Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 149: Cuộc chiến của những ý chí**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:31:55 | Lượt xem: 13

Khói cá nướng nghi ngút bốc lên, hòa quyện với linh khí nồng đậm của sơn cốc, tạo nên một thứ mùi hương mà nếu đặt ở thế giới bên ngoài, chỉ cần hít một hơi cũng đủ để một phế tài lập tức cải tử hoàn sinh, đốn ngộ phi thăng.

Lâm Thần cầm chiếc que củi, cẩn thận lật trở con cá chép béo ngậy. Anh thầm nghĩ, đám người này ăn mặc kỳ quặc, hành tung lại càng cổ quái hơn. Có kẻ nhìn con cá mà mắt đỏ hoe, có kẻ thì vừa nhai một miếng đã quỳ xuống đất đấm ngực thùm thụp như thể vừa phạm phải đại tội gì đó.

*“Đúng là khổ thân, chắc là ở ngoài kia đói khát lâu ngày quá, hoặc là gặp chuyện gì chấn động tâm lý rồi.”* – Lâm Thần tự nhủ, lòng trào dâng một sự cảm thông sâu sắc của người hàng xóm tốt bụng.

Anh nhìn về phía Cửu U Thần Quân – một vị thượng cổ chân thần vốn dĩ nắm giữ luân hồi của chín tầng u minh, lúc này đang run rẩy cầm miếng cá trên tay, mắt nhìn trân trân vào lớp da cá vàng ươm. Trong mắt Cửu U Thần Quân, đây không phải là cá, mà là “Thế giới tinh hoa”. Mỗi một vết cháy xém trên da cá chính là những đường nét của đạo văn hủy diệt, còn phần thịt trắng muốt bên trong chính là bản nguyên của sự sống.

“Ăn đi chứ? Hay là… cá tôi nướng hơi quá lửa, ông không ăn được đồ cứng?” – Lâm Thần thấy lão già trước mặt cứ đứng ngây ra, liền ân cần hỏi một câu.

*Uỳnh!*

Một tiếng sấm nổ vang trong thức hải của Cửu U Thần Quân.

*“Hơi quá lửa? Không ăn được đồ cứng?”* – Vị Thần Quân này mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ngài thầm nghĩ: *“Lão Tổ đang cảnh cáo mình! Ngài ấy nói tâm đạo của mình quá ‘cứng nhắc’, chưa đủ độ hỏa hầu để dung nhập vào kỷ nguyên mới này. Nếu mình không thể tiêu hóa được miếng ‘đạo quả’ này, e rằng cái mạng già cũng không giữ nổi!”*

Nghĩ đoạn, Cửu U Thần Quân cắn một miếng thật lớn, bất chấp đạo vận kinh thiên đang bùng nổ trong khoang miệng.

Trong khi đó, ở một góc khác của bữa tiệc “phàm trần” này, một cuộc chiến ý chí thầm lặng nhưng còn kinh khủng hơn cả thiên tai đang diễn ra.

Thiên Đạo Ý Chí tuy đã tạm thời rút lui, nhưng dư âm của nó vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Những vị thượng cổ thần linh này, vốn dĩ từ lúc sinh ra đã mang trên mình dấu ấn của Thiên Đạo cũ. Việc họ ngồi đây ăn cá của Lâm Thần chính là một hành động phản nghịch vĩ đại nhất trong lịch sử vạn cổ.

Một vị thần linh mang hào hiệu Thái sơ Chiến Thần, tay cầm một mảnh xương cá, sắc mặt chợt biến đổi liên tục giữa xanh và trắng. Hắn đang phải đấu tranh với bản năng “Thần tính” trong người. Thiên Đạo cũ đang gầm thét trong linh hồn hắn, yêu cầu hắn phải đứng dậy, dùng chiến rìu khai thiên để tiêu diệt “kẻ phàm nhân” đang làm ô uế uy nghiêm của thần giới kia.

Lâm Thần thấy vị thanh niên (trong mắt anh là vậy) tay cầm xương cá, mặt mũi nhăn nhó, tưởng hắn bị hóc xương.

“Ấy, cẩn thận chứ, ăn cá phải nhấm nháp từ từ. Có gì mà phải gồng mình lên như sắp đánh nhau thế kia? Ở đây toàn người nhà, không ai tranh của cậu đâu.”

Lâm Thần vừa dứt lời, bàn tay anh vô tình phất nhẹ một cái để đuổi mấy con ruồi vo ve (thực chất là những chấp niệm tàn dư của Thiên Đạo đang bám lấy Thái sơ Chiến Thần).

*Bốp!*

Thái sơ Chiến Thần cảm thấy một sức mạnh không thể kháng cự, nhẹ nhàng như gió xuân nhưng lại mang theo uy lực trấn áp vạn cổ, quét sạch toàn bộ sự kháng cự của Thiên Đạo trong linh hồn hắn. Cái gọi là “Thần tính” kiêu ngạo trong chớp mắt bị hóa giải thành sự bình yên vô ngần.

Hắn bàng hoàng nhìn Lâm Thần, rồi cúi đầu nhìn miếng xương cá trong tay.

*“Lão Tổ vừa nói gì? Nhấm nháp từ từ… Không ai tranh… Đây là ngài ấy đang dạy mình cách ‘dung hợp’ với trần thế! Ngài ấy muốn chúng ta bỏ đi cái mác Thần linh để trở thành một phần của đại đạo giản đơn này!”*

Thái sơ Chiến Thần nghẹn ngào, lập tức buông bỏ mọi sát ý, cung kính đáp: “Tiền bối giáo huấn rất đúng, vãn bối quá chấp niệm rồi.”

Nói xong, hắn liền cầm lấy cái chổi tre bên cạnh (vốn là thứ mà Thẩm Nhược Băng dùng để quét lá), bắt đầu lúi húi quét dọn những mẩu xương cá rơi vãi trên đất. Đối với hắn, mỗi nhát chổi lúc này chính là một lần rèn luyện tâm tính, là cuộc chiến ý chí để rũ bỏ quá khứ hào nhoáng.

Lâm Thần nhìn cảnh tượng đó, quay sang thì thầm với Lão Hắc: “Lão Hắc, mấy người này hình như hơi bị… chập mạch phải không? Một đại nam nhân tướng tá thế kia mà lại đi tranh việc quét dọn của con nhỏ Nhược Băng? Hay là họ định diễn kịch để mình không thu tiền cá?”

Lão Hắc liếc nhìn vị “Chiến Thần” đang run rẩy quét rác, rồi nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt khinh bỉ: *“Ngài còn giả vờ đến bao giờ? Một cái phẩy tay diệt đi ý chí của Thiên Đạo, lại bảo là đuổi ruồi. Thôi, ngài thích đóng vai phàm nhân thì tôi cũng làm chó hiền vậy.”*

Lúc này, không khí trong sơn cốc bỗng nhiên thay đổi. Một vị thần linh mang danh xưng Linh Lung Tiên Tử chợt đứng dậy. Nàng vốn là người quản lý trật tự và quy tắc của cổ giới, ánh mắt nàng lúc này chứa đựng sự hoài nghi cực lớn. Nàng không tin một người phàm (dù cho có sức mạnh ẩn giấu) lại có thể tùy ý điều khiển ý chí của những vị thần vạn cổ.

Nàng muốn thử. Nàng muốn biết ý chí của Lâm Thần thực sự nằm ở đâu.

Tiên tử bước tới trước mặt Lâm Thần, hơi cúi người, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa âm ba có thể xuyên thấu vạn vật: “Lão Tổ, chúng thần từ xa tới đây, được nghe danh ngài đã lâu. Không biết trong mắt ngài, ‘Trường Sinh’ rốt cuộc là cuộc chiến như thế nào? Ý chí của kẻ tu hành phải đặt ở đâu mới gọi là chính đạo?”

Toàn bộ các vị thần linh khác lập tức dừng ăn, nín thở chờ đợi. Đây chính là mấu chốt! Đây là cuộc chạm trán trực tiếp giữa Ý chí của Thần giới và Ý chí của Trường Sinh Lão Tổ.

Lâm Thần gãi đầu, thầm nghĩ: *“Lại tới nữa rồi. Cứ gặp người ở thế giới này là họ lại hỏi mấy câu vĩ mô như vậy. Trường sinh à? Với mình thì nó đơn giản là sống làm sao cho không bị chết sớm thôi chứ sao.”*

Anh thở dài một hơi, ánh mắt xa xăm nhìn vào đống lửa đang tàn, trong đầu hiện lên những năm tháng buồn chán phải trồng rau nuôi cá suốt 100.000 năm. Anh chậm rãi nói:

“Thực ra, chẳng có cuộc chiến nào ở đây cả. Càng muốn thắng, càng dễ thua. Các vị cứ quan trọng hóa cái gọi là ý chí làm gì? Với tôi, ý chí đơn giản chỉ là… sáng dậy có cơm ăn, tối ngủ không có muỗi, thấy cá nướng ngon thì cùng ăn, thấy rác bẩn thì cùng dọn. Sống càng lâu, người ta càng nhận ra rằng cái ‘Đạo’ to tát nhất đôi khi chỉ nằm ở bát cơm nguội mà thôi. Các vị cứ mải mê tìm kiếm thứ gì đó trên cao, mà quên mất rằng dưới chân mình cũng là đất.”

*Ầm!*

Một tiếng sấm vô thanh nổ vang trên khắp Ngũ Đại Vực.

Trong mắt các vị thần linh, những lời này của Lâm Thần không khác gì một đòn giáng chí mạng vào hệ thống niềm tin cũ kỹ của họ.

*“Không có cuộc chiến nào… Ý chí nằm ở bát cơm nguội… Dưới chân cũng là đất!”*

Linh Lung Tiên Tử lùi lại ba bước, gương mặt tuyệt mỹ tái nhợt đi vì kinh hãi. Nàng nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Thần linh luôn coi thường phàm nhân, coi thường cát bụi, nhưng chính cát bụi mới là nền tảng của vạn vật. Lão Tổ không phải đang sống như phàm nhân, mà ngài ấy đã vượt qua cả sự sống và cái chết, vượt qua cả cái tôi của mình để trở thành chính cái “Đại Đạo” vô vi ấy.

Nàng nhìn xuống đất, nơi một con kiến đang bò ngang qua. Trước kia, nàng sẽ dẫm chết nó mà không cần suy nghĩ. Nhưng lúc này, nàng lại thấy con kiến ấy cũng mang trên mình một loại ý chí “Trường Sinh” – ý chí sống trọn vẹn trong khoảnh khắc đó.

“Vãn bối… đã hiểu.” – Linh Lung Tiên Tử quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng run rẩy – “Đa tạ Lão Tổ ban cho chân lý ‘Phản phác quy chân’. Từ nay về sau, Linh Lung nguyện làm một tỳ nữ tưới hoa trong sơn cốc, buông bỏ hết thảy thần vị.”

Lâm Thần hoảng hốt: “Ấy chết! Đừng, đừng quỳ! Tôi chỉ nói mấy câu linh tinh thôi mà, cô làm gì mà trọng đại thế?”

Anh vội vàng đưa tay định đỡ nàng dậy. Nhưng trong mắt nàng và những người xung quanh, bàn tay đó đang mang theo lực lượng của cả một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ở đó, ý chí của con người mạnh hơn cả mệnh lệnh của Thiên Đạo.

Cuộc chiến ý chí này, từ đầu tới cuối, Lâm Thần thậm chí còn không biết mình đã ra quân. Anh chỉ đơn giản là chia sẻ nỗi lòng của một người cô đơn sống lâu năm, nhưng lại vô tình bẻ gãy hoàn toàn cái khung xương sống của trật tự cũ.

Bầu trời bỗng chốc trở nên trong vắt một cách lạ thường. Những tầng mây đen tích tụ hàng vạn năm của Thiên Đạo cũ lúc này tan rã hoàn toàn.

Lão Hắc khẽ ngước mắt nhìn lên không trung, lầm bầm: “Kết thúc rồi. Một đám Thần Linh, một đám Thánh Nhân, cuối cùng lại bị một tên ngốc thích nướng cá dạy cho cách làm người. Nhưng cũng phải công nhận… con cá hôm nay lão đại nướng có vẻ thơm hơn mọi ngày thật.”

Lâm Thần thì vẫn đứng đó, mặt đầy vẻ bế tắc. Anh nhìn đám người hết quét rác lại tưới hoa, hết quỳ lạy lại khóc lóc, thầm nghĩ: *“Chắc chắn rồi, vùng đất này phong thủy không tốt. Ngày mai mình phải tìm cách đuổi khéo đám người thần kinh này đi thôi, nếu không thì vườn rau của mình nát bét hết mất!”*

Anh đâu có biết rằng, ngay khoảnh khắc anh quyết định “đuổi người”, cả Ngũ Đại Vực ngoài kia, hàng triệu tu sĩ đang chấn động vì nhận ra: Toàn bộ khí vận của thần giới cũ đã sụp đổ, nhường chỗ cho một thời đại mà ở đó, ai tưới hoa giỏi nhất, ai nấu cơm ngon nhất… mới chính là người gần với “Đạo” nhất.

Một kỷ nguyên “hòa bình” (trong đau đớn và hiểu lầm) chính thức bắt đầu dưới sự trị vì của một vị Lão Tổ vẫn luôn nghĩ mình chỉ là kẻ nướng cá dạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8