Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 41: Thánh địa bái phỏng**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:13:29 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 41: THÁNH ĐỊA BÁI PHỎNG

Sương mù buổi sớm tại chân núi Thanh Vân vẫn chưa tan hết, mỏng manh như một dải lụa bạc quấn quýt quanh những gốc tùng cổ thụ. Trên con đường mòn vốn dĩ hẻo lánh, lúc này lại xuất hiện một cảnh tượng cực kỳ quái dị.

Một chiếc xe ngựa cũ kỹ, gỗ đã lên nước đen bóng, bánh xe khi chuyển động còn phát ra những tiếng "két… két…" khô khốc, chậm rãi dừng lại bên một dòng suối nhỏ. Phía trước xe ngựa, một thanh niên mặc trường bào bằng vải thô màu xám, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại lộ vẻ uể oải, đang ngáp ngắn ngáp dài.

Đó chính là Lâm Thần.

"Nhược Băng à, chúng ta đã đi bao lâu rồi?" Lâm Thần vừa vặn người cho bớt mỏi, vừa nhìn cô gái đang cầm dây cương phía trước.

Thẩm Nhược Băng cung kính đáp: "Thưa sư phụ, từ lúc rời khỏi quán trọ đêm qua đến giờ là khoảng ba canh giờ. Phía trước chính là Thanh Vân Sơn, phong cảnh thanh tú, linh khí… khục, không khí rất trong lành, rất hợp để ngài dừng chân nghỉ ngơi."

Lâm Thần thở dài một hơi, nhảy xuống xe ngựa. Hắn nhìn quanh một vòng, thấy dòng suối trong vắt, chim chóc líu lo, lòng thầm nhủ: *Ít nhất chỗ này trông cũng an toàn. Mong là không có con yêu thú hay vị "cao nhân" điên khùng nào đột ngột nhảy ra đòi đấu pháp nữa.*

"Lão Hắc, dậy đi, đừng ngủ nữa!" Lâm Thần đá nhẹ vào mông con chó đen đang cuộn tròn dưới gầm xe.

Con chó đen gầy gò lười biếng mở một con mắt ra, khẽ sủa một tiếng "gâu" nghe như tiếng rồng ngâm trầm đục khiến mấy con yêu cầm đang bay trên trời đột ngột đứt hơi, rơi thẳng xuống bụi rậm gần đó. Lâm Thần lại tưởng nó bị viêm họng, lắc đầu lẩm bẩm: "Ăn cho lắm vào rồi đổ bệnh, chút nữa ta nấu nước gừng cho mà uống."

Lão Hắc – Thôn Phệ Thần Thú thái cổ nghe vậy thì rùng mình, cái đuôi cụp lại đầy tủi thân. Nước gừng của chủ nhân chính là chiết xuất từ "Cửu Dương Tiên Thảo" trộn với "Long Tuệ Linh Dịch", một bát xuống bụng là đủ để nó "nóng nảy" suốt ba ngày ba đêm, thực sự là một cực hình của sự hạnh phúc.

Đang lúc Lâm Thần định lấy cái bình tưới cây – vốn là món "pháp bảo" hắn dùng để rửa tay – thì từ phía xa, những luồng hào quang rực rỡ đột nhiên xé toác màn sương.

"Sư phụ, có khách." Thẩm Nhược Băng khẽ nhíu mày, bàn tay thanh mảnh nhẹ nhàng đặt lên cán cây chổi tre giắt sau xe. Ánh mắt nàng lạnh thấu xương, một luồng kiếm ý vô hình đã bắt đầu phong tỏa vạn mét xung quanh.

Lâm Thần giật bắn mình, nhìn thấy những bóng người đang đáp xuống từ không trung, mặt hắn cắt không còn giọt máu: "Cái gì? Lại tới? Nhược Băng, mau trốn vào sau xe! Chắc chắn là bọn đòi nợ hoặc bọn cướp rồi. Nhìn xem, bọn chúng ăn mặc lòe loẹt thế kia, chắc chắn là thủ lĩnh toán cướp!"

Ở phía xa, ba vị đại nhân vật của Đông Hoang đang đứng hình tại chỗ.

Đó là Thái Dương Thánh Chủ – người toàn thân bao phủ trong hỏa diễm màu vàng kim; Dao Trì Thánh Mẫu – thanh lệ thoát tục như trích tiên; và Vạn Kiếm Thánh Chủ – một kiếm ý ngang dọc như muốn chẻ đôi bầu trời. Ba người bọn họ, ai nấy đều là cường giả đỉnh phong của giới tu chân, là những kẻ hô mưa gọi gió một phương.

Nghe thấy lời của Lâm Thần, Thái Dương Thánh Chủ run bắn người, suýt chút nữa là tắt ngúm ngọn lửa quanh thân. Ông ta truyền âm cho hai người kia, giọng run rẩy: "Nghe thấy chưa? Lão Tổ nói chúng ta là 'bọn cướp'. Có phải ngài ấy đang khiển trách chúng ta vì đã chiếm đoạt linh mạch của Đông Hoang suốt hàng vạn năm qua không?"

Dao Trì Thánh Mẫu sắc mặt tái nhợt: "Chắc chắn là vậy rồi. Lão Tổ đang nhắc nhở chúng ta, nếu còn tham lam, ngài ấy sẽ 'thu nợ' cả tông môn chúng ta!"

Vạn Kiếm Thánh Chủ vội vàng thu liễm kiếm ý đến mức tối đa, cả người như một kẻ phàm phu tục tử, mồ hôi hột lăn dài: "Đừng đứng đó nữa, đi bộ lại! Lão Tổ thích phong cách phàm nhân, đứa nào dám bay lên đầu ngài ấy là đứa đó muốn tan thành mây khói!"

Thế là, cảnh tượng kỳ vĩ nhất lịch sử Đông Hoang diễn ra: Ba vị Thánh chủ đứng đầu ba đại thế lực nghìn năm, nay khúm núm dắt tay nhau đi bộ lạch bạch qua bãi bùn, tiến về phía chiếc xe ngựa cũ kỹ.

Lâm Thần thấy bọn họ không tấn công mà lại đi bộ tới với dáng vẻ… hèn mọn, lòng thầm nghĩ: *Hửm? Nhìn bọn họ run rẩy như thế, chắc không phải cướp. Có khi là mấy người hành hương bị lạc đường hoặc đói lả chăng?*

Nghĩ đoạn, lòng nhân hậu của một "phàm nhân" trỗi dậy, Lâm Thần vẫy vẫy tay: "Mấy vị kia, đứng lại đó làm gì? Có đói không? Lại đây tôi cho mấy củ khoai nướng!"

Ba vị Thánh chủ nghe vậy, suýt chút nữa quỳ rụp xuống đất.

"Lão Tổ… ngài ấy muốn ban 'khoai nướng' cho chúng ta?" Thái Dương Thánh Chủ lệ nhòa khóe mắt, "Đó chẳng lẽ chính là 'Địa Tinh Linh Quả' vạn năm mà truyền thuyết nhắc tới sao? Chỉ cần nếm một miếng là có thể tăng thêm nghìn năm thọ nguyên!"

Khi tiến đến gần cách xe ngựa mười mét, cả ba đồng loạt quỳ rạp xuống, đầu chạm đất, giọng đồng thanh như sấm dội:

"Vãn bối Thái Dương, Dao Trì, Vạn Kiếm… tham kiến Trường Sinh Lão Tổ! Nguyện Lão Tổ thọ ngang trời đất, vĩnh hằng bất hủ!"

Lâm Thần suýt chút nữa ngã ngửa ra sau. Hắn lúng túng giơ tay lên: "Ấy ấy, mấy vị đại ca, đại tỷ này, các người nhầm người rồi! Tôi là Lâm Thần, chỉ là một người đi ngang đường thôi. Trường Sinh gì chứ? Tôi còn đang sợ chết muốn chết đây này! Đừng lạy, tổn thọ tôi mất!"

Dao Trì Thánh Mẫu nghe vậy thì càng thêm sùng bái: "Lão Tổ quả nhiên đức cao vọng trọng, đạt đến cảnh giới 'Vô Ngã', 'Vô Danh'. Ngài vì chúng sinh mà cam tâm tình nguyện làm một người phàm, thật là tấm gương sáng cho đời sau!"

Thái Dương Thánh Chủ run rẩy lấy ra một chiếc rương ngọc lấp lánh hỏa quang, cung kính dâng lên: "Thưa Lão Tổ, biết ngài đang đi du ngoạn, vãn bối có chút lễ vật mọn, mong ngài không chê cười. Đây là 'Thái Dương Chân Tinh' thu thập được từ lõi mặt trời…"

Lâm Thần nhìn vào cái rương, thấy một viên đá tròn vo phát ra hơi ấm, đôi mắt hắn sáng lên: "Ô kìa! Đá nóng à? Tốt quá, mùa đông dùng cái này để chườm chân thì hết ý. Cảm ơn nhé, ông lão này tâm lý thật đấy!"

Thái Dương Thánh Chủ suýt thì thổ huyết tại chỗ. 'Thái Dương Chân Tinh' là chí bảo dùng để tu luyện thần thông diệt thế, vậy mà Lão Tổ lại bảo mang về… chườm chân? Nhưng ông ta lập tức đại ngộ: *Phải rồi! Chân chính là nơi tiếp xúc với đất, là khởi đầu của Đạo. Lão Tổ dùng Chân Tinh chườm chân chính là đang thuần hóa hỏa khí vào đại địa, một hành động cứu vớt cả giới diện này! Ngài ấy quá vĩ đại!*

Dao Trì Thánh Mẫu không chịu kém cạnh, dâng lên một cái bình gốm nhỏ: "Vãn bối cũng có bình nước lấy từ suối nguồn Dao Trì…"

Lâm Thần đón lấy, mở nắp ra ngửi thử: "Thơm quá, có vẻ giống nước khoáng thiên nhiên. Nhược Băng, lấy cái này để pha trà, đỡ phải xuống suối gánh nước."

Vạn Kiếm Thánh Chủ quýnh quáng, lục tìm khắp người chỉ thấy có thanh bản mệnh kiếm của mình là giá trị nhất. Ông ta định dâng kiếm, nhưng chợt nhớ ra Lão Tổ đang giả làm phàm nhân, cầm kiếm sắc quá nhỡ làm ngài ấy "sợ" thì sao? Thế là ông ta vận công, bẻ gãy thanh thần kiếm quý giá nhất đời mình thành… một con dao găm nhỏ xíu, cùn ngủn, rồi cung kính nói: "Vãn bối có con dao nhỏ này để Lão Tổ… gọt khoai ạ."

Lâm Thần cầm lấy con dao "gọt khoai", gật đầu hài lòng: "Vừa vặn lắm! Cái ông này hiểu chuyện đấy. Thôi được rồi, nể tình các người chân thành, lại đây mỗi người nhận một củ khoai."

Lâm Thần lôi từ trong bếp lò nhỏ dưới gầm xe ra ba củ khoai lang đen sì, bốc khói nghi ngút. Hắn nhiệt tình bóc vỏ một củ, đưa cho Thái Dương Thánh Chủ: "Ăn đi, đừng ngại, khoai tôi tự trồng đấy, không có thuốc trừ sâu đâu!"

Ba vị Thánh chủ run rẩy đón lấy "món quà tiên giới".

Vừa chạm vào vỏ khoai, Thái Dương Thánh Chủ cảm thấy một luồng năng lượng thổ hệ dày đặc đến mức làm run rẩy linh hồn tràn vào cơ thể. Mắt ông ta trợn ngược, khí tức đang ở cảnh giới Đại Thánh đột ngột dao động dữ dội.

*Trời ơi! Đây không phải là khoai lang! Đây là Hỗn Độn Linh Căn! Mỗi sợi tơ khoai này đều chứa đựng quy luật của vũ trụ!*

Ông ta không dám nhai, chỉ nhẹ nhàng ngậm lấy một miếng. Lập tức, một luồng đạo vận mênh mông như biển cả vỡ òa trong miệng. Hỏa độc trong cơ thể tích lũy mấy nghìn năm tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một ngọn lửa thuần khiết chưa từng thấy.

"Vãn bối… vãn bối đột phá rồi!" Thái Dương Thánh Chủ nghẹn ngào, nước mắt đầm đìa. Ông ta quỳ xuống dập đầu liên tục, "Tạ Lão Tổ thành toàn! Tạ Lão Tổ ban cho tạo hóa!"

Dao Trì Thánh Mẫu và Vạn Kiếm Thánh Chủ thấy vậy, không màng đến hình tượng, tranh nhau cắn lấy củ khoai của mình như những đứa trẻ chết đói. Cả ba người quỳ quanh xe ngựa của Lâm Thần, mặt mũi nhem nhuốc tro than nhưng đôi mắt lại sáng quắc như đèn pha, khí thế trên người cứ mỗi giây lại tăng vọt một tầng.

Lâm Thần đứng bên cạnh, mặt đầy vẻ lo lắng và bối rối: "Kìa kìa, ăn từ từ thôi kẻo nghẹn! Sao lại khóc thế này? Chắc là khoai nướng cháy quá hay là nóng quá à? Nhược Băng, lấy nước cho các đại ca này uống đi, tội nghiệp, chắc lâu lắm rồi mới được bữa no…"

Thẩm Nhược Băng lạnh lùng bước tới, cầm cái gáo múc nước dội cho mỗi người một ít lên tay, giọng bình thản: "Sư phụ ban ơn xong rồi, các ngươi đã no chưa? Nếu no rồi thì mau biến đi, đừng làm phiền ngài ấy ngủ trưa."

Ba vị Thánh chủ lúc này nào có nghe thấy lời "đuổi khách" của Thẩm Nhược Băng. Trong tai họ, tiếng của nàng giống như lệnh của tiên nữ, mỗi lời đều vang vọng ý chỉ của trời đất.

Thái Dương Thánh Chủ lau miệng, lén lút nhét vỏ khoai vào túi áo như nhét bảo vật tổ truyền, rồi tiến lên một bước, lắp bắp: "Thưa Lão Tổ… vãn bối có một thỉnh cầu quá phận. Chúng vãn bối đã đến tuổi xế chiều, đường tu hành bế tắc, chỉ mong được theo hầu hạ bên cạnh Lão Tổ, dù là làm đệ tử ký danh hay là người đánh xe, kẻ quét rác… cũng nguyện lòng!"

Lâm Thần nghe xong, mém chút nữa phun ngụm nước vừa uống vào mặt Thái Dương Thánh Chủ.

*Gì cơ? Làm đệ tử? Một ông lão râu tóc trắng phơ, trông có vẻ giàu có quyền thế như này mà muốn làm đệ tử của một thằng thanh niên 20 tuổi đầu như mình? Có phải họ bị ngáo khoai lang rồi không?*

Lâm Thần vẫy tay lia lịa: "Không được không được! Tôi lấy tư cách gì mà dạy các người? Các người nhìn trang phục của tôi xem, chỉ là phàm nhân thôi! Tôi chỉ biết trồng rau, bẻ củi, tưới nước. Các người theo tôi thì có mà chết đói à?"

Vạn Kiếm Thánh Chủ lập tức "ngộ" ra: "Đúng thế! Ý của Lão Tổ là 'Phàm chính là Đạo'! Ngài muốn chúng ta bắt đầu học lại từ những việc bình thường nhất để tẩy rửa tâm ma! Vãn bối hiểu rồi, vãn bối sẽ đi chặt củi ngay!"

Nói đoạn, Vạn Kiếm Thánh Chủ lao thẳng vào rừng, chẳng dùng kiếm khí, mà dùng đôi tay trần của một vị Đại Thánh đi bẻ những cành khô, vừa bẻ vừa lẩm bẩm: "Đây không phải là bẻ củi, đây là đang chặt đứt xiềng xích của hồng trần!"

Dao Trì Thánh Mẫu vội vàng chạy lại dòng suối: "Vãn bối sẽ đi gánh nước! Dòng nước này ẩn chứa quy luật tuần hoàn, chính là đạo của sự mềm mại!"

Thái Dương Thánh Chủ cuống cuồng nhìn quanh, thấy đống bát đĩa bẩn của Lâm Thần sau khi ăn sáng, liền reo lên: "Vãn bối sẽ rửa bát! Rửa bát chính là rửa trần ai, xóa sạch nghiệp chướng!"

Thế là, trước ánh mắt đờ đẫn của Lâm Thần, ba vị tối cao cường giả của Đông Hoang bắt đầu làm việc nhà. Người bẻ củi, kẻ gánh nước, người thì hì hục cọ bát bằng "Thái Dương Chân Hỏa".

Lâm Thần đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu này thật không hề nhẹ: "Nhược Băng… hình như thầy trò mình lại lừa được mấy kẻ ngốc giàu có rồi thì phải. Hay là chúng ta chuồn sớm thôi? Tôi thấy họ cứ kỳ kỳ thế nào ấy, lỡ đâu lát nữa họ đòi phí 'học tập' bằng cả mạng sống của mình thì tiêu đời."

Thẩm Nhược Băng nhìn sự cung kính đến tận xương tủy của ba người kia, rồi nhìn sự ngây thơ thật sự của sư phụ mình, nàng thở dài, nhẹ giọng nói: "Sư phụ, ngài đã ban cho họ cơ duyên trường sinh, họ phục vụ ngài là điều tất nhiên. Cứ để họ làm đi, ngài mệt rồi, vào xe nằm nghỉ một chút."

Lâm Thần tặc lưỡi: "Ừ thì thôi vậy. Đúng là thế giới tu tiên này loạn quá, ai cũng thích làm đệ tử người nghèo…"

Lâm Thần leo vào xe ngựa, kéo rèm lại. Nhưng hắn không hề hay biết rằng, những hành động "bình dân" của ba vị Thánh chủ tại chân núi Thanh Vân đã bị hàng nghìn cặp mắt do thám từ xa ghi lại.

Ngày hôm đó, một tin tức nổ trời vang khắp Ngũ Vực:
"Ba vị Thánh chủ đã tìm thấy Trường Sinh Lão Tổ. Lão Tổ đang ẩn cư dưới hình thái một phàm nhân bán khoai lang. Chỉ cần ăn một củ khoai của ngài, sẽ lập tức đột phá Đại Thánh cảnh!"

Toàn giới tu chân chính thức phát cuồng. Các thánh địa khác vốn đang quan sát cũng bắt đầu rục rịch, chuẩn bị lễ vật, điên cuồng thu thập khoai lang loại tốt nhất giới để mang đến "bái kiến Lão Tổ".

Mà lúc này trong xe ngựa, Lâm Thần đang ôm con chó đen, lẩm bẩm trong giấc ngủ: "Ngày mai… đừng có ai đến đòi nợ nữa… mình hết khoai thật rồi…"

Bên ngoài xe, Lão Hắc khẽ hé mắt nhìn ba vị Thánh chủ đang làm việc hăng say, nó phát ra một tiếng gừ nhỏ đầy khinh bỉ: *Hừ, một lũ lính mới. Ngay cả vỏ khoai của chủ nhân cũng dám ăn, có biết là hạt ngô mà ngài ấy ném đi còn đủ để biến các ngươi thành Tiên nhân không? Thật là thiếu hiểu biết.*

Gió xuân thổi qua, lá rừng xào xạc, dường như cũng đang nghiêng mình kính chào vị "Lão Tổ" đang ngáy khò khò trong xe gỗ. Một kỷ nguyên của những sự hiểu lầm vĩ đại nhất lịch sử đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8