Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 132: Thiên phạt biến thành pháo hoa**
Tiếng vung môi trong nồi canh nấm vang lên lạch cạch, Lâm Thần nhíu mày, nếm thử một ngụm rồi lập tức nhăn mặt nhổ ra.
“Chát quá… Hình như mình cho quá tay muối thật rồi.”
Hắn nhìn nồi canh đặc quánh màu xám đen, trong lòng không khỏi thở dài. Tu hành mười vạn năm – à không, sống trong thung lũng mười vạn năm, hắn tự nhận mình là một đầu bếp lão luyện, thế mà hôm nay lại phạm phải sai lầm sơ đẳng nhất. Có lẽ là do cơn mưa lúc nãy làm hắn tâm thần bất định.
Lâm Thần đi ra cửa bếp, nhìn trời. Mây đen vốn dĩ đã tan biến sau khi hắn cụp chiếc ô giấy dầu lại, nhưng không hiểu sao bây giờ phía chân trời xa xăm lại bắt đầu cuồn cuộn một màu tím đậm quỷ dị. Những tia chớp không còn rạch ngang bầu trời theo kiểu thông thường mà xoắn lại như những con cự long đang gào thét, áp lực nặng nề đến mức không khí như đặc quánh lại thành chì.
Lâm Thần lẩm bẩm: “Lại sắp mưa sao? Dự báo thời tiết của hệ thống này đúng là đồ bỏ đi, mười lần thì hết chín lần sai lệch.”
Hắn đâu có biết, ở phía trên cao chín tầng mây kia, Ý chí Thiên Đạo của Thương Mang Cổ Giới đang phát điên.
Nếu như lần trước chỉ là một sự cảnh cáo nhẹ nhàng bị cái ô của Lâm Thần ngăn lại, thì lần này là sự sỉ nhục thực sự đối với Thiên Đạo. Một phàm nhân, một phế vật không có căn cốt, dám ngang nhiên thách thức trật tự của vũ trụ? Thiên Đạo không thể chấp nhận được điều đó. Nó đang tụ tập toàn bộ linh khí của Ngũ Đại Vực, rút cạn đạo uẩn của tinh không để giáng xuống “Cửu Kiếp Diệt Thế Lôi” – loại thiên phạt chỉ xuất hiện khi một giới diện sắp sụp đổ.
Toàn bộ Đông Hoang đang run rẩy.
Tại Thái Dương Thánh Địa, vị Thánh Chủ vốn đang bế quan tìm cách đột phá, đột ngột phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt già nua tràn đầy sợ hãi: “Thiên… Thiên uy nổi giận! Đây không phải là thiên kiếp của tu sĩ, đây là Thiên Đạo muốn xóa sổ chúng sinh! Chúng ta đã làm sai điều gì?”
Hàng vạn tu sĩ quỳ sụp xuống đất, răng va vào nhau cầm cập. Ở trung tâm vùng Đông Hoang, một lỗ hổng đen ngòm khổng lồ từ từ mở ra trên bầu trời, từ bên trong, những sợi lôi điện màu tím thẫm dần chuyển sang màu đen kịt. Chỉ cần một tia rơi xuống, có lẽ cả một châu quận sẽ biến thành bình địa trong nháy mắt.
Trở lại sơn cốc Vân Ẩn, Lâm Thần hoàn toàn không cảm nhận được áp lực “diệt thế” đó. Trong mắt hắn, đó chỉ là mây đen kéo tới khiến không gian tối tăm hơn một chút. Mà bóng tối thì thường đi kèm với cái lạnh và tâm trạng buồn chán.
“Mặn quá ăn không trôi, mây đen lại kéo tới khiến lòng người thêm trĩu nặng.” Lâm Thần lẩm bẩm một mình, “Thôi thì, thắp chút lửa cho ấm cúng, nhân tiện xua đuổi tà khí ẩm ướt này đi.”
Hắn nhớ ra trong kho chứa củi có một ít ống tre già đã phơi khô từ năm ngoái. Hồi còn ở thế giới cũ, hắn nghe người ta nói tiếng tre nổ trong lửa (tiếng pháo sơ khai) có thể xua đuổi điềm gở, đem lại may mắn.
“Tiểu Bảo! Nhược Băng! Hai đứa lại đây!” Lâm Thần gọi vọng ra sân.
Lục Tiểu Bảo và Thẩm Nhược Băng lúc này đang đứng ngây người như phỗng ở góc sân. Lục Tiểu Bảo là một Thiên Tài Trận Pháp, hắn nhìn thấy những đường kẽ nứt của quy tắc trên bầu trời đang hướng thẳng về phía này. Hắn thề rằng, nếu hắn còn ở ngoài kia, chỉ cần một đạo uy áp này cũng đủ làm hắn tan thành tro bụi.
“Sư… Sư phụ gọi chúng ta?” Lục Tiểu Bảo lắp bắp, đôi chân béo tròn run rẩy không ngừng.
“Đừng có đứng đó ngắm mưa nữa, trời tối rồi, mau phụ ta mang đống tre già kia ra đây đốt. Ta muốn nghe tiếng nổ cho vui tai, giải khuây chút đỉnh.” Lâm Thần tươi cười nói, đôi mắt tràn đầy sự hiền hậu của một người phàm thích những thú vui tao nhã.
Đốt tre? Giải khuây?
Thẩm Nhược Băng nhìn lên bầu trời đen kịt đang trực chờ giáng xuống đòn hủy diệt, rồi lại nhìn vị sư phụ đang thong thả ôm bó tre ra giữa sân. Trong mắt cô, hành động này mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
“Sư phụ chê Thiên Đạo quá ồn ào sao? Người muốn dùng tiếng nổ của tre để áp chế tiếng sấm của Thiên Đạo?” Tâm trí Nhược Băng nổ tung. “Hẳn là vậy rồi! Sư phụ coi thiên phạt này chỉ là một trò đùa dai, muốn dùng thứ tầm thường nhất để dạy bảo trời xanh một bài học!”
Lâm Thần bắt đầu nhóm lửa. Đống lửa bùng lên giữa sân, xua tan đi cái cảm giác u ám của mây đen. Hắn nhấc một ống tre dài chừng ba đốt, mặt hiện lên vẻ mong chờ.
“Cái này mà nổ to chắc là vui lắm đây.”
Dứt lời, hắn thản nhiên ném ống tre vào giữa đống lửa.
Lúc này trên bầu trời, Cửu Kiếp Diệt Thế Lôi đã tích tụ đến cực điểm. Một con hắc long do sét cấu thành, dài vạn dặm, mang theo hủy diệt ý chí từ trong lỗ đen vọt ra, lao xuống sơn cốc Vân Ẩn với tốc độ vượt xa thời gian.
*Pằng!*
Một tiếng nổ giòn giã vang lên từ đống lửa của Lâm Thần.
Một gợn sóng âm thanh bình thường đến mức không thể bình thường hơn khuếch tán ra từ ống tre bị vỡ. Nhưng khi sóng âm này chạm vào không trung, nó giống như một bàn tay khổng lồ vô hình của một vị thần từ kỷ nguyên khác, thản nhiên vả một cái thật mạnh vào không gian.
*Oanh!*
Dưới cái nhìn trân trối của hàng triệu tu sĩ khắp Ngũ Đại Vực, con hắc lôi long uy nghiêm lẫm liệt, đủ sức xóa sổ một đại lục, vừa chạm vào tầng khí quyển của sơn cốc Vân Ẩn thì… bỗng nhiên khựng lại.
Nó không phải bị chặn đứng, mà là bị một sức mạnh thô bạo biến đổi kết cấu nguyên tử. Lôi điện đen kịt vỡ vụn, nhưng thay vì tạo ra một vụ nổ hủy diệt, những mảnh vỡ đó lại hóa thành những hạt ánh sáng màu tím, màu hồng, màu vàng kim rực rỡ, tản ra bốn phương tám hướng.
*Pằng! Pằng! Pằng!*
Lâm Thần liên tục ném thêm mấy ống tre nữa vào lửa. Hắn cười ha hả: “Tre này khô thật, nghe thật là sướng tai!”
Theo mỗi tiếng nổ của Lâm Thần, bầu trời lại rung chuyển.
Những đạo thiên phạt đáng sợ sau đó vốn định giáng xuống cứu vãn tôn nghiêm của Thiên Đạo, nhưng hễ cứ đi vào phạm vi âm thanh của ống tre nổ, chúng lập tức “phát nổ” một cách hoa mỹ.
Bầu trời vốn dĩ đen kịt như mực, giờ đây bỗng chốc trở thành một bức tranh sơn dầu đầy màu sắc. Những luồng sét vốn mang theo khí tức chết chóc giờ đây uốn lượn thành hình hoa hồng, hình chim phượng hoàng, rải xuống vô số những tinh thạch ánh sáng lấp lánh như bụi sao kim.
Ở các thành thị lớn, những người phàm vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý cho cái chết, bỗng nhiên thấy bầu trời bừng sáng lung linh.
“Ô nhìn kìa! Đẹp quá!” Một đứa trẻ chỉ tay lên trời reo hò.
“Đó là cái gì? Thần tích sao?”
“Mẹ ơi, pháo hoa! Pháo hoa to quá!”
Những người tu hành thì hoàn toàn chết lặng. Một vị Lão Tổ của Kiếm Tông đứng trên đỉnh núi, nước mắt rơi lã chã: “Đạo uẩn… Toàn là đạo uẩn thuần túy nhất! Thiên phạt bị biến thành đạo vận của trời đất, ban phát cho chúng sinh? Có vị đại năng nào vừa cứu vớt thế giới này, lại còn dùng cách thức hào nhoáng như thế để ban phước?”
“Là Trường Sinh Lão Tổ!” Có tiếng ai đó hô lên. “Chỉ có vị Lão Tổ ẩn cư ở thung lũng nọ mới có thể coi Thiên Phạt như đồ chơi, biến tận thế thành pháo hoa mừng thọ!”
Tin tức lan truyền nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng. Những tu sĩ vốn đang trốn trong hang sâu cũng chui ra, ngửa mặt lên trời để hấp thụ những “vảy pháo hoa” rụng xuống. Mỗi một vảy ánh sáng đó là linh khí thuần khiết nhất đã được thuần hóa.
Hàng ngàn tu sĩ đột phá ngay tại chỗ! Tiếng cười nói, tiếng reo hò vang vọng khắp Đông Hoang, át cả tiếng lôi đình vốn đã trở nên yếu ớt và tội nghiệp trên cao.
Trong sơn cốc Vân Ẩn, Lâm Thần chắp tay sau lưng, hài lòng nhìn bầu trời lấp lánh màu sắc qua tán cây liễu.
“Nhìn kìa Nhược Băng, Tiểu Bảo! Ta đã nói là sau cơn mưa trời lại sáng mà. Xem kìa, những vệt sáng đó chắc là do áp suất không khí biến đổi sau cơn dông tạo ra quang tượng cực quang đấy. Đúng là vẻ đẹp của tự nhiên, cho dù có muối mặn một chút thì thấy cảnh này cũng bõ công.”
Lục Tiểu Bảo quỳ sụp xuống đất, mồ hôi đầm đìa: “Sư… Sư phụ, người nói đây là… quang tượng tự nhiên?”
“Chứ còn gì nữa? Ở thế giới – à, ý ta là ta đã đọc trong sách cổ, khí quyển đôi khi sẽ sinh ra những ảo ảnh đẹp mắt như vậy. Các con phải nhìn đời bằng con mắt khoa học – ý ta là lý tính một chút, đừng có thấy cái gì lạ cũng tưởng là thần thông.”
Thẩm Nhược Băng hít một hơi thật sâu. Cô nhìn thấy rõ ràng một tia lôi điện màu tím rụng xuống ngay trước hiên nhà, hóa thành một đóa hoa sen ánh sáng rồi tan biến vào lòng đất, khiến cho cỏ cây trong vườn vốn đã tươi tốt nay còn tỏa ra linh quang vạn trượng.
*“Lý tính?”* Nhược Băng nghĩ thầm, đôi mắt nhìn sư phụ mình với vẻ sùng bái điên cuồng. *“Người bóp nát tôn nghiêm của Thiên Đạo, bắt nó phải biểu diễn pháo hoa cho người xem, rồi người bảo chúng con phải lý tính? Sư phụ ơi sư phụ, cảnh giới của người rốt cuộc đã tới mức độ nào rồi? Ngay cả Thiên Đạo cũng chỉ xứng làm kẻ đốt pháo trong sân nhà người thôi sao?”*
Lâm Thần vỗ vỗ tay cho sạch bụi tre, rồi hào hứng nói: “Thôi, pháo hoa cũng xem rồi, tinh thần cũng phấn chấn hơn. Hai đứa vào đây, mặc dù canh nấm hơi mặn, nhưng ta đã nghĩ ra cách cứu vãn. Cho thêm chút đường và nước cốt dừa vào, biết đâu lại tạo ra một món mới mang tên ‘Canh nấm thập cẩm kiểu lạ’. Đi nào!”
Hắn xoay người đi vào bếp, miệng huýt sáo một điệu nhạc vui vẻ.
Lúc này trên bầu trời cao nhất, cái lỗ đen khổng lồ kia run rẩy một hồi, sau đó âm thầm khép lại một cách vội vã như sợ bị ai đó tóm được. Đám mây màu tím tàn dư cũng nhanh chóng tan ra, trả lại một bầu trời đêm đầy sao tĩnh mịch.
Thiên Đạo… sợ rồi.
Ý chí tối cao của Thương Mang Cổ Giới sau khi chứng kiến “tiếng pháo tre” của Lâm Thần, nó đã hoàn toàn hiểu ra rằng cái thung lũng nhỏ bé kia là nơi nó không bao giờ được phép bén mảng tới. Ở đó, có một sự tồn tại mà ngay cả quy luật vĩnh hằng cũng chỉ là gia vị cho một nồi canh mặn.
Đêm đó, cả Đông Hoang không ngủ. Người dân mở hội ăn mừng, các tu sĩ thi nhau cảm ngộ đạo uẩn từ trận “pháo hoa” lịch sử.
Còn tại căn nhà tranh đơn sơ, Lâm Thần đang hào hứng múc từng bát canh màu xám đặc quánh đưa cho hai vị đệ tử.
“Nào, nếm thử đi! Ta gọi đây là Canh Vạn Linh. Uống vào chắc chắn sống thọ trăm tuổi!”
Lục Tiểu Bảo nhìn bát canh đen xì, rồi nhìn nụ cười “hiền lành” của sư phụ, nước mắt chảy dài. Hắn biết, trong bát canh này chắc chắn chứa đựng những mảnh vỡ linh hồn của Thiên Đạo bị sư phụ nấu chín.
Đây không phải là canh, đây là sự sống đời đời, cũng là khảo nghiệm cho sự trung thành!
“Con xin uống!” Lục Tiểu Bảo dũng cảm nâng bát lên, nốc sạch một hơi.
Lâm Thần gật đầu tâm đắc: “Tốt, khẩu vị của thằng bé này đúng là giống mình.”
Dưới bầu trời sao sáng rực, trong sơn cốc nhỏ bé, vị “Trường Sinh Lão Tổ” vẫn ung dung sống cuộc đời của một phàm nhân, hoàn toàn không hay biết mình vừa biến một trận diệt thế thiên kiếp thành một buổi biểu diễn tạp kỹ cho toàn thiên hạ xem.
Và có lẽ, đó mới chính là đỉnh cao thực sự của trường sinh. Không phải là chiến đấu với trời, mà là khiến trời phải run sợ phục vụ cho những thú vui đời thường nhất của mình.
[Hết chương 132]