Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 133: Vị khách từ Tiên giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:19:13 | Lượt xem: 13

CHƯƠNG 133: VỊ KHÁCH TỪ TIÊN GIỚI

Đêm trắng ở Đông Hoang vốn dĩ phải tràn ngập hơi thở của sự tàn lụi sau khi một trận thiên kiếp diệt thế vừa đi ngang qua. Thế nhưng, tại một góc nhỏ của vùng đất này, mọi quy luật tự nhiên dường như đều bị bẻ cong một cách phi lý. Dưới chân núi Trường Sinh, cỏ cây không những không bị sấm sét thiêu rụi mà còn xanh tốt lạ thường, đẫm sương đêm, lấp lánh như được khảm những hạt ngọc linh khí tinh khiết nhất.

Lúc này, ở một không gian vô tận phía trên chín tầng mây, một khe nứt màu vàng kim rực rỡ đột ngột xé toạc màn đêm. Khe nứt này không giống với lỗ đen của Thiên Đạo lúc trước, nó mang theo một hơi thở cao quý, uy nghiêm và cổ xưa—đó là khí tức của Tiên Giới.

Từ trong khe nứt, một nam tử trung niên vận trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ từ từ bước ra. Hắn ta đạp trên hư không, mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh run rẩy, hình thành nên những đóa hoa sen bằng lửa lướt đi dưới chân.

Hắn chính là Ly Hỏa Tiên Quân, một vị chân tiên chân chính hạ phàm từ Tiên Giới để điều tra về "biến dị" vừa rồi. Tại Tiên Giới, các vị đại năng đã vô cùng kinh hãi khi cảm nhận được ý chí của Thiên Đạo ở hạ giới bị một lực lượng thần bí bóp nát như một quả hồng mềm.

“Lạ thật…” Ly Hỏa Tiên Quân nhíu mày, đôi mắt nhìn thấu ngàn dặm, “Theo cảm ứng của tiên gia, nơi này vừa chịu đựng một trận Hủy Diệt Thiên Kiếp cực kỳ kinh khủng, đáng lẽ ra phương viên vạn dặm phải biến thành tro bụi. Tại sao khí tức hiện tại lại… thái bình đến phát sợ thế này?”

Hắn chậm rãi hạ xuống. Càng đến gần khu vực thung lũng của Lâm Thần, sắc mặt của vị Tiên Quân này càng lúc càng khó coi.

Áp lực!

Một thứ áp lực vô hình nhưng nặng nề như cả vạn tòa thái sơn đang đè nặng lên vai hắn. Điều đáng sợ là áp lực này không đến từ sự thù địch, mà nó đến từ cấp độ của sinh mệnh. Giống như một con kiến nhỏ bé đang cố gắng bò vào lãnh địa của một con cự long đang say giấc.

Khi đôi chân tiên nhân của hắn vừa chạm vào nền đất đá bên ngoài sơn cốc, Ly Hỏa Tiên Quân bỗng rùng mình một cái.

Ở đó, dưới gốc cây già bên cổng, một con chó đen gầy gò đang nằm ngủ gật. Lão Hắc lười biếng hé một con mắt ra nhìn hắn, sau đó hừ một tiếng nhỏ trong mũi rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Chỉ một cái liếc mắt đó thôi, toàn bộ tiên lực hộ thể của Ly Hỏa Tiên Quân lập tức tan rã! Hắn đứng sững tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn như nhìn thấy một cái miệng khổng lồ có thể nuốt chửng cả thái dương đang há ra trước mặt mình.

“Thần… Thần thú Thôn Phệ Thái Cổ? Tại sao… tại sao một thực thể cấm kỵ như thế lại ở đây trông cổng?”

Hắn nuốt nước bọt một cái thật mạnh, sự kiêu ngạo của một Tiên nhân vừa nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi đến cực điểm. Hắn bắt đầu hoài nghi liệu mình có phải đã đi nhầm vào một cấm khu của các vị Thiên Tôn thời sơ khai hay không.

Tiến vào trong thêm vài bước, hắn thấy một nữ tử thanh lệ thoát tục đang cầm cây chổi quét lá rụng. Mỗi một động tác quét của nàng đều cực kỳ giản đơn, nhưng trong mắt Ly Hỏa Tiên Quân, đó lại là những đường kiếm đạo tuyệt diệu nhất thế gian. Mỗi nhát chổi đi qua, hư không dường như được gột rửa, vạn vật hồi sinh.

“Kiếm đạo vạn vật… Nữ tử quét rác này ít nhất cũng đã đạt tới cảnh giới Kiếm Đế trong truyền thuyết sao?”

Hắn run rẩy đi tiếp, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Đi qua sân nhỏ, hắn thấy một tên béo đang ngồi vò đầu bứt tai trước một bàn cờ gỗ. Mỗi quân cờ trên bàn cờ đó đối với hắn không phải là gỗ đen đá trắng, mà là từng tinh cầu đang vận hành theo một quỹ đạo huyền bí.

“Lấy tinh tú làm quân cờ, lấy thái không làm bàn cờ… Thiên Địa Nhân Quả Đại Trận!”

Ly Hỏa Tiên Quân suýt chút nữa thì khuỵu ngã. Hắn cảm thấy mình giống như một gã nhà quê vừa bước vào cung điện của hoàng đế, nhìn cái gì cũng thấy kinh hãi, nhìn cái gì cũng thấy bản thân nhỏ bé vô cùng.

“Vị đạo hữu này, ngươi là ai? Tìm sư phụ ta có việc gì?”

Giọng nói của Lục Tiểu Bảo vang lên khiến Ly Hỏa Tiên Quân giật thót mình. Hắn vội vàng chắp tay, cúi đầu thật thấp, tư thế còn cung kính hơn cả khi hắn gặp Tiên Chủ: “Tiểu nhân… à không, vãn bối từ phương xa tới, cảm thấy đạo uẩn nơi này phi phàm, đặc biệt tới đây xin được bái kiến vị đại năng cư ngụ nơi đây.”

Lục Tiểu Bảo bĩu môi, chỉ tay về phía gian bếp bốc khói nghi ngút: “Sư phụ ta đang nấu canh ở trong kia. Người đang không vui vì nồi canh bị mặn, ngươi tự vào mà giữ lấy mình.”

Ly Hỏa Tiên Quân run lẩy bẩy đi tới trước cửa bếp. Hắn nghe thấy một giọng nói trẻ trung, mang theo chút buồn bực và oán trách:

“Tại sao nhỉ? Đường và nước cốt dừa mình cho vào đủ rồi mà màu sắc nó vẫn cứ quái đản thế này. Thật là thất bại quá đi!”

Ly Hỏa Tiên Quân bước vào, đập vào mắt hắn là một thanh niên trẻ tuổi, tóc đen xõa tung, đang cầm một cái vá gỗ khuấy liên tục trong một cái nồi đất cũ kỹ. Trên người thanh niên này hoàn toàn không có một tia tu vi nào, giống như một phàm nhân giữa những phàm nhân nhất.

Nhưng chính vì thế mà Ly Hỏa Tiên Quân càng kinh hãi hơn.

Ở cảnh giới của hắn, hắn biết rằng phàm nhân thực sự không thể nào đứng cạnh Thần thú Thôn Phệ hay Kiếm Đế mà vẫn bình nhiên như vậy được. Chỉ có một khả năng duy nhất: Vị này đã đạt đến mức độ “Phản phác quy chân”, hòa mình làm một với đại đạo. Mọi hơi thở của người này chính là quy luật của vũ trụ.

Lâm Thần lúc này mới ngẩng đầu lên, thấy một người lạ mặc quần áo lòe loẹt đứng ở cửa bếp, vẻ mặt lại còn run rẩy như sắp ngất. Lâm Thần thở dài, thầm nghĩ: *Chắc lại là một nạn nhân của trận thiên tai lúc nãy, chạy lạc vào đây rồi sợ hãi quá độ đây mà. Nhìn hắn tội nghiệp thế kia, chắc là đói lắm rồi.*

“Chào vị huynh đệ này,” Lâm Thần nở một nụ cười hiền hậu, cố gắng tỏ ra thân thiện để khách khỏi sợ, “Huynh từ đâu tới? Có phải bị kẹt trong trận pháo hoa… à không, trận lôi điện lúc nãy không?”

Ly Hỏa Tiên Quân nghe hai chữ “pháo hoa” mà tim suýt nhảy ra ngoài lồng ngực. Trận thiên kiếp khiến cả Tiên Giới rúng động, vậy mà trong miệng vị đại năng này chỉ là một cuộc vui chơi của trẻ con?

“Vãn… vãn bối… quả thật có chứng kiến chút dư chấn. Tiền bối anh minh thần võ, cứu giúp chúng sinh, vãn bối bội phục khôn cùng!” Hắn lắp bắp, cúi đầu sát đất.

Lâm Thần gãi đầu, thầm nghĩ: *Người này ăn nói gì mà lạ thế? Mình có cứu ai đâu, mình chỉ bắn vài phát pháo đuổi tà thôi mà. Mà thôi kệ đi, phàm nhân gặp nạn thường hay bị hoảng loạn tâm thần.*

“Thôi, không cần khách sáo vậy đâu. Huynh tới đúng lúc lắm, ta vừa nấu xong một nồi canh mới. Tuy là nhìn màu hơi lạ, nhưng ta cam đoan là rất bổ. Huynh có muốn thử một bát để định thần không?”

Nói rồi, không đợi vị khách đồng ý, Lâm Thần đã nhanh nhẹn múc một bát đầy canh màu xám đen, bốc khói nghi ngút, đưa tận tay cho Ly Hỏa Tiên Quân.

Ly Hỏa Tiên Quân nhìn bát canh trước mặt.

Trong tầm mắt tiên nhân của hắn, bát canh này nào có phải là nước dùng thông thường? Đó là cả một bể khổ chứa đựng vô số mảnh vỡ quy luật! Mỗi giọt nước đều nặng tựa thiên quân, chứa đựng ý chí của hàng vạn sinh linh, và đặc biệt nhất là có cả… khí tức bị nghiền nát của Thiên Đạo?

Hắn cảm nhận được, nếu uống bát canh này, nếu cơ thể hắn chịu đựng được, hắn sẽ ngay lập tức thăng cấp lên một tầm cao mà hắn không dám mơ tới. Nhưng nếu không chịu nổi… hồn phi phách tán chính là cái giá nhẹ nhất.

*Vị đại năng này đang thử lòng mình sao?* – Hắn nghĩ thầm. Nhìn ánh mắt “đầy kỳ vọng” và nụ cười “khích lệ” của Lâm Thần, Ly Hỏa Tiên Quân biết mình không có sự lựa chọn thứ hai.

“Tạ ơn tiền bối ban thuốc!”

Hắn nhắm mắt lại, dũng cảm đưa bát canh lên môi và uống một hơi cạn sạch.

Ầm!

Trong tích tắc, một luồng sức mạnh khủng khiếp mà vị Tiên nhân này chưa từng thấy bao giờ nổ tung ngay trong kinh mạch của hắn. Không gian trong đan điền của hắn như bị một lưỡi rìu khổng lồ bổ ra, mở rộng ra hàng vạn lần. Những tạp chất tích tụ hàng vạn năm của hắn bị dòng canh đó gột rửa sạch sẽ, phun ra ngoài qua từng lỗ chân lông dưới dạng khí đen mịt mù.

Hào quang trên người hắn bỗng dưng thu lại, toàn bộ Ly Hỏa thần công mà hắn tự hào bấy lâu bỗng chốc sụp đổ, để rồi một loại hỏa diễm màu trắng tinh khiết, mang theo hơi thở của khởi nguyên thế giới bắt đầu sinh ra từ xương tủy.

Đột phá!

Không chỉ là một cấp, hắn từ Tiên Quân sơ kỳ nhảy vọt lên Tiên Quân viên mãn, chỉ còn một bước ngắn nữa là chạm tới cảnh giới Tiên Vương mà hắn hằng ao ước.

Chứng kiến vị khách của mình sau khi uống canh thì toàn thân run rẩy, sau đó mồ hôi đen nhễ nhại, sắc mặt chuyển từ trắng sang tím rồi đỏ rực như tôm luộc, Lâm Thần hốt hoảng:

“Chết tiệt! Chắc là mặn quá rồi! Hoặc là nấm này có độc!”

Hắn vội vàng cầm lấy tay Ly Hỏa Tiên Quân, định vỗ lưng cho vị khách này nôn ra: “Này huynh đệ, huynh thấy sao rồi? Để ta đi lấy bình trà cho huynh súc miệng!”

Lúc Lâm Thần chạm vào tay Ly Hỏa Tiên Quân, vị Tiên nhân cảm thấy như thể có cả một giải ngân hà vừa truyền vào người mình một dòng khí ấm áp, trấn áp toàn bộ sự bạo động của dược lực bát canh lúc nãy, khiến cảnh giới mới của hắn ngay lập tức vững vàng như bàn thạch.

Ly Hỏa Tiên Quân run rẩy quỳ sụp xuống, đầu chạm vào sàn đất lạnh lẽo của gian bếp bếp:

“Ơn tái sinh của tiền bối, vãn bối muôn đời không quên! Bát canh này… chính là chí bảo vạn giới, vãn bối chưa từng được uống thứ gì ngon và huyền diệu hơn thế!”

Lâm Thần ngớ người. Hắn nhìn bát canh đen thui trong nồi, lại nhìn gã trung niên đang khóc nức nở dưới chân mình.

*Khẩu vị của người thế giới này… rốt cuộc là bị sao thế nhỉ?* – Lâm Thần hoang mang tột độ. Đầu tiên là con chó đen thích ăn canh thừa, sau đó là tên béo Tiểu Bảo uống xong thì rơi nước mắt, giờ đến gã nhà giàu sang trọng này cũng khen ngon tới mức quỳ lạy.

*Chẳng lẽ… khiếu nấu ăn của mình đã đạt tới mức đỉnh cao mà mình không hề hay biết? Hay là do mình sống quá lâu, khẩu vị của mình đã dẫn đầu xu thế của thời đại này rồi?*

Nghĩ tới đây, Lâm Thần lại thấy tự tin hơn một chút. Hắn hắng giọng, cố tỏ ra phong thái của một chủ nhà hiếu khách:

“Thôi được rồi, huynh thấy ngon là tốt rồi. Thấy huynh cũng có duyên, nếu không chê thì cứ ở lại sơn cốc này nghỉ ngơi một đêm. À, ta còn vài củ khoai nướng trong bếp, lát nữa cùng ăn cho vui.”

Ly Hỏa Tiên Quân nghe đến “khoai nướng”, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh những khối địa tinh cốt tủy chứa đựng tinh hoa đất trời. Hắn dập đầu liên tục: “Được ở lại bên cạnh tiền bối là phúc phận lớn nhất của vãn bối! Vãn bối nguyện làm người hầu hạ trà nước, bửa củi nhóm bếp cho tiền bối!”

Lâm Thần xua tay: “H hầu hạ gì chứ, khách khứa cả thôi. Nhìn quần áo huynh thế kia, chắc là người có tiền, bửa củi sao được? Ở phía sau nhà có cái chòi nhỏ, huynh cứ tự nhiên.”

Nói đoạn, Lâm Thần vui vẻ thu dọn bát đĩa, trong lòng thầm mừng rỡ: *Hệ thống ơi hệ thống, ngươi xem, ta đâu có vô dụng. Ta nấu ăn mặn thế này mà vẫn có người đòi làm đệ tử hầu hạ đấy thôi!*

[Hệ thống: …]

Bên ngoài, Lão Hắc lười biếng liếc nhìn vào gian bếp, khinh thường khịt mũi một cái. Lại thêm một thằng nhóc gặp may mắn được lão bản cho “ăn rác”. Đúng là thế giới này ngày càng điên rồ mà.

Sâu trong thâm tâm của Ly Hỏa Tiên Quân lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Cái gì điều tra biến dị? Cái gì Tiên Giới mệnh lệnh? Tất cả dẹp hết đi! Ở đây dù là làm chó hay làm người hầu, cũng còn vinh dự gấp vạn lần làm tiên nhân ở trên kia!*

Hắn nhìn ra ngoài sân, thấy Thẩm Nhược Băng vẫn đang quét lá. Hắn lập tức chạy lại, tranh lấy cây chổi: “Cô nương, để tiểu nhân quét cho! Cô nương cứ nghỉ ngơi!”

Thẩm Nhược Băng lạnh lùng nhìn hắn, kiếm ý trong mắt thoáng qua: “Ngươi quét không sạch lá của đạo uẩn đâu, xéo đi.”

Ly Hỏa Tiên Quân bị mắng nhưng lòng đầy hân hoan. Bị một vị Kiếm Đế mắng chính là đang giáo huấn mình đấy!

Một đêm đó, ở một nơi xa xôi trên Tiên Giới, các vị đại năng chờ đợi tin tức của Ly Hỏa Tiên Quân mòn mỏi. Họ không bao giờ ngờ được rằng, vị Tiên Quân oai phong lẫm liệt của họ, giờ đây đang mặc một cái áo vải thô, ngồi dưới bếp lom khom nhóm lửa để chờ… nướng khoai.

Bình minh dần ló dạng trên đỉnh Trường Sinh, báo hiệu một ngày mới với những hiểu lầm mới rúng động hơn bắt đầu nảy mầm. Lâm Thần vươn vai bước ra khỏi cửa, hít một hơi không khí trong lành (mà trong mắt Tiên nhân là đang hấp thụ tiên khí của cửu giới), miệng lẩm bẩm:

“Hôm nay trời đẹp, hay là đem mấy bức tranh cũ ra phơi nhỉ? Nghe nói phơi tranh vào ngày nắng sẽ giữ được thọ nguyên cho tranh…”

Lúc này, cả Lục Tiểu Bảo và Ly Hỏa Tiên Quân vừa nghe thấy chữ “Phơi Tranh”, hai đôi mắt liền trợn tròn, tim đập loạn nhịp. Họ biết, mỗi một bức họa của sư phụ/tiền bối chính là một vùng trời mới, một thế giới mới chuẩn bị được khai mở…

Bi kịch (hoặc hài kịch) của những kẻ “não bổ” quá đà lại tiếp tục tiếp diễn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8