Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 134: Tiên nhân quỳ lạy**
Sương sớm trên đỉnh Trường Sinh mỏng như một lớp lụa dệt từ khí tiên tinh thuần nhất. Đối với Lâm Thần, đây chỉ là một buổi sáng thanh đạm như bao ngày khác trong suốt vạn năm ẩn cư. Hắn vươn vai, khớp xương phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc, miệng ngáp dài một cái, rồi liếc nhìn về phía gian bếp nhỏ lợp cỏ tranh.
"Tiểu Hỏa, tỉnh rồi à? Đừng đứng ngây ra đó, nhóm lửa đi, hôm nay ta muốn luộc mấy củ khoai để ăn lót dạ."
Lâm Thần hướng về phía góc sân hô lên một tiếng.
Ở đó, Ly Hỏa Tiên Quân — vị tồn tại từng một thời quát tháo ở Tiên giới, nắm giữ hỏa diễm thiêu đốt cả một phương tinh vực — lúc này đang khúm núm đứng cạnh đống củi khô. Hắn mặc bộ quần áo vải thô mà Lâm Thần đưa cho, hai tay run rẩy, ánh mắt lộ vẻ bàng hoàng tột độ.
"Dạ… dạ, lão bản, tiểu nhân làm ngay đây!"
Ly Hỏa Tiên Quân lắp bắp đáp lời. Hắn nhìn xuống đống củi mà Lâm Thần gọi là "cành khô mục" đang vứt đống cạnh chân tường. Đó là gì? Trong mắt của một Tiên nhân cấp cao như hắn, mỗi một nhành củi kia đều lấp lánh thứ ánh sáng màu đỏ sậm u uẩn. Đó rõ ràng là Long Huyết Mộc vạn năm, thứ đạo vật mà dù là bậc Chân Tiên cũng phải đỏ mắt tranh giành để rèn luyện bản mạng tiên kiếm.
Vậy mà ở nơi này, chúng bị tùy tiện ném ở góc sân, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, chỉ chờ để biến thành tro bụi trong một bữa điểm tâm bình thường.
Lâm Thần đi tới, thấy Ly Hỏa Tiên Quân cứ cầm cành củi lên rồi lại đặt xuống với vẻ mặt như sắp khóc, hắn không khỏi cau mày.
"Sao thế? Ngươi không biết nhóm lửa sao? Ta đã bảo là đám thanh niên bây giờ thật sự không bằng thế hệ chúng ta mà, ngay cả kỹ năng sinh tồn cơ bản cũng không có."
Nói đoạn, Lâm Thần thở dài một tiếng, tự mình ngồi xuống trước cửa bếp lò đất nung. Hắn lôi từ trong túi áo ra một vật nhỏ trông giống như một khối đá lửa xám xịt, xù xì.
"Nhìn cho kỹ này, nhóm lửa là phải dùng tâm."
Trong mắt Lâm Thần, đây chỉ là một cục đá đánh lửa hắn nhặt được ở bờ suối vài năm trước. Nhưng trong nhãn thần đang co rút kịch liệt của Ly Hỏa Tiên Quân, khoảnh khắc Lâm Thần cầm khối đá lên, cả không gian quanh gian bếp lò dường như đặc quánh lại.
Thời gian dường như ngừng trôi.
Một quy luật kinh khủng nào đó bắt đầu vận hành, đè ép khiến linh hồn của Ly Hỏa Tiên Quân run rẩy kịch liệt. Khối đá xám kia đâu phải đá lửa? Đó rõ ràng là "Lôi Đình Khởi Nguyên Thạch" trong truyền thuyết — thứ được cho là điểm khởi đầu của mọi tia chớp khi trời đất mới khai mở!
"Xẹt!"
Lâm Thần nhẹ nhàng gạt một cái.
Một tia lửa nhỏ nhoi bắn ra. Nó mảnh dẻ, mỏng manh như một sợi tơ, nhưng khi nó vừa chạm vào mảnh Long Huyết Mộc, một tiếng nổ trầm đục vang lên trong sâu thẳm linh hồn Ly Hỏa Tiên Quân.
"Ầm!"
Lửa bắt đầu bùng lên. Đó không phải là ngọn lửa vàng cam rực rỡ thường thấy, mà là một màu đỏ trong vắt như lưu ly, hiền hòa nhưng lại chứa đựng một áp lực khiến vạn hỏa phải triều bái.
"Phù… Cháy rồi đấy. Để ý lửa nhé, đừng để khoai bị khê."
Lâm Thần đứng dậy, vỗ vỗ bụi bám trên vạt áo, rồi ung dung đi ra phía ao sen sau nhà để rửa mặt, miệng còn ngân nga một đoạn dân ca kỳ lạ.
Ly Hỏa Tiên Quân lúc này chỉ còn biết đứng chôn chân tại chỗ. Hắn nhìn ngọn lửa đang cháy trong bếp lò, rồi nhìn lại đôi bàn tay của mình. Hắn vốn là người điều khiển ngọn lửa mạnh nhất dưới trướng một vị Tiên Vương, tu luyện "Vô Thượng Chân Hỏa" tới mức xuất thần nhập hóa. Nhưng lúc này, khi đứng trước ngọn lửa do Lâm Thần nhóm lên, "ngọn lửa tiên" trong cơ thể hắn dường như đang sợ hãi thu mình lại thành một khối, tựa như một kẻ ăn mày hèn mọn vừa trông thấy vị quân chủ tối cao.
"Quy tắc… Đây là quy tắc hoàn chỉnh nhất của Hỏa đạo… Không, vượt qua cả quy tắc…"
Ly Hỏa Tiên Quân lẩm bẩm, môi run bần bật. Hắn nhìn những củ khoai tây mà Lâm Thần vừa ném vào nồi. Chúng lấp lánh hào quang, hương thơm tỏa ra khiến hắn chỉ hít một hơi đã cảm thấy bình cảnh tu vi vạn năm không nhúc nhích của mình có dấu hiệu rạn nứt.
Đó là Địa Linh Thần Quả! Mỗi một củ nếu đưa ra ngoài sẽ gây ra một cuộc đại chiến diệt thế, vậy mà vị tiền bối này cứ thế luộc chín để… ăn lót dạ?
Đúng lúc này, ngọn lửa hơi dao động do gió lùa vào. Ly Hỏa Tiên Quân sợ hãi đến mất mật, hắn sợ ngọn lửa "chí cao vô thượng" kia bị dập tắt (dù điều đó là không thể), lập tức không chút do dự, hắn "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất.
Hắn không phải quỳ lạy Lâm Thần — người vốn đã đi ra phía sau — mà hắn đang quỳ trước cái bếp lò đất nung cũ kỹ.
"Tiền bối… đại nhân…"
Ly Hỏa Tiên Quân run rẩy đưa tay ra, nhưng không dám chạm vào ngọn lửa. Hắn há miệng thở dốc, vận dụng tất cả thần thông vốn có của mình, không phải để điều khiển lửa, mà là để… làm một chiếc "màn chắn gió" hình người. Hắn tình nguyện dùng tiên lực của một vị Tiên Quân chỉ để che chắn cho cái bếp lò không bị gió thổi tạt.
Hắn cúi đầu thật thấp, trán chạm sát xuống nền đất đầy bụi, giọng nghẹn ngào vì kinh hãi lẫn sùng bái:
"Ngài chính là khởi nguyên… ngài chính là vĩnh hằng. Ly Hỏa hữu nhãn vô châu, cho rằng mình đã chạm tới đỉnh phong, ai ngờ trước mặt Lão Tổ, tiểu nhân chẳng bằng một đốm lửa sưởi ấm mùa đông…"
Thẩm Nhược Băng từ xa đi lại, tay vẫn cầm cây chổi quét lá, thấy cảnh này thì đôi mắt đẹp hơi lóe lên một tia sáng lạnh. Cô đã quen với việc những kẻ được gọi là "thiên tài" hay "mạnh nhất" đến đây và rồi suy sụp.
"Dùng tiên khí của mình để che gió cho bếp lò của sư phụ sao?" Thẩm Nhược Băng lạnh nhạt lên tiếng. "Ngươi xem ra cũng có chút ngộ tính. Tuy nhiên, nếu ngươi làm khói bếp bay vào mắt sư phụ khiến người không vui, ta sẽ băm ngươi ra làm phân bón cho vườn rau."
Ly Hỏa Tiên Quân nghe vậy không những không giận, trái lại còn mừng rỡ như điên. Hắn dập đầu lia lịa xuống đất, phát ra những tiếng "thình thình" giòn giã:
"Cảm ơn tiên tử chỉ điểm! Tiểu nhân nhất định không để khói bay loạn! Tiểu nhân nguyện làm cái bể chứa khói, nguyện dùng cả đời này canh giữ bếp lò của Lão Tổ!"
Lúc này, Lâm Thần sau khi rửa mặt xong xuôi, vừa đi vào gian bếp đã thấy cảnh tượng kỳ quặc: Ly Hỏa Tiên Quân đang quỳ rạp dưới đất, tư thế vô cùng thành kính trước cái bếp lò, mồ hôi nhễ nhại, mặt mày đỏ gay gắt như đang dốc sức làm việc gì đó vĩ đại lắm.
"Ơ kìa, Tiểu Hỏa, sao lại quỳ ở đó?"
Lâm Thần gãi đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc.
"Ngươi thấy nóng quá nên hạ đường huyết à? Ta đã nói rồi, tuổi trẻ bây giờ lười vận động quá, đứng bếp một chút mà đã chóng mặt. Thôi đứng lên đi, chuẩn bị bát đũa, khoai chín rồi."
Trong mắt Lâm Thần, Ly Hỏa Tiên Quân là một thanh niên yếu ớt, chỉ đứng nhóm lửa mà đã vất vả đến mức phải quỳ xuống để lấy sức. Hắn không nhịn được thầm nghĩ: *Thật là khổ cho hắn, chắc ở nhà giàu sang quen rồi, lần đầu làm việc nặng đây mà. Thôi thì mình là lão tổ, cũng nên bao dung một chút.*
Nhưng đối với Ly Hỏa Tiên Quân, tiếng gọi "Tiểu Hỏa" của Lâm Thần giống như một loại sắc lệnh chí cao từ thiên đình vọng xuống, vừa ban ân huệ, vừa răn đe. Hắn cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể mình như được gột rửa bởi đại đạo chí giản.
"Dạ… dạ… Cảm tạ Lão Tổ ban thưởng danh hào!"
Ly Hỏa Tiên Quân vừa run rẩy đứng dậy, vừa cẩn thận lấy tay áo lau đi vệt tro bụi trên mép lò đất, ánh mắt nhìn cái nồi gang cũ kỹ của Lâm Thần giống như nhìn báu vật tối thượng của vũ trụ.
Bữa sáng bắt đầu trong một bầu không khí kỳ lạ. Lâm Thần thong thả lột vỏ củ khoai bốc khói nghi ngút, thỉnh thoảng thổi phù phù. Còn Ly Hỏa Tiên Quân và Lục Tiểu Bảo ngồi hai bên, người thì cung kính dâng trà bằng cả hai tay, người thì nhìn chằm chằm vào vỏ khoai rơi trên đất với vẻ thèm thuồng — vì họ biết rõ, ngay cả lớp vỏ khoai kia nếu đem ra ngoài, cũng đủ để tạo nên một vị dược thánh trị bách bệnh.
"Tiểu Hỏa này," Lâm Thần đột nhiên lên tiếng, mắt nheo lại vì khoai hơi nóng. "Ngươi thấy lửa trong cái bếp lò này thế nào?"
Lâm Thần chỉ muốn hỏi xem nhiệt độ có đủ không, củi có dễ cháy không.
Nhưng trong tai Ly Hỏa Tiên Quân, câu hỏi này nặng tựa thái sơn. Đây là đang kiểm tra đạo tâm của hắn sao? Hay là đang thử thách xem hắn có tư cách kế thừa một phần vạn ý chí của Lão Tổ hay không?
Hắn hít một hơi sâu, vội vàng buông bát đũa, lại định quỳ xuống lần nữa, nhưng thấy ánh mắt Lâm Thần có vẻ không thích khách khí, hắn liền kìm lại, cúi đầu nói với giọng run rẩy đầy cung kính:
"Báo cáo Lão Tổ… Ngọn lửa này… nó chứa đựng chân lý của vũ trụ, thiêu rụi sự phù hoa, mang lại ánh sáng cho thế gian đen tối. Được nhìn thấy nó một lần, tiểu nhân cảm thấy mấy nghìn năm tu hành trước đây chỉ là… là một đống rác rưởi."
Lâm Thần ngẩn ra, miếng khoai trong miệng suýt chút nữa rơi xuống. Hắn chớp mắt nhìn Ly Hỏa Tiên Quân, thầm nghĩ trong lòng: *Hỏng rồi, thằng bé này không phải hạ đường huyết, mà là… đầu óc có vấn đề rồi. Chẳng lẽ do khói bếp hun nhiều quá nên sảng? Nhóm cái bếp lò để luộc khoai mà nói như đang đi khai phá cõi lòng vậy?*
Hắn vỗ vai Ly Hỏa Tiên Quân một cách cảm thông:
"Thôi được rồi, ăn nhiều khoai vào cho tỉnh táo. Ăn xong rồi thì đi quét lá cùng với Nhược Băng. Đừng suy nghĩ sâu xa quá, sống đơn giản thôi mới là trường sinh, biết không?"
Ly Hỏa Tiên Quân nghe xong, đại não như nổ tung một lần nữa. "Sống đơn giản mới là trường sinh"… Lời này mang theo sức mạnh xuyên thấu thời gian, trực tiếp in sâu vào nguyên thần của hắn, hóa thành một tầng bảo hộ hoàng kim.
Hắn rưng rưng nước mắt, tay run rẩy cầm lấy củ khoai mà Lâm Thần đưa cho.
"Tiểu nhân… tuân mệnh!"
Cả sơn cốc Trường Sinh lại chìm vào sự tĩnh lặng giả tạo, nơi một "phàm nhân" đang ăn khoai, còn một Tiên nhân vừa quỳ lạy cái bếp lò đang nghẹn ngào vì được… cho phép làm việc nhà.