Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 119: Main chính đối đầu Main phụ**
**Chương 119: Nghịch Thiên hay Thuận Thiên? Một cái rìu bổ đôi vạn cổ!**
Sáng sớm trong sơn cốc, sương mù còn lãng đãng bao phủ lấy những nhành cỏ linh chi mọc dại như rau ven đường. Lâm Thần vác một chiếc giỏ tre, chậm rãi dẫn Diệp Phàm ra phía sau gian nhà gỗ nhỏ.
Đối với Lâm Thần, đây là "nhà bếp và kho chứa củi". Nhưng trong mắt Diệp Phàm và lão linh hồn Dược Lão đang ẩn thân trong chiếc nhẫn cổ, mỗi bước chân này không khác gì đang đi trên những tầng mây của Tiên giới.
"Nào, đây chính là nơi ngươi sẽ làm việc trong thời gian tới." Lâm Thần dừng chân trước một đống gỗ lớn, mỉm cười nói.
Diệp Phàm nhìn đống gỗ, đồng tử co rụt lại. Đây là gỗ sao? Những khúc gỗ này toát ra khí tức u trầm, mỗi đường vân gỗ dường như đều chứa đựng sự vận hành của tinh tú. Dược Lão trong nhẫn run rẩy truyền âm: *"Tiểu Phàm, cẩn thận! Đó… đó là Trầm Hương Vạn Năm, loại gỗ chỉ có ở Thượng Cổ Thần giới, một mẩu nhỏ cũng đủ để cường giả hóa thần tranh đoạt đến vỡ đầu chảy máu, vậy mà tiền bối lại đem chúng ra làm… củi nhóm bếp?"*
Lâm Thần hoàn toàn không nghe thấy tiếng gào thét trong lòng của hai thầy trò nọ. Anh với tay lấy một chiếc rìu sắt đen kịt đang dựng ở góc tường, đưa cho Diệp Phàm.
"Cầm lấy. Rìu hơi cùn, ngươi chịu khó dùng lực một chút. Ta vốn muốn tìm cái mới nhưng dạo này nghèo quá, chưa có tiền ra trấn trên mua cái khác."
Diệp Phàm cung kính đưa hai tay ra đón lấy chiếc rìu. Nhưng ngay khi chiếc rìu vừa chạm vào lòng bàn tay, một sức nặng kinh hoàng đột ngột đổ xuống.
"Uỳnh!"
Mặt đất dưới chân Diệp Phàm nứt toác. Hai cánh tay hắn nổi đầy gân xanh, toàn thân rung bần bật, mặt đỏ gay như máu. Đây mà là rìu "cùn" sao? Đây rõ ràng là sức nặng của một tòa thái sơn! Mỗi phân, mỗi tấc của chiếc rìu này đều được rèn đúc từ hỗn độn tinh kim, mang theo quy luật "Trọng lực" tuyệt đối.
Lâm Thần thấy thiếu niên run rẩy, trong lòng thầm thở dài: *"Yếu quá. Đúng là trẻ con bây giờ, không có tí sức lực nào cả. Thằng bé này chắc bị đói lâu ngày đây mà."*
"Cố gắng lên." Lâm Thần khích lệ. "Chẻ củi cũng là một cách rèn luyện sức khỏe. Ngươi cứ nhìn đống củi này mà xem, chúng rất cứng đầu, nhưng nếu ngươi tìm đúng góc độ, thuận theo sớ gỗ mà bổ xuống, mọi thứ sẽ rất dễ dàng."
Diệp Phàm nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Trong đầu hắn lúc này đang sục sôi một ý chí mãnh liệt. Nghĩ đến mối thù diệt tộc, nghĩ đến sự khinh miệt của thiên hạ đối với một "phế vật" như mình, Diệp Phàm bất giác thốt lên, giọng nói đầy sự bi phẫn và quyết liệt:
"Tiền bối! Diệp Phàm ta không sợ cực khổ! Ta muốn trở nên mạnh mẽ để báo thù! Ta muốn tu luyện tới đỉnh cao, ta muốn… Nghịch Thiên Cải Mệnh!"
Câu nói vừa thốt ra, một luồng khí thế của "Khí vận chi tử" bùng nổ. Xung quanh sơn cốc, gió thổi lồng lộng, dường như ông trời cũng đang run rẩy trước lời tuyên chiến của thiếu niên.
Nhưng…
Lâm Thần nghe xong thì mặt biến sắc, suýt chút nữa là nhảy dựng lên vì sợ.
*"Nghịch Thiên?"* Lâm Thần thầm mắng trong lòng. *"Cái thằng nhóc này điên rồi sao? Ta vất vả lắm mới sống thọ được ngàn năm nhờ cái Hệ thống tích đức này. Ngươi đòi nghịch thiên? Ngươi muốn sét đánh chết ta và ngươi luôn phải không?"*
Lâm Thần ho khan một tiếng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có. Anh đặt tay lên vai Diệp Phàm, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói trầm xuống đầy vẻ "huyền bí" (thực chất là đang dọa dẫm):
"Thiếu niên à, ta khuyên ngươi một câu chân thành. Nghịch thiên… không có kết cục tốt đâu."
Diệp Phàm sững sờ. Dược Lão cũng sững sờ.
Lâm Thần chắp tay sau lưng, nhìn lên bầu trời trong xanh, bắt đầu "thuyết giáo" để dập tắt cái ý định nguy hiểm kia:
"Ngươi xem, trời cao thăm thẳm, đất rộng mênh mông. Cành cây hướng lên trên là thuận theo ánh sáng, dòng nước chảy xuống dưới là thuận theo tự nhiên. Ngươi muốn 'nghịch', vậy ngươi định nghịch cái gì? Ngươi chống lại quy luật của vũ trụ, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Sống ở đời, cái quý nhất là trường thọ. Mà muốn trường thọ, thì phải biết 'Thuận'. Thuận theo tự nhiên, thuận theo đạo trời, mới là chân lý vĩnh hằng."
Lâm Thần vừa nói, trong đầu vừa nghĩ: *"Đúng vậy, cứ nghe lời ta, sống bình an mà trồng rau, đừng có đòi đi đánh nhau với ông trời, khổ lắm!"*
Nhưng lời này lọt vào tai Diệp Phàm, lại biến thành một loại ý nghĩa hoàn toàn khác.
*"Thuận theo tự nhiên? Thuận theo Đạo trời?"* Diệp Phàm lâm vào trầm mặc.
Trong không gian nhẫn, Dược Lão bỗng nhiên run rẩy, giọng nói lạc hẳn đi: *"Tiểu Phàm! Ngươi có nghe thấy không? Lời của tiền bối chính là 'Đại Nghịch Bất Đạo' nhưng lại mang tầm vóc của đệ nhất cường giả! Ngươi nghĩ xem, đối với một vị tồn tại vĩnh hằng như ngài ấy, ngài ấy chính là Thiên, ngài ấy chính là Đạo! Khi ngài ấy bảo ngươi 'Thuận Thiên', ý ngài ấy là bảo ngươi phải 'Thuận theo ý của ngài ấy'!"*
Dược Lão càng nói càng kích động: *"Đỉnh cao nhất của tu hành không phải là Nghịch Thiên, mà là biến bản thân mình thành Thiên! Ngươi nghịch thiên là vì ngươi còn nằm dưới Thiên. Nhưng tiền bối đang dạy ngươi cách để đứng trên tất cả! Mỗi câu chữ 'Thuận' của ngài ấy đều ẩn chứa quy luật của vạn cổ thái cổ!"*
Diệp Phàm nghe xong, tinh thần đại chấn. Hắn nhìn bóng lưng của Lâm Thần, cảm thấy bóng lưng ấy không còn là một phàm nhân bình thường, mà là một vị Thần sơn đang sừng sững ngăn cách giữa quá khứ và tương lai.
"Vâng! Diệp Phàm đã hiểu!" Thiếu niên đột ngột quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất. "Tiền bối chỉ dạy rất đúng. Phàm nhân mới đòi nghịch thiên, còn kẻ mạnh thực thụ… chính là Thiên Đạo!"
Lâm Thần: "???"
*"Hắn hiểu cái gì cơ? Ta bảo hắn sống cho lành, hắn lại bảo ta là Thiên Đạo? Cái thằng bé này đầu óc chắc chắn có vấn đề rồi."* Lâm Thần gãi đầu, thôi kệ, miễn là nó không đòi đi đánh nhau với trời là được.
"Được rồi, hiểu là tốt. Giờ thì cầm lấy rìu, thử chẻ khúc gỗ này đi." Lâm Thần chỉ vào một khúc gỗ xù xì nhất.
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu. Hắn không còn sử dụng cái thứ khí thế báo thù cuồng nộ lúc nãy nữa. Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, nhớ về câu nói "Thuận theo sớ gỗ" của Lâm Thần. Hắn bắt đầu buông bỏ sự phản kháng với trọng lượng của chiếc rìu, để cơ thể mình hòa làm một với nó.
Trọng lực của chiếc rìu bỗng nhiên trở nên nhẹ hẫng. Diệp Phàm cảm nhận được một sợi chỉ mong manh chạy dọc từ hư không, xuyên qua khúc gỗ Trầm Hương kia. Đó chính là "vận mệnh" của khúc gỗ.
"Chém!"
Diệp Phàm bổ xuống. Một chiêu cực kỳ bình thường, không hào quang, không linh lực bùng nổ.
Nhưng trong nháy mắt chiếc rìu chạm vào mặt gỗ, một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên. Cả không gian sơn cốc dường như khựng lại.
Dược Lão thét lên kinh hãi: *"Cái này… cái này không phải là chẻ củi! Đây là 'Nhất Phủ Khai Thiên'! Tiểu Phàm, ngươi vừa mới dùng ý chí của tiền bối để cắt đứt nhân quả của khúc gỗ thần này!"*
Khúc gỗ cứng nhất đại lục vỡ đôi, hai nửa đều tăm tắp. Quan trọng hơn, mặt cắt của nó phẳng lỳ như gương, bên trong loáng thoáng hiện lên hình ảnh của núi sông, đại địa.
Lâm Thần đứng bên cạnh, vỗ tay tán thưởng: "Tốt lắm! Có chút thiên phú đấy. Cứ thế mà phát huy. Nhớ nhé, nhẹ nhàng thôi, dùng sức quá là gãy cán rìu của ta đấy."
Lâm Thần vừa nói vừa thở phào: *"May quá, thằng nhóc này cũng biết làm việc nhà. Có nó chẻ củi, mình đỡ phải mỏi lưng. Cuộc sống trường thọ đúng là phải cần người giúp việc mà."*
Trong lúc Lâm Thần đang mơ mộng về việc hưởng lạc, Diệp Phàm đang nhìn chăm chằm vào vết chém, tâm đắc sâu sắc: *"Sư phụ bảo nhẹ nhàng… ý là đối với ngài ấy, việc bổ đôi cả vận mệnh thế giới này cũng chỉ nhẹ nhàng như vậy thôi sao? Uy lực của Trường Sinh Lão Tổ, quả thật kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng nổi!"*
Phía xa xa, con chó Lão Hắc lười biếng mở một con mắt ra nhìn Diệp Phàm, sau đó khịt mũi một cái rồi lại ngủ tiếp. Ý tứ rất rõ ràng: *"Mới chẻ được có một mẩu gỗ mục mà đã tự mãn. Lúc lão tử theo chủ nhân khai thiên lập địa, ngươi còn chưa là cái bào thai đâu."*
Nắng vàng bắt đầu rót xuống sơn cốc, tiếng rìu bổ củi đều đặn vang lên: "Cộp… Cộp…". Mỗi một tiếng "cộp" ấy, đều khiến cho quy luật vận hành của Thương Mang Cổ Giới rung động một nhịp, mà vị "Lão Tổ" đứng đầu tất cả mọi chuyện vẫn đang loay hoay… đi nhặt rau muống cho bữa trưa.