Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 44: Một lời thức tỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:19:41 | Lượt xem: 1

Khói bếp lẩn quất quanh mái tranh, hòa quyện với ánh hoàng hôn đỏ rực đang lùi dần sau rặng Trường Sinh liễu. Trong cái sân nhỏ lát đá xanh của sơn cốc, một cảnh tượng kỳ dị đang diễn ra mà nếu truyền ra giới tu tiên bên ngoài, e rằng sẽ khiến mười vạn đại năng phải kinh hãi đến mức rớt cằm.

Vô Ngạn – vị kiếm khách mù từng một thời oai chấn Bắc Minh, kẻ sở hữu đôi mắt "U Minh Kiếm Nhãn" có thể nhìn thấu sơ hở của vạn vật – lúc này đang cầm một chiếc chổi tre già, đôi tay gầy guộc đầy vết sẹo run rẩy theo từng nhịp quét. Mỗi nhát chổi đưa đi, không gian xung quanh dường như bị một lực lượng vô hình nào đó vuốt phẳng, bụi trần rơi xuống nhưng quy luật thiên địa lại bị xới tung lên.

"Lão Tổ… quét như thế này, thực sự là đang tu luyện sao?" Vô Ngạn thầm nghĩ, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng áo rách rưới. Hắn cảm giác như mình không phải đang quét lá đa, mà là đang quét đi những tạp chất trong linh hồn mình.

Đúng lúc đó, từ trong gian bếp nhỏ ọp ẹp, một giọng nói thản nhiên, mang theo vẻ lười biếng nhưng trong tai Vô Ngạn lại chẳng khác nào sấm rền đại đạo vang lên:

"Đừng có đứng đó mà ngẩn người nữa. Vào ăn cơm đi, cháo hành để lâu sẽ mất ngon đấy."

Vô Ngạn giật mình, vội vàng dựng cây chổi – thứ mà hắn cảm nhận được chính là một món chuẩn Tiên khí có thể trấn áp vận khí một tông môn – vào vách tường đá. Hắn dùng thính giác và cảm quan nhạy bén của một kiếm tu để lần mò vào bên trong. Thực ra, sau khi ở lại sơn cốc này vài canh giờ, Vô Ngạn nhận ra "tầm nhìn" của mình bắt đầu thay đổi. Hắn không nhìn thấy bằng mắt, nhưng mỗi đồ vật trong căn nhà này đều phát ra luồng ánh sáng chói lòa khiến thần hồn hắn đau nhức.

Cái bàn gỗ? Đó là vạn năm Trầm Hương Gỗ vớt từ dòng sông thời gian.
Cái bát gốm? Bên trên ẩn hiện phù văn trấn áp bát hoang.
Còn vị "Lão Tổ" đang đứng bên bếp kia… Vô Ngạn hoàn toàn không cảm nhận được gì. Trong cảm quan của hắn, vị trí đó là một khoảng không vô tận, là hư vô, là nơi khởi đầu và cũng là kết thúc của vạn vật.

Lâm Thần lúc này đang bưng ra hai bát cháo nghi ngút khói. Nhìn thấy người mù cứ đứng đực ra ở cửa, Lâm Thần thầm thở dài trong lòng: *"Khổ thân, người đã mù lại còn bị chấn thương tâm lý. Chắc là trước đây bị kẻ thù truy sát thảm quá đây mà. Thôi thì mình cứ chăm sóc hắn như chăm sóc một con bệnh, tích đức sống thọ vậy."*

Lâm Thần ôn tồn bảo: "Ngồi đi. Cháo hành này ta mới nấu, tuy thanh đạm nhưng trị cảm mạo, bồi bổ nguyên khí rất tốt. Ngươi là người của ta rồi, đừng có khách sáo quá."

Vô Ngạn run rẩy ngồi xuống. Hắn dùng đôi tay không còn cảm giác của mình bưng bát cháo lên. Chỉ vừa mới ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, toàn bộ khí hải đã khô héo từ lâu trong cơ thể hắn bỗng nhiên rung động mãnh liệt.

"Dược… dược lực này?" Vô Ngạn kinh hoàng. Đây đâu phải cháo hành? Mỗi hạt gạo đều căng tròn, lưu chuyển tinh hoa của nhật nguyệt, miếng hành thái nhỏ kia xanh mướt như ngọc bích, chứa đựng sinh cơ bạt ngàn của mùa xuân. Một ngụm cháo nóng vào bụng, Vô Ngạn cảm thấy những kinh mạch bị đứt đoạn của mình đang được nối lại bằng một tốc độ mắt thường cũng thấy được.

Hắn uống lấy uống để, nước mắt trào ra từ đôi mắt mù lòa đã khô héo bấy lâu. "Tại hạ… tại hạ đa tạ ơn cứu mạng và giáo hóa của Lão Tổ."

Lâm Thần nhìn biểu cảm "xúc động" thái quá của Vô Ngạn, trong lòng lại có suy nghĩ khác: *"Tội nghiệp chưa, chắc lâu lắm rồi mới được ăn một bữa no. Nhìn hắn khóc kìa, chỉ là một bát cháo hành thôi mà. Xem ra thế giới tu tiên này thật là khắc nghiệt, cao thủ như hắn (hắn đoán vậy) mà cũng bị bỏ đói đến mức này."*

Lâm Thần muốn an ủi một chút, bèn gắp thêm một ít dưa cải trắng (thực chất là Băng Tâm Linh Côi vạn năm) vào bát cho Vô Ngạn, nhẹ giọng nói: "Ngươi đừng buồn vì đôi mắt mình nữa. Kỳ thực, thế gian này đầy rẫy sự lừa lọc, tranh đấu và máu tanh. Người sáng mắt đôi khi còn khổ hơn người mù."

Vô Ngạn ngừng bặt động tác, tai hắn dỏng lên. Hắn biết, Lão Tổ bắt đầu "truyền đạo". Mỗi lời nói của tồn tại cấp bậc này đều là chân lý thượng tầng.

Lâm Thần chép miệng, nhớ về mấy câu triết lý rẻ tiền trên mạng ở kiếp trước, định bụng nói ra để vị kiếm khách này bớt trầm cảm:

"Có câu nói thế này, **mắt không thấy thì lòng không đau**. Ngươi nhìn không thấy thế gian vạn trạng, cũng chính là giúp lòng ngươi tĩnh lại. Khi tâm đã tĩnh, thì vạn vật đều nằm trong lòng bàn tay, cần gì phải dùng đến đôi mắt phàm trần kia làm gì cho mệt?"

*Oàng!*

Một tiếng sấm tâm linh nổ tung trong thức hải của Vô Ngạn.

*Mắt không thấy, lòng không đau?*
*Tâm tĩnh, vạn vật đều trong lòng bàn tay?*

Trong tích tắc, thế giới của Vô Ngạn sụp đổ, rồi lại tái sinh. Hắn bấy lâu nay luôn đau khổ vì mất đi U Minh Kiếm Nhãn, luôn tìm cách phục hồi nó, coi đôi mắt là báu vật duy nhất để cầm kiếm. Nhưng hôm nay, lời nói của Lão Tổ chẳng khác nào một lưỡi kiếm bén nhất, chặt đứt sự chấp niệm bấy lâu của hắn.

*Đúng vậy! Tại sao ta phải dùng mắt để nhìn kiếm? Kiếm là từ tâm mà ra. Mắt thấy chỉ là biểu tượng, tâm thấy mới là thực tại! Lão Tổ đang chê ta thiển cận, chê ta chỉ biết dùng nhục nhãn mà bỏ quên Tâm Kiếm!*

Xung quanh Vô Ngạn, không gian bắt đầu vặn vẹo. Một loại kiếm ý tịch diệt, vắng lặng nhưng thâm sâu như đại dương bắt đầu từ từ lan tỏa. Những hạt bụi trong không khí dường như dừng lại, rồi chúng tự động xoay tròn, mỗi hạt đều hóa thành một vầng kiếm ảnh li ti.

Lâm Thần đang ăn dở bát cháo, bỗng thấy gió lạnh nổi lên, lông tơ dựng ngược. Hắn lẩm bẩm: *"Gì thế nhỉ? Lại gió mùa đông bắc sao? Thời tiết cái nơi này quỷ dị thật."*

Hắn liếc nhìn Vô Ngạn, thấy tên mù này đang ngồi bất động, mặt hướng về phía bức tường gỗ với vẻ mặt xuất thần.

"Vô Ngạn? Ngươi sao thế? Cháo hỏng rồi à?" Lâm Thần lo lắng hỏi.

Vô Ngạn không trả lời. Lúc này, trong bóng tối vĩnh cửu của đôi mắt hắn, một tia sáng màu bạc đột ngột nảy sinh. Tia sáng ấy không phải từ bên ngoài chiếu vào, mà là từ trong thâm tâm hắn vọt ra.

"Mắt không thấy… thì lòng không đau. Lòng không đau… vì lòng đã hóa thành kiếm…" Vô Ngạn lẩm bẩm.

Bất chợt, một tiếng "Keng" thanh thúy vang lên khắp sơn cốc. Con gà mái đang nằm trong tổ giật mình bay lên, con chó đen Lão Hắc đang ngủ dưới gầm giường lập tức mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Vô Ngạn với vẻ kinh ngạc.

Từ trán của Vô Ngạn, một thanh kiếm hư ảo, hoàn toàn cấu thành từ những sợi tơ của quy luật thời gian, dần hiện ra. Đôi mắt vốn hõm sâu, xám xịt của hắn bắt đầu phát ra hào quang rực rỡ nhưng dịu nhẹ. Hắn không có mắt, nhưng lúc này, hắn "thấy" được từng thớ gỗ trên bàn, thấy được hơi nước đang bốc lên từ bát cháo, thấy được từng đạo đạo vận đáng sợ đang chảy xuôi trên người Lâm Thần.

Hắn còn thấy cả "tương lai".

Trong một thoáng chốc, Vô Ngạn thấy mình cầm một chiếc chổi tre, quét đi cả một thiên hà xa xôi.

*Phù!*

Mọi dị tượng biến mất. Vô Ngạn thở hắt ra một hơi, luồng khí tức đó mạnh đến mức khiến ngọn đèn dầu trên bàn chao đảo suýt tắt. Hắn đứng bật dậy, đẩy ghế ra phía sau, rồi quỳ rạp xuống nền đất trước sự ngỡ ngàng của Lâm Thần.

"Vãn bối Vô Ngạn, đa tạ Lão Tổ ban cho Tâm Nhãn! Đa tạ Lão Tổ thức tỉnh nghịch thiên kiếm ý!" Giọng hắn run lên vì sung sướng, đầu đập xuống đất *cộp cộp*.

Lâm Thần suýt thì sặc cháo. *"Cái gì cơ? Tâm Nhãn? Kiếm ý? Ta chỉ nói mấy câu an ủi thôi mà!"*

Hắn nhìn Vô Ngạn, thấy khí chất của người này hoàn toàn thay đổi. Tuy vẫn là bộ quần áo rách, vẫn đôi mắt nhắm nghiền, nhưng đứng ở đó, Vô Ngạn không còn giống một tên hành khất què cụt, mà giống như một thanh thần kiếm đã được mài sắc sau vạn năm vùi trong tuyết lạnh. Sự sắc bén đó lạnh đến thấu xương, nhưng lại chứa đựng một loại sự bao dung kỳ lạ.

"Ờ… thì… ngươi ngộ ra được là tốt rồi." Lâm Thần cứng họng, tay cầm bát cháo run run. Trong bụng hắn thì gào thét: *"Trời ạ, tên này bị khùng thật rồi! Chắc bát cháo mình bỏ hơi nhiều hành nên hắn bị say cháo rồi! Phải giữ bình tĩnh, không được để hắn biết mình đang sợ!"*

Lâm Thần hắng giọng, cố tỏ ra cao thâm: "Tâm của ngươi… hiện giờ đã thấy gì chưa?"

Vô Ngạn thành kính trả lời: "Bẩm Lão Tổ, vãn bối đã thấy. Vãn bối thấy thế giới này vốn không có thật, chỉ có tâm của người là vĩnh hằng. Kiếm của vãn bối… giờ đây không cần nhìn kẻ thù, chỉ cần tâm động, vạn dặm đầu người đều sẽ rơi rụng."

Lâm Thần: *"Chết tiệt, tên này sát khí nặng quá! Đầu người rơi rụng cái gì chứ? Ta bảo ngươi sống an lạc mà!"*

Hắn vội vàng uốn nắn: "Cái gì mà rơi rụng? Chúng ta là người văn minh, phải lấy đức phục người. Kiếm để dùng vào việc hữu ích, ví dụ như… chặt củi, tỉa cành, chứ đừng có hở chút là giết chóc. Hiểu không?"

Vô Ngạn run rẩy: *"Đúng vậy! Lão Tổ đang răn dạy mình. Cảnh giới của ngài ấy là phản phác quy chân. Giết người là hạ sách, lấy kiếm đạo để duy trì trật tự thiên địa mới là thượng sách. Ngài bảo mình chặt củi, chính là bảo mình dùng tâm kiếm để gạt bỏ những gai góc của nhân gian!"*

"Vãn bối đã hiểu sâu sắc tâm ý của Ngài! Vãn bối nguyện dùng đôi mắt tâm này, vì Lão Tổ mà canh giữ sơn môn, quét sạch mọi bụi trần thế tục!"

Lâm Thần lau mồ hôi trán, gượng cười: "Được, được. Vậy thì tốt. Thôi, uống nốt bát cháo đi rồi đi nghỉ. Nhà bên cạnh có gian buồng chứa củi, ngươi tạm thời ngủ ở đó đi."

Vô Ngạn nhận lấy bát cháo với đôi tay giờ đây vững như thạch bàn. Hắn uống nốt những giọt cuối cùng, cảm nhận toàn bộ căn cơ của mình được đúc lại một cách hoàn mỹ. Tu vi của hắn, vốn đã bị phế sạch, lúc này bắt đầu bùng nổ.

Khí Hải Cảnh…
Linh Đài Cảnh…
Thần Thông Cảnh…
Chỉ trong vòng mười nhịp thở, hắn đã đứng ở đỉnh phong của Thần Thông Cảnh, và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhưng kỳ lạ là, toàn bộ sóng dao động tu vi đó đều bị cái sân nhỏ này hấp thụ hoàn toàn, không hề rò rỉ một tia ra thế giới bên ngoài.

Lâm Thần thấy Vô Ngạn ăn xong rồi đứng ngẩn ra, bèn phẩy tay: "Đi đi, đi ngủ sớm đi."

Vô Ngạn cúi đầu thật thấp, rồi lùi lại ba bước theo đúng lễ nghi quân thần trước khi quay người bước ra ngoài. Khi đi qua cửa, hắn vô tình liếc "nhìn" (bằng tâm nhãn) thấy con chó đen đang gác cổng.

Con chó Lão Hắc lười biếng hé mắt, truyền ra một tia ý niệm lạnh lùng vào đầu Vô Ngạn: *"Chúc mừng tên mù, ngươi vừa nhặt được một cái mạng lớn đấy. Nghe cho rõ đây, ở trong cốc này, không được làm phiền giấc ngủ của chủ nhân, nếu không… ta sẽ nuốt chửng kiếm tâm của ngươi."*

Vô Ngạn rùng mình, vội vàng khom người hành lễ với con chó, rồi lặng lẽ đi về phía nhà kho.

Bên trong bếp, Lâm Thần thở phào một hơi dài, buông cái thìa xuống.

"Hù chết ta. Cái tên mù này chắc chắn là bị điên nặng. Toàn nói những lời cao siêu chẳng ai hiểu nổi. Có lẽ sáng mai mình nên bảo Nhược Băng đưa hắn đi khám xem sao. Chứ cứ để một kẻ thần kinh không ổn định lại có võ công cao cường (nhìn vết sẹo là biết) ở trong nhà, sớm muộn gì mình cũng đau tim mà chết."

Hắn đứng dậy, thu dọn bát đũa. Nhìn đống lá khô ngoài sân chưa quét hết, Lâm Thần bỗng nhớ lại lời mình vừa nói: "Mắt không thấy lòng không đau… Haiz, nếu mình thực sự có thể mù mờ về sức mạnh của thế giới này mà sống yên ổn, thì tốt biết mấy."

Ở gian nhà kho bên cạnh, Vô Ngạn ngồi xếp bằng trên đống rơm khô. Trong đầu hắn, câu nói "Mắt không thấy lòng không đau" của Lâm Thần đang lặp đi lặp lại như một bản nhạc đại đạo. Mỗi chữ đều biến hóa thành một chiêu kiếm thức vô thượng.

Vô Ngạn từ từ nhắm nghiền đôi mắt lại. Một đạo kiếm quang mờ ảo màu trắng xám bắt đầu bao phủ lấy thân thể hắn. Trong đêm tối của Thanh Vân Sơn, có một kiếm khách đã chết đi, và một "Tâm Kiếm Tôn Giả" vừa được sinh ra từ một bát cháo hành và vài lời nói nhảm của một vị Lão Tổ "phàm nhân".

Đêm ấy, Ngũ Đại Vực của Thương Mang Cổ Giới bỗng nhiên xảy ra dị tượng: Tất cả những kiếm tu đang bế quan đều đồng loạt cảm thấy kiếm khí trong tay mình run rẩy hướng về phía Đông Hoang mà cúi lạy.

Các Thánh chủ, giáo hoàng đều thức tỉnh kinh hoàng: "Lại có một vị Kiếm Đế vừa sinh ra sao? Hướng đó… chẳng lẽ lại là nơi tọa lạc của Trường Sinh Lão Tổ?"

Cả thế giới đang sục sôi, còn Lâm Thần lúc này đã cuộn mình trong chăn ấm, lẩm bẩm trong giấc mơ:

"Mong là… rau cải không bị sâu… ngày mai… phải bảo tên mù đó… quét sân sạch hơn chút nữa…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8