Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 116: Cuộc đối thoại với Hệ thống**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:04:45 | Lượt xem: 12

CHƯƠNG 116: NGƯƠI THỰC SỰ LÀ AI?

Trong sơn cốc vô danh ở rìa Đông Hoang, khói bếp lượn lờ bay lên, hòa quyện với những dải vân hà tím biếc đang cuộn trào trên bầu trời. Nếu có một vị đại năng tu luyện nhãn thuật ở đây, hẳn sẽ kinh hãi đến mức vỡ vụn tâm mạch, bởi những sợi khói bếp kia thực chất chính là Tiên khí tinh thuần nhất, còn dải vân hà trên trời chính là các sợi tơ của Thiên Đạo đang quy thuận, chực chờ được chủ nhân nơi này ban ơn.

Lâm Thần ngồi trên chiếc ghế tre già, tay cầm một chén trà gốm thô. Chén trà này nhìn có vẻ sứt mẻ, nhưng bên trong nước trà sóng sánh lại phản chiếu cả một dải ngân hà lấp lánh. Hắn vừa trải qua một "trận chiến" kinh hoàng trong thâm tâm — ít nhất là hắn tự nghĩ như vậy.

Vừa nãy, hắn chỉ định cầm chiếc cuốc gỉ ra sau vườn để dọn dẹp mấy bụi cỏ dại cứng đầu. Ai ngờ, vừa vung tay một cái, không gian phía trước bỗng nứt toác ra một vệt dài vạn dặm, hút phăng cả một đám mây đen đang kéo đến. Hắn cứ ngỡ là trời sắp mưa to, nên vội vàng chạy vào nhà vì sợ sét đánh. Nhưng đến khi nhìn qua khe cửa, hắn chỉ thấy bầu trời trong xanh lạ kỳ, còn đám mây đen ban nãy — vốn là Ma Diễm Lão Tổ cùng mười vạn ma binh định san bằng Đông Hoang — đã biến mất không còn một dấu vết.

“Sợ thật đấy, thời tiết thế giới này đúng là thất thường quá.”

Lâm Thần thở dài, ngụm trà trôi xuống cổ họng mang theo một dòng nhiệt năng đủ để khiến một kẻ phế vật lập tức phi thăng lên Cảnh giới Thần Thông. Nhưng đối với hắn, nó chỉ hơi nóng một chút.

“Hệ thống.” Lâm Thần bỗng cất tiếng, giọng nói trầm thấp của hắn vang vọng trong không gian, khiến vạn vật trong cốc từ ngọn cỏ đến sỏi đá đều run rẩy như đang lắng nghe sắc lệnh. “Ngươi ra đây cho ta.”

Bên trong thức hải của Lâm Thần, một bảng điều khiển màu xanh mờ nhạt hiện lên. Nó vẫn im lìm như suốt mười vạn năm qua.

[Ký chủ có điều gì cần phân phó?] – Thanh âm cơ giới lãnh đạm vang lên.

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì?” Lâm Thần đặt chén trà xuống, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có. “Mười vạn năm trước, ngươi đưa ta đến đây, bảo rằng ta không có căn cốt, không thể tu tiên, chỉ có thể dạy ta trồng trọt, nuôi cá, vẽ tranh và nấu ăn để đổi lấy tuổi thọ. Ta đã tin ngươi. Ta sợ chết đến mức không dám ra khỏi cái cốc này nửa bước.”

Hắn đứng dậy, bước tới trước gốc cây liễu già nơi hàng rào. Cây liễu khẽ đung đưa, những chiếc lá rủ xuống như muốn xoa dịu tâm trạng của chủ nhân. Lâm Thần đâu biết, mỗi tán lá ấy đều chứa đựng một môn Tuyệt học Kiếm ý thượng cổ mà thiên hạ tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.

“Nhưng tại sao…” Lâm Thần chỉ tay lên trời, nơi vết rách không gian do hắn gây ra vẫn còn đang khép lại một cách chậm chạp. “Tại sao ta cứ cảm thấy, mọi thứ ta làm đều không bình thường? Con cá trê ta nuôi trong ao, hôm qua ta thấy nó mọc ra râu rồng, còn phun ra cả sấm sét. Con gà trống nhà ta, mỗi lần nó gáy là chim chóc xung quanh đều quỳ sụp xuống. Ngay cả Thẩm Nhược Băng, đứa nhỏ ta nhận vào quét sân, giờ đây chỉ dùng một cây chổi cũng có thể đánh đuổi những kẻ bay trên trời kia như đuổi ruồi…”

Lâm Thần tiến gần hơn vào hư không, dường như muốn xuyên qua bảng điều khiển hệ thống để tìm thấy chân tướng.

“Ngươi nói ta là phàm nhân, nhưng tại sao ta sống mười vạn năm vẫn chưa già? Ngươi nói ta vô dụng, nhưng tại sao chén trà ta pha, ngay cả các cường giả đứng đầu thế giới ngửi thấy cũng phải rơi lệ vì ngộ đạo? Ngươi thực sự là ai? Và ta… ta rốt cuộc là cái gì?”

Không gian im lặng đến đáng sợ. Thậm chí cả thời gian dường như cũng ngừng trôi tại thời điểm này. Một lúc lâu sau, bảng điều khiển hệ thống bỗng chốc nhiễu loạn. Những dòng mã phức tạp vốn dĩ Lâm Thần chưa bao giờ hiểu được, bắt đầu tự tổ chức lại. Một cảm giác cổ lão, tang thương và vĩ đại bắt đầu tràn ngập trong ý thức của hắn.

[Ký chủ… cuối cùng ngài cũng hỏi câu này.]

Lần này, giọng của hệ thống không còn là tiếng máy móc khô khốc. Nó mang theo sự ấm áp, chút kính sợ, và cả một nỗi niềm vạn cổ.

[Ta không phải là hệ thống theo nghĩa mà ngài hiểu ở Trái Đất. Ta là ý chí của "Kỷ Nguyên Trước", là mảnh vỡ của Tiên Đạo đã sụp đổ. Khi Tiên lộ đứt gãy, linh khí cạn kiệt, vạn vật lâm vào cảnh diệt vong, ta đã tìm thấy một linh hồn thuần khiết nhất từ dị giới — là ngài.]

Lâm Thần khẽ run lên: “Ý chí kỷ nguyên trước? Ngươi đang nói cái gì vậy?”

[Cái gọi là "Hệ thống Sinh hoạt Đỉnh phong" thực chất là "Luật Nhân Quả Hoàn Mỹ". Ở thế giới này, tu hành thông thường là cướp đoạt linh khí của trời đất, nghịch thiên mà hành nên sẽ bị trời đất bài xích, thọ nguyên bị hạn chế. Nhưng ngài thì khác. Mỗi khi ngài trồng một cái cây, ngài đang vá lại sự sống cho trái đất. Mỗi khi ngài vẽ một bức tranh, ngài đang phác họa lại quy luật của vũ trụ. Ngài không cướp đoạt, ngài là người "kiến tạo".]

[Ngài hỏi tại sao ta bảo ngài là phàm nhân? Bởi vì chỉ có tâm tính phàm nhân mới có thể bao dung vạn vật mà không bị dục vọng làm mờ mắt. Nếu ta để ngài biết ngài mạnh đến mức chỉ cần một hơi thở cũng có thể làm tan rã vạn giới, ngài sẽ không còn là Lâm Thần giản dị nữa. Ngài sẽ trở thành một "Thần" lạnh lùng, vô cảm, và khi đó, thế giới này sẽ thực sự sụp đổ vì áp lực của ngài.]

Lâm Thần đứng lặng người. Hóa ra, mười vạn năm sợ hãi, mười vạn năm cẩn thận tỉ mỉ trồng rau, nuôi cá… tất cả lại là một cách để hắn "tu hành" ở một đẳng cấp mà cả thế gian không ai dám tưởng tượng. Hắn vẫn luôn nghĩ mình đang trốn tránh thế giới, nhưng thực tế, thế giới này vẫn tồn tại được là nhờ hắn đang "chữa lành" cho nó.

“Vậy còn sức mạnh của ta?” Lâm Thần hỏi, giọng hắn hơi run. “Tại sao ta không cảm nhận được chút linh lực nào?”

[Đó chính là đỉnh cao của sự vĩ đại. Lực lượng của ngài không nằm ở kinh mạch, mà nằm ở hơi thở. Ngài chính là Đạo. Ngài là Trường Sinh. Khi ngài cầm cuốc, cái cuốc là thánh vật khai thiên. Khi ngài đổ nước trà, đó là linh dịch khởi nguồn sự sống. Ngài không cảm thấy mình mạnh, vì ngài chính là giới hạn cao nhất của sức mạnh. Một người đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống sẽ chỉ thấy mọi thứ đều bằng phẳng như nhau.]

Lâm Thần đưa đôi bàn tay thô ráp lên nhìn. Đôi bàn tay này đã làm việc cực nhọc mười vạn năm, chai sần vì cày cuốc. Hắn cười khổ, nụ cười mang theo chút thảng thốt và cả sự giải thoát.

“Nói như vậy… ta thật sự là Lão Tổ?”

[Không chỉ là Lão Tổ.] – Giọng hệ thống trầm xuống, mang theo một sự sùng bái tuyệt đối. – [Ngài là người giữ cửa cho sinh mệnh, là đấng cứu thế của Thương Mang Cổ Giới. Thiên Đạo coi ngài là chủ, luân hồi coi ngài là bến đỗ.]

Bỗng nhiên, hệ thống hiện lên một thông báo đỏ rực, xua tan không khí trầm mặc.

[Cảnh báo: Ý chí của Thiên Đạo hiện tại đang suy yếu do "Thiên Nhân Ngũ Suy" sắp đến. Những kẻ tham lam ngoài kia đang muốn phá vỡ ranh giới sơn cốc để cướp đoạt Trường Sinh pháp. Ngài định làm gì?]

Lâm Thần hít sâu một hơi. Cảm giác sợ hãi quen thuộc vẫn còn đó, nhưng trong sự sợ hãi ấy giờ đây có thêm một phần trách nhiệm. Hắn nhìn qua hàng rào, nơi đám người tự xưng là Thánh địa, Thánh tử đang quỳ đầy đất, mà dẫn đầu là đám người Ma Diễm Lão Tổ vừa trốn thoát khỏi cái hố đen lúc nãy đang lén lút quan sát.

Hắn lại nhìn vào chén trà vạn cổ của mình, rồi nhìn về phía vườn cải thảo xanh mướt.

“Hệ thống,” Lâm Thần nói, lần này giọng hắn đã bình thản lạ kỳ. “Ta vẫn không thích đánh nhau. Ta vẫn sợ chết. Nhưng nếu bọn chúng làm hỏng vườn cải mà ta đã dày công chăm sóc mười vạn năm qua… thì ta sẽ thực sự nổi giận đấy.”

Lâm Thần tiến về phía cửa gỗ sơn cốc. Hắn cầm lấy cây chổi bằng trúc để ở góc tường — thứ mà Thẩm Nhược Băng hay dùng.

Ở bên ngoài sơn cốc, hàng ngàn cường giả đang nín thở. Bầu trời bỗng chốc nhuộm màu vàng kim, áp lực cực đại khiến cho không gian đóng băng lại. Cánh cửa gỗ ọp ẹp từ từ mở ra.

Một bóng người trẻ tuổi, mặc áo vải thô, vai đeo một cái gùi, tay cầm chổi, bước ra với vẻ mặt vô cùng cẩn trọng.

“Xin lỗi,” Lâm Thần hắng giọng, tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng truyền khắp Ngũ Vực, khiến toàn bộ các vị đại năng đang đứng trên mây đều rơi xuống đất như sung rụng. “Các vị đứng ở đây đông thế này, có thể giúp ta tránh đường một chút không? Ta cần ra suối gánh nước, rau của ta sắp héo cả rồi.”

Trường Thắng Thánh Tử — kẻ kiêu ngạo nhất Đông Hoang — bỗng cảm thấy một nỗi kinh hoàng vô tận ập đến. Trong mắt hắn, kẻ trước mặt không phải là người, mà là một hố đen vạn trượng đang nuốt chửng mọi quy luật thế gian. Mỗi bước chân của Lâm Thần dẫm xuống, mặt đất liền sinh ra hoa sen thần thánh, đạo vận bắn ra tứ phía khiến cho linh khí toàn khu vực nồng đậm lên hàng ngàn lần.

“Lão… Lão Tổ xuất thế rồi!” – Một vị lão quái vật hét lên, rồi dập đầu lia lịa.

Lâm Thần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng thầm mắng: *“Cái hệ thống này lại lừa mình, bảo mình là phàm nhân làm chi, giờ ra đường ai cũng quỳ thế này thì lấy đâu ra hạt giống mà mua bán nữa?”*

Hắn lắc đầu, tay cầm chổi khẽ quạt một cái để xua bớt bụi bẩn quanh chân.

“Xoạt!”

Một cơn lốc vàng kim quét ngang, xé tan mây mù mười vạn dặm, đẩy lùi hàng ngàn đại quân ra xa vạn dặm chỉ trong một tích tắc, mà không làm tổn thương một cọng cỏ nào.

Lâm Thần nhìn con đường đã sạch bóng người, hài lòng gật đầu: “Chổi này đúng là dùng tốt thật, hệ thống không lừa ta cái này.”

Bên trong thức hải, Hệ thống thầm thở dài: *[Lão tổ của tôi ơi, ngài vừa mới quét sạch phân nửa sức mạnh của giới diện này đi đấy, ngài có biết không?]*

Nhưng Lâm Thần chẳng quan tâm. Hắn vác đòn gánh lên vai, khẽ ngâm nga một bài hát cũ từ quê hương, bước đi giữa những đóa sen đạo vận, để lại sau lưng một truyền thuyết mới về một vị phàm nhân mang tên Trường Sinh.

Hôm nay, Lâm Thần không chỉ là người trồng rau. Hắn bắt đầu chấp nhận rằng, dù hắn có muốn hay không, hắn chính là chủ nhân của thế giới này.

Cuộc đối thoại với hệ thống đã khép lại, nhưng hành trình thật sự của vị Lão Tổ sợ chết nhất lịch sử, bây giờ mới chính thức bắt đầu.

“Hệ thống, tí nữa về nấu cơm, ta dùng mỡ gà Phượng Hoàng xào rau được chứ? Chắc là sẽ ngon hơn nhỉ?”

[… Ký chủ vui lòng tự trọng, Phượng Hoàng Đại Đế sẽ khóc đấy.]

“Kệ nó đi, nó vừa mổ trộm cải của ta xong.”

Bóng dáng Lâm Thần dần biến mất sau rặng núi, để lại một Thương Mang Cổ Giới đang run rẩy dưới cái bóng vĩ đại nhưng lại đầy giản đơn của hắn. Hắn vẫn là Lâm Thần nhát gan, vẫn là người phàm trần yêu cuộc sống, nhưng kể từ giây phút này, không ai dám nghi ngờ danh hiệu của hắn nữa.

Trường Sinh Lão Tổ — kẻ duy nhất nắm giữ chìa khóa của thời gian và sinh mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8