Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 114: Ma giới xanh tươi**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:01:11 | Lượt xem: 14

**Chương 114: Ma Giới Xanh Tươi**

Trong căn bếp nhỏ của sơn cốc, khói bếp lượn lờ như vân vũ. Lâm Thần đang dùng một cái xẻng gỗ đảo nhẹ nồi cơm cháy vừa chín tới. Mùi hương mộc mạc, tinh túy của loại gạo mà hắn tự tay gieo trồng dưới ánh nắng của vạn năm trôi qua, lúc này đang bốc lên ngào ngạt, thấm thía vào tận linh hồn của kẻ đứng gần.

Cửu U Ma Soái cùng mười vạn Ma quân đứng chật kín ngoài sân bếp. Đường đường là những kẻ một thời hô mưa gọi gió, đại diện cho nỗi khiếp sợ của cả một kỷ nguyên, vậy mà lúc này kẻ nào kẻ nấy đều mắt tròn mắt dẹt, yết hầu chuyển động liên tục. Những mảnh cơm cháy vàng rộm, giòn tan trong tay Lâm Thần, dưới góc nhìn của họ, không phải là thực phẩm phàm trần.

Đó là Tiên Thạch cô đặc từ tinh hoa của trời đất! Từng hạt gạo li ti tỏa ra lân quang nhàn nhạt, chứa đựng quy luật vận hành của vạn vật.

“Cầm lấy, mỗi người một miếng. Đã bảo rồi, lao động là vinh quang, đây là phần thưởng cho việc đào ao của các ngươi.” Lâm Thần vừa nói vừa đưa một thớt cơm cháy lớn cho Cửu U Ma Soái, gương mặt hiền lành và hào phóng.

Cửu U Ma Soái run rẩy nhận lấy. Khi miếng cơm cháy vừa chạm vào lưỡi, hắn cảm giác như một vụ nổ của đạo vận bùng phát trong thức hải. Những vết thương lòng, những rạn nứt trong ma công từ hàng nghìn năm chinh chiến bỗng chốc được chữa lành hoàn toàn. Ma hỏa đỏ rực trong cơ thể hắn không những không bị dập tắt, mà còn biến đổi thành một loại hỏa diễm màu tím sẫm, mang theo hơi thở thái cổ thuần khiết.

“Lão Tổ… ơn này, Ma tộc chúng con đến chết không quên!” Cửu U nghẹn ngào.

Lâm Thần xua tay: “Chỉ là chút cơm thừa canh cặn, khách sáo làm gì. À đúng rồi, các ngươi làm ruộng xong rồi, ta thấy đống rác và phân chuồng sau vườn cũng hơi nhiều. Ở nơi các ngươi sống, chắc là đất đai cằn cỗi lắm hả?”

Cửu U Ma Soái cúi đầu, giọng bùi ngùi: “Thưa Lão Tổ, Ma giới là nơi bị Thiên Đạo vứt bỏ. Nham thạch nóng chảy, gió độc quanh năm, một ngọn cỏ cũng không mọc nổi. Chúng con chỉ có thể cắn nuốt lẫn nhau hoặc đi xâm lược để tìm sinh cơ.”

Lâm Thần thở dài. Thật tội nghiệp, thảo nào bọn họ trông hung dữ vậy, hóa ra là vì nghèo quá. Nghĩ đến mấy bao tải phân hỗn hợp mà hắn tích trữ từ chuồng gà của Phượng Hoàng và rác thải sinh hoạt bấy lâu nay, Lâm Thần bỗng nảy ra một ý định “thiện nguyện”.

“Thế này đi, ta có mấy bao tải ‘vật liệu cải tạo đất’ đặc chế. Ta thấy bỏ thì phí, các ngươi mang về mà bón. Nếu may mắn, có lẽ chỗ các ngươi sẽ mọc được chút rau củ, bớt phải ăn thịt sống đi cho đỡ sát nghiệp.”

Vừa nói, Lâm Thần vừa chỉ vào ba cái bao tải sờn cũ nằm ở góc chuồng gà.

Ba cái bao tải đó đối với Lâm Thần là rác thải đại phiền toái, bốc mùi nồng nặc khiến hắn đau đầu. Nhưng trong mắt Cửu U Ma Soái, khi hắn nhìn theo hướng tay chỉ của Lâm Thần, hơi thở của hắn lập tức đình trệ.

Đó là cái gì?

Trên những cái bao tải rách rưới ấy, ẩn hiện những sợi tơ vàng li ti chính là Hỗn Độn Khí! Mùi hương mà Lâm Thần gọi là “nồng nặc khó ngửi”, thực chất là nồng độ Linh Khí đậm đặc đến mức hóa lỏng, sinh ra vị hăng hái của sự sống thái cổ.

“Đây… đây là Thái Cổ Thần Nê sao?” Một tên Ma tướng thầm thì, giọng run lên vì kinh hãi.

“Không, vượt xa Thần Nê! Đây hẳn là vạn năm tinh hoa của Thần Thú bồi đắp, là thánh vật dùng để kiến tạo thế giới!” Cửu U Ma Soái thành kính quỳ xuống trước ba bao tải rác, đầu dập xuống đất kêu thành tiếng: “Lão Tổ từ bi! Ngài ban cho chúng con thứ quý giá này, chính là ban cho Ma tộc một con đường sống mới!”

Lâm Thần gãi đầu, thầm nghĩ: *“Chỉ là ít phân chuồng trộn lá mục thôi mà, sao họ lại làm quá lên thế? Chắc là ở Ma giới, đến cả rác cũng là hàng xa xỉ phẩm rồi.”*

Thế là, mười vạn Ma quân rầm rộ rời đi, không mang theo vàng bạc châu báu, mà mang theo ba bao tải rác của Lâm Thần với sự trang trọng còn hơn cả khiêng kiệu đăng cơ của Ma Đế.

Ba ngày sau, tại ranh giới của Ma giới.

Nơi đây vốn là một vùng bình địa đỏ rực nham thạch, khí lưu hôi thối cuộn trào, bầu trời luôn bị bao phủ bởi mây đen chết chóc. Các tu sĩ nhân gian thường gọi đây là “Vùng đất không có tương lai”.

Cửu U Ma Soái đứng trên vách đá cao nhất, trịnh trọng mở bao tải đầu tiên ra.

“Tất cả Ma dân quỳ xuống! Hôm nay, Trường Sinh Lão Tổ ban phước cho Ma tộc chúng ta, khai thông linh mạch, tẩy tịnh uế khí!”

Vừa dứt lời, Cửu U tung một nắm “phân chuồng” của Lâm Thần vào giữa dòng thác nham thạch đang chảy cuồn cuộn.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên, nhưng không phải là sự hủy diệt, mà là sự bùng nổ của sinh mệnh. Ngay khi nắm đất ấy chạm vào nham thạch, ngọn lửa đỏ rực bỗng chốc hóa thành dòng suối mát lành, trong vắt như pha lê. Từ trong dòng suối đó, những đóa sen vàng mọc lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mỗi cánh hoa đều tỏa ra tiên khí nồng đậm.

Tiếp đó, bao tải thứ hai chứa lá mục và vỏ trái cây được rắc ra.

Gió độc ở Ma giới đột nhiên ngừng hẳn. Một làn hơi ấm áp như nắng xuân tràn về. Những vách đá khô cằn bỗng nảy mầm những loại cỏ xanh mướt, hoa dại khoe sắc. Những vùng đầm lầy chết chóc bị hóa giải uế khí, biến thành những thảo nguyên bao la bát ngát.

Ma giới — nơi vốn dĩ chỉ có màu đỏ của máu và màu đen của cái chết — chỉ trong vòng một ngày, đã khoác lên mình một tấm áo xanh biếc, tươi mát đến mức khiến người ta tưởng rằng đang lạc vào vùng lõi của một Thánh địa Tiên gia bậc nhất.

Các Ma dân xưa nay vốn hung bạo, lúc này đây đứng lặng người giữa đồng cỏ xanh, nước mắt tuôn rơi. Họ nằm xuống, áp mặt vào cỏ non, tham lam hít hà mùi hương của đất ẩm và hoa dại.

“Xanh quá… Đẹp quá… Đây là Ma giới của chúng ta sao?”

Tại Ma Cung, Ma Diễm Lão Tổ đang bế quan trị thương cũng bị chấn động mà thức tỉnh. Lão bay vút lên không trung, nhìn xuống vương quốc của mình và đứng sững như trời trồng. Lão cảm nhận được, quy luật của Ma giới đã bị thay đổi tận gốc rễ. Thiên Đạo không còn ghét bỏ nơi này, ngược lại, linh khí từ khắp các đại lục đang bị hút về đây bởi sức mạnh của ba bao tải “thánh vật”.

“Trường Sinh Lão Tổ… Ngài muốn cải tạo cả Ma giới sao?” Ma Diễm Lão Tổ run rẩy, ý định phục thù năm xưa tan biến sạch sẽ. Đối mặt với một tồn tại có thể tùy ý biến địa ngục thành thiên đường bằng vài nắm đất, lão cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi giữa thiên hà.

Ở một diễn biến khác, tại Thái Dương Thánh Địa.

Thánh Chủ Thái Dương đang ngồi trên bảo tọa, gương mặt vô cùng nghiêm trọng khi nhìn vào tấm kính thiên lý truyền về hình ảnh từ biên giới Ma giới.

“Thánh Chủ, có chuyện lớn rồi!” Một trưởng lão hớt hải chạy vào, “Ma giới không còn là Ma giới nữa! Thám tử báo về, đám Ma tộc kia giờ đây không đi luyện công đồ sát nữa, mà chúng nó… chúng nó đang xếp hàng đi nhổ cỏ, bắt sâu cho rau cải!”

Thánh Chủ Thái Dương nhìn hình ảnh mười vạn đại quân Ma tộc vốn lừng lẫy, nay mỗi người mang một cái giỏ mây, vừa hái hoa vừa ca hát trên thảo nguyên Ma giới, mà suýt chút nữa vỡ vụn cả tâm đạo.

“Bình tưới nước dập tắt Ma hỏa đã đành… giờ chỉ dùng một chút rác thải sinh hoạt mà có thể tịnh hóa cả một giới diện sao?” Thánh Chủ lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sợ hãi lẫn sùng bái hướng về phía sơn cốc của Lâm Thần. “Vị Trường Sinh Lão Tổ này… ngài không phải là người, ngài chính là Ý Chí của Sáng Thế!”

Tại sơn cốc, Lâm Thần lúc này đang cầm chổi quét sân, miệng lẩm bẩm oán trách:

“Lão Hắc, ngươi xem cái đám người kia, chỉ vì mấy bao tải phân chuồng mà mừng như bắt được vàng. Thế gian này người tu hành thực sự nghèo đến mức ấy sao? Hay là mình cũng nên mang ít rau cải ra ngoài chợ bán kiếm ít tiền phòng thân nhỉ? Sống thọ thì thọ thật, nhưng nghèo thế này mãi cũng không ổn…”

Lão Hắc – con chó đen gầy gò đang nằm phơi nắng – khẽ liếc mắt nhìn chủ nhân, rồi lại nhìn về hướng Ma giới đang xanh mướt một vùng. Nó ngáp một cái dài, thầm nghĩ: *“Chủ nhân à, Ngài mà ra chợ bán rau, e là cả Tiên giới sẽ vì một bắp cải của Ngài mà đánh nhau đến diệt chủng mất thôi.”*

Trên bầu trời, Thiên Đạo vốn đang âm mưu giáng xuống một đạo thiên kiếp để cảnh cáo sự can thiệp của Lâm Thần vào Ma giới, nhưng khi nhìn thấy cái liếc mắt tình cờ của hắn hướng lên mây, đám mây đen ấy lập tức tự giải tán, biến thành một dải cầu vồng rực rỡ để… làm đẹp thêm cho phong cảnh sơn cốc.

Trường Sinh Lão Tổ không hề hay biết, một cái phẩy tay của hắn, thực sự đã thay đổi vận mệnh của cả một chủng tộc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8