Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 137: Xi măng làm từ bụi sao**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:22:02 | Lượt xem: 12

CHƯƠNG 137: XI MĂNG LÀM TỪ BỤI SAO

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù bao quanh sơn cốc, đổ dồn lên tấm lưng hơi còng xuống của Lâm Thần. Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, bưng bát cháo hành đã nguội ngắt từ tay Ly Hỏa Tiên Quân, lẩm bẩm một câu:

“Làm thợ xây đúng là cái nghề bạc bẽo nhất trên đời. Sửa có mấy cái bậc thang mà mệt đứt cả hơi.”

Lâm Thần vừa nói vừa quệt mồ hôi trên trán, bàn tay hắn vẫn còn dính lem nhem thứ hỗn hợp xám xịt, nhầy nhụa mà hắn gọi là "vữa". Sau khi húp sạch bát cháo hành, hắn nhìn xuống cái chậu gỗ nằm chỏng chơ dưới đất, bên trong vẫn còn sót lại một ít hỗn hợp vữa dư thừa.

Đối với Lâm Thần, đây chỉ là đống tro bếp mà hắn quét dọn từ cái lò gạch cũ, trộn với một ít bùn nhão lấy từ mép ao cá sau nhà. Hắn còn kỹ tính đến mức nghiền thêm mấy viên sỏi vụn lượm được trên núi vào để tăng độ kết dính. Hắn gọi đó là “xi măng tự chế”.

Nhưng trong đôi mắt của Ly Hỏa Tiên Quân – một vị cường giả đứng đầu giới diện này, cái chậu gỗ kia không phải chứa bùn, mà là chứa cả một vũ trụ đang hình thành!

Ly Hỏa Tiên Quân run rẩy đứng nép sang một bên, hơi thở gần như đình trệ. Lão nhìn chằm chằm vào thứ "vữa" kia. Những hạt đen sạm trong đó đâu phải là tro bếp? Đó rõ ràng là tro tàn của vạn giới sau khi trải qua thiên kiếp, là dư lượng của Thái Sơ Thần Hỏa đốt cháy hư không mà thành!

Còn những viên "sỏi vụn" mà Lão Tổ tiện tay ném vào? Đó là Tinh Thần Toái Phiến! Là cốt lõi của những ngôi sao già cỗi bị nghiền nát bằng một lực lượng vượt xa hiểu biết của con người. Mỗi hạt bụi nhỏ xíu ấy đều nặng tựa thái sơn, chứa đựng trật tự xiềng xích của cả một thiên hà.

"Lão Tổ… ngài vừa mới… trộn tất cả những thứ đó lại sao?" Ly Hỏa Tiên Quân run giọng hỏi, hàm răng đánh vào nhau lập cập.

Lâm Thần nhíu mày, nhìn cái chậu vữa rồi nhìn Ly Hỏa, thở dài đầy vẻ thất vọng: “Ngươi thấy tay nghề ta kém lắm phải không? Nhìn cái đống xi măng này đi, tỷ lệ trộn không đều, chỗ thì đặc quá, chỗ thì loãng quá. Tại hồi sáng ta vội, không kịp lọc kỹ đống tro bếp ấy mà. Thứ này mà để mấy ông thợ xây ở quê ta thấy, chắc họ cười vào mặt ta mất.”

Ly Hỏa Tiên Quân suýt chút nữa thì thổ huyết.

*Cười? Ai dám cười?* Những đạo vân chằng chịt trong cái chậu kia đang không ngừng sinh diệt. Một phân vữa kia thôi, nếu ném ra ngoài giới diện, e rằng có thể trực tiếp đè chết một vị Đại Đế đang ở đỉnh cao phong độ! Thứ hỗn hợp này căn bản là đang tái định nghĩa lại định luật vật chất của Thương Mang Cổ Giới.

Lâm Thần cúi xuống, cầm cái "bay" (thực chất là một thanh gươm gãy từ thời Thượng Cổ mà hắn nhặt được để cạo bùn) múc lấy một ít vữa còn thừa. Hắn lẩm bẩm: "Tiếc quá, vứt đi thì phí công trộn. Thôi thì để ta trát thêm mấy cái vết nứt trên vách tường bên cạnh con đường đá này cho nó kín."

Nói rồi, Lâm Thần vẩy mạnh cổ tay một cái.

"Phạch!" một tiếng.

Đối với Lâm Thần, đó chỉ là động tác hất bỏ số vữa thừa trên cái bay vào vách đá phía sau. Nhưng trong thực tế, cái vẩy tay ấy đã xé toạc không gian xung quanh sơn cốc.

Mọi người ở bên ngoài sơn cốc – những cường giả từ các Thánh địa đang đứng quan sát từ xa – đều đồng loạt trợn tròn mắt. Họ nhìn thấy một luồng hắc quang xám xịt lao ra khỏi ranh giới của sơn cốc với tốc độ vượt qua thời gian. Luồng hắc quang ấy bay thẳng vào hư không trung linh, xuyên qua tầng mây dày đặc, hướng thẳng về phía một vùng đất dữ gọi là "Cấm Địa Tử Vong" ở phía Đông Hoang.

Vùng Cấm Địa đó đã tồn tại hàng triệu năm, vốn là nơi cư ngụ của những ma vật thượng cổ mà cả thế giới đều khiếp sợ. Tuy nhiên, khi một cục "vữa thừa" của Lâm Thần rơi trúng tâm điểm của Cấm Địa…

"ẦM!!!"

Không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một sự sụp đổ im lặng tuyệt đối. Toàn bộ vùng đất tử vong rộng lớn hàng vạn dặm bị luồng sức mạnh ấy nén lại, trát bằng một cách vô lý. Những ma đầu hung hãn thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng đã bị thứ "xi măng" ấy phong ấn vĩnh viễn trong một khối hổ phách xám xịt.

Trong chớp mắt, một vùng cấm địa nguy hiểm nhất lịch sử đã bị… "trát phẳng" để trở thành một cái sân bằng phẳng, nhẵn nhụi như mặt gương.

Ở sơn cốc, Lâm Thần lau tay vào tạt áo, hài lòng gật đầu: "Đấy, trát lại một chút nhìn sạch sẽ hẳn ra. Cái đống tường vây này cũng nát quá rồi, sau này có thời gian ta phải phá đi xây lại bằng gạch men cho nó sang."

Ly Hỏa Tiên Quân chứng kiến toàn bộ quá trình, lão cảm thấy da đầu mình tê dại đi. Lão Tổ chỉ vẩy một ít bùn nhão dư thừa thôi mà đã san bằng một phương Cấm Địa? Nếu Ngài thật sự xây lại bức tường đó bằng "gạch men" (món đồ mà Ly Hỏa nghe tên thôi đã thấy dựng tóc gáy), thì chẳng lẽ Ngài định nhốt cả thiên đạo này vào trong một cái lồng kính sao?

"Lão Tổ… vữa này… dính chắc thật đấy ạ." Ly Hỏa Tiên Quân cố gắng nặn ra một nụ cười khổ, trong lòng thầm thề rằng sau này dù có chết cũng không bao giờ đụng vào cái chậu gỗ đó.

Lâm Thần bĩu môi: "Chắc chứ sao không! Ta đã bảo rồi, tro bếp trộn bùn ao cá nhà ta là loại tốt nhất. Để một lúc là nó cứng hơn đá ấy chứ. Có điều…" Hắn nhìn đống vữa còn bám chặt dưới đáy chậu, không cách nào rửa sạch được, lại bắt đầu càu nhàu. "Cái chậu này hỏng rồi. Cứng thế này thì làm sao mà cạo ra được nữa? Haizz, lại tốn tiền mua chậu mới."

Lâm Thần tức giận tiện tay ném cái chậu gỗ cũ rích chứa những vụn "xi măng" khô cứng ra sau vườn chuối.

"RẦM!!!"

Cái chậu vừa rơi xuống đất, toàn bộ mạch linh khí của cả Đông Hoang đột nhiên ngưng trệ trong một giây, sau đó đảo chiều, điên cuồng chảy về phía vị trí cái chậu bị vứt đi. Chỗ đất ấy vốn bình thường, nhưng vì có sự hiện diện của "bụi sao" dư thừa, nó bắt đầu biến đổi, từng tấc đất bỗng hóa thành vạn năm thần thạch, cây chuối bên cạnh hút được chút hơi vữa héo hắt liền trực tiếp thăng hoa thành Thần Long Thụ, tỏa ra hương thơm thấu tận chín tầng trời.

Ở một nơi nào đó cách đó vạn dặm, vị đại sư trận pháp đệ nhất thiên hạ – người đang mải mê nghiên cứu cách để ổn định Tiên Lộ – bỗng nhiên quỳ sụp xuống hướng về phía sơn cốc của Lâm Thần. Ông ta bật khóc vì kinh hãi xen lẫn sùng bái:

"Cấu trúc trật tự của vũ trụ vừa thay đổi! Ai… ai đã dùng sức mạnh thô bạo nhất để 'vá' lại lỗ hổng của thiên đạo bằng bụi sao Thái Sơ thế kia? Đây không phải là sửa chữa, đây là tái tạo lại hoàn toàn căn cơ của thế giới!"

Quay lại sơn cốc, Lâm Thần vẫn đang loay hoay với cái áo dính bùn của mình.

"Ly Hỏa này, sau này đừng nấu cháo hành nữa, ăn xong mệt thêm." Lâm Thần thở dài, nhìn lên bầu trời vừa mới hé lộ những tia nắng chói chang sau khi mây đen bị "cục vữa" kia xé toạc. "Nhìn kìa, trời đẹp rồi. Thời tiết này mà không ra vườn trồng thêm mấy cây rau cải thì thật là uổng phí."

Lâm Thần đi lấy cái xẻng (đoạn trường kiếm từ thời Hoang Cổ), hướng về phía vườn rau mà đi, dáng vẻ liêu xiêu như một phàm nhân lười biếng.

Nhưng dưới chân hắn mỗi bước đi, bụi bẩn văng ra đều lấp lánh như lân quang. Ly Hỏa Tiên Quân đứng nhìn bóng lưng ấy, nước mắt giàn giụa. Lão hiểu ra một chân lý: Trong tay Lão Tổ, rác rưởi là thần vật, tro bếp là bụi sao, và hành động vô tình nhất cũng chính là ý muốn của trời xanh.

"Ngài bảo ngài là thợ xây…" Ly Hỏa thầm thì, giọng lạc đi vì xúc động. "Vâng, ngài đúng là thợ xây. Ngài đang dùng cả vũ trụ làm nguyên liệu để xây dựng lại vương quốc trường sinh của chính mình mà!"

Lâm Thần đi được vài bước, chợt dừng lại, quay đầu nhìn Ly Hỏa: "Đúng rồi, đống vữa còn lại dưới đất ấy, ngươi lấy chổi mà quét đi. Để khô lại là thành đồi núi đấy, vướng víu lắm."

Ly Hỏa Tiên Quân run bắn người, vội vàng vơ lấy cái chổi rơm (vật phẩm thực chất là Tiên Thiên Chí Bảo dùng để quét sạch trần ai). Lão nâng niu đống bùn nhão dưới đất như nâng niu báu vật nhất đời. Quét? Lão sao dám quét bỏ? Đây là "vật liệu xây dựng" cấp bậc khai thiên lập địa!

Lâm Thần thấy Ly Hỏa quý trọng đống bùn kia như vậy thì lắc đầu ngán ngẩm: "Đúng là nghèo đến phát điên rồi. Có tí xi măng thừa cũng giữ như vàng."

Hắn nhún vai, thản nhiên vác xẻng đi tiếp, lòng thầm nghĩ: *Bao giờ thì hệ thống mới cho mình làm nghề gì sang chảnh hơn một tí nhỉ? Chứ suốt ngày trộn vữa, quét rác thế này, bao giờ mới được làm Trường Sinh Lão Tổ đây?*

Trong khi đó, ở sâu thẳm trong tinh không, nơi mà Tiên Lộ vừa được nối lại bằng thứ "xi măng" xám xịt ấy, những luồng đạo âm bắt đầu ngân vang khắp vũ trụ. Những kẻ tự xưng là thần linh ở giới diện phía trên đang run rẩy nhìn xuống con đường mới tinh, nhẵn nhụi, bền vững đến mức không gì có thể phá vỡ được.

"Kẻ nào… kẻ nào đã xây lại con đường này? Hỗn hợp xi măng kia… rốt cuộc là được làm từ cái gì?"

Họ vĩnh viễn không biết được rằng, câu trả lời chỉ đơn giản là: Tro bếp và một ít bùn ao cá.

Và người xây nó, chỉ đang mong được húp một bát cháo hành nóng hổi hơn một chút mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8