Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 43: Độc cô cầu bại**
**CHƯƠNG 43: ĐỘC CÔ CẦU BẠI**
Nắng chiều tà ở Thanh Vân sơn luôn mang một sắc vàng liêu trai, đổ dài qua những kẽ lá liễu rủ xuống bên bờ ao nhỏ. Trong sơn cốc, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng một chú sâu non đang chậm rãi gặm nhấm chiếc lá cải.
Lâm Thần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây cũ kỹ, tay cầm một cuốn sách rách nát mang tên "Bí quyết sống thọ dành cho người mới bắt đầu". Gương mặt hắn hiện rõ vẻ sầu lo. Dù hệ thống nói hắn đã sống mười vạn năm, nhưng Lâm Thần vẫn luôn cảm thấy cái chết đang rình rập đâu đó ngoài kia. Với hắn, tu sĩ giới này thật đáng sợ, họ có thể bay trời độn đất, dời non lấp biển, còn hắn? Ngoài việc trồng rau mượt mà và pha trà thơm hơn người thường, hắn cảm thấy mình chỉ là một lão phàm nhân vô dụng.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, nếu một ngày có vị đại năng nào đó đi ngang qua rồi tiện tay bóp chết ta, liệu ta có kịp để lại di ngôn không?"
Con chó đen đang nằm sưởi nắng dưới chân hắn khẽ động đậy cái tai, hé một con mắt đầy vẻ khinh bỉ rồi lại nhắm tịt lại. Nó lười biếng đến mức chẳng thèm sủa một tiếng, tâm lý thầm nghĩ: *Chủ nhân lại bắt đầu diễn kịch. Ngài là người ngay cả Thiên Đạo nhìn thấy cũng phải đi đường vòng, ai dám đến đây bóp chết ngài? Có mà ngài bóp chết cả giới diện này bằng một ngón chân ấy.*
Đúng lúc này, không gian tĩnh lặng của sơn cốc bỗng nhiên bị phá vỡ.
Một luồng khí tức lạnh lẽo như băng tuyết từ ngàn năm, u tịch như nấm mồ hoang, từ từ thẩm thấu qua làn sương mù hộ trận. Một bóng người xuất hiện ở đầu con đường mòn dẫn vào nhà.
Đó là một nam tử gầy gò, khoác trên mình bộ y phục bằng vải thô màu xám đã bạc màu, chân đi đôi giày cỏ rách nát. Trên gương mặt khắc khổ của hắn, một dải lụa đen quấn chặt qua đôi mắt, che đi cửa sổ linh hồn. Sau lưng hắn là một thanh kiếm gỗ cũ kỹ, vỏ kiếm đầy những vết xước và bùn đất.
Bước chân của người mù rất chậm, nhưng mỗi lần bàn chân chạm xuống đất, mặt đất dường như rùng mình. Không có kiếm khí tung hoành, không có uy áp ngập trời, nhưng vạn vật xung quanh – từ cỏ cây đến chim chóc – đều đồng loạt im bặt, như thể đang đối mặt với cái chết vĩnh hằng.
Lâm Thần run lên một cái, suýt chút nữa đánh rơi cuốn sách. Hắn nuốt nước bọt, thầm mắng thầm: *Xong rồi, nói tào tháo tào tháo tới! Nhìn cái tướng mạo này, chắc chắn là một kiếm khách mù cực kỳ tàn nhẫn trong tiểu thuyết thường viết. Hắn đến đây làm gì? Đòi nợ? Hay mình vô tình trồng rau chiếm chỗ của hắn?*
"Khách… khách nhân phương nào?" Lâm Thần lắp bắp, cố giữ cho giọng mình không quá run rẩy.
Người mù dừng bước cách Lâm Thần mười bước chân. Hắn hơi nghiêng đầu, dường như đang dùng đôi tai để cảm nhận thế giới. Một lúc lâu sau, hắn khẽ mở miệng, giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh gỗ cọ vào nhau:
"Tại hạ là Vô Ngạn. Một kẻ bị thanh kiếm bỏ rơi, một kẻ đi tìm sự thất bại."
Lâm Thần nghẩn người: "Tìm… tìm cái gì?"
"Tìm cái chết dưới tay người mạnh nhất." Vô Ngạn nhẹ nhàng nói, nhưng sát khí tích tụ suốt một đời kiếm đạo của hắn đột nhiên bộc phát ra một tia.
Chỉ một tia đó thôi, không gian phía sau hắn trực tiếp nứt vỡ, tạo thành những vết rạn đen ngòm.
Trong lòng Vô Ngạn lúc này đang sóng cuộn biển gầm. Hắn đã đi khắp Ngũ Vực, chém rách mây mù Bắc Minh, dẫm nát lửa nóng Nam Cương. Hắn là "Độc Cô Cầu Bại" thực sự của kỷ nguyên này. Khi nghe danh "Trường Sinh Lão Tổ" ở Thanh Vân sơn, hắn tưởng rằng đó chỉ là một lời đồn thổi của lũ hậu bối thiếu kiến thức.
Nhưng khi vừa bước chân vào sơn cốc này, Kiếm tâm của hắn đã hoàn toàn đóng băng.
Ở đây không có linh khí, nhưng lại tràn ngập "Đạo". Từng hơi thở của hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Vị "Lão Tổ" đang ngồi kia, trong mắt người thường có lẽ là một phàm nhân, nhưng trong cảm quan của Vô Ngạn, đó là một hố đen vô tận, một vực thẳm linh hồn mà nếu nhìn sâu vào, kiếm đạo của hắn sẽ tan tành mây khói ngay lập tức.
*Quá mạnh! Mạnh đến mức không thể hiểu nổi!* – Vô Ngạn thầm nghĩ, lòng bàn tay siết chặt chuôi kiếm gỗ.
Trong khi đó, Lâm Thần lại nghĩ hoàn toàn khác. *Trời đất ơi, hắn nói hắn muốn tìm cái chết? Tên này bị thần kinh sao? Hay là loại sát nhân biến thái thích giết người trước rồi tự sát? Mình phải làm gì đây? Đối đầu với hắn? Không, mình là phàm nhân! Chạy trốn? Đôi chân mình đang nhũn ra đây này!*
"Kìa… Vô Ngạn huynh," Lâm Thần cố nặn ra một nụ cười khổ, "Huynh chắc là có hiểu lầm gì rồi. Ta chỉ là một kẻ trồng rau. Ngài nhìn xem, tay ta còn dính bùn đây này. Muốn tìm cái chết thì ra ngoài kia tìm mấy vị tu sĩ cưỡi mây ấy, bọn họ mới giỏi giết chóc."
Vô Ngạn không nhúc nhích. "Lão Tổ khiêm tốn rồi. Người cầm bút vẽ nên quy luật thế gian, kẻ dùng cuốc xới tung cả mệnh số. Mỗi lời người nói đều chứa đựng kiếm ý mà tại hạ truy cầu vạn năm không tới. Xin hãy thành toàn!"
Nói đoạn, Vô Ngạn rút thanh kiếm gỗ ra.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm linh vạn vật. Dù chỉ là một thanh gỗ bình thường, nhưng vào tay Vô Ngạn, nó bỗng chốc trở thành khởi điểm của mọi sự diệt vong. Toàn bộ sơn cốc chìm vào một màu xám xịt của tử khí.
Lâm Thần hoảng loạn tột độ. Hắn nhìn thấy người mù kia cầm kiếm chuẩn bị đâm tới, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất: *Phải ngăn hắn lại bằng mọi giá! Không được để thanh kiếm đó chạm vào người!*
Quá sợ hãi, Lâm Thần vội vàng quơ lấy một vật bên cạnh để tự vệ. Đó là một cành liễu khô mà hắn định dùng để khơi đống lửa nấu cơm.
"Dừng lại! Huynh đừng có qua đây! Ta nói rồi, ta không biết đánh nhau!" Lâm Thần vừa vẫy cành liễu loạn xạ, vừa thét lên.
Trong mắt Lâm Thần, hành động của hắn là sự vùng vẫy tuyệt vọng của một con cá trên thớt.
Nhưng trong mắt Vô Ngạn… thế giới hoàn toàn sụp đổ.
Khi cành liễu khô trong tay Lâm Thần khẽ lay động, Vô Ngạn nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng nhất đời mình.
Cái gọi là kiếm ý Độc Cô của hắn, dưới cái vẫy tay "vô tình" kia, giống như một đốm lửa nhỏ trước một cơn sóng thần vạn trượng. Cành liễu kia không phải là cành liễu, mà là sự chuyển động của cả thiên địa! Không gian bị cắt rời, thời gian bị ngưng trệ. Mỗi một đường cong mà cành liễu vẽ ra trên không trung đều là một đạo kiếm chiêu có thể chém rơi các vì sao, bình định mọi loạn lạc.
*Đạo… đây chính là Đại Đạo tối cao!*
"Răng rắc!"
Thanh kiếm gỗ trong tay Vô Ngạn – thanh kiếm đã đi cùng hắn chinh chiến ngàn năm, giết vô số cường giả – đột ngột vỡ tan thành bụi phấn khi chưa kịp chạm vào không gian mười bước chân quanh Lâm Thần.
Vô Ngạn đứng sững lại. Dải lụa đen trên mắt hắn đột nhiên thấm đẫm máu. Kiếm tâm của hắn đã nứt ra, không phải vì bị tấn công, mà vì nó quá bé nhỏ, quá yếu ớt trước "sự thật" mà Lâm Thần vừa phô bày.
"Bụp."
Người mù quỳ sụp xuống mặt đất, đầu cúi thấp, cơ thể run rẩy dữ dội.
"Tại hạ… sai rồi. Tại hạ thật quá ngây thơ." Giọng Vô Ngạn lạc đi, chứa đựng cả sự thán phục lẫn nỗi cay đắng của một kẻ vừa nhận ra cả đời mình chỉ là một trò đùa. "Trước mặt Lão Tổ, tại hạ ngay cả tư cách làm một con kiến cũng không có. Một cành cây khô của ngài cũng chứa đựng vạn pháp quy tông, mà tại hạ lại dám cầm kiếm gỗ múa may… Thật là nhục nhã, thật là nhục nhã!"
Lâm Thần đứng chết trân, tay vẫn còn cầm cành liễu giơ lên trời như đang làm phép. Thấy đối phương bỗng nhiên quỳ xuống khóc lóc, hắn ngơ ngác mất vài giây rồi từ từ hạ tay xuống.
*Hả? Gãy kiếm rồi? Chắc là thanh kiếm đó để lâu quá nên bị mối mọt rồi? Còn hắn… sao lại khóc? Hay là mình vung cành liễu mạnh quá làm bụi bay vào mắt hắn?*
Cơn sợ hãi của Lâm Thần vơi bớt một chút, nhưng sự hoang mang thì tăng lên bội phần. Hắn khẽ hắng giọng, cố tỏ ra bình thản (thực ra là để che giấu sự bối rối):
"À ừm… Đã nói rồi mà, kiếm của huynh hỏng rồi. Cứ đòi đánh đánh giết giết làm gì cho mệt. Sống lâu một chút không tốt sao? Uống chén nước hạ hỏa đi."
Lâm Thần rót một chén nước lạnh từ chiếc bình gốm trên bàn, đi tới đưa cho Vô Ngạn.
Vô Ngạn đón lấy chén nước bằng đôi tay run rẩy. Khi nước vừa chạm vào môi, một luồng năng lượng thuần khiết chưa từng thấy – vượt xa mọi loại tiên đan diệu dược – tràn ngập cơ thể hắn. Kiếm tâm vừa tan vỡ của hắn đột nhiên được một bàn tay ấm áp vỗ về, những mảnh vỡ gắn kết lại, nhưng không còn là hình dạng cũ. Nó trở nên trong suốt, bao la và chứa đựng một sự sống mãnh liệt.
Đôi mắt mù vạn năm của hắn… bỗng nhiên truyền đến một cảm giác ngứa ngáy, rồi một tia sáng le lói hiện ra.
Vô Ngạn chấn động đến mức đánh rơi cả chén sứ. Hắn nhìn thấy. Dưới lớp dải lụa, hắn nhìn thấy một thế giới mới. Một thế giới nơi người đàn ông trước mặt hắn tỏa ra hào quang mờ ảo của một vị thần sáng thế, nhưng cử chỉ lại giản dị như một lão nông thực thụ.
"Lão Tổ… ngài vừa ban cho tại hạ một đời mới sao?" Vô Ngạn dập đầu xuống đất, âm thanh vang vọng khắp sơn cốc. "Từ hôm nay, Vô Ngạn không còn là kiếm khách. Tại hạ nguyện ý làm một người quét dọn trong sơn cốc, hòng được gội rửa bụi trần, đi theo bước chân của ngài."
"Ê… kìa! Đừng!" Lâm Thần suýt nhảy dựng lên. *Lại nữa rồi! Lại có người muốn bám đuôi mình! Ta chỉ muốn sống yên ổn, thu nhận một kẻ có sát khí đùng đùng thế này vào, chẳng may có người tìm hắn báo thù thì ta biết trốn vào đâu?*
Thế nhưng, trước khi Lâm Thần kịp từ chối, hệ thống trong đầu hắn bỗng lên tiếng:
【 Đinh! Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Chỉ điểm cho một kẻ lạc lối thấy được con đường trường sinh thực sự. Phần thưởng: Tăng 500 năm thọ nguyên, mở rộng diện tích ao cá thêm 10 mét vuông. 】
Lâm Thần im bặt.
Nhìn con số 500 năm thọ nguyên, hắn nuốt lời định nói trở vào. Đối với một người sợ chết như hắn, 500 năm là một con số không thể chối từ.
Hắn thở dài một hơi, nhìn người mù đang quỳ trước mặt với vẻ cam chịu: "Thôi được rồi… Huynh muốn ở lại thì ở lại. Nhưng nói trước, ở đây không có tiền lương, chỉ có cơm trắng rau xanh, huynh phải giúp ta xới đất đấy."
Vô Ngạn cảm động đến rơi nước mắt: "Được làm việc cho Lão Tổ, chính là đại phúc phận mười đời của vãn bối!"
Lão Hắc nằm đằng kia lười biếng vẩy đuôi một cái, nhìn kẻ mới tới bằng ánh mắt: *Lại thêm một tên ngốc nữa bị chủ nhân lừa vào tròng. Quét rác cho tốt vào nhé tên mù, nếu không con gà mái của chủ nhân sẽ cho ngươi biết thế nào là 'kiếm chiêu' thực sự đấy.*
Chiều hôm ấy, dưới ánh hoàng hôn nhạt màu, người ta có thể thấy một hình ảnh vô cùng kỳ lạ: Một kiếm khách mù từng khiến cả giới tu chân run sợ, lúc này đang hì hục cầm chổi tre, quét những lá liễu rụng trên sân với vẻ mặt thành kính như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo tối cao.
Trong khi đó, "Lão Tổ" Lâm Thần thì đang đứng bên cạnh đống lửa, lẩm bẩm: "Tối nay ăn cháo hành vậy, mong là người mù này ăn xong sẽ không bị đau bụng rồi lại đòi chém ta…"
Hắn không hề hay biết rằng, ngay khi Vô Ngạn đặt nhát chổi đầu tiên xuống đất, một tầng quy luật bảo vệ mới đã bao phủ lên Thanh Vân sơn. Một dải kiếm ý hư vô vô hình, đủ để chém đứt bất kỳ đạo tâm nào của cấp bậc Đại Thánh, đang lẳng lặng xoay vòng quanh cửa cốc.
Vô Ngạn vừa quét, vừa ngộ ra: *Mỗi lần quét chính là một lần gột rửa tạp niệm. Chổi quét tới đâu, tâm sạch tới đó. Hóa ra đây là cách Lão Tổ tu luyện – Bình phàm mới là thực sự bất phàm!*
Ở phía xa bên ngoài sơn cốc, vài đạo khí tức cường đại đang định rình mò thám thính đột ngột khựng lại. Họ cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào từ tận sâu trong linh hồn.
"Đi! Mau rút lui! Trong đó… có một vị Sát Thần đang gác cổng!"
Tin đồn về Trường Sinh Lão Tổ, qua ngày hôm nay, lại càng thêm phần huyền thoại và đầy màu sắc đẫm máu trong mắt giới tu tiên. Còn kẻ bị coi là "Sát Thần" – Vô Ngạn – lúc này chỉ đang lo lắng:
"Lão Tổ, con chổi này… có phải hơi nặng quá không? Tại hạ cảm thấy mỗi cái quét đều gánh vác sức nặng của cả một tinh cầu…"
Lâm Thần từ trong bếp vọng ra: "Tại huynh yếu quá đấy! Quét nhanh lên còn vào ăn cơm!"
"Vâng! Vãn bối hiểu rồi! Lão Tổ đang rèn luyện thân thể cho vãn bối!" Vô Ngạn xúc động hô lớn, tay cầm chổi múa thoát một vòng tròn hoàn mỹ, vô tình xẻ đôi một đám mây đen đang bay ngang qua đỉnh núi.
Sơn cốc lại trở về với sự yên bình giả tạo của nó.