Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 123: Rác của Lão Tổ là bảo vật thế giới**
**CHƯƠNG 123: RÁC CỦA LÃO TỔ LÀ BẢO VẬT THẾ GIỚI**
Nắng chiều ở Trường Sinh cốc luôn mang một sắc vàng kỳ lạ, nó không gay gắt như ánh thái dương bên ngoài đại mạc, mà nhu hòa như mật ong trải dài trên từng kẽ lá.
Lâm Thần khoác lên vai một cái sọt tre cũ kỹ, tay cầm cây rìu mẻ, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Hệ thống này đúng là hành xác mà. Bảo là cho mình sống thọ, nhưng suốt ngày bắt làm việc chân tay. Hết nấu cơm lại đến bổ củi, hái thuốc… Cứ thế này thì thọ đâu chẳng thấy, chỉ thấy đau lưng mỏi gối thôi."
Đi bên cạnh anh, Tần Minh ôm một cái sọt khác, bước chân cung kính vô cùng. Mỗi khi Lâm Thần than vãn một câu, tim gan Tần Minh lại run lên bần bật. Hắn thầm nghĩ:
*Sư phụ lại đang giáo hóa mình rồi! Người nói "đau lưng mỏi gối" chắc chắn là ẩn dụ cho việc gánh vác nhân quả chúng sinh quá nặng nề. Người nói "hành xác" hẳn là đang nhắc nhở tu sĩ phải tôi luyện tâm tính, không được dựa dẫm vào linh khí thiên địa mà quên đi bản chất thực sự của sinh mệnh.*
"Minh nhi, con thấy mấy cành củi khô dưới gốc cây kia không?" Lâm Thần chỉ tay về phía một cây cổ thụ trông có vẻ xơ xác ở rìa thung lũng. "Nhặt hết cho ta. Đống củi ấy nhìn thì xấu, nhưng đốt lên khói rất thơm, thịt nướng mới ngon."
Tần Minh nhìn theo hướng tay sư phụ, nhãn cầu suýt chút nữa rớt ra ngoài.
Đó mà là "củi khô" sao?
Đó là **Lôi Kiếp Mộc** tích tụ tinh hoa của chín vạn lần thiên kiếp! Từng thớ gỗ vặn vẹo kia ẩn chứa lôi đình đạo vận tinh thuần nhất, chỉ cần một mẩu nhỏ bằng móng tay cũng đủ khiến đám cường giả Độ Kiếp Kỳ thèm khát đến phát điên để luyện chế bản mạng pháp bảo. Vậy mà sư phụ nói là dùng để… nướng thịt?
"Dạ, đệ tử hiểu rồi." Tần Minh nuốt nước bọt, run rẩy nhặt từng cành gỗ quý giá vào sọt. Mỗi khi ngón tay hắn chạm vào khối gỗ, một luồng điện cực nhỏ nhưng bá đạo vô bì chạy dọc sống lưng, giúp hắn rèn luyện kinh mạch đến mức độ dẻo dai khó tin.
Lâm Thần gật đầu hài lòng: "Nhặt cho kỹ vào, đừng có kén cá chọn canh. Mấy thứ rác rưởi này nếu không dọn dẹp, thung lũng sẽ bẩn thỉu lắm. Ta là người ưa sạch sẽ."
Lâm Thần đi tới đâu, cây rìu trong tay lại "vô tình" vung lên tới đó. Anh chẻ những khối đá lớn cản đường, tiện tay ném những mảnh vụn ra phía sau hàng rào gỗ thấp le te ngăn cách sơn cốc với thế giới bên ngoài.
…
Cùng lúc đó, ở bên ngoài hàng rào gỗ.
Nếu Lâm Thần có thể nhìn thấu qua làn sương mù ảo diệu đang bao phủ lấy sơn cốc, anh sẽ thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Cách hàng rào chưa đầy mười trượng, trong những lùm cây rậm rạp và các hang đá bí mật, có ít nhất mấy trăm "ông lão" đầu tóc bạc phơ, khí thế sâu không lường được đang phủ phục.
Họ là ai?
Đó là Thái Thượng Trưởng lão của Dao Trì Thánh địa, là Kiếm Tôn của Thiên Kiếm Tông, là Lão Yêu Vương của Nam Cương hoang dã… Những vị này, bất kỳ ai bước ra ngoài cũng đủ làm rung chuyển cả một vực, nhưng lúc này, tất cả đều đang… nín thở, mắt thao láo nhìn chằm chằm vào cái hàng rào gỗ.
"Xào xạc…"
Một mảnh đá vụn bị Lâm Thần tiện tay ném ra khỏi hàng rào, lăn lông lốc trên thảm cỏ.
"Xuất hiện rồi! Là 'Thiên Đạo Thạch'!" Một vị lão giả mặt đỏ gay, là Đại trưởng lão của Hỏa Vân Tông, rít qua kẽ răng. "Vị tiền bối kia lại vừa 'vứt rác' rồi!"
Cả đám cao nhân đồng loạt nhe răng trợn mắt, nhưng không một ai dám ho gà một tiếng. Họ biết quy tắc: Trường Sinh Lão Tổ thích sự thanh tịnh. Ai dám làm loạn, Lão Hắc – con chó đen canh cổng kia – sẽ chỉ cần một cái hắt hơi là tiễn cả đám về chầu trời.
Mảnh đá vụn vừa dừng lại, một vị Chí Tôn đang ẩn thân trong không trung bỗng nhiên lao xuống với tốc độ ánh sáng.
"Mảnh đá này thuộc về ta!"
Nhưng hắn chưa kịp chạm tay vào, một luồng kiếm khí sắc lẹm đã chặn đứng đường đi. Kiếm Tôn của Thiên Kiếm Tông lạnh lùng truyền âm: "Hồng Lão Quái, đạo hữu đã nhặt được một chiếc lá rụng từ 'Ngộ Đạo Trà' sáng nay rồi, tham lam quá sẽ bị thiên lôi đánh đấy. Mảnh 'Khống Không Thạch' này nên dành cho lão phu."
"Rác của Lão Tổ, người có duyên mới được sở hữu! Ai nói là của ngươi?"
Một trận chiến ngầm dữ dội diễn ra. Họ không dùng thần thông làm nổ tung trời đất vì sợ kinh động đến người trong cốc, thay vào đó là dùng ý chí và quy luật áp chế lẫn nhau. Không gian xung quanh mảnh đá vỡ vụn rồi lại lành lại hàng vạn lần trong một giây.
Cuối cùng, một lão hủ cụt tay nhanh chân bò đến, dùng miệng ngậm lấy mảnh đá rồi biến mất trong nháy mắt.
Những người còn lại hậm hực nhưng không dám truy đuổi quá xa, vì bọn họ không muốn bỏ lỡ đợt "vứt rác" tiếp theo.
Lúc này, từ trong cốc vang lên tiếng của Lâm Thần: "Phi! Cái rễ cây gì mà cứng thế không biết, suýt nữa mẻ cả rìu của ta. Minh nhi, ném cái thứ chết tiệt này ra ngoài đi, nhìn chướng mắt quá."
"Vút!"
Một cái rễ cây đen thui, sần sùi bị Tần Minh vứt ra ngoài không trung, vẽ nên một đường cung hoàn mỹ trên bầu trời.
Khoảnh khắc cái rễ cây ấy bay qua hàng rào, bầu không khí bên ngoài tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Tất cả các đại năng đều trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập đến mức phát ra tiếng "phì phì".
"Đó là… Long Huyết Tham? Không, nhìn khí thế này, ít nhất là Vạn Năm Long Thần Căn!"
"Trời ạ, thứ này chứa đựng tinh huyết của Thượng Cổ Chân Long, chỉ cần ngửi một hơi cũng có thể kéo dài thọ nguyên thêm năm trăm năm!"
"Tiền bối nói nó cứng quá, mẻ cả rìu? Đó là vì nó đã đạt đến trình độ cường hóa cơ thể của Chân Tiên rồi!"
"Mọi người, đừng giành với ta, ta sắp chết già đến nơi rồi, để ta cái rễ cây này…"
Một vị Lão Tổ của một cổ tộc lớn vốn đã sắp lâm chung, lúc này không màng đến thể diện, hóa thành một đạo lưu quang điên cuồng lao tới.
Thế nhưng, đúng lúc đó, "Lão Hắc" – con chó đen của Lâm Thần – từ trong sân thò đầu ra, ngáp một cái dài, rồi "hừ" nhẹ một tiếng.
"Oanh!"
Tiếng hừ kia trong tai các đại năng chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang. Vị Lão Tổ cổ tộc đang lao đi bỗng thấy linh lực toàn thân đông cứng, rơi cái "bộp" xuống đất, mặt cắm thẳng vào vũng bùn.
Con chó đen khinh bỉ liếc nhìn bọn họ một cái, như muốn nói: "Lão tử còn chưa thèm ăn cái rễ cây ấy, các ngươi dám giành sao? Nhặt thì nhặt, nhưng cấm có được làm ồn chủ nhân ta."
Đám cường giả sợ tới mức quỳ rạp xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Họ lập tức thu hồi toàn bộ khí thế, bắt đầu… bò.
Vâng, một đám đứng đầu thế giới, lúc này đang thi nhau bò dưới đất một cách cực kỳ trật tự để tranh giành một cái rễ cây mà Lâm Thần chê là "rác".
…
Trong cốc, Lâm Thần nhìn đống củi đã đầy sọt, phủi tay đứng dậy.
"Được rồi, hôm nay thế là đủ. Chúng ta về thôi. Củi khô trong rừng này dạo này hình như hơi ít đi thì phải, chắc do đám thỏ rừng hay lũ sóc tha đi làm tổ rồi."
Tần Minh nhìn những dấu vết "hỗn loạn" do các cường giả tranh giành ngoài hàng rào (mà dưới mắt hắn là những vết rách không gian đáng sợ), liền gật đầu lia lịa: "Sư phụ nói phải, chắc chắn là có 'đám thú hoang' nào đó rất thèm muốn củi của chúng ta."
Khi hai người quay bước đi về phía căn lều tranh, Lâm Thần vô tình giẫm phải một quả dại bị sâu ăn mất một nửa. Anh nhăn mặt, đá quả ấy ra khỏi lối đi.
"Rác rưởi thật sự là ở khắp nơi mà." Lâm Thần thở dài.
Quả dại bị đá bay đi, xoay tròn mấy vòng rồi rơi vào tay một nữ tu trẻ tuổi đang nấp trong lùm cây. Nàng nhìn quả dại mất một nửa trên tay, cảm nhận được luồng khí tức "Sinh Mệnh Chi Nguyên" nồng đậm đến mức khiến cảnh giới vốn đang trì trệ của nàng bắt đầu rục rịch phá vỡ, liền oà lên khóc nức nở.
"Tạ ơn Lão Tổ ban ân! Tạ ơn Lão Tổ ban ân!"
Nàng vốn là Thánh nữ của Thiên Vũ Giáo, vì trúng độc chú mà chỉ còn sống được ba ngày. Nàng đến đây với hy vọng mong manh được thấy Lão Tổ, không ngờ Lão Tổ không những không trách tội nàng nhìn lén, còn "tuyển chọn" kỹ lưỡng một quả linh trái có tác dụng giải độc mạnh nhất ném vào tận tay nàng.
Hơn nữa, Lão Tổ còn cố tình đá quả ấy xoay tròn để giảm bớt lực đạo, tránh làm nàng bị thương. Sự quan tâm tỉ mỉ ấy… sao nàng có thể không cảm động cho được?
Đám cao nhân xung quanh nhìn Thánh nữ Thiên Vũ Giáo với ánh mắt ghen tị đỏ rực.
"Nha đầu này thật có phúc duyên lớn! Lão Tổ đá một cái cũng đủ để nàng ta hóa phượng hoàng rồi."
Trận "thu hoạch" chiều hôm đó kết thúc khi ánh hoàng hôn tắt hẳn.
Mỗi vị đại năng rời đi đều ôm theo một mảnh vỡ, một cái lá rách hoặc một nắm đất dính "Đạo vận". Họ đều tin rằng, mình vừa trải qua một cuộc khảo nghiệm tâm tính vô cùng cam go của Trường Sinh Lão Tổ.
Lúc này, trong ngôi nhà nhỏ, Lâm Thần đang bắt đầu nhóm lửa. Anh ném những cành "Lôi Kiếp Mộc" vào lò. Khói đen bốc lên, theo kẽ hở bay ra ngoài.
Các đại năng chưa kịp đi xa, nhìn thấy khói đen ấy, lại một lần nữa chấn kinh.
"Mọi người nhìn kìa! Đó là… 'Thủy Nguyên Đạo Khói'!"
"Tiền bối đang luyện khí ư? Không, người đang tẩy uế thế gian!"
"Mau, ngồi xuống hít hà thêm vài cái, đây là cơ hội ngàn năm có một để thanh lọc tâm ma!"
Thế là, quanh Trường Sinh cốc, hàng trăm cao thủ đứng đầu thế giới ngồi xếp bằng, đua nhau hít lấy hít để khói từ bếp lò của Lâm Thần.
Lâm Thần bên trong vừa quạt lửa vừa ho sù sụ: "Khụ khụ… Minh nhi, củi này sao hôm nay khói thế? Chắc do dạo này sương muối nhiều, gỗ bị ẩm rồi. Thật đúng là đống gỗ rác mà."
Tần Minh cung kính đứng bên cạnh, nhìn làn khói đen mà trong mắt hắn đang biến thành những con rồng con hổ đang uốn lượn, nghiêm túc trả lời: "Sư phụ, gỗ này không rác đâu ạ. Khói này… rất có 'vị'."
*Vị của đại đạo, vị của chí tôn.*
Lâm Thần lắc đầu: "Con đúng là dễ nuôi, khói mù mịt thế này mà còn khen. Thôi, chuẩn bị nướng cá, hôm nay chúng ta ăn mừng vì nhặt được nhiều củi."
Anh không hề biết rằng, chỉ một bữa "nướng cá" tối nay của anh, cái mùi hương lan tỏa ra sẽ lại khiến thêm mười vị bán bộ Chí Tôn đột phá cảnh giới ngay tại chỗ.
Thế giới bên ngoài điên cuồng vì rác của anh, còn anh thì vẫn đang lo lắng xem sáng mai liệu rau cải có bị sâu ăn hay không.
Trường Sinh Lão Tổ… chính là như vậy, vô địch một cách tĩnh lặng, và "vứt rác" một cách vô tình nhất.
[Hết Chương 123]