Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 120: Lão phụ thân trong nhẫn sợ hãi**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:07:56 | Lượt xem: 13

Chương 120: Lão phụ thân trong nhẫn sợ hãi

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sớm mai, sơn cốc nhỏ vốn tĩnh mịch bỗng chốc tràn ngập một loại vận luật kỳ dị. Khúc gỗ Trầm Hương cứng như thần thiết, thứ mà ngay cả một vị Chân Tiên cũng khó lòng lưu lại vết tích, lúc này lại nằm lặng lẽ trên mặt đất, tách làm hai nửa đều tăm tắp.

Mặt cắt của nó phẳng đến mức khó tin, tỏa ra từng làn khói mỏng nhàn nhạt. Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy trong làn khói đó ẩn hiện những phù văn cổ xưa đang tan biến, đó chính là "nhân quả" gắn liền với khúc gỗ vạn năm này đã bị một rìu chém đứt sạch sẽ.

Diệp Phàm đứng ngẩn ngơ, bàn tay cầm cán rìu vẫn còn hơi run rẩy. Hắn nhìn đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn khúc gỗ dưới chân, cảm giác như mình vừa bước qua một cánh cửa thần bí mà trước đây hắn chưa bao giờ dám mơ tới.

"Mình… mình làm được rồi?" Diệp Phàm lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái hướng về phía Lâm Thần.

Trong mắt hắn lúc này, bóng lưng của Lâm Thần đang lúi cúi bên cạnh luống rau không còn là một "phàm nhân" giản dị nữa. Đó là một vị Chí Tôn, một vị Thần Linh đang hóa thân vào nhân gian để trải nghiệm cuộc sống. Mỗi động tác nhổ cỏ, bắt sâu của vị tiền bối này dường như đều đang hòa nhịp với nhịp đập của trời đất.

Lâm Thần vừa vặn túm được một con sâu béo tròn trên lá cải, khẽ thở phào một cái, xoay người lại thấy Diệp Phàm vẫn đứng như phách chạm, liền nở nụ cười hiền hậu:

"Làm tốt lắm! Ta đã bảo mà, chỉ cần tập trung một chút là được thôi. Khúc gỗ này đúng là hơi cứng, nhưng cũng chỉ là củi để nhóm bếp thôi, đừng để tâm quá. Nào, để rìu xuống đó đi, rửa tay rồi chuẩn bị ăn trưa. Hôm nay ta sẽ nấu món canh cải thảo với cá, đảm bảo ngươi ăn xong sẽ thấy khỏe ra nhiều."

Lâm Thần vừa nói vừa tung tăng xách giỏ rau đi về phía gian bếp nhỏ, lòng thầm nghĩ: *“Thằng nhóc này đúng là bị dọa sợ rồi. Chắc tại nhà mình nghèo quá, củi thì cứng, thức ăn thì đạm bạc, làm hắn thấy áp lực. Phải đối xử tốt với hắn một chút, ngộ nhỡ hắn nản chí bỏ đi thì lấy ai giúp mình chẻ củi, gánh nước đây?”*

Thế nhưng, Lâm Thần không hề hay biết rằng, ngay lúc này, trong chiếc nhẫn đen cũ kỹ trên ngón tay Diệp Phàm, một linh hồn đang run rẩy đến mức sắp tan biến.

Dược Lão – vị luyện dược sư từng lừng lẫy thiên hạ, người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của Thương Mang Cổ Giới, lúc này đang co rụt lại trong góc sâu nhất của chiếc nhẫn. Đôi mắt già nua của ông mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Thần qua kẽ hở của linh thức.

*“Không thể nào… không thể nào là sự thật!”*

Dược Lão gào thét trong lòng, nhưng không dám phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Ngay khoảnh khắc Lâm Thần xoay người cười với Diệp Phàm, Dược Lão cảm thấy như mình vừa nhìn thấy một mặt trời rực rỡ, thiêu đốt mọi luân hồi.

Mỗi bước đi của Lâm Thần, mặt đất dưới chân dường như đều sinh ra những đóa sen bằng ánh sáng chỉ có những người đạt đến cảnh giới cực cao mới nhìn thấy được. Đó là “Bộ bộ sinh liên”, điềm lành chỉ xuất hiện khi một vị tồn tại vượt qua cả thiên đạo bước đi.

Nhưng điều khiến Dược Lão kinh hãi nhất không phải là sức mạnh ẩn giấu của Lâm Thần, mà là… hơi thở phát ra từ hơi ấm của gian bếp kia.

"Phàm… Phàm nhi…" Một giọng nói run rẩy truyền vào trong thức hải của Diệp Phàm.

Diệp Phàm giật mình, vội vàng đáp lại bằng ý nghĩ: "Sư phụ? Người sao thế? Người cũng cảm thấy kinh ngạc trước kiếm ý… à không, rìu ý của tiền bối đúng không?"

"Kinh ngạc cái đầu ngươi ấy!" Dược Lão gần như muốn khóc thét lên: "Chạy! Mau chạy đi! Ngay lúc này, tìm cơ hội mà thoát thân!"

Diệp Phàm ngẩn người, đôi chân đang định bước theo Lâm Thần khựng lại: "Sư phụ, người nói gì vậy? Tiền bối là một vị ẩn sĩ cao nhân, ngài ấy vừa mới chỉ dạy cho con một chiêu 'Khai Thiên'. Con còn chưa kịp báo đáp…"

"Báo đáp cái rắm!" Dược Lão rít lên, âm thanh đầy sự hoảng loạn chưa từng có: "Ngươi có biết ông ta là ai không? Ngươi có thấy con chó đen nằm ở cửa kia không? Đó là Thôn Phệ Thần Thú! Ngươi có thấy con gà đang mổ thóc kia không? Đó là Thập Vạn Niên Phượng Hoàng! Ngươi có thấy cái bình tưới nước kia không? Đó chính là Tịnh Thế Chân Bình vốn đã thất lạc từ thời Thái Cổ!"

Diệp Phàm nuốt nước bọt, liếc nhìn con chó Hắc lười biếng và con gà lông vàng óng ánh, cảm thấy sư phụ mình dường như đang nói quá lên. Nhưng giọng của Dược Lão vẫn không dừng lại, thậm chí còn run rẩy dữ dội hơn:

"Và quan trọng nhất… quan trọng nhất là khí tức trên người ông ta. Ban nãy khi ông ta cười, ta nhìn thấy một vầng hào quang lướt qua phía sau lưng… Vầng hào quang đó… ta chỉ thấy một lần duy nhất trong bức họa tổ truyền của gia tộc ta. Đó là vị Lão Tổ đầu tiên khai thiên lập địa, tổ tiên của tất cả các loài người, vị tổ tiên của chính ta!"

Diệp Phàm hoàn toàn sững sờ: "Tổ… Tổ tiên của người? Người là một linh hồn từ mấy ngàn năm trước, vậy vị tiền bối này…"

"Ông ta không phải là người của thời đại này!" Dược Lão nghẹn ngào: "Phàm nhi, chúng ta đang đối mặt với một quái vật thực sự, một người đã sống sót qua hàng vạn lần kỷ nguyên hủy diệt. Ông ta gọi khúc gỗ Trầm Hương kia là củi, ông ta gọi món ăn nấu từ Tiên Thảo vạn năm là canh cải… Phàm nhi, ông ta không phải đang sống, ông ta đang đùa giỡn với toàn bộ quy luật của vũ trụ!"

"Phàm nhi, chạy đi! Ông ta nhìn trúng ngươi, chắc chắn là muốn dùng ngươi làm một quân cờ trong ván cờ vạn năm nào đó của ông ta. Chúng ta không gánh nổi nhân quả này đâu!"

Diệp Phàm nhìn bóng lưng Lâm Thần đang bận rộn nhóm lửa, lòng tràn đầy mâu thuẫn. Chạy ư? Hắn đã đi đâu để tìm được một cơ duyên lớn lao thế này? Từ khi vào sơn cốc, tu vi của hắn tiến triển thần tốc, tâm cảnh cũng bình ổn hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự chân thành và hiền hòa từ Lâm Thần, điều mà hắn chưa từng thấy ở những tu sĩ ngoài kia – những kẻ luôn lừa lọc, tranh đoạt.

"Sư phụ…" Diệp Phàm trầm giọng nói trong thức hải: "Người nói ngài ấy là tổ tiên của người, vậy ngài ấy chẳng phải là lão tổ tông sao? Lão tổ tông muốn chỉ dạy con cháu, chẳng lẽ con cháu lại bỏ chạy? Con cảm thấy… tiền bối không có ý xấu."

"Ngươi… ngươi đúng là điếc không sợ súng!" Dược Lão mắng, nhưng hơi thở đã có phần yếu đi vì sợ. "Ngươi tưởng lão tổ tông đều hiền lành sao? Nhìn con chó kia đi, nó đang nhìn ta đấy! Nó biết sự hiện diện của ta trong nhẫn! Trời ạ, nó đang nhe răng cười…"

Quả thật, con chó Lão Hắc đang nằm phơi nắng bỗng nghếch đầu dậy, nhìn về phía chiếc nhẫn trên tay Diệp Phàm với một ánh mắt đầy ẩn ý, rồi nó thản nhiên ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát tinh thần.

"Phàm nhi! Phàm nhi!" Dược Lão đột ngột đổi giọng, từ sợ hãi chuyển sang tuyệt vọng, rồi lại chuyển sang một loại cung kính đến cực điểm: "Con ơi, chạy không thoát rồi. Con nhìn xem, cửa cốc đã bị một tầng quy luật vô hình phong tỏa. Chúng ta… chúng ta đang ở trong bụng hổ rồi."

Diệp Phàm vẫn điềm nhiên, bước về phía gian bếp: "Nếu đã không chạy được, vậy thì ở lại ăn một bữa cơm vậy. Tiền bối nấu ăn thơm thật."

"Ngươi… ngươi dám ăn đồ của ông ta?" Dược Lão hít một hơi lạnh. "Món canh đó… khí tức tỏa ra từ nồi canh kia chính là Long khí! Ông ta thực sự dùng râu rồng để nấu canh sao? Trời ạ, râu rồng của Thượng Cổ Chân Long mà ông ta coi như cọng hành…"

Bên trong gian bếp nhỏ, Lâm Thần vừa dùng vá múc một chút canh ra nếm thử, khẽ gật đầu: "Hơi nhạt một chút, cho thêm chút muối thì hơn. Cá này cũng tươi, thịt chắc. Này tiểu Phàm, đừng đứng đực ra đó nữa, vào bưng bát đĩa ra hiên đi."

"Vâng, tiền bối!" Diệp Phàm hăng hái đáp lời, xắn tay áo vào giúp một tay.

Dược Lão trong chiếc nhẫn lúc này chỉ còn biết nhắm nghiền mắt lại, lẩm bẩm khấn vái: *“Các vị liệt tổ liệt tông trên cao… à không, vị đại lão tổ tông đang ở ngay trước mặt… Xin ngài đại phát từ bi, tiểu nhân chỉ là một linh hồn tàn khuyết, không có bao nhiêu thịt, đừng bắt ta vào nồi. Ta thề từ nay về sau sẽ bảo tiểu tử này hiếu kính ngài như cha ruột, à không, như ông cố nội của ông cố nội!”*

Bữa trưa đơn giản được dọn ra dưới gốc cây đại thụ ở sân sau. Một bát canh cá cải thảo bốc khói nghi ngút, một đĩa rau xào xanh mướt, và vài bát cơm trắng ngần.

Lâm Thần gắp một miếng cá vào bát của Diệp Phàm, ân cần nói: "Ăn đi, đừng khách khí. Ăn nhiều vào mới có sức mà tu… à, ý ta là có sức mà làm việc."

Diệp Phàm cung kính đón lấy, đưa một miếng canh vào miệng. Ngay lập tức, một luồng nhiệt năng ấm áp như dung nham nhưng lại dịu dàng như suối mát lan tỏa khắp tứ chi bách hài của hắn. Mọi lỗ chân lông đều giãn nở, những vết thương cũ trong lúc tu luyện âm thầm lành lại, thậm chí linh hải của hắn cũng bắt đầu mở rộng với tốc độ chóng mặt.

*“Đây… đây không phải là canh, đây là thánh dịch cải tử hoàn sinh!”* Diệp Phàm chấn động.

Trong chiếc nhẫn, Dược Lão vốn đang sợ hãi cũng không kiềm lòng được mà "hít" lấy hít để những đạo vận tỏa ra từ bát canh. Chỉ trong vài nhịp thở, linh hồn yếu ớt của ông bỗng trở nên ngưng thực hơn hẳn, thậm chí một số ký ức bị mất do trọng thương cũng bắt đầu hiện về.

*“Hương vị này… chính là hương vị đại đạo! Ta chỉ hít một hơi mà thọ nguyên dường như tăng thêm trăm năm?”* Dược Lão rùng mình. Ông bắt đầu hiểu ra, vị tiền bối này không phải muốn giết bọn họ, mà dường như thực sự chỉ là đang… nuôi dưỡng một tên tiểu bối.

Lâm Thần thấy hai "người" (bao gồm cả cái nhẫn) đều có vẻ hưởng thụ món ăn của mình, trong lòng không khỏi đắc ý: *“Hệ thống cấp cho mình kỹ năng nấu ăn đúng là không phí. Nhìn xem, ngay cả cái nhẫn cổ kia cũng run lên bần bật vì thèm, chắc linh hồn bên trong cũng sắp hiện hình ra để xin miếng ăn rồi.”*

Lâm Thần húp một ngụm canh, lau miệng rồi thản nhiên nói: "Phải rồi tiểu Phàm, ta thấy chiếc nhẫn kia của ngươi có chút cũ kỹ, bên trong hình như chứa một thứ gì đó hơi… yếu ớt. Nếu nó thích mùi canh này, cứ để nó ra đây mà ngửi thoải mái, ta không chấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt đó đâu."

"Rắc!"

Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên từ trong chiếc nhẫn. Dược Lão sợ đến mức linh hồn suýt chút nữa là bay ra ngoài thật.

*“Ông ta biết! Ông ta thực sự biết tất cả!”*

Dược Lão run rẩy, không dám trốn tránh nữa, từ trong chiếc nhẫn chầm chậm bay ra một làn khói mờ ảo, dần dần hóa thành hình ảnh một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào xanh, quỳ sụp xuống ngay trên mặt bàn, dập đầu lia lịa:

"Tiểu nhân Dược Trần, truyền nhân đời thứ 180 của thần mạch Viêm Đế, tham kiến… tham kiến Lão Tổ tông!"

Lâm Thần đang cầm bát cơm bỗng đứng hình. Ông nhìn thấy một bóng ma đột nhiên xuất hiện, mặt cắt không còn một giọt máu, quỳ trên bàn cơm của mình.

*“Cái gì thế này? Hiện hồn thật à?”* Lâm Thần tim đập chân run, tay cầm đôi đũa hơi cứng lại. Trong lòng anh gào thét: *“Mẹ ơi, ban ngày ban mặt mà gặp ma! Hệ thống đâu, cứu mạng! Tại sao người trong cái nhẫn này lại gọi mình là Lão Tổ tông? Mình mới ngoài hai mươi, còn chưa lấy vợ, đào đâu ra một đứa cháu nội già thế này?”*

Tuy nhiên, với thâm niên 100.000 năm bế quan và tâm lý "giả bộ bình tĩnh để sống thọ", Lâm Thần vẫn giữ được khuôn mặt không chút cảm xúc, thậm chí còn hơi nheo mắt lại nhìn Dược Lão.

Trong mắt Dược Lão, cái nheo mắt đó của Lâm Thần chính là sự không hài lòng, là sự uy nghiêm lẫm liệt của một vị cao nhân đang trách mắng kẻ hậu bối vô lễ.

"Lão Tổ bớt giận! Lão Tổ bớt giận!" Dược Lão dập đầu như giã tỏi. "Tiểu nhân không cố ý ẩn nấp, chỉ là sợ làm phiền đến sự thanh tịnh của ngài. Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài, xin ngài đừng ném tiểu nhân vào lò bếp!"

Diệp Phàm đứng bên cạnh cũng vội vàng quỳ xuống: "Tiền bối, sư phụ của con vốn gặp nạn mới phải nấp trong nhẫn, xin tiền bối khai ân!"

Lâm Thần nhìn hai người, rồi lại nhìn bát canh cá đang nguội dần, trong đầu bắt đầu nhảy số cực nhanh: *“À… thì ra là vậy. Hẳn là vị tiên nhân này nấp trong nhẫn của Diệp Phàm, thấy mình mạnh (trong tưởng tượng của họ) nên mới sợ hãi gọi là Lão Tổ tông. Thôi thì, cứ nhận vơ vậy, dù sao có thêm một lão già hầu hạ cũng tốt hơn là bị ma ám.”*

Nghĩ đoạn, Lâm Thần đặt bát xuống, khẽ hắng giọng một cái, cố gắng dùng tông giọng trầm ổn và huyền bí nhất mà mình có thể bắt chước được từ mấy bộ phim cổ trang:

"Dược Trần đúng không? Thôi được rồi, đứng lên đi. Một linh hồn tàn khuyết như ngươi, ta vốn dĩ chẳng để tâm. Ngươi có thể ở lại đây, nhưng nhớ cho kỹ, trong sơn cốc này, không có cao nhân, không có lão tổ, chỉ có một phàm nhân họ Lâm trồng rau nuôi cá. Hiểu chưa?"

Dược Lão ngẩn người, rồi ngay lập tức "ngộ" ra.

*“Đúng rồi! Cảnh giới Phản phác quy chân! Ngài ấy muốn hóa thân thành phàm nhân để tu tâm, để tìm kiếm đột phá cuối cùng của Trường Sinh! Ai phá hỏng trò chơi này của ngài ấy, người đó chắc chắn sẽ tan xương nát thịt!”*

"Hiểu rồi! Tiểu nhân hoàn toàn hiểu rõ!" Dược Lão lau mồ hôi lạnh trên trán (dù linh hồn không có mồ hôi). "Ngài là Lâm phu tử, một phàm nhân yêu thích cuộc sống thanh đạm. Tiểu nhân… tiểu nhân sẽ là tiểu dược đồng chuyên chăm sóc vườn thuốc cho ngài!"

Lâm Thần gật gật đầu, ra vẻ hài lòng: "Khá lắm, biết chuyện là tốt. Nào, hít chút hơi nóng của bát canh này đi, xem như là quà gặp mặt."

Dược Lão run rẩy hít một hơi, cảm giác linh hồn của mình như được tái sinh. Ông nhìn Lâm Thần với ánh mắt tôn sùng chưa từng có. Một người có thể tùy tiện ban phát đại đạo vận cho một linh hồn tàn phế, nếu không phải là vị Lão Tổ tối cao nhất của nhân loại, thì còn có thể là ai?

Bên ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, lá liễu khẽ đong đưa. Con chó Lão Hắc lẩm bẩm trong bụng: *“Thêm một lão già thần kinh gia nhập đoàn đội rồi. Chủ nhân đúng là có khiếu thu nạp mấy kẻ dở hơi này.”*

Còn Lâm Thần, lúc này đang thầm đắc ý: *“Vậy là xong. Có thêm một người hầu, lại có thêm một tên tiểu tử chẻ củi. Cuộc sống trường thọ sau này chắc chắn sẽ nhàn nhã lắm đây.”*

Cứ thế, trong tiếng hì hụp húp canh cá của Diệp Phàm và sự run rẩy thành kính của Dược Lão, một sự hiểu lầm thiên cổ khác lại tiếp tục được củng cố bền vững. Trường Sinh Lão Tổ – vị thần linh mà cả Thương Mang Cổ Giới đang đỏ mắt tìm kiếm, lúc này đang nghiêm túc nghĩ xem… buổi chiều nên đi bón phân cho luống rau cải nào thì tốt hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8