Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 118: Khí vận chi tử xuất hiện**
**CHƯƠNG 118: KHÍ VẬN CHI TỬ VÀ CHIẾC NHẪN THẦN BÍ**
Sáng sớm, sương mù trên đỉnh núi phía sau sơn cốc vẫn chưa tan hẳn, bao phủ lấy những rặng tre xanh mướt một màu huyền ảo.
Lâm Thần vươn vai một cái thật dài, cảm giác xương cốt kêu "răng rắc" vì tư thế ngủ không đúng. Anh thở dài, bước xuống giường tre, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt đầy ưu tư. Từ sau cái đêm "nhỡ miệng" giảng đạo cho Thanh Vân Kiếm Tôn, anh luôn sống trong trạng thái nơm nớp lo sợ.
"Hệ thống, ngươi nói xem, rốt cuộc thì cái vị Kiếm Tôn kia có thù hằn gì với ta không? Tại sao lão ta lại đột phá ngay trước cửa nhà ta? Lỡ như kẻ thù của lão tìm đến đây tính sổ thì cái mạng phàm nhân này của ta biết trốn vào đâu?"
Hệ thống vẫn giữ im lặng đặc trưng, như thể một cỗ máy đã hỏng hóc từ lâu, chỉ hiện lên một dòng chữ xanh nhạt lạnh lẽo: *[Ký chủ hãy yên tâm tận hưởng cuộc sống trường sinh. Nhiệm vụ hôm nay: Cho gà ăn và quét sạch lá rụng trong sân.]*
"Quét sân, lại là quét sân…" Lâm Thần lẩm bẩm, tay vớ lấy cái chổi tre dựng ở góc tường.
Nếu có bất kỳ một vị đại năng nào của giới tu chân đứng ở đây, chắc chắn sẽ trợn mắt há mồm đến mức rụng cả cằm. Chiếc chổi tre kia, thoạt nhìn thì cũ kỹ rách nát, nhưng mỗi sợi tre đều ẩn chứa "Thiên Địa Chí Lý". Khi Lâm Thần đưa tay nắm lấy cán chổi, một luồng Đạo vận huyền diệu từ lòng bàn tay anh lan tỏa ra, khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy như muốn sụp đổ.
Nhưng trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là cái chổi quét rác dùng hơn mười năm chưa hỏng mà thôi. Anh chậm rãi bước ra sân, bắt đầu công việc "vĩ đại" của mình.
—
Cùng lúc đó, cách sơn cốc không đầy mười dặm.
Một thanh niên quần áo rách rưới, máu tươi thấm đẫm vai áo đang lảo đảo chạy giữa rừng sâu. Khuôn mặt cậu ta tái nhợt vì mất máu, nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa kiên cường bất khuất.
Cậu ta tên là Diệp Phàm, vốn là thiên tài của Diệp gia tại một thành bang nhỏ vùng biên viễn, nhưng vì bị kẻ xấu hãm hại, đan điền bị phế, gia tộc bị diệt, hiện đang bị sát thủ của địch thủ truy đuổi đến cùng đường.
"Diệp Phàm, mau rẽ trái! Khí tức phía sau đang áp sát rồi!"
Một giọng nói già nua, khàn đặc vang lên từ chiếc nhẫn đồng rỉ sét đeo trên ngón tay Diệp Phàm. Đó là linh hồn của một vị đại năng từ thời thượng cổ ẩn cư bên trong, tự xưng là Dược Lão.
"Dược Lão… con… con không chịu nổi nữa…" Diệp Phàm khàn giọng, bước chân lảo đảo vấp phải một rễ cây, ngã nhào xuống đất.
Phía sau, tiếng cười lạnh lẽo của ba tên sát thủ Thần Thông Cảnh vang lên, chấn động cả rừng già: "Chạy đi đâu hả thằng lõi con? Giao chiếc nhẫn ra, bọn ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!"
Dược Lão trong chiếc nhẫn khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: *Chẳng lẽ hôm nay ta và đứa trẻ này đều phải bỏ mạng tại chốn rừng thiêng nước độc này sao?*
Nhưng ngay khi Dược Lão định thi triển bí thuật tiêu hao hồn lực cuối cùng để đưa Diệp Phàm chạy trốn, lão bỗng nhiên sững sờ. Một luồng khí tức kỳ lạ, cổ xưa và mênh mông như biển cả mênh mông, tĩnh lặng như bầu trời đêm vô tận bỗng nhiên thoảng qua nơi đầu mũi linh hồn lão.
"Đợi đã! Hướng kia!" Dược Lão hét lên, giọng run rẩy vì kích động: "Diệp Phàm, cố gắng lên! Phía trước có một ẩn trận cực kỳ cao thâm! Nếu xông vào đó, có lẽ sẽ có một tia sinh cơ!"
Diệp Phàm cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức lực cuối cùng bò về phía con đường mòn nhỏ dẫn vào sơn cốc.
Vừa bước chân qua ranh giới của hai phiến đá cổ xanh rêu ở cửa cốc, một cảm giác mát rượi lạ thường bao trùm lấy cơ thể Diệp Phàm. Những vết chém sâu tận xương bỗng dưng ngừng chảy máu, nỗi đau xé lòng dịu hẳn đi.
Dược Lão bên trong chiếc nhẫn lúc này không chỉ run rẩy, mà là đang run bắn lên vì kinh hoàng.
*Trời ơi! Đây là nơi nào?*
Trong tầm mắt linh hồn của lão, từng ngọn cỏ ven đường không phải là cỏ, mà là Cửu Chuyển Linh Sâm vốn đã tuyệt tích từ hàng triệu năm trước! Cái ao cá xa xa kia không phải là ao nước, mà là một vũng dịch hóa của Thiên Địa Nguyên Khí nguyên chất nhất!
"Không thể nào… Chỗ này… Chỗ này ngay cả Tiên giới cũng không có đạo vận nồng đậm đến thế!" Dược Lão lắp bắp, giọng nói chứa đầy sự thành kính và sợ hãi chưa từng có.
Ở đằng xa, dưới một gốc cây cổ thụ (mà trong mắt Dược Lão là Khai Thiên Thần Mộc), một thanh niên mặc trường bào vải thô đang thản nhiên quét lá.
Mỗi nhát chổi của người thanh niên đó hạ xuống, Dược Lão đều cảm thấy như có một đạo lôi điện đánh thẳng vào linh hồn. Đó không phải là quét rác, đó là đang gột rửa nhân quả, là đang sắp xếp lại quy luật của vạn vật!
"Vị tiền bối kia… rốt cuộc là tồn tại mức độ nào?"
Diệp Phàm lúc này đã hoàn toàn kiệt sức, ngã quỵ xuống ngay giữa sân, chiếc nhẫn đồng văng ra khỏi ngón tay, lăn đến tận chân người thanh niên.
Lâm Thần giật mình, vội vàng buông chổi, nhảy dựng lên vì hoảng hốt: "Á! Cái gì thế này? Đang yên đang lành ở đâu ra một cái xác… à không, một người đầy máu thế này!"
Anh nhìn thanh niên nằm bất tỉnh dưới đất, tim đập thình thịch. Trời ạ, quả nhiên là rắc rối đến rồi! Cái sơn cốc hẻo lánh này rốt cuộc cũng có kẻ tìm tới, mà lại còn mang theo một thân đầy vết thương chiến tranh thế này nữa chứ.
Lâm Thần run rẩy lại gần, quan sát Diệp Phàm. Thấy hơi thở của cậu ta yếu ớt, anh thở dài, lòng trắc ẩn trỗi dậy: "Thôi thì cứu người một mạng còn hơn xây bảy tháp phù đồ. Hi vọng sau khi tỉnh lại, hắn sẽ không đem theo phiền phức cho mình."
Anh cúi xuống nhặt chiếc nhẫn rỉ sét lên, định bụng cất đi giúp người thanh niên.
Vừa mới chạm tay vào chiếc nhẫn, linh hồn Dược Lão bên trong bỗng cảm thấy như có một mặt trời thiêu đốt vạn vật đang nắm lấy mình. Sức mạnh uy nghiêm đến mức khiến lão muốn sụp đổ ngay lập tức, chỉ có thể phủ phục xuống tận sâu trong không gian chiếc nhẫn, không dám phát ra nửa tia dao động.
*Thái Cổ Chí Tôn! Nhất định là Thái Cổ Chí Tôn đang hóa thân hồng trần!* Dược Lão gào thét trong lòng, sợ đến mức linh hồn suýt chút nữa tan biến: *Diệp Phàm ơi Diệp Phàm, tiểu tử ngươi lần này gặp đại đại đại cơ duyên rồi!*
Lâm Thần chùi chiếc nhẫn vào vạt áo cho sạch bụi, sau đó cẩn thận dìu Diệp Phàm vào trong gian nhà tranh. Anh đi lấy một gáo nước lạnh từ cái lu nước ở góc sân, pha thêm chút mật ong rừng tự nuôi, rồi cẩn thận đổ vào miệng thanh niên.
"Nước này do ta tự múc từ giếng, mong là ngươi mạng lớn mà sống sót." Lâm Thần lẩm bẩm.
Nhưng trong mắt Dược Lão, bát nước đó chính là Vạn Niên Thần Thủy có thể khiến người chết sống lại, cải biến cốt cách phàm thai thành Thần Thể ngay tức khắc!
Diệp Phàm vừa uống xong nước, cơ thể bỗng chốc phát ra những tiếng nổ nhỏ từ trong kinh mạch. Đan điền vốn đã vỡ vụn đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tự động hàn gắn lại, hơn nữa còn rộng lớn hơn, vững chãi hơn trước gấp trăm lần. Những đạo uẩn nhàn nhạt bao quanh Lâm Thần lúc này tự động thâm nhập vào cơ thể Diệp Phàm, biến cậu thành một "vật chứa" đại đạo đi động.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, Diệp Phàm mơ màng tỉnh lại. Cậu cảm thấy cơ thể tràn đầy sức mạnh, thậm chí cảnh giới vốn bị phế đã trực tiếp nhảy vọt qua Khí Hải Cảnh, thẳng tiến Linh Đài Cảnh một cách vô lý.
"Tiểu tử, đừng cử động! Mau… mau quỳ xuống lạy vị đại nhân kia!" Tiếng của Dược Lão run rẩy vang lên trong đầu Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhìn sang bên cạnh, thấy một thanh niên tuấn tú, khí chất tiêu sái đang ngồi trầm ngâm bên cửa sổ (thực chất Lâm Thần đang lo lắng xem có nên đuổi cậu ta đi ngay không để tránh bị liên lụy).
Diệp Phàm là người thông minh, cộng thêm lời cảnh báo đầy kinh hãi của Dược Lão, cậu lập tức lăn khỏi giường, quỳ sụp xuống đất, đầu đập xuống sàn nhà bằng tre "cộp cộp":
"Vãn bối Diệp Phàm, vô tình mạo phạm tiên cư, được tiền bối cứu mạng, xin được dập đầu bái tạ đại ơn đại đức của ngài!"
Lâm Thần bị hành động đột ngột này làm cho giật bắn mình, xém chút nữa thì ngã khỏi ghế. Anh cười khổ, đưa tay định nâng Diệp Phàm dậy: "Ấy, ngươi đừng làm thế. Ta chỉ là một kẻ trồng rau sống lâu một chút thôi, tiền bối cái gì chứ. Tiện tay thôi mà, tiện tay thôi."
Trong đầu Diệp Phàm và Dược Lão lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ:
*Trồng rau sống lâu?*
*Tiền bối đang tự nhạo báng mình sao? Người bình thường nào quét rác mà khiến vạn pháp quy tông, uống nước giếng mà thành Đế cơ chứ? Đây chính là vị Trường Sinh Lão Tổ truyền thuyết đang ẩn cư chờ đợi đại kiếp đây mà!*
Lâm Thần thấy Diệp Phàm vẫn quỳ trơ ra đó, bèn đưa lại chiếc nhẫn đồng rỉ sét cho cậu: "Này, đồ của ngươi rơi ngoài sân. Giữ cho kỹ, mấy món đồ cổ này đôi khi cũng có giá trị tâm linh lắm đấy."
Diệp Phàm run rẩy đón lấy chiếc nhẫn. Cậu cảm nhận được bên trên nhẫn vẫn còn lưu lại một chút hơi ấm từ tay Lâm Thần, thứ hơi ấm đó trực tiếp khiến Dược Lão trong nhẫn bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng, tu vi linh hồn vốn mục nát bỗng chốc được gia trì đến mức kiên cố như bàn thạch.
"Đa tạ tiền bối ban bảo!" Diệp Phàm nghẹn ngào nói. Cậu ta vốn nghĩ mình đã mất tất cả, nào ngờ gặp được đại cao thủ cấp bậc tổ tông như thế này.
Lâm Thần thở dài, nhìn thanh niên trông cũng sáng sủa nhưng đầu óc có vẻ hơi "có vấn đề", bèn nhẹ nhàng nói: "Ta thấy ngươi thương tích vừa lành, chắc là cũng không có chỗ nào để đi. Nếu không chê, có thể ở lại đây vài ngày giúp ta… ừm… nhặt củi chẳng hạn? Nhà ta củi đun bếp sắp hết rồi."
Thực tế, Lâm Thần nghĩ: *Có thêm một người làm chân chạy vặt cũng tốt, vả lại cậu ta có vẻ biết chút võ công, nhỡ có thú dữ hay cướp đường thì cậu ta còn biết chống đỡ hộ mình.*
Nhưng trong tai Diệp Phàm, lời này chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang.
"Tiền bối… ngài muốn thu lưu vãn bối? Ngài muốn vãn bối ngộ Đạo trong việc nhặt củi?"
Diệp Phàm rưng rưng nước mắt, dập đầu lần nữa: "Đệ tử Diệp Phàm, nguyện theo Lão Tổ tu luyện, suốt đời nhặt củi cho ngài cũng cam lòng!"
Lâm Thần ngơ ngác: "Lão Tổ? Tu luyện? Ta bảo ngươi nhặt củi đun bếp mà…"
Hệ thống bỗng nhiên hiện lên một thông báo mới:
*[Chúc mừng ký chủ hoàn thành bước đầu thu nhận 'Khí Vận Chi Tử' đầu tiên làm chân chạy vặt. Thăng cấp kỹ năng 'Quóm củi': Chẻ một khúc gỗ, chém đứt nhân quả. Thọ nguyên cộng thêm: 1000 năm.]*
Lâm Thần nhìn dòng chữ đó mà chỉ muốn khóc: "Thọ nguyên 1000 năm? Ta sống thêm ngàn năm để nhặt củi à? Ngươi trêu ta đúng không?"
Lúc này, ở bên ngoài sơn cốc, đám sát thủ Diệp gia vừa mới đuổi tới cửa. Tên cầm đầu hung hãn thét lớn: "Thằng chó Diệp Phàm kia, trốn vào cái hang chuột này là tưởng thoát sao? Anh em, xông vào giết sạch!"
Nhưng chân bọn chúng chưa kịp bước qua phiến đá cửa cốc, một bóng đen gầy gò bỗng nhiên xuất hiện.
Con chó đen Lão Hắc đứng đó, ngáp một cái thật dài, để lộ ra những chiếc răng trắng nhởn. Nó nhìn ba tên Thần Thông Cảnh như nhìn ba con ruồi bặm trợn.
"Gâu!"
Chỉ một tiếng sủa nhẹ nhàng, nhưng đối với ba tên sát thủ, đó là tiếng gầm của một vị Chân Thần viễn cổ. Không gian trước cửa cốc vỡ tan từng mảnh, cả ba tên sát thủ chưa kịp kêu lên một tiếng đã hóa thành cát bụi, tan biến hoàn toàn vào hư không như thể chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
Trong phòng, Lâm Thần nghe tiếng sủa bèn vẫy tay gọi: "Lão Hắc, đừng sủa linh tinh làm khách sợ. Chắc lại có con thỏ nào đi lạc đúng không?"
Lão Hắc vẫy vẫy đuôi, lững thững quay về nằm phục bên gốc cây liễu, ra chiều cực kỳ vô tội.
Diệp Phàm và Dược Lão ở trong phòng chứng kiến cảnh đó qua thần thức (do Lâm Thần vô tình để mở cửa sổ đạo uẩn), da đầu cả hai tê dại hoàn toàn.
Một con chó nuôi cũng có thể tùy tiện sủa một tiếng giết chết Thần Thông Cảnh?
Lâm Thần mỉm cười hiền từ, vỗ vai Diệp Phàm: "Đi nào, đừng đứng ngẩn ra đó nữa. Để ta dắt ngươi ra sau nhà xem mớ gỗ cần chẻ. À, đừng có làm hỏng cái rìu của ta nhé, nó cùn lắm rồi đấy."
Diệp Phàm nhìn cái rìu gỗ đen kịt đang treo trên vách, rồi lại nhìn nụ cười của Lâm Thần, trong lòng thầm thề: *Diệp Phàm ta từ nay về sau, sống là người của Trường Sinh Lão Tổ, chết là ma của Trường Sinh Lão Tổ! Chẻ củi sao? Ta nhất định sẽ chẻ ra một tương lai vô địch!*
Thế là, vị "Khí vận chi tử" có thể làm rung chuyển cả đại lục tương lai, chính thức bắt đầu sự nghiệp… chẻ củi nhóm bếp cho một vị "phàm nhân" hay lo sợ.