Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 146: Chiếc ghế bành tre**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:29:09 | Lượt xem: 13

**Chương 146: Chiếc ghế bành tre**

Trong đại điện của Tiên Đình, không khí dường như đông cứng lại thành một khối băng khổng lồ.

Tam thái tử Cố Diễm, người vừa dẫn theo mười lăm kỵ sĩ Kỳ Lân hung hãn xông vào, đang trừng trừng mắt nhìn về phía thượng tọa. Hắn vốn dĩ là thiên tài trăm năm của Tiên tộc, sở hữu Thái Dương Thần Thể, đi đến đâu cũng được vạn người cung phụng. Thế nhưng lúc này, khi hắn vừa hét lên những lời nhục mạ ấy, hắn bỗng nhận ra có điều gì đó rất không đúng.

Phụ hoàng của hắn – Thương Vân Tiên Đế, người vẫn luôn là biểu tượng của uy quyền tối thượng, người đã thống trị cả vạn dặm sơn hà suốt ba ngàn năm qua, lúc này lại đang run lẩy bẩy như cầy sấy. Trên trán vị Đế vương ấy, mồ hôi chảy ròng ròng xuống long bào, đôi mắt không chứa đựng sự oai nghiêm thường nhật mà chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ.

"Nghịch… nghịch tử…" Thương Vân Tiên Đế giọng nói lạc đi, mỗi tiếng thốt ra đều giống như một đao chém vào trái tim mình. "Ngươi im ngay cho ta! Quỳ xuống! Ngay lập tức quỳ xuống cho ta!"

Lâm Thần ngồi trên ngai vàng cao ngất ngưởng, cảm thấy tai mình hơi ong ong. Hắn chớp mắt, nhìn về phía đám thiếu niên kỵ sĩ trẻ măng đang cưỡi những con thú kỳ quặc tỏa ra lửa nóng hầm hập kia. Trong thâm tâm hắn thầm cảm thán: *Đây chính là kịch bản trong phim sao? Tiên giới mà cũng có vụ "con nhà người ta" rồi mâu thuẫn gia đình như thế này?*

Thực ra, Lâm Thần lúc này đang rất đau khổ. Người ngoài nhìn vào, thấy hắn bình thản tựa mây trời, ung dung ngồi trên Cửu Thiên Long Ỷ như thể ngồi lên ngai vàng vốn thuộc về hắn từ thuở khai thiên lập địa. Nhưng kỳ thực, Lâm Thần đang nghĩ: *Cái ngai vàng này… nó làm bằng đá gì mà cứng thế không biết?*

Lâm Thần là một phàm nhân, đúng hơn là hắn luôn tự nhận mình như vậy sau hơn mười vạn năm sống trong sơn cốc hẻo lánh. Hắn không có tu vi, không có pháp lực (theo lời hắn tự nhận). Trong khi đó, cái ngai vàng Tiên Đế này lại được chạm khắc từ Vạn Năm Huyền Kim và Thái Cổ Tinh Thạch, mỗi một góc cạnh đều toát ra linh khí sắc lẹm. Với các tu sĩ, đó là chí bảo để tu luyện, nhưng với một "phàm nhân" có khung xương không chịu nổi va đập như hắn, cái ghế này quả thật là một cực hình.

Nó vừa lạnh, vừa cứng, lại còn không có chỗ để dựa lưng thoải mái. Hắn cứ nhích mông qua lại, vẻ mặt có chút cau có.

Sự cau có của Lâm Thần rơi vào mắt quần hùng trong điện, lại biến thành một ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Xong rồi… Lão Tổ tức giận rồi!" Một vị Trưởng lão tóc trắng xóa của Tiên đình thầm kêu khổ trong lòng. "Tam thái tử chọc giận Ngài, khiến Ngài cảm thấy Tiên đình không biết lễ nghi. Sự im lặng của Lão Tổ chính là bão tố trước lúc trời sập!"

Tam thái tử Cố Diễm vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng. Hắn nhìn thấy phụ hoàng mình run sợ, chỉ tưởng là cha già đã mất đi nhuệ khí, càng thêm đắc chí:
– Phụ hoàng! Ngài nhìn xem, cái gã mặc áo vải bố này, trên người không lấy một tia linh lực, không chút thần quang, rõ ràng là một kẻ lừa đảo phàm trần! Chỉ bằng mấy cái tiểu thuật hèn mọn mà qua mặt được các ngươi sao? Hôm nay, để hài nhi dùng Thái Dương Chân Hỏa thiêu rụi sự dối trá này!

– Dừng tay!!! – Thương Vân Tiên Đế hét lên, nhưng không kịp nữa.

Cố Diễm đã ra tay. Hắn vung tay lên, một đạo kim hỏa hình cung như mặt trời nhỏ bay vút về phía thượng tọa. Ánh lửa ấy thiêu đốt cả không gian, làm mặt đất cứng như kim cương cũng bắt đầu tan chảy.

Lâm Thần giật mình. Hắn thấy một đốm sáng đỏ rực đang bay tới chỗ mình. Theo bản năng của một người hay làm ruộng và sợ chết, hắn muốn đứng dậy chạy trốn. Nhưng chân hắn lại vướng vào tà áo rộng thùng thình của bộ "pháp phục" mà người ta vừa ép hắn mặc.

Hắn loạng choạng, tay quờ quạng trúng một vật trên cái bàn bên cạnh. Đó là chiếc túi vả cũ mòn mà hắn vẫn luôn mang theo từ sơn cốc để đựng đồ lặt vặt.

"Vèo —"

Đạo Thái Dương Chân Hỏa ấy khi chạm tới phạm vi ba thước xung quanh Lâm Thần, đột nhiên giống như một con đom đóm lạc vào cơn lốc xoáy. Nó không hề phát nổ, cũng không hề đốt cháy lấy một sợi tóc của hắn. Nó cứ thế… biến mất.

Cả đại điện lặng ngắt như tờ.

Cố Diễm sững sờ, bàn tay vẫn còn tư thế tung chiêu nhưng mồ hôi lạnh bắt đầu tứa ra. Hắn nhìn thấy đạo hỏa diễm kiêu ngạo của mình giống như bị một cái miệng khổng lồ vô hình nuốt chửng, không để lại một chút sủi tăm.

Lâm Thần lúc này rốt cuộc cũng lấy được thăng bằng. Hắn thở hổn hển, mặt hơi tái:
– Nguy hiểm thật… mấy thanh niên thời nay, chơi lửa trong nhà không sợ cháy điện sao?

Tiếng lầm bầm của hắn nhỏ nhẹ vô cùng, nhưng lọt vào tai những vị cao thủ bậc nhất trong điện, nó chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang. "Chơi lửa trong nhà?" Thần hỏa cấp bậc Đế cảnh mà trong mắt Lão Tổ chỉ là "trẻ con chơi lửa"?

Lâm Thần cảm thấy mình không thể ngồi thêm một giây nào nữa trên cái ghế chết tiệt này. Hắn thầm nghĩ: *Thôi, nhịn không được nữa rồi. Chỗ này là Tiên cung của các ngươi, nhưng ngồi không sướng bằng góc hiên nhà ta.*

Hắn xoa xoa cái lưng mỏi nhừ, nhìn về phía Thương Vân Tiên Đế bằng ánh mắt "cầu xin sự thông cảm" (nhưng Tiên Đế lại nhìn ra đó là sự khiển trách tối cao). Lâm Thần lên tiếng, giọng trầm mặc:
– Thương Vân đạo hữu, cái ghế của ngươi… ta ngồi không quen. Thôi thì, ta dùng đồ của mình vậy.

Lâm Thần vừa nói vừa thọc tay vào chiếc túi vải cũ.

Cả đại điện nín thở. Mọi con mắt đổ dồn vào cái túi vạn năng kia. Phải biết rằng, vừa rồi nó vừa "nuốt" một chiêu của Đế cảnh đấy! Bên trong đó chắc hẳn là một món Tiên Khí nghịch thiên cấp Thái Cổ. Có thể là một món thần binh vừa ra đời sẽ làm vỡ vụn Tiên Giới, hoặc là một bảo vật trấn áp vận mệnh mười vạn năm.

Lâm Thần lôi ra một vật.

"Rắc rắc…"

Tiếng tre già va vào nhau khô khốc vang lên.

Đó là một chiếc ghế bành. Đúng hơn, nó là một chiếc ghế tựa làm bằng tre già đã ngả màu vàng sậm, trông xộc xệch và có vài chỗ mòn vẹt. Trên nan ghế thậm chí còn có vài vết sứt sẹo giống như bị trẻ con dùng dao nhỏ khắc linh tinh lên.

Toàn bộ Tiên Đình đứng hình.

Họ không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào từ chiếc ghế tre ấy. Nó trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn, giống như thứ mà bất kỳ lão nông nào ở nhân gian cũng có thể dùng để ngồi dưới gốc đa làng hóng gió.

"Hừ! Lão già giả thần giả quỷ!" Cố Diễm thấy đó chỉ là vật phàm, sự sợ hãi ban nãy lại bị thay thế bởi sự cuồng vọng. "Cầm một đống rác rưởi phàm nhân ra làm gì? Chết đi cho ta!"

Hắn lại một lần nữa lao lên, lần này là tung ra toàn lực, tay cầm trường thương định đâm xuyên cả Lâm Thần lẫn chiếc ghế tre kia.

Lâm Thần thấy kẻ đó vẫn bám riết không buông, trong lòng vừa sợ vừa bực. Hắn chỉ muốn ngồi xuống nghỉ cái mông cho thoải mái mà thôi! Hắn không nghĩ ngợi nhiều, cứ thế đặt chiếc ghế tre lên vị trí cạnh cái ngai vàng lộng lẫy kia.

Ngay khoảnh khắc nan tre chạm vào nền gạch đá quý của điện Tiên Đình —

"OÀNG!"

Một tiếng nổ chấn thiên động địa không hề vang lên bằng âm thanh, mà vang lên trong thần hồn của tất cả mọi người.

Một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa và nặng nề như thể chứa đựng cả trọng lượng của mười vạn thế giới đột nhiên tuôn trào ra từ chiếc ghế tre rách nát ấy.

"Rắc… Rắc… Rắc…"

Sự việc kinh hãi nhất đã xảy ra.

Chiếc Cửu Thiên Long Ỷ – cái ngai vàng làm từ Vạn Năm Huyền Kim, biểu tượng bất diệt của Tiên Đế, khi ở cạnh chiếc ghế tre, đột nhiên run rẩy kịch liệt. Nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt chi chít, như thể một thần dân đang đối diện với hoàng đế, cảm thấy chính sự tồn tại của mình là một nỗi hổ thẹn.

Vạn Năm Huyền Kim trong nháy mắt hóa thành tro bụi!
Thái Cổ Tinh Thạch nát vụn thành cát bụi!

Cái ngai vàng hùng vĩ ấy giống như một tên tiểu tốt đứng trước bậc vĩ nhân, tự nguyện hóa thành bụi đất để nhường lại vị trí cho chiếc ghế tre bình dị kia.

"Bịch!"

Tam thái tử Cố Diễm còn chưa kịp chạm đến mép ghế đã bị một áp lực vô hình không thể tưởng tượng nổi đè sập xuống. Toàn thân hắn ghim chặt vào mặt đất, bộ giáp hoàng kim quý giá từng miếng một vỡ vụn. Thần thể kiêu ngạo của hắn dưới cái bóng của chiếc ghế tre chẳng khác nào một hạt cát trước vực thẳm.

Lâm Thần ngơ ngác nhìn cái ngai vàng đột ngột "sụp đổ" thành đống cát vụn bên cạnh mình. Hắn gãi đầu, thầm nghĩ: *Ồ, hóa ra xây dựng trái phép ở Tiên giới cũng nhiều nhỉ? Cái ghế trông đẹp thế mà cốt thép mục nát hết cả rồi, vừa động vào đã sập. May mà mình không ngồi tiếp, không thì gãy xương mất.*

Lâm Thần thở phào, vui vẻ ngồi phịch xuống chiếc ghế tre bành của mình.

"Hà… đúng là không đâu bằng ở nhà." Hắn ngả lưng, ghế tre kêu lên một tiếng "cọt kẹt" đầy khoan khoái.

Nhưng trong tai của Thương Vân Tiên Đế và các đại lão, tiếng "cọt kẹt" đó lại giống như tiếng vọng từ Đại Đạo buổi sơ khai.

"Đó không phải là ghế tre!" Thương Vân Tiên Đế hai đầu gối nhũn ra, quỳ rạp xuống đất, thanh âm run rẩy: "Đó là… Khai Thiên Thần Trúc! Mỗi một nốt tre trên đó đều là một thiên văn của kỷ nguyên trước! Trời ơi… Ngài ấy dùng Khai Thiên Thần Trúc để làm ghế nằm… Còn cái ngai vàng của ta, vì không chịu nổi đẳng cấp của món thần vật ấy mà tự vỡ ra để tỏ lòng cung kính!"

Thẩm Nhược Băng đứng bên cạnh Lâm Thần, đôi mắt lạnh lùng của nàng ánh lên sự sùng bái mãnh liệt. Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ quả là sư phụ. Ngài thấy ngai vàng quá hủ bại, chỉ bằng một cái ghế tre bình dị đã phá bỏ toàn bộ xiềng xích giả tạo của vương quyền Tiên đình. Đây mới thực sự là Đạo, phản phác quy chân!*

Lục Tiểu Bảo thì đang mắt tròn mắt dẹt, nước miếng suýt nữa chảy ra: *Sư phụ ơi là sư phụ, người giấu đồ kĩ quá. Cái ghế này mà bẻ ra một nan thôi, đem đi trấn áp một tông môn cũng dư dùng rồi!*

Lúc này, Lão Hắc – con chó đen gầy gò vẫn nằm phục dưới chân Lâm Thần, khẽ mở mắt liếc nhìn cái ngai vàng vừa hóa bụi, thầm hừ mũi: *Một đống kim loại tạp nham cũng muốn ngồi ngang hàng với chủ nhân ta sao? Tự biết thân biết phận mà vỡ vụn là lựa chọn sáng suốt nhất của ngươi rồi.*

Lâm Thần lúc này ngồi trên ghế tre, tay cầm lấy một chén trà "của mình" (thực ra là bình nước tưới rau hắn mang theo), nhìn đám người bên dưới vẫn đang quỳ rạp, đặc biệt là tên Tam thái tử đang bị ép dính chặt vào mặt đất, hốc mồm hộc máu.

Lâm Thần chép miệng:
– Này, bạn trẻ gì đó ơi. Nhà hỏng rồi, đi về mà sửa đi. Đừng có nằm đó ăn vạ, ta không có tiền đền bù cái đống cát ấy đâu nhé.

Lời nói của Lâm Thần rơi vào tai Cố Diễm giống như một lệnh xá tội từ thiên thượng. Hắn cảm thấy áp lực kinh khủng kia biến mất trong nháy mắt. Hắn không còn dám ngẩng đầu nhìn lên lấy một lần, chỉ biết dập đầu lia lịa, trán đập xuống gạch đến chảy cả máu:
– Lão Tổ đại bi đại hỷ! Lão Tổ tha mạng! Con ngu muội! Con có mắt không tròng!

Cố Diễm cuống cuồng bò dậy, thậm chí không dám cưỡi Kỳ Lân, chạy trối chết ra khỏi đại điện như bị quỷ đuổi. Mười lăm kỵ sĩ cũng hồn bay phách lạc, cuống cuồng tháo chạy.

Thương Vân Tiên Đế lau mồ hôi trên trán, nhìn chiếc ghế tre đang "cọt kẹt" một cách đầy Đạo uẩn, rồi nhìn sang Lâm Thần đang thong thả húp ngụm trà phàm (mà hơi trà bốc lên hóa thành mây tím lượn quanh cung điện). Ông ta bỗng cảm thấy, danh hiệu "Tiên Đế" của mình đúng là một trò cười.

Thế gian này, kẻ sống được mười vạn năm đã là kỳ tích. Kẻ sống một triệu năm là truyền thoại. Nhưng trước mặt một vị dùng vạn vật hóa Đạo, coi thần bảo như rác rưởi thế này, ngay cả thời gian dường như cũng phải quỳ lạy.

Lâm Thần tựa lưng vào chiếc ghế tre mòn vẹt, đôi mắt hơi nheo lại vì buồn ngủ. Hắn thở ra một hơi dài, một làn khói trắng bình thường theo hơi thở của hắn bay ra, chạm vào một cột cung điện bị rạn nứt vì trận đấu vừa rồi. Ngay lập tức, cái cột ấy không những lành lại mà còn hóa thành Ngọc Thạch xanh mướt, nảy mầm ra những nhành hoa tiên linh lộng lẫy.

Lâm Thần hoàn toàn không biết gì. Hắn chỉ thấy sau cơn náo nhiệt, mọi chuyện hình như đã ổn ổn. Hắn khẽ lẩm bẩm:
– Vẫn là cái ghế này tốt nhất… Về nhà thôi, Lão Hắc. Vườn rau chắc khát nước lắm rồi.

Quần hùng Tiên đình đồng loạt cúi đầu:
– Cung tiễn Trường Sinh Lão Tổ! Chúc Lão Tổ trường tồn cùng nhật nguyệt, thọ ngang với vĩnh hằng!

Lâm Thần ngáp một cái, bước xuống ghế tre, thu ghế vào túi vải: *Trường sinh? Thọ ngang nhật nguyệt? Haiz, mong là hôm nay hệ thống không bắt mình trồng thêm mười mẫu đất nữa, thọ lâu mà làm lụng vất vả thế này thì thà đi ngủ còn hơn.*

Hắn bước đi, bóng lưng khoác áo vải thô dần khuất xa trong làn sương mờ của Tiên đình, để lại đằng sau là một đế chế rúng động vì một chiếc ghế bành tre.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8