Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 150: Lâm Thần vẽ một vòng tròn**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:32:41 | Lượt xem: 13

**CHƯƠNG 150: LÂM THẦN VẼ MỘT VÒNG TRÒN**

Bầu trời phía trên Thanh Vân sơn cốc vốn đang xanh ngắt một màu, bỗng chốc bị xé toạc bởi hàng vạn luồng linh quang rực rỡ. Những tiếng xé gió rền vang như sấm dậy, rung chuyển cả một vùng bình nguyên tĩnh mịch.

Phía xa tít tắp chân trời, ba tòa Chiến Thuyền Thái Dương khổng lồ, mỗi tòa dài tới nghìn trượng, đang chầm chậm lướt tới, che khuất cả ánh nắng ban trưa. Trên boong tàu, hàng vạn tu sĩ khoác chiến bào vàng rực, khí thế như cầu vồng, hội tụ lại thành một áp lực kinh người khiến vạn vật trong vòng trăm dặm đều phải cúi đầu run rẩy.

Dẫn đầu chính là Triệu Vô Cực – Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa. Hắn đứng trên mũi thuyền, tay chắp sau lưng, đôi mắt rực cháy thần hỏa nhìn chằm chằm vào cái sơn cốc nhỏ bé, bình dị đến mức lạ thường phía dưới.

"Đây chính là nơi kẻ được mệnh danh là 'Trường Sinh Lão Tổ' cư ngụ sao?" Triệu Vô Cực cười lạnh, giọng nói truyền đi xa hàng dặm, ẩn chứa chân nguyên làm rung động tâm phách: "Một kẻ giả thần giả quỷ, dám cản trở việc của Thánh Địa ta, hôm nay ta sẽ san phẳng cái hố sâu này thành bình địa!"

Bên cạnh hắn, vài vị trưởng lão với tu vi linh đài đỉnh phong cũng lộ vẻ khinh thường. Trong mắt họ, cái sơn cốc này không có lấy một tòa hộ trận, linh khí thì bình thường như bao nơi phàm trần khác. Đây chẳng qua là một nơi ẩn dật của một lão già nào đó gặp may mắn tu luyện được chút huyễn thuật lừa người mà thôi.

Trong lúc thế giới bên ngoài đang sục sôi sát khí, thì tại vườn rau nhỏ trong lòng sơn cốc, Lâm Thần đang… hì hục nhổ cỏ.

Lâm Thần quệt mồ hôi trên trán, gương mặt điển trai hơi chút nhăn nhó. Anh cảm thấy hôm nay thời tiết thật là kỳ lạ. Hết sấm nổ lại đến mây đen kéo tới, dù trời vẫn đang nắng gắt.

"Lại mấy ông tu tiên bay qua bay lại hả?" Lâm Thần thở dài, nhìn lên những vệt sáng chói mắt trên trời.

Sống ở cái thế giới này 100.000 năm (trong cái cốc này là chính), Lâm Thần đã quá quen với việc các "cao thủ" thỉnh thoảng lại bay vèo qua đầu mình như phi cơ phản lực. Nhưng hôm nay, dường như âm thanh đó hơi lớn, và cái lũ người đó dường như cứ lượn qua lượn lại ngay trên nóc nhà anh.

"Chẳng có chút văn hóa công cộng nào cả." Lâm Thần bực dọc ném cây cỏ xuống đất.

Hệ thống trong đầu anh bỗng vang lên một âm thanh khô khốc:
*[Ting! Nhắc nhở chủ nhân: Sự riêng tư là nền tảng của cuộc sống trường thọ. Vùng an toàn của ngài đang bị quấy nhiễu nghiêm trọng. Hãy thiết lập một ranh giới rõ ràng để nhắc nhở những vị khách không mời mà đến.]*

Lâm Thần gật gù: "Hệ thống, ngươi nói đúng. Cứ để bọn họ tự tiện ra vào, sớm muộn gì ruộng cải thảo của ta cũng bị họ giẫm nát. Phải làm một cái biển báo, hoặc ít nhất cũng phải có cái hàng rào."

Lâm Thần liếc nhìn quanh. Cạnh hàng rào có một cành liễu khô rụng xuống. Anh tiện tay nhặt nó lên. Trong mắt anh, đây là một cành cây mục bình thường, nhưng nếu ai đó có tu vi Chân Tiên nhìn vào, họ sẽ kinh hãi nhận ra đây chính là một đoạn cành của "Vạn Giới Tiên Liễu", chứa đựng quy luật mộc hệ ban sơ nhất của vũ trụ.

"Sư phụ…"

Thẩm Nhược Băng từ trong túp lều tranh đi ra, sắc mặt nàng trắng bệch. Nàng cảm nhận được áp lực kinh khủng từ ba tòa Chiến Thuyền kia. Thiên Đạo dường như đang vỡ vụn dưới chân những cường giả Thánh Địa đó.

"Nhược Băng, con xem. Lũ người trên kia thật phiền phức." Lâm Thần chống cành liễu xuống đất, tặc lưỡi: "Để ta vẽ cho bọn họ một cái ranh giới. Nếu không có sự cho phép của ta, tuyệt đối không được bước vào nửa bước."

Thẩm Nhược Băng sững sờ. Nàng nhìn thấy sư phụ mình, một phàm nhân (theo cách Lâm Thần tự nhận), đang cầm một cành củi mục với vẻ mặt nghiêm trọng. Trong lòng nàng run lên: *Sư phụ sắp thi triển đại thần thông gì đây? Chẳng lẽ là 'Ngự Thiên Thần Trận' trong truyền thuyết?*

Lão Hắc – con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gốc cây cổ thụ – khẽ hé một con mắt nhìn. Nó ngáp một cái dài, rồi tự lầm bầm: "Xong rồi, lại có mấy kẻ tự tìm đường chết. Lão đại một khi đã muốn 'vẽ', thì dù là Thiên Đạo đến đây cũng phải quỳ xuống mà xin lỗi."

Lâm Thần cầm cành liễu, đi ra phía cổng cốc.

Tại nơi giáp giới giữa cỏ xanh và con đường mòn dẫn vào sơn cốc, Lâm Thần hơi cúi người. Anh nheo mắt, dáng vẻ giống như một người nông dân đang phân ranh giới đất ruộng với hàng xóm.

"Dựa theo quy định của nhà ta… từ đây trở đi là đất riêng."

Lâm Thần bắt đầu vẽ.

*Xẹt… xẹt…*

Cành liễu lướt trên lớp đất cát bụi bặm. Động tác của anh cực kỳ bình thường, thậm chí còn có chút lóng ngóng. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi cành liễu chạm xuống đất, toàn bộ không gian của Thương Mang Cổ Giới bỗng nhiên ngưng đọng.

Mười vạn tu sĩ trên bầu trời đột nhiên cảm thấy tim mình bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Khí hải trong cơ thể họ ngừng xoay chuyển. Những đạo pháp mà họ đang thi triển biến mất tăm hơi như bọt xà phòng.

"Cái gì thế này?" Triệu Vô Cực sắc mặt đại biến, hắn cảm thấy mình dường như không còn bay được nữa, toàn bộ Chiến Thuyền Thái Dương vốn lơ lửng trên không trung, bỗng dưng mất đi trọng lực, rơi rụng xuống như những con diều đứt dây.

Lâm Thần hoàn toàn không để ý tới những gì đang xảy ra trên trời cao vạn trượng. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào nét vẽ của mình.

Trong mắt Lâm Thần, anh chỉ đang vẽ một vòng cung đơn giản. Nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng, nàng nhìn thấy mỗi một thớ đất bị mũi cành liễu lướt qua đều phun trào ra những dải tinh hà rực rỡ! Một vòng tròn lớn bắt đầu hiện ra, vây quanh toàn bộ phạm vi sơn cốc. Đó không phải là một vòng tròn bằng đất bụi, mà là một bức tường pháp tắc vững chãi nhất trên thế gian.

"Đạo… Đó là Đạo Uẩn thuần túy!" Một vị trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa thét lên kinh hãi, hơi thở của lão đứt quãng: "Hắn… hắn dùng cành cây vẽ nên một Thế Giới mới!"

Vòng tròn cuối cùng cũng khép kín.

Lâm Thần đứng dậy, thở hắt ra một hơi, vẻ mặt mãn nguyện. Anh dùng cành liễu gõ gõ xuống đất như để kiểm tra: "Xong rồi. Đây là nhà của tôi, không có sự xin phép của tôi, bước qua vòng tròn này thì đừng trách tôi không nhắc trước."

Vừa dứt lời, một đạo kim quang nhu hòa từ vòng tròn đất bụi bốc lên cao, hóa thành một bức màn vô hình bao trùm cả sơn cốc.

Triệu Vô Cực lúc này đã lấy lại được thăng bằng trên chiếc phi hành pháp bảo nhỏ hơn. Hắn nhìn vòng tròn dưới mặt đất, lại nhìn Lâm Thần đang đứng phủi tay. Cơn giận và sự kiêu ngạo bùng lên trong đầu:

"Chết tiệt! Ngươi tưởng chỉ cần vẽ một vòng tròn đất rác rưởi là có thể ngăn cản bước chân của Thái Dương Thánh Địa ta sao? Toàn quân nghe lệnh! Xông vào cho ta! Ai lấy được đầu lão già kia, ta sẽ trọng thưởng!"

Hàng nghìn chiến sĩ tiên phong lập tức gầm lên, tay cầm linh khí, từ trên không trung lao thẳng xuống như mưa rơi. Họ lao qua bức màn vô hình của vòng tròn mà Lâm Thần vừa vẽ.

*Vèo… vèo… vèo…*

Những tưởng sẽ có một trận chiến thảm liệt, nhưng không.

Ngay khi mũi giày của người lính đầu tiên chạm vào khoảng không gian phía trên vòng tròn, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Toàn bộ tu vi Thần Thông Cảnh của hắn biến mất ngay tức khắc. Bộ chiến bào rực rỡ bỗng nhiên trở thành một bộ quần áo vải bố cũ rách. Cây linh kiếm trên tay hắn biến thành một cây cuốc rỉ sét.

Hắn không còn là một tu sĩ dũng mãnh, mà biến thành một… phàm nhân yếu ớt nhất.

Hàng ngàn người lính lao xuống, cứ ai bước vào ranh giới vòng tròn, người đó lập tức bị "phế". Họ rơi phịch xuống đất, không phải rơi kiểu cường giả, mà rơi như những người bình thường té ngã từ trên cao xuống đống bùn.

"Á! Chân của ta… tay của ta!"
"Pháp lực của ta đâu? Thần thông của ta đâu rồi?"

Tiếng kêu gào vang dội cả một vùng. Một nghìn tu sĩ bây giờ trông chẳng khác nào một lũ tị nạn đói khổ, đang ngơ ngác nhìn nhau trong lớp áo vải rách nát, cầm trên tay những nông cụ thô sơ.

Triệu Vô Cực sững sờ. Các vị trưởng lão sững sờ. Thẩm Nhược Băng và Lão Hắc đứng trong sơn cốc cũng trợn tròn mắt.

Lâm Thần nghe tiếng động, nhìn ra cửa thì thấy một đám người ăn mặc như ăn xin đang nằm lăn lóc ngay trên đường mòn. Người thì cầm xẻng, kẻ cầm cuốc, mặt mày lấm lem bùn đất.

"Hả?" Lâm Thần cau mày: "Thế giới này thị trường lao động khó khăn đến vậy sao? Cả nghìn người rủ nhau đi làm thuê làm mướn, rồi tranh nhau địa bàn đến mức đánh nhau ngay cửa nhà tôi?"

Lâm Thần vội vàng đi tới gần vòng tròn, hắng giọng một cái.

Toàn bộ đám "tu sĩ đã mất tu vi" phía dưới sợ hãi run lẩy bẩy. Trong mắt họ, người trung niên trước mặt không phải là một phàm nhân, mà là một thực thể tồn tại vượt qua cả nhận thức. Lời nói của anh đối với họ lúc này nặng nề như tiếng trời giáng thế.

"Tôi nói rồi nhé." Lâm Thần chống hông, ra vẻ nghiêm túc của một vị chủ nhà: "Đây là đất của nhà tôi. Các anh muốn vào xin làm thuê, hay muốn vào đây tìm việc, thì ít nhất cũng phải xin phép chứ? Cứ nhảy từ trên trời xuống thế này, ngộ nhỡ trúng mấy cái cây cải thảo quý của tôi thì sao?"

Lâm Thần liếc nhìn lên không trung, hướng thẳng về phía Triệu Vô Cực đang đứng ngây người như phỗng đá. Anh nghĩ bụng: *Chắc tên đứng trên cái đĩa bay lớn nhất kia là đội trưởng công trình.*

Lâm Thần giơ cành liễu lên, chỉ về phía Triệu Vô Cực, giọng cao hơn một chút:

"Này ông bạn đứng trên kia! Đừng có đứng đó mà chỉ đạo đàn em phá hoại không gian riêng tư nữa! Cái vòng tròn này tôi vẽ ra là có ý đó! Đây là biên giới! Ai muốn vào, phải gõ cửa! Phải có phép tắc! Nghe rõ chưa?"

Tiếng hét của Lâm Thần bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng đối với Triệu Vô Cực, đó là một đợt sóng thần quy luật đánh thẳng vào linh hồn. Hắn thấy sau lưng Lâm Thần hiện lên hình ảnh một bàn tay khổng lồ bao phủ cả tinh hệ, đang chỉ vào trán hắn và nói: *Ngươi… chỉ là kiến hôi.*

*Phụt!*

Triệu Vô Cực phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể hắn lảo đảo, nếu không có vị trưởng lão phía sau đỡ kịp, có lẽ hắn đã gục xuống ngay tại chỗ.

Bức màn của sơn cốc không phải chỉ để phế tu vi, mà là để "giải giới". Mọi ác ý, mọi vũ khí, mọi thần thông một khi bước vào vòng tròn này đều phải quy phục về bản chất nguyên thủy nhất. Đó chính là ý nghĩa của "Phản phác quy chân".

Một vị đại trưởng lão run rẩy nhìn xuống mặt đất. Cái vòng tròn mà Lâm Thần vẽ bằng cành liễu bây giờ đang rực rỡ phát ra chân lý của toàn bộ vũ trụ. Ông lão kinh hoàng nhận ra: *Nơi đây đã không còn thuộc về Thương Mang Cổ Giới nữa rồi. Kẻ đó đã cắt đứt hoàn toàn một phần không gian này ra khỏi quy luật của Thiên Đạo. Trong vòng tròn ấy… hắn mới là Thiên Đạo thực sự!*

"Đi… mau đi thôi!" Vị trưởng lão thều thào, giọng đầy sợ hãi: "Hắn vẽ một vòng tròn, là đang cho chúng ta một cơ hội sống. Nếu hắn thực sự vẽ thêm một đường thẳng… có lẽ toàn bộ Thái Dương Thánh Địa sẽ biến mất khỏi bản đồ thế gian này ngay lập tức!"

Triệu Vô Cực dù không cam lòng, nhưng nỗi sợ nguyên thủy từ tận sâu trong linh hồn đã khiến hắn không dám phản kháng nửa lời. Hắn run rẩy điều khiển tàn binh, quay đầu Chiến Thuyền định tháo chạy.

Lâm Thần đứng phía dưới thấy chiếc thuyền khổng lồ chầm chậm bay đi, liền phủi bụi trên tay, thở dài nhẹ nhõm: "Đúng là lũ người thiếu kỷ luật. Nhưng thôi, biết sai mà đi là tốt rồi."

Anh nhìn lại đám người đang nằm rên rỉ dưới đất (những kẻ đã lỡ vượt qua ranh giới vòng tròn và mất hết pháp lực). Bọn họ bây giờ thực sự chỉ là những phàm nhân mệt mỏi và rách rưới.

"Nhìn các anh cũng khổ sở quá." Lâm Thần bỗng nảy ra lòng tốt: "Nhược Băng! Mang mấy bát cháo trắng ra đây cho những vị… ừm… những người công nhân làm thuê này ăn đi. Đã mất công tới đây rồi, cho người ta ăn một bữa rồi mới tiễn người ta về được."

Thẩm Nhược Băng đứng đờ người trong giây lát, rồi vội vàng gật đầu: "Tuân lệnh sư phụ!"

Nàng đi vào bếp, múc cháo. Nàng hiểu rõ, bát cháo đó là gì. Đó chính là cứu cánh duy nhất cho lũ người kia. Dưới uy lực của vòng tròn "Trường Sinh", chỉ có thức ăn của sư phụ mới giúp họ sống sót khi bước ra ngoài mà không bị quy luật thiên địa vùi dập.

Trong khi Lâm Thần bận rộn bố thí cháo cho "lũ người làm thuê nghèo khổ", thì cái tên của anh – Trường Sinh Lão Tổ – cùng với điển tích "Vẽ một vòng tròn phế vạn tu sĩ" đã ngay lập tức lan truyền khắp Ngũ Đại Vực nhanh như một tia chớp.

Các Thánh địa khác đang rục rịch ý đồ tấn công sơn cốc đều ngay lập tức đóng cửa phong sơn. Các vị lão quái sống hàng nghìn năm đều toát mồ hôi hột khi nhìn hình ảnh chiếu lại qua gương đồng thần thông: Một vòng tròn đất bụi, đơn giản, thô sơ, nhưng đủ sức ngăn cách thiên địa.

Lâm Thần đi dạo xung quanh vòng tròn của mình, tự thấy rất đắc ý: "Kể ra tay nghề của mình cũng không tồi. Từ giờ mình cứ duy trì thế này, ai vào phải xin phép, thế giới này chắc chắn sẽ hòa bình hơn nhiều."

Anh gõ gõ cành liễu xuống đất một lần cuối, rồi vứt nó lại vào đống củi khô.

Cành liễu vừa rơi xuống, đống củi bỗng nhiên tỏa ra linh khí đậm đặc như sương mù, nhưng Lâm Thần chẳng hề hay biết. Anh cứ thế nhàn nhã đi về phía ao cá, miệng ngân nga một câu hát phàm trần, bỏ lại sau lưng hàng vạn ánh mắt sợ hãi và sùng bái tột độ của cả thế giới đang hướng về vòng tròn đất ấy.

Nơi đó, bây giờ được hậu thế tôn thờ là: "Trường Sinh Cấm Khu – Vòng Tròn Định Mệnh".

Và chủ nhân của nó, vẫn đang lẩm bẩm lo lắng xem trưa nay nên ăn rau cải xào hay nấu canh cá, chẳng hề nhận ra mình vừa mới làm chấn động toàn bộ lịch sử tu chân của hàng triệu năm qua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8