Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 40: Lời đồn về sự bất tử**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:12:30 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 40: LỜI ĐỒN VỀ SỰ BẤT TỬ**

Cái lạnh đột ngột của mùa thu tràn về sau một kiếm chẻ đôi vầng thái dương của Thẩm Nhược Băng đã khiến cho không khí vùng biên giới Đông Hoang trở nên kỳ quặc vô cùng. Trên con đường mòn dẫn vào những cánh rừng già, chiếc xe ngựa gỗ cũ kỹ của Lâm Thần vẫn lọc cọc tiến bước. Tiếng bánh xe nghiến trên sỏi đá đều đặn như nhịp thở của một người già, thản nhiên đến lạ lùng giữa một thế giới đang sục sôi vì kinh hãi.

Bên trong xe, Lâm Thần khẽ rùng mình, quấn chặt thêm lớp áo vải thô. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mây đen vẫn còn bị một lằn ranh thẳng tắp chia làm hai nửa, trong lòng thầm cảm thán:

"Đại năng thời nay thật là khó hiểu. Đang nóng như thiêu như đốt lại đi chẻ cả bầu trời để lấy gió lạnh. Thật là… lãng phí linh lực mà. Chẳng bù cho mình, một cái quạt giấy cũng phải nâng niu."

Lâm Thần vừa nói vừa cầm chiếc quạt giấy cũ mèm – phần thưởng từ nhiệm vụ "Hàn huyên với hàng xóm" mười năm trước – ra phủi bụi. Hắn đâu biết rằng, trong mắt Thẩm Nhược Băng đang ngồi đối diện, chiếc quạt kia mỗi lần lay động đều phát ra những gợn sóng không gian tinh vi đến mức cực hạn, như thể chỉ cần hắn sơ ý phẩy mạnh một cái, cả vùng không gian này sẽ vỡ tan như gương.

Thẩm Nhược Băng khép nép ngồi ở một góc. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Thần không còn chỉ là sự sùng bái thông thường, mà là một sự tôn kính dành cho thần linh. Sau khi "ngộ" ra ý nghĩa của ngọn cỏ khô, kiếm đạo của nàng đã bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới. Nàng nhận ra rằng, sư phụ mình không phải là "người", người chính là Đạo.

"Sư phụ…" Thẩm Nhược Băng lí nhí lên tiếng, "Người vừa nói đến 'lãng phí'. Có phải người cho rằng đệ tử lúc nãy ra tay có chút quá trớn không?"

Lâm Thần giật mình, vội vàng xua tay: "Ấy, ta có nói con đâu! Con thì biết cái gì về việc chẻ trời? Đó là công lực của những vị tiền bối ẩn danh nào đó. Chúng ta chỉ là những kẻ hưởng sái chút gió mát mà thôi. Nhược Băng à, con phải nhớ, làm người phải khiêm tốn. Đừng có thấy người ta hô mưa gọi gió mà bắt chước, sẽ đứt gánh giữa đường đấy."

Lâm Thần nghĩ bụng: *Con bé này chắc lại bị ảo tưởng sức mạnh rồi. Nó nghĩ nó là ai mà dám chẻ bầu trời? May là người ta không chấp, chứ không thì cả thầy lẫn trò đều tiêu đời.*

Nhưng trong tai Thẩm Nhược Băng, lời này lại mang ý nghĩa khác hẳn: *Sư phụ đang cảnh báo mình! Phải, một kiếm vừa rồi tuy mạnh, nhưng so với thiên địa vĩnh hằng thì vẫn còn quá nông cạn. Người bảo mình 'đứt gánh' nghĩa là nếu chỉ biết theo đuổi sức mạnh thuần túy mà không tu tâm, thì thọ nguyên sẽ cạn kiệt trước khi thấy được đỉnh cao!*

"Đệ tử thụ giáo!" Nàng dập đầu, giọng kiên định.

Trong lúc thầy trò Lâm Thần vẫn còn đang kẻ nói gà người nghe vịt, thì toàn bộ Đông Hoang đã thực sự nổ tung.

Tin tức về việc một chiếc xe ngựa gỗ do một phàm nhân cầm lái, có một nữ kiếm tu hầu hạ, đã dùng một ngọn cỏ xẻ đôi thiên khung tại biên cảnh Thiên Kiếm Tông, lan đi với tốc độ ánh sáng.

Tại Thái Dương Thánh Địa – thế lực đứng đầu vùng Đông Hoang.

Trong một điện thờ lơ lửng giữa biển lửa địa nhiệt, hàng chục vị trưởng lão mặc bào vàng rực rỡ đang quỳ sụp dưới chân một bức tượng khổng lồ. Phía trên cao, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc vàng rực như ánh nắng mặt trời, đôi mắt tỏa ra uy áp khủng khiếp, chính là Thánh tử Triệu Vô Cực.

"Thái thượng trưởng lão, ngài nói sao? Một ngọn cỏ?" Giọng Triệu Vô Cực trầm thấp nhưng chứa đựng sự kinh ngạc không thể che giấu.

Một vị lão giả già nua đến mức da thịt gần như khô quắt, thọ nguyên sắp cạn, run rẩy dâng lên một mảnh ký ức thủy tinh: "Thưa Thánh tử, thuộc hạ đã đích thân đến hiện trường. Vết nứt trên bầu trời kia vẫn chưa khép lại. Đó không phải là lực lượng tu vi bình thường, mà là… Tuế Nguyệt Kiếm Ý. Người ra tay không phải là cô gái kia, mà là vị tồn tại ngồi bên trong xe ngựa!"

"Vị tồn tại kia là ai?"

"Người đời gọi hắn là… Trường Sinh Lão Tổ." Lão giả thở hắt ra, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi tột độ. "Thuộc hạ đã tra cứu các điển tịch rách nát từ thời Khai Thiên. Trong một bức họa ẩn tàng trong mật khố vạn năm trước, có vẽ một bóng lưng rất giống vị này. Dường như… từ khi Đông Hoang còn chưa hình thành, hắn đã ở đó rồi."

Triệu Vô Cực đứng bật dậy, không gian xung quanh hắn vặn xoắn vì nộ hỏa và sợ hãi: "Ý ngài là… hắn thực sự đã đạt đến cảnh giới Trường Sinh? Bất tử bất diệt trong truyền thuyết?"

"Đúng vậy! Vị tiền bối kia thể hiện ra vẻ ngoài là một phàm nhân, chính là cảnh giới 'Phản phác quy chân' cao nhất. Hắn không có tu vi vì bản thân hắn đã vượt qua khỏi mọi hệ thống tu luyện của thế giới này. Hắn sống chỉ để… trải nghiệm nhân gian."

Cả đại điện rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Một vị "Trường Sinh Lão Tổ" đã sống từ thời khai thiên tích địa, cầm một ngọn cỏ cũng chẻ đôi được bầu trời, giờ đây đang đi du ngoạn bằng xe ngựa? Đây không còn là tin đồn nữa, đây là một thảm họa đối với trật tự vốn có của giới tu chân.

Quay lại với Lâm Thần. Chiếc xe ngựa đã dừng bên một bờ suối nhỏ.

Lâm Thần bước xuống xe, vươn vai một cái thật dài. "Oái, ngồi lâu mỏi lưng quá. Nhược Băng, tìm ít củi đi, chúng ta nấu bát cháo hành. Mấy ngày nay ăn lương khô ta sắp nôn ra rồi."

"Dạ, sư phụ!" Thẩm Nhược Băng thoăn thoắt đi vào rừng. Với nàng, việc đi kiếm củi cho sư phụ còn quan trọng hơn cả việc bế quan tu luyện trăm năm.

Lâm Thần ngồi bệt xuống một tảng đá phẳng, lấy ra một cái nồi sắt đen thui và một nắm gạo nhỏ. Hắn lẩm bẩm: "Hệ thống này cũng thật keo kiệt, cho mình thọ nguyên dài mà chẳng cho vàng bạc gì cả. Sống 100.000 năm rồi mà vẫn phải đi hái rau dại nấu cháo. Nghĩ cũng tội, mà thôi cũng kệ."

Đúng lúc này, hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh cơ khí quen thuộc:

*[Ding! Nhiệm vụ hàng ngày: Nấu một nồi cháo tình thương, chia sẻ cho kẻ có duyên. Phần thưởng: 10 năm thọ nguyên và một cuốn 'Sách Vẽ Trẻ Em'.]*

Lâm Thần bĩu môi: "Lại là thọ nguyên. Ta sống đủ lâu để thấy thế giới này tàn rồi, cần thêm 10 năm làm gì? Còn cái 'Sách Vẽ Trẻ Em' kia, chắc lại là mấy hình vẽ linh tinh. Thôi, dù sao cũng phải ăn cơm, làm nhiệm vụ cho vui vậy."

Hắn đâu có biết, nắm gạo hắn vừa lấy ra từ cái túi cũ chính là "Vạn Năm Linh Gạo" tích lũy đạo vận cả vạn năm trong sơn cốc. Và cái nồi đen thui kia, thực chất là một cái đỉnh thần dùng để luyện chế tiên đan cấp bậc chí tôn, nhưng vì sống với Lâm Thần quá lâu, nó đã tự ẩn giấu thần quang để không bị ông chủ mang đi kê chân giường.

Khói bếp bắt đầu bốc lên, mang theo một mùi thơm kỳ lạ lan tỏa khắp cánh rừng. Mùi hương này không nồng nặc, nhưng nó thấm vào linh hồn, khiến cho cỏ cây xung quanh vốn đang héo úa vì vụ chẻ trời ban nãy đột ngột xanh tươi trở lại, hoa dại đua nhau nở rộ dù không đúng mùa.

Cách đó không xa, trong bụi rậm, một vị "Lão quái vật" từ Bắc Minh ẩn dật đang run rẩy. Lão là Huyết Ma Lão Nhân, một đại ma đầu sống hơn 3000 năm, thọ nguyên chỉ còn chưa đầy 5 năm. Lão đến đây sau khi nghe tin về Trường Sinh Lão Tổ, vốn định đến để "cướp" bí pháp trường sinh, nhưng khi vừa ngửi thấy mùi cháo hành kia, toàn bộ ma công của lão lập tức tan biến.

"Đây… đây không phải là cháo!" Huyết Ma Lão Nhân nước mắt đầm đìa, quỳ phục dưới gốc cây. "Mùi hương này… đây là sinh mệnh lực tinh khiết nhất thế gian! Chỉ một hơi thở thôi, thọ nguyên sắp cạn của ta đã tăng thêm được mười ngày! Trời ơi, rốt cuộc ta đã ngu ngốc đến mức nào khi định đi cướp đồ của vị chân nhân này?"

Lâm Thần vừa dùng cành cây quấy nồi cháo, vừa lầm bầm: "Hơi loãng một chút, chắc phải thêm tí hành cho đậm đà."

Hắn nhìn thấy trong bụi cỏ gần đó có một bóng người thập thò, bèn gọi lớn:

"Này cái ông già đằng kia! Trốn chi cho khổ, lại đây, có nồi cháo mới nấu, muốn làm một bát không?"

Huyết Ma Lão Nhân nghe như sấm nổ ngang tai. *Hắn phát hiện ra mình rồi! Hắn gọi mình là 'ông già'? Phải rồi, trước mặt vị tồn tại sống từ thời sơ khai, mình chẳng phải chỉ là một đứa trẻ thôi sao?*

Lão run cầm cập bò ra khỏi bụi rậm, đi đến trước mặt Lâm Thần, không dám nhìn thẳng, chỉ biết dập đầu: "Tiền bối… vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm uy nghiêm của ngài, xin ngài thứ tội!"

Lâm Thần ngẩn ra, rồi thở dài: *Lại thêm một người điên. Cái vùng Đông Hoang này chắc có dịch tâm thần rồi. Thấy mình hiền lành nên cứ tưởng mình là tiền bối gì đó à? Hay là mình trông già quá nhỉ?*

Hắn nhìn lại hình ảnh mình phản chiếu dưới mặt nước suối. Vẫn là gương mặt thanh niên hai mươi tuổi, làn da trắng trẻo, chẳng có vẻ gì là già.

"Thôi thôi, đừng tiền với bối nữa." Lâm Thần múc một bát cháo, đưa cho Huyết Ma: "Ăn đi kẻo nguội. Người già rồi, đi đứng trong rừng nguy hiểm lắm, ăn bát cháo nóng cho khỏe cái bụng rồi về nhà với con cháu đi."

Huyết Ma Lão Nhân run rẩy nhận lấy bát sứ sứt mẻ. Ngay khi thìa cháo đầu tiên chạm vào lưỡi, một luồng sinh khí nóng rực như dung nham nhưng lại ôn nhu như mẹ hiền tràn vào tứ chi bách骸 của lão.

Lão cảm nhận được những kinh mạch đã thối rữa của mình đang tự lành lại. Những lỗ hổng trong thọ nguyên đang được lấp đầy một cách thần kỳ.

Năm năm… mười năm… năm mươi năm… một trăm năm thọ nguyên tăng thêm chỉ trong một cái chớp mắt!

Lâm Thần nhìn Huyết Ma vừa ăn vừa khóc ròng ròng, trong lòng thấy tội nghiệp vô cùng: "Tội chưa, chắc là đói lắm rồi đây. Đời tu hành khổ quá mà, đến bát cháo hành cũng không có mà ăn."

Ăn xong bát cháo, Huyết Ma Lão Nhân đột ngột đứng bật dậy, toàn thân phát ra ánh sáng hồng ngọc rực rỡ, ma hỏa hắc ám trước kia đã hoàn toàn hóa thành tiên khí thanh khiết. Lão đã phá vỡ cảnh giới cũ, bước vào một tầng thứ mà lão cả đời chưa từng dám mơ tới.

Lão dập đầu xuống đất, lần này đầu lão lún sâu vào đá: "Đa tạ đại ơn tái tạo của Lão Tổ! Từ nay về sau, mạng của Huyết Ma chính là của ngài! Bất cứ kẻ nào dám động đến một sợi tóc của ngài, Huyết Ma nguyện hóa thành tro bụi để trấn áp kẻ đó!"

Lâm Thần xua tay lia lịa: "Này này, nói nhỏ thôi. Ăn xong thì đi đi, đừng có nói mấy lời máu me hù dọa tôi. Tôi là người yêu hòa bình, hiểu chưa?"

Huyết Ma Lão Nhân giật mình: *Lão Tổ bảo mình phải 'yêu hòa bình'. Nghĩa là ngài ấy không muốn bị làm phiền trong lúc du ngoạn phàm trần! Phải rồi, mình nhất định phải thông báo cho đám già ở ngoài kia, đứa nào dám mang quân đến làm phiền Lão Tổ nghỉ ngơi, ta sẽ lột da tụi nó!*

"Vãn bối đã hiểu! Xin tuân mệnh Lão Tổ!" Nói đoạn, Huyết Ma Lão Nhân hóa thành một vệt cầu vồng, biến mất tận chân trời nhanh đến mức Lâm Thần chưa kịp định thần.

Lâm Thần nhìn theo cái vệt sáng kia, gãi đầu gãi tai: "Cái thế giới này… ai cũng học được cách chạy nhanh thế nhỉ? Cháo của mình ngon đến mức bay lên trời luôn cơ à?"

Thẩm Nhược Băng lúc này ôm một bó củi quay lại, nhìn thấy nồi cháo còn dính chút nước hành trên tảng đá, cảm nhận được khí tức của một vị Đại Thần vừa đột phá ngay tại chỗ, nàng mỉm cười lặng lẽ.

*Sư phụ lại tùy tiện cứu một người rồi. Ngài nói là cháo hành, nhưng thật ra là Ban Phát Trường Sinh đấy thôi.*

Nàng nhìn bóng lưng của Lâm Thần – một bóng lưng trông có vẻ đơn độc, gầy gò trong nắng chiều, nhưng trong mắt nàng, đó chính là điểm tựa vĩnh cửu của cả thế giới này.

"Sư phụ, nồi cháo… còn không?" Thẩm Nhược Băng hỏi với ánh mắt thèm thuồng.

"Còn một ít dưới đáy ấy, vét nốt đi." Lâm Thần đứng dậy, vỗ vỗ lớp bụi trên áo. "Sắp tối rồi, phải tìm chỗ nào có quán trọ mà nghỉ. Ngủ trên xe ngựa cứng lưng lắm, già thật rồi, không chịu nổi."

Lời đồn về "Trường Sinh Lão Tổ" cứu một vị Ma đầu sắp chết chỉ bằng một bát cháo hành bắt đầu từ tối hôm đó, một lần nữa đánh mạnh vào tâm trí những kẻ đang khát khao sự bất tử khắp Đông Hoang.

Trong bóng tối của đêm đen, những ánh mắt tham lam và sợ hãi từ các đại thế giới đều bắt đầu đổ dồn về hướng con đường mòn của chiếc xe ngựa cũ kỹ. Nhưng họ không biết rằng, thứ họ đang theo đuổi không phải là một "Lão Tổ" uy nghi, mà là một thanh niên luôn lo lắng hôm nay có đủ gạo để nấu cháo hay không.

Và sự bất tử, đôi khi chỉ đơn giản là việc thản nhiên ăn một bát cháo hành giữa một thế giới đang cuồng loạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8