thần cắt ngang: "Thôi ông đừng bốc phét. Nó gỉ hết rồi, cán thì mọt. Ba văn tiền, không bán tôi đi chỗ khác."

Chủ quán nghẹn lời, vốn định hét giá mười linh thạch, nghe thấy ba văn tiền thì mặt méo xệch. Nhưng nhìn thấy ánh mắt bình thản của Lâm Thần, hắn bỗng rùng mình một cái, cảm giác như nếu mình còn nói dối nữa, thiên lôi sẽ đánh xuống đầu mình ngay lập tức.

"Thôi được… ba văn tiền, bán cho ngài coi như lấy duyên."

Lâm Thần trả tiền, hớn hở cầm cái xẻng: "Lão Hắc, mày thấy tao mặc cả siêu không? Cái xẻng này dùng xới cải thì hết ý!"

Lão Hắc rên rỉ một tiếng trong cổ họng, nhìn cái "xẻng" với vẻ thương hại: *“Lại một món chí bảo nữa sắp rơi vào cảnh đi xúc phân chuồng. Chậc, ai bảo ngươi lọt vào mắt xanh của vị tổ tông này làm gì?”*

Khi Lâm Thần chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên có một đám người rầm rộ kéo đến, chia tách dòng người trên phố.

Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y hoa lệ, tay cầm quạt giấy, cưỡi trên lưng một con Tuyết Báo cực kỳ uy mãnh. Hắn ta kiêu ngạo hất hàm, phía sau là một đám tay sai huyên náo.

"Tránh ra! Tránh ra hết cho nhị thiếu gia!"

Đám đông hoảng hốt dạt sang hai bên. Đây chính là Vương Lập, thiếu gia của Vương gia — gia tộc mạnh nhất Thanh Châu Thành, cũng là kẻ nổi tiếng hống hách.

Khi con Tuyết Báo đi ngang qua Lâm Thần, nó bỗng nhiên dừng lại, hai chân trước run cầm cập, bất kể Vương Lập có quất roi hay ra lệnh thế nào, nó cũng không dám bước tiếp nửa bước. Bởi vì, đứng trước mặt nó chính là Lão Hắc. Đối với loài yêu thú, áp lực huyết mạch từ Lão Hắc giống như một mặt trời rực cháy khiến chúng không thể nhìn thẳng.

"Súc sinh! Ngươi làm sao thế?" Vương Lập tức giận quát, rồi quay sang nhìn Lâm Thần đang đứng cản đường.

Thấy một tên "phàm nhân" và một con chó rách đứng đó, Vương Lập điên tiết quát lớn: "Thằng chó nào đây? Dám chặn đường bổn thiếu gia? Còn không mau cút?"

Lâm Thần hơi sững lại, trong lòng nảy sinh một nỗi sợ hãi đặc trưng của kẻ tự coi mình là phàm nhân: *“Chết dở, gặp phải phú nhị đại rồi. Trông con báo kia dữ tợn quá, nó mà ngoạm một cái là mình tiêu đời.”*

Lâm Thần vội vàng kéo Lão Hắc lui lại, rối rít nói: "Xin lỗi thiếu gia, tôi nhường đường ngay, xin lỗi, xin lỗi…"

Hắn lùi lại quá nhanh, tay đang cầm cái xẻng vừa mua vô tình khua lên một vòng.

Chỉ một động tác khua nhẹ đó, trong mắt những tu sĩ đang ẩn mình quan sát, cả bầu trời Thanh Châu Thành bỗng nhiên rung chuyển. Một luồng sóng âm u và nặng nề như cả một dải ngân hà vừa bị ném ra từ tay Lâm Thần. Không gian xung quanh Vương Lập bị bóp nghẹt, những quy luật của đất trời tại khu vực đó bị tái lập hoàn toàn.

"Bùm!"

Một tiếng động cực nhỏ, giống như tiếng bong bóng xà phòng vỡ tan. Toàn bộ hào quang rực rỡ và sự kiêu ngạo của Vương Lập bị thổi bay sạch sành sanh. Bộ cẩm y đắt tiền của hắn hóa thành cát bụi, linh lực trong người hắn biến mất không còn dấu vết, ngay cả con Tuyết Báo cũng bị lực lượng đó "hóa kiếp", biến ngược trở lại thành một con mèo trắng nhỏ bé, kêu "meo meo" thảm thiết.

Vương Lập lúc này chỉ còn lại độc một chiếc quần lót, đứng ngơ ngác giữa phố đông người.

Hắn không bị thương, nhưng toàn bộ tu vi tích lũy bao năm đã bị "vòng tay" vô tình của Lâm Thần "tẩy tịnh" hoàn toàn. Hắn bây giờ thực sự là một phàm nhân, sạch sẽ hơn bất cứ ai.

Lâm Thần lúc này đã lùi xa, thấy vị thiếu gia nọ đứng đực ra đó (anh không nhận ra hắn đã mất sạch đồ áo và tu vi do góc nhìn quá nhanh), bèn quay đầu bỏ chạy thật nhanh vào một con ngõ nhỏ.

"Lão Hắc, chạy mau! Bọn này có vẻ thần kinh không bình thường, hình như bị đứng hình rồi!"

Trong ngõ nhỏ, Lâm Thần vuốt ngực thở hồng hộc: "Nguy hiểm thật, thành phố đúng là phức tạp hơn trên núi. Cứ thỉnh thoảng lại gặp người điên."

Hắn nhìn cái xẻng trong tay, lẩm bẩm: "Chắc hôm nay ngày xấu, thôi mình tìm chỗ nào nghỉ ngơi rồi mai về sớm vậy."

Ở một góc tối của ngõ, một vị lão giả ẩn cư từ lâu của Thanh Châu Thành vừa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Lão đứng chết trân, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

"Cái… cái xẻng đó… một lần vung tay liền phế bỏ toàn bộ tu vi của một Linh Đài tu sĩ mà không làm tổn thương sinh mạng? Hơn nữa… ngay cả quy luật không gian cũng không bị xé rách, mà là trực tiếp phục tùng theo ý hắn?"

Lão giả run rẩy nhìn về hướng Lâm Thần đã đi mất: "Thiên địa là bàn cờ, chúng sinh là quân cờ… Người thanh niên đó… không phải, vị vĩ đại đó, rốt cuộc là ai?"

Tin tức về một vị "Thanh niên mặc áo xanh mang theo chó đen" bí ẩn bắt đầu lan truyền một cách âm thầm nhưng chóng mặt khắp giới cao tầng của Thanh Châu Thành. Có người nói ngài là vị tổ tiên từ thời thượng cổ phục sinh, có người nói ngài là thiên đạo hóa thân đến tuần sát nhân gian.

Trong khi đó, "vị vĩ đại" ấy đang đứng trước một quán trà bình dân, tay cầm cái xẻng sắt, phân vân: "Nên uống trà ba văn tiền hay năm văn tiền nhỉ? Thôi, tiết kiệm một chút, uống loại ba văn thôi cho giống người nghèo."

Lão Hắc nằm phục bên chân hắn, nhắm mắt khinh bỉ thế giới: *“Thế giới này quả thật quá nhiều người thông minh, nhưng hình như chẳng ai thông minh đúng chỗ cả.”*

Dưới bóng hoàng hôn, bóng lưng của Lâm Thần hòa vào dòng người, giản dị đến mức tầm thường, nhưng mỗi bước chân đều đang lặng lẽ làm thay đổi vận mệnh của tòa thành này mãi mãi. Tối hôm đó, cả Thanh Châu Thành lâm vào một không khí trang nghiêm chưa từng có, các gia tộc lớn đồng loạt ra lệnh: "Tuyệt đối không được đắc tội bất cứ ai trông giống phàm nhân và mang theo chó!"

Lâm Thần nào hay biết, hắn chỉ đang cảm thấy gió đêm ở đây… hơi lạnh. Hắn khẽ kéo áo lại, mỉm cười với ánh trăng trên cao.

"Trường sinh à… đôi khi chỉ cần bát mì và cái xẻng mới là đủ rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8