Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 117: Câu trả lời mập mờ**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:05:37 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 117: CÂU TRẢ LỜI MẬP MỜ**

Rặng núi Trường Sinh mờ ảo trong sương sớm, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây dày, hắt xuống sơn cốc một màu vàng óng ả như mật ong. Lâm Thần vác đòn gánh bước đi thong dong trên con đường mòn quen thuộc. Sau lưng hắn, đại quân của các thế lực lớn vẫn còn đang đứng chôn chân như những pho tượng đá, chưa kịp tiêu hóa hết dư chấn từ "nhát chổi" quét sạch mười vạn dặm mây mù ban nãy.

Lâm Thần đi được một đoạn, khẽ liếc nhìn về phía sau, thấy không có ai đuổi theo đòi bồi thường vì tội "gây ô nhiễm môi trường" hay "quấy rối trật tự", hắn mới thở phào một hơi dài.

"Hệ thống, ngươi thấy không? Thế giới này thực ra rất yên bình. Ta chỉ quét bụi một chút mà họ đã nhường đường hết rồi. Đúng là những người tu hành này đều rất có lễ mạo."

Hệ thống trong thức hải im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ phát ra một tiếng "Tít" khô khốc: *[Ký chủ nghĩ sao thì là vậy đi. Ngài vui là được.]*

Về đến cửa viện, Lâm Thần vừa đặt đòn gánh xuống thì đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang quỳ sụp dưới gốc liễu già. Đó là Thẩm Nhược Băng. Lúc này, nàng không còn vẻ lạnh lùng của một Kiếm Tuyết Tiên Tử vang danh thiên hạ, mà thay vào đó là sự run rẩy từ tận linh hồn. Cây chổi tre nàng cầm trong tay đang tỏa ra những tia kiếm khí mỏng như tơ nhưng lại sắc lẹm đến mức không gian xung quanh không ngừng nứt vỡ rồi lại tự chữa lành.

"Sư phụ!" Nhược Băng dập đầu, giọng nói chứa chan sự sùng bái tột độ: "Đệ tử ngu muội, cho đến hôm nay mới hiểu được một phần mười vạn ý đồ sâu xa của người khi bảo đệ tử quét lá suốt ba năm qua!"

Lâm Thần sững người, nhìn đệ tử của mình, trong lòng không khỏi thở dài: *Hỏng rồi, chắc chắn là con bé này quét lá nhiều quá nên sinh ra ảo giác. Quét lá thì có ý đồ gì? Chẳng qua là ta lười, muốn vườn tược sạch sẽ thôi mà.*

Nhưng để giữ hình tượng "người thầy mẫu mực", Lâm Thần chỉ khẽ vuốt râu (dù hắn chẳng có mấy sợi), nhẹ giọng nói: "Nhược Băng, con lại suy nghĩ nhiều rồi. Quét lá chỉ là quét lá, có gì mà sâu xa? Tâm tĩnh thì bụi trần tự tan, thế thôi."

Trong tai Thẩm Nhược Băng, câu nói "Tâm tĩnh thì bụi trần tự tan" chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang. Nàng rùng mình, kiếm ý trong người bỗng dưng bùng phát, hóa thành một đóa hoa tuyết thuần khiết bay lơ lửng trên đỉnh đầu. Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ đang dạy ta rằng "Trần" chính là Ma chướng, mà "Quét" chính là dùng Kiếm tâm để gọt rửa vạn vật! Người đang dạy ta đạt đến cảnh giới Vạn Vật Vi Kiếm!*

"Đệ tử đã hiểu! Đa tạ sư phụ chỉ điểm!" Nhược Băng lại dập đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ giác ngộ.

Lâm Thần lúng túng gãi đầu, thầm nghĩ: *Ngươi hiểu cái gì? Ta còn chẳng hiểu mình vừa nói cái gì…*

Hắn bỏ qua cô đồ đệ có trí tưởng tượng quá mức phong phú, bước vào sân thì thấy con chó đen Lão Hắc đang nằm phơi bụng dưới nắng. Cạnh đó, con gà lông đỏ (mà thực chất là Phượng Hoàng Đế) đang dùng mỏ mổ trộm vào đống rau cải thảo mà Lâm Thần vừa mới hái về.

"Cái đồ nghịch ngợm này! Ta đã bảo bao nhiêu lần là không được ăn vụng rau của ta!"

Lâm Thần tiện tay cầm một nhành củi khô, khẽ gõ vào đầu con gà.

"Oanh!"

Trong mắt người ngoài, một cái gõ này của Lâm Thần mang theo Thiên đạo lực lượng, khóa chặt mọi luân hồi của thần thú. Con Phượng Hoàng đường đường là một phương Chí Tôn, lúc này bị gõ một cái thì sợ đến mức co rúm lại, nước mắt chảy ròng ròng, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất không dám nhúc nhích.

Ngay lúc Lâm Thần định đi nấu cơm, bên ngoài sơn cốc bỗng vang lên một giọng nói già nua, khàn đặc nhưng lại mang theo uy áp trầm hùng:

"Hậu bối Thanh Vân, thọ nguyên sắp tận, khẩn cầu Trường Sinh Lão Tổ từ bi, ban cho một lời chỉ dẫn để thấy được con đường phía trước!"

Lâm Thần nhíu mày: "Thanh Vân? Ai vậy?"

Hắn nhìn ra ngoài cổng, thấy một lão già gầy gò như bộ xương khô, tóc trắng xóa, trên người tỏa ra mùi tử khí nồng nặc. Lão già này mặc bộ đạo bào rách rưới, nhưng nếu có cường giả nào ở đây, họ sẽ nhận ra ngay đây chính là Thanh Vân Kiếm Tôn — đệ nhất kiếm tu của Bắc Minh, người đã từng một kiếm định giang sơn vạn năm trước.

Thanh Vân Kiếm Tôn đã bế quan tử quan ba nghìn năm, nay vì đại giới thiên địa khuyết thiếu, thọ nguyên của lão đã đến điểm tận cùng. Nghe tin có Trường Sinh Lão Tổ xuất thế ở Đông Hoang, lão đã dùng chút tàn lực cuối cùng để vượt không gian tìm đến đây.

Lâm Thần nhìn lão già thảm hại như vậy, trong lòng không khỏi mềm yếu. Hắn nghĩ thầm: *Tội nghiệp, lại một vị lão nhân gia bị lạc đường, chắc là cũng nghèo khổ như mình, sắp đi đến cuối đời mà không có con cháu bên cạnh.*

"Lão nhân gia, đừng quỳ nữa, vào đây uống chén nước đi." Lâm Thần thở dài, bước ra mở cổng.

Thanh Vân Kiếm Tôn ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Lâm Thần, đồng tử lão co rụt lại. Trong mắt lão, đứng trước mặt lão không phải là một thanh niên trẻ tuổi bình thường, mà là một thực thể to lớn vô biên, tỏa ra thứ hào quang của thời gian vĩnh hằng. Mỗi bước chân của Lâm Thần đều dẫm lên nhịp đập của thiên địa, mỗi hơi thở của hắn đều khiến linh khí vạn dặm phải thần phục.

*Đây… đây mới là chân chính Trường Sinh!* Thanh Vân Kiếm Tôn run rẩy, được Lâm Thần đỡ dậy mà cảm thấy như mình đang được một vị Thần tối cao dẫn dắt.

Lâm Thần dẫn lão già vào trong sân, mời lão ngồi lên chiếc ghế mây cũ kỹ. Hắn xoay người đi vào bếp, múc một bát nước lã từ trong lu ra, rồi thả vào đó vài cánh hoa cúc khô mà hắn tự trồng.

"Nhà nghèo, chỉ có chút nước lọc hoa cúc, lão nhân gia uống tạm cho đỡ khát."

Thanh Vân Kiếm Tôn đón lấy bát nước bằng cả hai tay, lòng bàn tay lão run lẩy bẩy. Khi nhìn vào bát nước, lão suýt chút nữa thì đánh rơi. Đây mà là nước lọc sao? Những cánh hoa cúc kia… rõ ràng là Ngũ Sắc Thần Cúc chỉ có trong truyền thuyết, mỗi cánh hoa đều chứa đựng một đạo quy luật vẹn toàn! Còn thứ nước này, nồng độ linh khí tinh khiết đến mức hóa thành chất lỏng, đây chính là Thái Sơ Linh Tuyền vốn đã tuyệt tích từ thời khai thiên lập địa!

Lão nhấp một ngụm nhỏ. Ngay lập tức, tử khí nồng đậm trên người lão bị một luồng sức mạnh ấm áp quét sạch. Những kinh mạch héo úa bỗng chốc xanh tươi trở lại, thọ nguyên đã cạn kiệt của lão đột nhiên tăng vọt thêm ba nghìn năm!

"Khục khục…" Thanh Vân Kiếm Tôn nghẹn ngào, lão quỳ xuống đất, nước mắt giàn giụa: "Lão Tổ đại ân đại đức, Thanh Vân nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp! Xin Lão Tổ chỉ điểm, Tiên lộ đã đứt, Đạo ở phương nào? Thế nào mới là Đạo chân chính?"

Lâm Thần vừa đang lau bàn, nghe câu hỏi này thì ngẩn ra. *Lại là Đạo? Sao ai đến đây cũng hỏi về Đạo vậy nhỉ?*

Hắn nhớ lại kiếp trước, những câu nói triết lý trong mấy bộ phim kiếm hiệp hay đọc trên mạng. Để tiễn vị khách này đi sớm, hắn đành bốc đại một câu nghe cho có vẻ huyền ảo:

"Đạo ư? Lão nhân gia, ông nhìn cái cây liễu kia xem."

Thanh Vân Kiếm Tôn vội vàng nhìn theo hướng tay Lâm Thần. Cây liễu già lặng lẽ rủ bóng xuống ao cá, từng cành lá nhẹ nhàng đong đưa trong gió.

Lâm Thần tiếp tục mập mờ nói: "Nó đứng đó hàng nghìn năm, nó có biết mình là Đạo không? Con cá dưới ao bơi lội, nó có đi tìm Đạo không? Ông tìm Đạo khắp nơi, lại muốn hỏi Đạo ở phương nào…"

Hắn dừng lại một chút, cầm lấy cái rìu bổ củi bên cạnh, nhẹ nhàng chẻ đôi một khúc gỗ khô. Tiếng "phập" giòn tan vang lên, khúc gỗ chia làm hai nửa hoàn hảo.

"Ăn cơm là Đạo, bổ củi là Đạo. Thực ra, ông không cần tìm đâu xa cả." Lâm Thần nhìn sâu vào mắt Thanh Vân Kiếm Tôn, giọng nói trở nên trầm thấp (thực ra là vì hắn đang đói bụng nên giọng hơi run):

"Ngươi chính là Đạo, Đạo chính là ngươi. Tìm bên ngoài chi bằng tìm bên trong mình. Nếu chính ngươi còn không nhận ra mình là ai, thì hỏi Đạo để làm gì?"

"Ầm!!!"

Một tiếng sấm nổ vang lên ngay trong thức hải của Thanh Vân Kiếm Tôn.

"Ngươi chính là Đạo… Đạo chính là ngươi…"

Thanh Vân Kiếm Tôn đứng ngây dại như phổng. Lời nói của Lâm Thần như một nhát rìu, chém tan màn sương mù đã che mắt lão suốt vạn năm qua. Lão luôn đi tìm kiếm Tiên lộ, tìm kiếm ngoại vật, tìm kiếm sự công nhận của Thiên địa để đạt đến trường sinh. Nhưng lão quên mất rằng, bản thân mỗi sinh linh vốn dĩ đã là một mảnh ghép của Đạo. Nếu tâm ta vĩnh hằng, thì con đường dưới chân ta chính là Tiên lộ!

Lão nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn nhành củi khô Lâm Thần vừa chẻ. Lão nhận ra, không phải Lâm Thần dùng sức mạnh để chẻ củi, mà là vì Lâm Thần chính là Đạo, nên quy luật tự nhiên phải tuân theo ý chí của hắn, khiến khúc gỗ tự tách ra.

Cảnh giới của Thanh Vân Kiếm Tôn bắt đầu thăng hoa. Một đạo kiếm ý không màu, không vị, không hình dáng bắt đầu lan tỏa từ người lão. Đây không còn là kiếm của nhân gian, mà là Kiếm của Quy Luật.

Thanh Vân Kiếm Tôn đại đốn ngộ!

Thọ nguyên của lão không chỉ tăng thêm ba nghìn năm, mà lúc này, một cánh cửa hoàn toàn mới đã mở ra trước mắt lão. Cánh cửa dẫn đến Đế Cảnh mà lão tưởng chừng cả đời này không thể chạm tới.

"Đệ tử hiểu rồi… Đệ tử hoàn toàn hiểu rồi!"

Thanh Vân Kiếm Tôn dập đầu ba cái thật kêu, mỗi cái đều làm mặt đất rung chuyển, nhưng nhờ trận pháp vô hình trong sơn cốc (thực ra là hệ thống bảo vệ nhà của Lâm Thần) mà mọi thứ vẫn bình yên vô sự.

Lâm Thần đứng bên cạnh, trợn mắt hốc mồm. *Gì vậy? Lão già này đột nhiên lên cơn co giật à? Sao mặt đỏ tía tai, lại còn lảm nhảm "Hiểu rồi"?*

Hắn sợ quá, định bụng gọi Thẩm Nhược Băng: "Nhược Băng! Mau, đem nước gừng ra đây! Vị khách này hình như bị trúng gió rồi!"

Nhưng Thẩm Nhược Băng lúc này cũng đang đứng ngây người ở ngưỡng cửa. Nàng nghe thấy câu "Ngươi chính là Đạo, Đạo chính là ngươi", và cảm nhận được sự thăng hoa của Thanh Vân Kiếm Tôn, nàng cũng rơi vào trạng thái đốn ngộ sâu sắc.

"Sư phụ… người thật vĩ đại. Một câu nói mà khai mở ra cả một thời đại mới cho tu sĩ chúng sinh!" Nhược Băng lẩm bẩm, hai mắt nhắm nghiền, kiếm ý trên người càng thêm phần tột đỉnh.

Lâm Thần đứng giữa sân, nhìn đồ đệ một bên, khách khứa một bên đều như người mất hồn, trong lòng chỉ muốn khóc mà không ra nước mắt: *Cái quái gì đang xảy ra vậy? Ta chỉ nói đại vài câu thôi mà! Chẳng lẽ nước hoa cúc của mình có độc?*

Hắn vội vàng nhìn vào lu nước, tự múc một bát uống thử. "Vẫn bình thường mà? Ngọt ngọt thơm thơm… Hệ thống, bọn họ bị sao thế?"

Hệ thống: *[Báo cáo ký chủ, bọn họ không bị sao cả. Họ chỉ là đang "não bổ" (tự suy diễn) lời nói nhảm nhí của ngài thành chân lý tối thượng mà thôi. Chúc mừng ngài đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Khai sáng cho cường giả". Thọ nguyên của ngài tăng thêm 500 năm.]*

Lâm Thần nghe xong, không những không vui mà còn phát hoảng: "Gì cơ? Lại tăng thọ nguyên? Ta đã sống mười vạn năm rồi, giờ lại thêm nữa, ta sống lâu thế để làm cái gì? Ta muốn trở thành phàm nhân, muốn cưới vợ sinh con, muốn hưởng thụ cuộc sống ngắn ngủi mà rực rỡ kia mà!"

Hệ thống im lặng. Đối với một ký chủ "vô tri" và "nhát chết" đến mức này, nó cũng cạn lời.

Lúc này, Thanh Vân Kiếm Tôn đã hoàn toàn củng cố xong tu vi. Lão đứng dậy, khí chất giờ đây đã thoát tục, như một vị tiên nhân hạ phàm. Lão cung kính đứng sang một bên, không dám thở mạnh trước mặt Lâm Thần.

"Lão Tổ, ân tình này Thanh Vân đời đời kiếp kiếp không quên. Từ nay về sau, chỉ cần Lão Tổ sai bảo, Thanh Vân dẫu thịt nát xương tan cũng không chối từ."

Lâm Thần xua tay lia lịa: "Thôi thôi, lão nhân gia khỏe lại là tốt rồi. Ông đi về đi, ta còn phải nhóm bếp nấu cơm nữa. À mà… lần sau có đến thì đừng quỳ nữa, chân yếu tay mềm mà cứ quỳ mãi là hỏng khớp đấy."

Thanh Vân Kiếm Tôn nghe vậy thì càng thêm cảm động: *Lão Tổ thật là nhân từ, đến cả khớp xương của ta cũng quan tâm. Đây mới là đại từ đại bi, đây mới là chân chính siêu thoát!*

"Vâng, đệ tử xin cáo lui." Thanh Vân Kiếm Tôn khom người lùi dần ra phía cổng, sau đó hóa thành một luồng ánh sáng kiếm mang, xé toạc hư không biến mất.

Lâm Thần nhìn chỗ không gian bị xé ra, chép miệng: "Cái thế giới này đúng là không có quy tắc giao thông gì cả, cứ bay nhảy lung tung như thế, lỡ va phải chim chóc thì sao?"

Hắn quay vào bếp, vừa nhóm lửa vừa lẩm bẩm lại câu nói ban nãy: "Ngươi chính là Đạo, Đạo chính là ngươi… Hừm, nghe cũng ra vẻ lắm. Chắc sau này mình nên đi làm nghề thầy bói, khéo lại kiếm bộn tiền hơn là trồng rau."

Bên ngoài sơn cốc, con chó đen Lão Hắc lười biếng mở một con mắt ra, nhìn về phía hướng Thanh Vân Kiếm Tôn vừa rời đi, khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng. Một tia thần niệm truyền ra: *Hừ, tên kiếm tu hôi hám này vận khí thật tốt, được chủ nhân chỉ điểm trực tiếp. Coi như lão ta mạng lớn.*

Nói rồi, Lão Hắc lại nhắm mắt ngủ tiếp. Nhiệm vụ của nó là canh cổng, nhưng với một "đại quái vật" như Lâm Thần ở bên trong, thực ra nó chỉ cần nằm đó làm cảnh là được rồi.

Đêm đó, cả Ngũ Đại Vực chấn động. Tin tức Thanh Vân Kiếm Tôn đột phá Đế Cảnh, thọ nguyên tái sinh đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Mà nguồn cơn của sự việc chỉ bắt nguồn từ một câu nói mập mờ của một vị "Trường Sinh Lão Tổ" ẩn dật trong một sơn cốc vô danh.

Ở một nơi xa xôi, Ma Diễm Lão Tổ đang bế quan bỗng dưng mở bừng mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Ngươi chính là Đạo, Đạo chính là ngươi? Lời này… lời này chứa đựng uy thế phá nát vạn pháp! Trường Sinh Lão Tổ này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Chẳng lẽ… hắn muốn thiết lập lại trật tự thế gian?"

Cả thế giới tu chân vì một câu nói của Lâm Thần mà rơi vào trạng thái điên cuồng. Các giáo phái, các thánh địa bắt đầu lùng sục khắp nơi để tìm ra ý nghĩa đích thực của "Đạo chân chính" mà Lão Tổ nhắc đến.

Còn chính chủ của câu nói ấy, lúc này đang hì hục ngồi trong bếp, khuôn mặt lấm lem than củi, miệng không ngừng phàn nàn:

"Hệ thống! Tại sao lửa hôm nay khó nhóm thế? Ngươi bảo ta là phàm nhân, sao phàm nhân nấu cơm lại khổ thế này? Hay là ngươi cho ta mượn cái 'Hỏa Diễm Chí Tôn' gì đó để đốt lò được không?"

Hệ thống: *[…]*

"Câm lặng cái gì? Đúng là đồ hệ thống phế thải! Thôi, để ta dùng quạt quạt vậy."

Lâm Thần cầm chiếc quạt nan rách, phẩy nhẹ một cái. Một luồng gió mang theo quy luật Gió của cả vũ trụ thổi vào lò. Ngọn lửa bình thường bỗng chốc hóa thành Cửu Thiên Huyền Hỏa, cháy rực rỡ, thiêu đốt cả hư không để chín bát cơm trắng.

Bữa cơm của vị Lão Tổ tối cao, bắt đầu như thế đó.

—o0o—

[HẾT CHƯƠNG 117]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8