Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 147: Luật lệ mới của Tiên giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:29:51 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 147: LUẬT LỆ MỚI CỦA TIÊN GIỚI**

Nắng chiều tà nhuộm đỏ rực cả một vùng Tiên Đình vốn quanh năm mây phủ. Lam Thần lững thững bước đi trên con đường lát bằng ngọc thạch quý hiếm, vai khoác cái túi vải bố sờn rách, tay dắt con chó đen gầy gò Lão Hắc. Hắn vừa đi vừa thầm tự nhủ trong lòng: *“Nguy hiểm quá, đúng là thế giới tu tiên này không dành cho người thường. Chỉ một cái ghế tre cũ mà đám người này cũng có thể tranh cãi đến mức đỏ mặt tía tai, dập đầu xin tha. May mà mình nhanh trí rút lui, nếu không ở lại thêm chút nữa, không chừng bọn họ lại bắt mình đền tiền cái cột cung điện hóa thành ngọc kia.”*

Lâm Thần đi đến cổng lớn của Tiên giới, nơi những luồng cương phong sắc lẹm có thể xé nát cơ thể của một vị Thiên Tiên trong nháy mắt. Thế nhưng, khi đôi giày vải của hắn chạm tới, luồng phong bạo ấy bỗng chốc trở nên dịu dàng như gió xuân, khẽ vờn quanh tà áo vải của hắn như thể đang quyến luyến, chẳng nỡ rời xa.

Hắn khẽ dừng bước, quay đầu nhìn lại rặng cung điện nguy nga tráng lệ vừa khuất sau màn mây. Trong lòng Lâm Thần dâng lên một cảm xúc mệt mỏi khó tả. Sống mười vạn năm qua, hắn đã quen với cảnh tĩnh mịch của sơn cốc, hôm nay chứng kiến sự xô bồ, đấu đá và cả khí thế bức người của cái gọi là "Thiên tài Thánh địa", hắn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường.

"Sống nhanh làm gì cho mệt…" Lâm Thần khẽ thở dài, âm thanh trầm thấp tan vào hư không: "Bọn người này, ai nấy đều hừng hực khí thế, tu luyện đến mức điên cuồng, giành giật từng chút tài nguyên, từng chút thọ nguyên. Cuối cùng để làm gì? Để rồi cũng chỉ là những kẻ sợ hãi trước một cái ghế tre. Thật là… sống chậm lại một chút có phải tốt hơn không?"

Nói xong, hắn lắc đầu, lẩm bẩm với con chó đen:
– Đi thôi Lão Hắc, về nhà trồng thêm mấy gốc cải thảo. Chỗ này… ồn ào quá.

Con chó đen Lão Hắc vẫy vẫy cái đuôi trụi lông, đôi mắt sâu hoắm của nó khẽ liếc nhìn về phía Tiên Đình. Trong một khoảnh khắc, từ sâu trong đồng tử của con vật ấy lóe lên một tia sáng tử vong, như thể chỉ cần một cái gật đầu của nó, cả Tiên giới này sẽ vĩnh viễn chìm vào bóng tối. Nhưng nghe tiếng gọi của chủ nhân, nó lại thu liễm khí thế, hóa thành một con chó phàm trần lụ khụ chạy theo sau.

Ở phía bên kia, trong đại điện của Tiên Đình, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng mồ hôi rơi xuống mặt sàn.

Thương Vân Tiên Đế cùng hàng vạn cường giả đứng lặng như phỗng đá. Lời cảm thán cuối cùng của Lâm Thần trước khi rời đi không hề tan biến, mà nó được truyền đi bởi chính quy luật của trời đất, vang vọng trong linh hồn của mỗi người có mặt tại đó như tiếng sấm nổ ngang tai.

"Sống chậm lại một chút… có phải tốt hơn không?"

Mười chữ. Chỉ vỏn vẹn mười chữ, nhưng rơi vào tai Thương Vân Tiên Đế lại biến thành một loại chấn động kinh hoàng. Ông ta đứng bật dậy, đôi mắt trợn trừng, khí tức quanh thân bỗng nhiên rối loạn, rồi lại kỳ tích mà bình ổn lại một cách lạ lùng.

– Lão Tổ… ngài ấy vừa mới hạ đạt chỉ dụ! – Thương Vân Tiên Đế giọng run rẩy, nước mắt bỗng nhiên trào ra.

Một vị Thái Thượng Trưởng Lão của một đại giáo bước lên, môi run cầm cập:
– Tiên Đế, ngài… ngài hiểu ý của Lão Tổ là gì sao?

Thương Vân Tiên Đế hít một hơi thật sâu, khuôn mặt từ kinh hãi chuyển sang sùng bái tột độ, giọng ông ta vang dội khắp Tiên Đình:
– Các ngươi vẫn chưa nhận ra sao? Mấy vạn năm qua, Tiên giới chúng ta điên cuồng tu luyện, tranh giành công pháp, truy cầu đột phá bằng mọi giá. Chúng ta gọi đó là nghịch thiên cải mệnh, nhưng trong mắt Lão Tổ, đó chính là 'vội vàng đi tìm cái chết'! Ngài ấy nói chúng ta nên 'sống chậm lại', nghĩa là ngài ấy đang dạy chúng ta đạo lý Phản Phác Quy Chân. Mỗi bước chân của chúng ta quá nhanh, khiến đạo tâm không kịp theo sát, linh hồn mục nát bên trong vỏ bọc cường đại. Đây là… một quy luật mới của kỷ nguyên này!

Cả đại điện xôn xao. Đám cường giả đứng đầu Ngũ Đại Vực bắt đầu điên cuồng "não bổ".

– Đúng rồi! Tại sao mỗi lời nói của Lão Tổ đều chứa đựng đạo vận vô tận? Bởi vì ngài ấy đã dành vạn năm chỉ để trồng rau, nuôi cá! Đó chính là sống chậm!

– Ngài ấy cầm bình tưới nước cũng là Thần thông, cầm chổi quét lá cũng là Kiếm ý. Hóa ra, việc tu luyện thực sự không nằm ở việc bế quan hay nuốt linh đan, mà nằm ở trong từng hơi thở bình thường nhất của cuộc sống!

– Lão Tổ chê chúng ta ồn ào! Ngài ấy không muốn thấy Tiên giới đâm chém nhau vì những thứ phù hoa nữa!

Ngay lập tức, Thương Vân Tiên Đế chỉnh đốn lại trang phục, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, tuyên bố:
– Từ hôm nay, Tiên giới ban hành luật lệ mới theo chỉ thị của Trường Sinh Lão Tổ! Ta gọi đây là "Trường Sinh Diễn Pháp". Tất cả các tông môn, thánh địa, không được phép tổ chức đại hội tỷ thí võ công trong vòng một nghìn năm tới!

– Hơn nữa… – Tiên Đế dừng lại một chút, nhìn về phía rặng núi xa xôi nơi Lâm Thần biến mất – Tất cả các vị Đế cấp, Thánh cấp, phải hạ phàm. Mỗi người tự tìm một mảnh đất, học cách trồng rau, dọn dẹp nhà cửa, học cách đối nhân xử thế như phàm nhân. Ai tu luyện sinh ra động tĩnh quá lớn, phá vỡ sự tĩnh lặng mà Lão Tổ yêu thích, kẻ đó chính là tội nhân của cả Tiên giới!

Chỉ trong một đêm, thông tin này lan ra như một trận đại dịch, nhưng là một trận dịch của sự thành kính.

Tại Thái Dương Thánh Địa, vị Thánh Tử Triệu Vô Cực đang đứng trước gương, tay cầm một cây kéo tỉa hoa một cách vụng về. Khuôn mặt vốn cao ngạo, lạnh lùng của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng. Hắn đang học cách cắt tỉa một cây hoa hải đường theo yêu cầu của sư phụ.

– Thánh tử… chúng ta thực sự phải làm thế này sao? – Một đệ tử nhìn vạt áo rực rỡ lửa thần thể của Triệu Vô Cực nay bị bùn đất lấm lem, không khỏi xót xa hỏi.

Triệu Vô Cực trừng mắt nhìn hắn, tay vẫn không ngừng tỉa lá:
– Ngươi thì biết cái gì? Lão Tổ dùng bình tưới cây tiêu diệt cả ma hỏa của Ma Diễm Lão Tổ. Ngài ấy dạy chúng ta 'sống chậm', nghĩa là sức mạnh tối thượng nằm trong những việc nhỏ nhặt này. Ngươi nhìn xem, khi ta tỉa lá, ta phải tập trung toàn bộ tâm trí, điều khiển linh lực tinh tế đến từng sợi tơ. Đây chẳng phải là cách luyện khống chế lực lượng tốt nhất sao? Sống chậm chính là tu luyện đỉnh cao nhất!

Nói xong, Triệu Vô Cực bỗng thấy đạo tâm của mình rung động, một tầng xiềng xích của cảnh giới vốn đã kẹt lại nhiều năm nay bỗng có dấu hiệu nứt vỡ. Hắn sửng sốt, rồi bật cười điên cuồng trong khi mắt đẫm lệ:
– Hóa ra là vậy! Hóa ra đây là chân lý! Cảm tạ Lão Tổ chỉ điểm! Đệ tử nguyện suốt đời trồng hoa!

Cảnh tượng tương tự diễn ra ở khắp nơi. Những lão quái vật nghìn năm vốn ẩn cư trong quan tài đá nay bò ra, tay cầm cuốc, tay dắt bò, vẻ mặt hớn hở đi khai khẩn đất hoang. Các trận chiến bang hội bị hủy bỏ, thay vào đó là cuộc thi "Ai trồng được củ cải to nhất" hay "Ai dệt được tấm vải mịn nhất".

Trong khi đó, ở một góc khác của thế giới, Lâm Thần cuối cùng cũng về tới sơn cốc nhỏ của mình.

Hắn vừa bước qua rào dậu tre, đã thấy Thẩm Nhược Băng – vị Đại đệ tử mà thiên hạ gọi là Kiếm Tuyết Tiên Tử – đang cầm một cây chổi lông gà, cẩn thận phủi bụi cho mấy hòn đá cuội trước sân.

– Sư phụ, người đã về. – Thẩm Nhược Băng khẽ nghiêng mình, vẻ mặt cung kính nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự quan sát sắc bén. Cô nhận thấy khí tức của sư phụ dường như… lại bình thường hơn một chút?

"Trời ạ, cảnh giới Phản Phác Quy Chân của sư phụ lại tăng tiến rồi!" Thẩm Nhược Băng thầm kinh hãi trong lòng. "Ngài đi Tiên Đình một chuyến, giết chóc vang trời, chấn động vạn cổ, vậy mà khi trở về, hơi thở lại không có lấy một chút sát ý, bình lặng như mặt hồ không gió. Đây mới là đại kinh khủng thực sự!"

Lâm Thần thở phào một hơi, quăng cái túi vải vào góc sân, than vãn:
– Mệt chết ta rồi. Nhược Băng, mấy hôm ta đi, vườn cải thảo có bị sâu ăn không?

Thẩm Nhược Băng vội vàng đáp:
– Thưa sư phụ, con vẫn ngày đêm canh giữ. Những con 'sâu' kia… đều đã bị con xử lý sạch sẽ rồi.

Cô không nói dối. Ba ngày trước, một đám Thiên Long Ma Tộc muốn lẻn vào sơn cốc để dò la thực hư, cô đã dùng chính cái chổi lông gà này, thi triển "Vạn Vật Vi Kiếm", một phát quét sạch hàng vạn con rồng đen thành hư vô. Trong mắt cô, đó đúng là những con "sâu" nhỏ mọn quấy rầy sự thanh tịnh của sư phụ.

Lâm Thần gật gù hài lòng:
– Tốt, tốt lắm. Ở đây vẫn là yên tĩnh nhất. Nhìn cái đám người ở ngoài kia, ai cũng như đang cưỡi tên bắn, chẳng biết hưởng thụ cuộc sống gì cả. Sống như vậy, thọ nguyên cho dù có nghìn năm cũng chỉ là phí hoài.

Thẩm Nhược Băng khẽ run rẩy. Lời nói này của sư phụ… chẳng phải chính là ám chỉ Tiên giới hiện tại sao? Hèn chi khi sư phụ vừa đi, khắp nơi đã truyền tới tin tức về "Luật lệ sống chậm". Chắc chắn sư phụ đã giáo huấn bọn họ một trận ra trò.

Cô càng thêm sùng bái vị lão nhân trông có vẻ khắc khổ trước mặt này. Sư phụ thật vĩ đại, ngài không dùng vũ lực để thống trị, mà dùng một lối sống, một triết lý để bắt cả thế giới phải vận hành theo ý muốn của mình.

Lâm Thần chẳng hề hay biết về những suy nghĩ thần thánh của đồ đệ. Hắn bưng ra một chiếc bát gốm sứt mẻ, rót chút nước suối lạnh húp một hơi cạn sạch, rồi chùi miệng bảo:
– Thôi, không nói chuyện viển vông nữa. Nhược Băng, ngày mai chuẩn bị ít phân bón, ta thấy mấy gốc táo phía sau núi bắt đầu héo rồi. Chúng ta phải làm việc thôi, không làm là không có cái ăn đâu.

Thẩm Nhược Băng vội vàng quỳ xuống:
– Sư phụ giáo huấn rất đúng! Cần cù lao động chính là căn cốt của tu hành. Đệ tử xin ghi nhớ!

Lâm Thần ngơ ngác: *Trồng cây thì liên quan gì đến căn cốt tu hành? Con bé này chắc ở trong núi lâu quá, đầu óc có chút không bình thường rồi.*

Nhưng hắn cũng lười giải thích. Với hắn, cái gọi là Trường Sinh Lão Tổ chỉ là một cái danh xưng huyễn hoặc mà hệ thống ép cho hắn. Hắn chỉ muốn sống sót qua ngày, muốn vườn rau xanh tốt, và muốn con chó đen không còn gầy trơ xương nữa.

Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình của sơn cốc, Lâm Thần nằm trên giường tre, nghe tiếng dế kêu, chìm vào giấc ngủ yên bình.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Tiên Đình, Thương Vân Tiên Đế đang quỳ trước bức họa một người đàn ông mặc áo vải thô, tay cầm cần câu (mà Thương Vân Tiên Đế tự vẽ lại theo trí nhớ về Lâm Thần).

Ông ta cầm một quyển sổ nhỏ, nắn nót ghi vào:
"Ngày đầu tiên thực hiện Luật sống chậm. Toàn bộ Tiên giới đã giảm 80% mức tiêu thụ linh khí. Các tranh chấp lãnh thổ chấm dứt hoàn toàn. Mọi người bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của Đạo trong từng hạt cát. Cảm tạ Trường Sinh Lão Tổ đã cứu rỗi Tiên giới khỏi sự diệt vong bởi dục vọng vội vàng."

Viết xong, Tiên Đế đặt bút xuống, nhìn ra bầu trời sao lung linh. Ông ta cảm thấy chưa bao giờ lòng mình thanh thản như lúc này. Hóa ra, khi buông bỏ việc chạy đua với thời gian, người ta lại thấy thời gian là vô tận.

Nhưng ở dưới chân núi Tiên Đình, một bóng đen thần bí đang lặng lẽ quan sát tất cả. Đó là một sứ giả của Thiên Đạo Ý Chí. Nó nhìn cảnh các tu sĩ đang hì hục trồng trọt, khóe mắt giật giật:
– Trường Sinh Lão Tổ… ngươi quá đáng lắm rồi! Ta tạo ra Thiên kiếp để trừng phạt kẻ mạnh, duy trì cân bằng thọ nguyên. Ngươi lại bảo tụi nó 'sống chậm', bảo tụi nó đi trồng rau? Thế này thì lấy ai để ta giáng sét? Lấy ai để làm 'Khí vận chi tử' đấu đá nhau nữa? Ngươi đang biến thế giới của ta thành một cái… vườn bách thảo hay sao?

Sứ giả Thiên Đạo tức giận đến mức cơ thể run lên, nhưng nghĩ đến cảnh tượng Lão Tổ chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến không gian đông cứng, nó lại rụt cổ lại, lầm bầm:
– Thôi… thôi thì trồng rau cũng được. Ta cũng phải về… thử gieo mấy hạt đậu xem sao. Nghe nói Lão Tổ bảo trồng cây giúp rèn luyện tâm tính…

Thế là, luật lệ mới của Tiên giới, dưới sự thúc đẩy vô tình của một phàm nhân sợ chết, đã chính thức xoay chuyển bánh xe định mệnh của toàn bộ Thương Mang Cổ Giới. Kỷ nguyên của sự tĩnh lặng và "sống ảo" (theo cách Lâm Thần nghĩ) nhưng lại là "đại tiến hóa" (theo cách thế giới hiểu), đã bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8