Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 39: Kiếm ý trời xanh**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:08:15 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 39: KIẾM Ý TRỜI XANH

Trời cuối thu, nắng gắt như đổ lửa đổ xuống những triền đồi trọc của vùng biên giới Đông Hoang. Con xe ngựa cũ kỹ của Lâm Thần lọc cọc lăn bánh trên con đường mòn lởm chởm sỏi đá. Khói bụi mù mịt bay phía sau, nhưng lạ lùng thay, hễ tiếp cận trong vòng trượng phương quanh cỗ xe, bụi bẩn đều tự động lắng xuống, không một hạt nào chạm được vào tấm rèm vải thô sơ.

Lâm Thần tựa lưng vào thành xe, trên tay cầm một chiếc quạt giấy đã rách vài nan, không ngừng phe phẩy. Hắn thở dài, vạt áo bào mỏng ướt đẫm mồ hôi. Với tư cách là một "phàm nhân" sống qua vạn năm, hắn vẫn chưa bao giờ quen được với cái nóng nực quỷ quái của những ngày chuyển mùa này.

“Nóng, thật sự quá nóng. Nếu có một cơn mưa rào thì tốt biết mấy.”

Lâm Thần lẩm bẩm, mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Ở phía sau, Lục Tiểu Bảo đang ngồi xổm nghiên cứu bàn cờ, nghe vậy liền rùng mình một cái. Sư phụ lại bắt đầu rồi! Mỗi khi sư phụ tùy ý than thở một câu, y như rằng thiên địa lại chuẩn bị có biến động kinh hồn. Tiểu Bảo khẽ liếc nhìn Lão Hắc đang nằm phủ phục dưới gầm xe, thấy con chó đen ấy cũng lười biếng hé mắt ra nhìn trời, nó liền vội vàng ngồi ngay ngắn lại, không dám thở mạnh.

Thẩm Nhược Băng bấy giờ đang ngồi ở vị trí phu xe. Đôi bàn tay trắng muốt như ngọc của nàng nắm chặt lấy dây cương, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn, nhìn về phía hư không.

Nàng đang gặp bình cảnh.

Kể từ sau trận chiến quét sạch sát thủ bằng cây chổi tre ở sơn cốc, tâm cảnh của nàng vẫn luôn dừng lại ở đỉnh cao Linh Đài Cảnh. Theo lẽ thường, một thiên tài bậc nhất cũng phải mất ít nhất vài chục năm để tìm ra “Thần thông” của riêng mình nhằm bước vào Thần Thông Cảnh. Thế nhưng, nàng cảm nhận được cái rào cản ấy chỉ mỏng như một tờ giấy, vậy mà nàng đâm mãi không thủng.

Kiếm của nàng là gì? Tuyết lạnh? Hay là sự thù hận vương triều bị diệt vong?

“Nhược Băng, con xem cái cọng cỏ này này.”

Giọng nói uể oải của Lâm Thần vang lên làm cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Nhược Băng vội vã quay đầu lại, cung kính đáp: “Sư phụ có gì chỉ dạy?”

Lâm Thần từ trên xe cúi xuống, nhặt lên một cọng cỏ khô dính trên bánh xe ngựa. Hắn tiện tay bứt đứt phần ngọn, để lại phần gốc gầy guộc nhưng thẳng tắp.

“Con nhìn xem, nó vốn chỉ là một ngọn cỏ thấp hèn, gió thổi là nghiêng, nắng gắt là héo. Nhưng con có thấy không? Cho dù có khô héo, cái đầu của nó vẫn hướng lên trời. Nó không cần phải hóa thành đại thụ, cũng không cần phải hóa thành tiên thạch, nó chỉ cần là chính nó thôi.”

Lâm Thần lau mồ hôi, cười khổ nói tiếp: “Ta sống lâu như vậy, phát hiện ra người ta cứ thích làm mọi chuyện phức tạp lên. Muốn chém cái gì đó, cứ chém là được, cần gì phải nghĩ xem mình đang cầm thanh kiếm quý hay là cọng cỏ khô? Như cái trời này vậy, nóng thì ta muốn nó mát, không có mây che nắng thì ta tự mình xẻ đôi cái bầu trời này ra mà lấy hơi mát, có gì mà phải băn khoăn?”

Lâm Thần nói xong, lại nằm vật ra sàn xe ngựa, lẩm bẩm: “Ước gì có ai đó xẻ đôi tầng mây phía xa kia, kéo một chút khí lạnh từ chín tầng mây xuống thì hay biết mấy.”

Dứt lời, Lâm Thần nhắm mắt thiếp đi trong cơn oi nồng.

Nhưng đối với Thẩm Nhược Băng, những lời này chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang!

“Xẻ đôi bầu trời… Cọng cỏ cũng là kiếm… Cần gì nghĩ xem đang cầm thứ gì?”

Đầu óc nàng như nổ tung. Bấy lâu nay nàng vẫn luôn truy cầu “Kiếm chi hình”, muốn tìm kiếm một môn thần thông vĩ đại, uy chấn bát phương. Nhưng nàng quên mất, sư phụ nàng – một vị tồn tại siêu việt thời gian – ngay cả khi dùng cây chổi quét rác cũng có thể khiến vạn vật rung chuyển.

Tại sao phải bị gò bó bởi chiêu thức? Tại sao phải bị giới hạn bởi cái gọi là bình cảnh?

Kiếm, chính là ý chí!

Trong khoảnh khắc đó, linh hải trong cơ thể Thẩm Nhược Băng bắt đầu gầm thét. Đóa Tuyết Liên Băng Tinh vốn đang héo hon trong linh đài bỗng dưng vụt sáng, nhưng lần này nó không còn tỏa ra hơi lạnh chết chóc của sự thù hận, mà là một loại ý chí cao ngất, trong vắt như bầu trời sau cơn mưa.

“Vạn vật vi kiếm… Trời xanh vi bao!”

Nhược Băng khẽ lẩm bẩm. Nàng buông dây cương, từ từ đứng dậy trên nóc xe ngựa.

Lúc này, ở phía xa xa khoảng mười dặm, một nhóm tu sĩ mặc hoàng bào đang lén lút bám theo sau. Dẫn đầu là một vị trưởng lão mặt đỏ của Thiên Kiếm Tông – danh môn bậc nhất về kiếm đạo ở Đông Hoang.

“Trưởng lão, chúng ta theo dõi cỗ xe này đã ba ngày rồi, trông lão già kia rõ ràng là một phàm nhân, ngay cả việc đổ mồ hôi cũng không kềm chế được.” Một gã đệ tử thì thầm.

Vị trưởng lão kia nheo mắt: “Bớt nói nhảm! Các ngươi không thấy con chó đen kia sao? Mỗi bước chân của nó đều khéo léo tránh được các khe hở của không gian. Và cô gái kia… nàng ta đang làm gì vậy?”

Nhóm tu sĩ sững sờ dừng lại. Họ nhìn thấy cô gái trên nóc xe ngựa đột nhiên đưa tay lên hư không, như thể đang rút ra một thứ gì đó từ trong không khí.

Không có kiếm quang, không có linh khí bạo phát dữ dội. Chỉ là một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, toàn bộ linh khí trong vòng trăm dặm quanh đó bỗng chốc bị hút cạn!

“Oanh!”

Một cột sáng màu xanh biếc, tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy đau mắt, đột nhiên từ đỉnh đầu Thẩm Nhược Băng vọt thẳng lên trời cao.

Kiếm ý trời xanh!

Đây không phải là tuyết lạnh, cũng không phải là lửa nóng. Đây là ý chí của bầu trời, bao la, rộng lớn và mang theo một sự trấn áp tuyệt đối.

Thẩm Nhược Băng chỉ tay về phía chân trời, nơi có những tầng mây xám xịt, oi bức đang tích tụ phía xa. Nàng khẽ quát một tiếng:

“Khai!”

Một tiếng “Rắc” giòn tan vang lên, không phải tiếng xương gãy, mà là tiếng quy luật không gian bị xé rách.

Những người đứng xem, bao gồm cả vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông, đều trợn tròn mắt, chứng kiến một cảnh tượng cả đời họ không thể quên. Một đạo kiếm khí khổng lồ, rộng tới hàng ngàn trượng, sừng sững như một bức tường pha lê xanh mướt, ngang tàng vắt ngang bầu trời.

Đạo kiếm khí ấy cứ thế lao đi, dễ dàng như dao nóng cắt mỡ, chẻ đôi tầng mây dày đặc đang che phủ cả một vùng trời. Tầng mây bị tách ra làm hai nửa đều chằn chặn, để lộ ra một khoảng trời xanh thẳm sâu hun hút.

Điều kinh khủng nhất là, từ trong vết nứt của bầu trời ấy, một luồng khí tức thanh mát từ chín tầng trời cao vốn chỉ có ở thượng giới, đột nhiên đổ xuống như thác lũ, ngay lập tức xua tan cái nóng hầm cập của vùng Đông Hoang.

“Thần… Thần Thông Cảnh?” Vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông ngã quỵ xuống đất, môi run lẩy bẩy: “Không, đây không phải là Thần Thông Cảnh thông thường! Đây là Kiếm Đạo Chi Tiên! Chỉ một cái chỉ tay có thể thay đổi thiên khí, xé toạc tầng mây cửu trùng… Nàng ta mới bao nhiêu tuổi?”

Trên xe ngựa, Lục Tiểu Bảo đã sớm quỳ xuống bịt tai, mồm há hốc nhìn sư tỷ oai phong lẫm liệt. Lão Hắc khẽ gâu lên một tiếng, như thể khen ngợi sự tiến bộ của con nhóc này, rồi lại tiếp tục nhắm mắt ngủ.

Chỉ có Lâm Thần là vừa bị tiếng vang lớn làm giật mình tỉnh giấc.

Hắn ngồi bật dậy, dụi mắt, cảm thấy một luồng gió mát lạnh đến sảng khoái thổi vào trong xe. Ngẩng đầu lên, hắn thấy bầu trời vốn dĩ đầy mây mù che khuất mặt trời giờ đây đã có một vệt trống hoác, trong xanh đến lạ thường.

“Ô? Mưa rơi rồi à? Không phải, sao lại mát thế này?”

Lâm Thần nhìn ra ngoài, thấy Thẩm Nhược Băng đang thu tay lại, hơi thở nhẹ nhàng, toàn thân tỏa ra một luồng khí chất xuất trần, như tiên nữ vừa hạ giới.

Hắn tò mò hỏi: “Nhược Băng, mới rồi có sấm à? Hay là ai đó vừa đánh nhau ở gần đây?”

Thẩm Nhược Băng quay lại, quỳ sụp xuống mặt sàn xe ngựa, dập đầu ba cái thật kêu, giọng nói run rẩy vì xúc động:

“Sư phụ chỉ điểm đại đạo, ban cho con Kiếm Ý Trời Xanh, đệ tử khắc cốt ghi tâm! Nhờ có sự thức tỉnh của người, đệ tử mới biết thế nào là kiếm thật sự. Cái nóng đã tan, khí mát đã về, xin người hãy nghỉ ngơi!”

Lâm Thần ngẩn ra. Chỉ điểm đại đạo? Kiếm ý trời xanh?

Hắn nhìn lại ngọn cỏ khô vẫn còn cầm trên tay, rồi lại nhìn cái vết nứt kỳ quái trên bầu trời. Trong đầu hắn bắt đầu hoạt động hết công suất: *Hệ thống nói thế giới này nhiều kẻ điên, quả không sai. Chắc chắn là vừa rồi có vị đại năng nào đó đi ngang qua, thấy nóng quá nên đánh một chưởng xua mây, con bé này lại tưởng là do ta nói mấy câu tầm phào kia mà ngộ ra.*

Lâm Thần thở dài, vỗ vai Nhược Băng: “Thôi, thôi, đừng đa lễ quá. Ta đã bảo rồi mà, nóng quá thì người ta phải làm gì đó cho nó mát thôi. Có lẽ là ý trời, đúng, chính là ý trời!”

“Ý trời…” Thẩm Nhược Băng nghe vậy, trong lòng lại một lần nữa chấn động: *Sư phụ muốn nhắc nhở mình, Kiếm ý của mình chính là Thiên ý! Người quả thực đã đạt đến cảnh giới lời nói chính là luật pháp, hành động chính là thiên mệnh!*

Phía xa, đám tu sĩ Thiên Kiếm Tông thấy cỗ xe ngựa bắt đầu chuyển bánh lần nữa, không một ai dám ho một tiếng, tất cả đều nằm rạp dưới đất cho đến khi bóng xe khuất hẳn sau rặng núi.

“Đi mau! Về báo cáo với Tông chủ!” Vị trưởng lão hớt hải đứng dậy, mặt cắt không còn giọt máu: “Đông Hoang đã xuất hiện một vị chân thần thực sự! Vị Trường Sinh Lão Tổ ấy… chỉ cần than một câu nóng, đệ tử của hắn có thể chẻ đôi cả bầu trời để lấy gió mát! Đây là sự tồn tại gì chứ?!”

Gió mùa thu bắt đầu thổi, dịu dàng và thanh khiết qua vệt nứt của kiếm ý. Lâm Thần dựa đầu vào gối, khoan khoái tận hưởng khí lạnh, hoàn toàn không hay biết rằng, một kiếm của đồ đệ mình vừa rồi đã xẻ đôi sự yên bình của toàn bộ giới tu chân.

Hắn chỉ đang nghĩ: *May quá, hết nóng rồi, tối nay chắc ngủ ngon.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8