Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 38: Nhị đệ tử trổ tài**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:07:24 | Lượt xem: 2

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng đại ngàn hoang vắng nơi biên thùy Đông Hoang. Trên con đường mòn gồ ghề đầy sỏi đá, một chiếc xe ngựa cũ kỹ, bạc màu, do một con lừa gầy gò kéo đi đang lọc cọc di chuyển.

Lâm Thần ngồi ở đầu xe, tay cầm chiếc roi mây nhưng chẳng nỡ quất vào mông con lừa. Hắn thở dài thườn thượt, ánh mắt vô định nhìn về phía chân trời xa xăm. Cạnh chân hắn, con chó đen gầy gò Lão Hắc đang cuộn tròn, thỉnh thoảng lại hé mắt nhìn ra xung quanh bằng vẻ chán chường, dường như đối với nó, những biến động kinh thiên động địa ngoài kia chẳng bằng một giấc ngủ ngon dưới chân chủ nhân.

“Tiểu Bảo à, ngươi đã chơi ván cờ đó ba ngày rồi đấy. Nghỉ ngơi một chút đi, không khéo lại tẩu hỏa nhập ma vì mấy quân đá vụn ấy bây giờ.” Lâm Thần quay đầu lại, nói với giọng đầy vẻ lo lắng.

Phía sau thùng xe, một thanh niên có thân hình hơi đậm người, khuôn mặt tròn trịa toát lên vẻ lanh lợi nhưng lúc này lại cực kỳ nghiêm trọng – Lục Tiểu Bảo. Y đang ngồi xếp bằng trước một bàn cờ gỗ thô sơ. Bàn cờ này vốn là món quà Lâm Thần tiện tay đẽo từ một khúc củi mục trong sơn cốc, các quân cờ cũng chỉ là những viên đá cuội được mài nhẵn.

Nhưng trong mắt Lục Tiểu Bảo, mỗi đường rãnh trên mặt gỗ đều là một dòng sông ngân hà chảy xiết, mỗi quân cờ hắn đặt xuống đều nặng nghìn cân, ẩn chứa quy luật sinh tử của thiên địa.

“Sư phụ, đệ tử cảm thấy mình sắp nắm bắt được ‘Thiên Cơ’ mà người ám chỉ rồi. Một quân cờ này của người… thực sự là quá thâm sâu!” Lục Tiểu Bảo mồ hôi đầm đìa, giọng run rẩy trả lời.

Lâm Thần nghe vậy thì méo mặt, lòng thầm nghĩ: *“Cái thằng nhóc này, chẳng lẽ dọc đường ăn nhầm nấm độc rồi? Ta bảo ngươi đánh cờ là để ngươi bớt cái thói đi trộm gà bắt chó, rèn luyện tính kiên nhẫn, vậy mà ngươi lại nhìn ra thiên cơ gì ở đây? Cái bàn cờ đó ta còn chưa kịp mài phẳng mặt nữa!”*

Hắn lắc đầu, định lên tiếng khuyên răn thêm thì đột nhiên, không khí xung quanh lạnh toát. Một luồng sát khí đặc quánh như thủy ngân từ phía rừng sâu tràn ra, khiến con lừa gầy đang đi bỗng đứng khựng lại, đôi tai dài cụp xuống run rẩy.

“Húuuu!”

Tiếng hú ghê rợn vang vọng, mây đen từ đâu kéo đến che lấp cả ráng chiều. Từ trong bụi rậm, hàng trăm bóng đen vụt ra, mỗi kẻ đều khoác trên mình bộ giáp da thú đen tuyền, đôi mắt đỏ ngầu tỏa ra ma khí ngút ngàn. Đây là quân tiên phong của Ma tộc – Huyết Sát Quân, những kẻ chuyên đi thu thập linh hồn phàm nhân để hiến tế cho Ma Diễm Lão Tổ.

Dẫn đầu bọn chúng là một tên Ma Tướng cao lớn, tay cầm đại đao rỉ máu, tu vi đã đạt tới Linh Đài Cảnh đỉnh phong. Hắn nhìn thấy chiếc xe ngựa tồi tàn, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường tột độ.

“Tìm thấy rồi! Luồng hơi thở tinh thuần xuất phát từ hướng này. Hóa ra là một lão già phàm nhân và một tên béo? Giết sạch cho ta, mang linh hồn bọn chúng về!” Tên Ma Tướng gầm lên, vung đại đao chỉ về phía chiếc xe.

Lâm Thần nhìn thấy đám người hung tợn, mặt mũi xanh mét, tay chân bủn rủn. Hắn muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn xe. *“Xong rồi, xong đời rồi! Vừa ra khỏi sơn cốc chưa được bao lâu đã đụng phải cướp rừng, mà nhìn đám này còn kinh khủng hơn cả cướp. Lão Hắc ơi là Lão Hắc, sao ngươi còn ngủ được hả?”*

Lâm Thần luống cuống, tiện tay vơ lấy cái túi vải đựng quân cờ dự phòng, định bụng ném đại về phía bọn chúng rồi nhảy xuống xe chạy trốn.

“Tiểu Bảo! Chạy đi, đừng có chơi cờ nữa!” Lâm Thần hét lên một tiếng đầy tuyệt vọng.

Nhưng đúng lúc này, Lục Tiểu Bảo lại mở bừng mắt. Trong đồng tử của y, hai thái cực đen trắng hiện lên xoay tròn không ngừng. Y không hề sợ hãi, trái lại, trên khóe môi còn hiện lên một nụ cười hưng phấn.

“Sư phụ… hóa ra đây là bài kiểm tra cuối cùng người dành cho đệ tử? Lấy thiên hạ làm bàn cờ, lấy quân thù làm quân chết? Đệ tử đã hiểu!”

Lục Tiểu Bảo đứng bật dậy trên thùng xe, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ khí khái hiên ngang khác hẳn ngày thường. Y đưa mắt nhìn quân đoàn Ma tộc đang lao tới như triều dâng, rồi lại nhìn vào bàn cờ gỗ trước mặt.

“Ma tộc hèn mọn, dám làm phiền nhã hứng của sư phụ ta? Hôm nay, Lục Tiểu Bảo ta sẽ mượn bàn cờ của Sư phụ để dạy cho các ngươi biết thế nào là ‘Nhân Quả’!”

Nói đoạn, Lục Tiểu Bảo cầm một quân cờ trắng trên bàn, thản nhiên hạ xuống vị trí ‘Thiên Nguyên’.

“Cộp!”

Một tiếng vang thanh thúy phát ra, nhưng vào tai quân đoàn Ma tộc, nó chẳng khác nào một đạo thiên lôi nổ tung giữa đỉnh đầu.

Ngay lập tức, mặt đất dưới chân Huyết Sát Quân bắt đầu rúng động. Những đường hào quang màu vàng kim hiện ra từ hư không, đan chéo vào nhau tạo thành một lưới điện khổng lồ bao trùm cả một vùng phương viên mười dặm.

Lâm Thần đang định nhảy xe thì sững người. Hắn thấy Lục Tiểu Bảo vừa mới hạ một quân cờ xuống cái bàn gỗ mục, vậy mà mặt đất xung quanh đột nhiên nứt ra thành những đường thẳng tắp, vuông vức y hệt… một bàn cờ khổng lồ?

*“Cái quái gì thế này? Động đất à? Hay là mình sợ quá nên sinh ra ảo giác?”* Lâm Thần dụi mắt, không dám tin vào những gì đang diễn ra.

Tên Ma Tướng cầm đầu kinh hãi nhận thấy đôi chân mình không thể nhúc nhích. Không chỉ hắn, mà cả trăm thuộc hạ phía sau cũng như bị một lực lượng vô hình đóng chặt tại chỗ. Hắn gầm lên: “Yêu thuật! Là kẻ nào dám giở trò? Phá cho ta!”

Ma Tướng dồn hết lực lượng vào đại đao, bổ mạnh xuống mặt đất. Tuy nhiên, luồng ma khí đen kịt của hắn khi vừa chạm vào vạch vàng của bàn cờ khổng lồ thì liền bị hút sạch, biến mất không dấu vết.

Lục Tiểu Bảo cười lạnh, y lại cầm một quân cờ đen, đặt xuống góc phía Đông Bắc.

“Thập Tam tung hoành, Sát thủ đoạn mạch!”

Ầm!

Ở phía Đông Bắc của bàn cờ mặt đất, hàng chục tên Ma tộc đột nhiên kêu thảm thiết. Những sợi xích ánh sáng màu đen hiện lên từ lòng đất, quấn chặt lấy cổ chân, cổ tay chúng, rồi kéo tuột chúng xuống những khe nứt sâu thẳm. Những kẻ đó chưa kịp ra chiêu đã bị “phong sát” hoàn toàn, không để lại một chút tro tàn.

“Chuyện… chuyện gì đang xảy ra?” Lâm Thần run rẩy nhìn về phía Lục Tiểu Bảo. “Tiểu Bảo, ngươi… ngươi đang làm gì vậy?”

Lục Tiểu Bảo quay sang nhìn sư phụ mình với ánh mắt sùng bái tột độ, thành kính thưa: “Sư phụ, tài nghệ của người đúng là thần sầu! Người cố ý để bàn cờ gồ ghề chính là để dạy đệ tử rằng thiên đạo vốn không bằng phẳng, muốn thắng cờ phải biết lợi dụng sự gồ ghề của lòng người! Đệ tử chỉ là đang vận dụng 1% tinh túy người dạy thôi!”

Lâm Thần: “…”

*Ta dạy ngươi hồi nào? Ta còn không biết đánh cờ vây kia mà! Đó là ta tiện tay lấy dao mổ lợn băm vài nhát cho nó giống cái bàn cờ thôi!*

Thế nhưng, thế cuộc trên “bàn cờ mặt đất” đã hoàn toàn nghiêng về một phía. Lục Tiểu Bảo tay trái cầm quân trắng, tay phải cầm quân đen, hạ liên tiếp lên bàn cờ gỗ. Mỗi tiếng “cộp, cộp” vang lên là một nhóm Ma tộc lại bị hút vào những lỗ đen kỳ bí, hoặc bị những đạo kiếm khí từ hư không chém làm đôi.

Quân đoàn Ma tộc kiêu ngạo ban nãy, giờ đây chẳng khác nào những con kiến bị nhốt trong một cái lọ thủy tinh, chỉ biết điên cuồng chạy loạn trong những ô vuông của bàn cờ.

Tên Ma Tướng đứng ở tâm trận, chứng kiến cảnh tượng này mà mật gãy tâm tan. Hắn chưa từng thấy trận pháp nào đáng sợ đến thế. Nó không đơn thuần là linh lực áp chế, mà là sự thay đổi hoàn toàn quy luật không gian. Hắn cảm thấy mình không phải đang chiến đấu với một con người, mà là đang đối đầu với cả một bầu trời sao đang đổ sập xuống.

“Đại nhân tha mạng! Tiền bối tha mạng! Chúng ta có mắt như mù!” Hắn buông đao, quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa về phía chiếc xe ngựa.

Lâm Thần nghe thấy tiếng kêu cứu, lòng nhân hậu lại trỗi dậy. Vả lại, hắn cũng sợ nếu cứ tiếp tục, đám người này chết hết thì ai dọn xác đây? Hôi thối lắm.

“Tiểu Bảo, thôi đi. Thấy người ta biết lỗi rồi thì tha cho họ một con đường sống. Đừng có… làm quá lên thế.” Lâm Thần vội vàng nói, hy vọng chấm dứt cái hiện tượng kỳ lạ này.

Lục Tiểu Bảo sững người, tay đang cầm quân cờ “Thất Sát” bỗng khựng lại. Y đăm chiêu suy nghĩ một hồi lâu, rồi đột nhiên vỗ đùi đánh đét một cái.

“À! Đệ tử hiểu rồi! Ý sư phụ là ‘Vây mà không diệt, lấy nhu thắng cương’? Người muốn dùng bọn Ma tộc này để làm quân cờ sống, bày ra một ván cờ lớn hơn ở khu vực này để răn đe lũ Ma giáo phương Bắc?”

Lâm Thần nghẹn họng: “Không phải, ý ta là…”

“Sư phụ không cần nói nữa! Đệ tử đã lĩnh ngộ!” Lục Tiểu Bảo không để sư phụ kịp giải thích, lập tức thay đổi nước cờ.

Y gạt hết đống quân cờ còn lại vào trung tâm bàn gỗ, hô lớn: “Vạn Vật Quy Nhất, Tứ Hải Giam Cầm!”

Toàn bộ quân đoàn Ma tộc, bao gồm cả tên Ma Tướng, đột nhiên bị một vầng sáng chói lòa hút bổng lên không trung. Hình bóng của hàng trăm tên lính ma bỗng chốc thu nhỏ lại, hóa thành những đốm đen li ti rồi chui tọt vào… những quân cờ trên bàn cờ gỗ của Lục Tiểu Bảo.

Không gian trở lại yên tĩnh. Những vết nứt trên mặt đất biến mất như chưa từng tồn tại. Ráng chiều lại hiện ra thanh bình, tiếng chim rừng hót líu lo trở lại. Con lừa gầy lạch bạch bước tiếp như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lâm Thần đứng hình. Hắn nhìn cái bàn cờ gỗ của Lục Tiểu Bảo, lúc này dường như nặng hơn một chút, và các quân cờ đen trên đó có vẻ như… đang chuyển động nhè nhẹ như những sinh vật sống.

“Tiểu Bảo… bọn chúng… bọn chúng đâu rồi?” Lâm Thần lắp bắp hỏi.

“Bẩm sư phụ, bọn chúng đã trở thành linh hồn của bàn cờ này. Từ giờ, chúng sẽ mãi mãi bị nhốt trong mê cung nhân quả do người sáng tạo ra, dùng tội lỗi của mình để gia cố thêm uy lực cho trận pháp.” Lục Tiểu Bảo cung kính bê bàn cờ lên bằng hai tay, dâng tới trước mặt Lâm Thần. “Sư phụ, mời người thu lại pháp bảo!”

Lâm Thần nhìn miếng gỗ mục nát có mấy vết băm, rồi nhìn sang gương mặt rạng rỡ của đồ đệ, cảm thấy cả thế giới này đang lừa dối mình. Hắn gượng cười, vẩy vẩy tay: “Thôi… cái đồ chơi này ngươi giữ lấy mà chơi đi. Ta… ta không thích đồ bẩn.”

*“Mẹ kiếp, chắc chắn là ảo giác rồi. Chắc do nãy mình sợ quá nên tưởng tượng ra. Đúng rồi, bọn người kia chắc là thấy mình… oai phong quá nên bỏ chạy hết rồi. Tiểu Bảo chắc cũng học lỏm được vài trò ảo thuật từ mấy gánh xiếc phương Nam nên diễn kịch với mình thôi.”* – Lâm Thần tự an ủi bản thân, lấy lại sự bình tĩnh của một vị “Lão Tổ”.

“Đi thôi! Trời sắp tối rồi, tìm chỗ nào có quán trọ mà ngủ, ta đói sắp lả người rồi.” Lâm Thần thúc giục.

Lục Tiểu Bảo ôm khư khư bàn cờ vào lòng, mắt đỏ hoe vì xúc động. *“Sư phụ thật là vĩ đại! Một món Chí bảo nắm giữ sinh tử của vạn quân mà người nói là ‘đồ chơi’, là ‘đồ bẩn’! Người sợ ta tự ti nên cố tình nhường cơ duyên này cho ta. Sư phụ, Tiểu Bảo thề sẽ dùng bàn cờ này quét sạch bóng tối cho người!”*

Con xe ngựa tiếp tục lăn bánh. Lão Hắc lười biếng ngáp một cái, đuôi khẽ vẫy. Nó cảm nhận được, trong không gian vừa rồi, cái thứ gọi là “Ma tộc” kia nếu dám tiến thêm một bước, chỉ cần nó hắt hơi một cái là tất cả sẽ tan thành bụi phấn, cần gì đến thằng béo kia bày vẽ trận pháp. Nhưng thấy chủ nhân thích đóng kịch, nó cũng đành phải làm tròn vai một con chó gầy trung thành.

Chừng nửa canh giờ sau khi chiếc xe ngựa rời đi, một đám cường giả từ các tông môn lớn vội vàng ngự kiếm hạ cánh xuống hiện trường.

“Cái gì? Ma khí của Huyết Sát Quân đột ngột biến mất hoàn toàn?”

“Nhìn kìa! Trên mặt đất vẫn còn sót lại dư uy của Đạo vận!”

Một vị trưởng lão già nua của Thái Dương Thánh Địa cúi xuống nhìn những vạch mờ nhạt còn sót lại trên sỏi đá, đôi bàn tay run rẩy chạm vào. Vừa chạm vào, lão đột nhiên phun ra một ngụm máu, mắt trợn trừng kinh hãi.

“Trời ạ… Đây là ‘Thời Không Nhất Trận’! Là vị đại năng nào đã lấy đất làm bàn cờ, biến nhân gian thành trận pháp? Chỉ trong chớp mắt đã xóa sổ toàn bộ một tiểu đoàn Ma tộc mà không cần tốn lấy một sợi tóc?”

“Chẳng lẽ… lại là vị Trường Sinh Lão Tổ đó?”

Mọi người nhìn nhau, trong lòng dấy lên những cơn sóng dữ. Cái tên “Lâm Thần” một lần nữa trở thành một bóng đen bí ẩn, bao trùm lên toàn bộ giới tu chân.

Về phần Lâm Thần, lúc này hắn đang hớn hở chỉ tay vào một quầy bánh bao ven đường: “Tiểu Bảo! Bánh bao kia có vẻ ngon, lại đây, chúng ta dùng nốt mấy đồng bạc cuối cùng mua một bữa no nê!”

Vị “Lão Tổ” cứu thế, đang bận tâm lo lắng cho bữa tối của mình hơn là vận mệnh thế giới. Còn Lục Tiểu Bảo thì vừa ăn bánh bao vừa liếc nhìn bàn cờ, lẩm bẩm: “Sư phụ bảo bánh bao ngon, chắc chắn là có hàm ý về ‘Sự tròn đầy của Thái Cực’, mình phải vừa ăn vừa ngộ mới được!”

Lâm Thần khóc không ra nước mắt: *Thằng nhóc này, ăn thôi mà cũng làm mặt trọng đại như sắp phi thăng, đúng là hết thuốc chữa!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8