Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 151: Thiên Đạo hóa thân**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:33:33 | Lượt xem: 13

**CHƯƠNG 151: THIÊN ĐẠO HÓA THÂN**

Sáng sớm, sương mù trên rặng núi Trường Sinh vẫn còn chưa kịp tản đi, chúng lững lờ trôi quanh những vách đá dựng đứng, bao phủ lên cả sơn cốc nhỏ bé một lớp màng trắng đục huyền ảo. Trong mắt các tu sĩ cường đại của Ngũ Đại Vực, những dải sương này chính là Tiên khí hóa lỏng, chỉ cần hít một hơi cũng đủ để kéo dài tuổi thọ thêm mười năm. Thế nhưng đối với Lâm Thần, đây đơn giản chỉ là dấu hiệu của một ngày nồm ẩm, khiến việc phơi quần áo trở nên khó khăn hơn một chút.

Lâm Thần khoác lên mình chiếc áo vải thô, đôi giày vải đã hơi mòn gót, tay cầm một cái gáo gỗ đi ra phía sau vườn rau. Anh cau mày nhìn mấy cây cải thảo vừa mới nhú mầm, khẽ lẩm bẩm:

– Dạo này thời tiết thất thường thật, mây đen cứ tụ lại trên đỉnh núi mãi không tan. Hy vọng là không có mưa đá, nếu không công sức gieo hạt cả tuần qua coi như đổ sông đổ bể.

Anh không hề hay biết rằng, "mây đen" mà anh đang lẩm bẩm chính là Cửu Thiên Lôi Kiếp đang hội tụ. Do mấy hôm trước anh vô tình vẽ một bức tranh "Đông Sơn Phục Nhất", đạo vận trong tranh quá mạnh mẽ đã thu hút sự chú ý của quy luật vận hành thế giới. Thiên Đạo cảm thấy có một thực thể đang ngang nhiên thách thức uy quyền của mình, nên đã hạ xuống lôi vân kinh hoàng nhất lịch sử để triệt hạ "mối đe dọa".

Tuy nhiên, khi những tia sét đủ sức diệt sát một vị Đại Đế vừa chạm tới ranh giới sơn cốc, chúng bỗng nhiên trở nên hiền hòa như những con đom đóm, rồi tan biến vào trong không khí một cách tức tưởi. Lý do rất đơn giản: Lâm Thần vừa vung gáo tưới nước.

Dòng nước này được múc từ ao cá sau nhà – nơi mà đám Chân Long đang bơi lội dưới lốt cá chép – mang theo áp lực tuyệt đối của "Trường Sinh Chi Đạo". Nước văng tới đâu, quy luật của Thiên Đạo bị tẩy sạch tới đó.

Lâm Thần thản nhiên tưới rau, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Trong khi đó, ở góc sân, con chó đen Lão Hắc đang nằm phủ phục, hai chân trước che kín tai, đôi mắt chó to tròn chứa đầy sự sợ hãi. Nó liếc nhìn lên bầu trời, rồi lại nhìn cái gáo gỗ trong tay ông chủ, thầm nghĩ: *"Lão tử sống từ thời Thái Cổ tới nay, chưa thấy ai dùng nước rửa chân cho rồng để dập tắt Cửu Thiên Diệt Thế Lôi cả. Chủ nhân thật sự là… quá tàn nhẫn."*

Đang lúc Lâm Thần định đi vào bếp nhóm lửa nấu cơm sáng, bỗng nhiên có một âm thanh lạ vang lên từ phía cổng gỗ đơn sơ của sơn cốc.

"Oa… oa…"

Tiếng khóc trẻ con non nớt, mỏng manh nhưng lại vang vọng một cách kỳ lạ, xuyên qua cả lớp sương mù dày đặc và lọt vào tai Lâm Thần.

Lâm Thần sững người, đứng chôn chân tại chỗ. Anh dụi dụi tai, tự hỏi mình có nghe nhầm không. Ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, đến một bóng người còn khó thấy, lấy đâu ra tiếng trẻ con khóc? Hay là mình bế quan lâu quá nên sinh ra ảo giác?

– Nhược Băng! Nhược Băng! Con có nghe thấy gì không? – Lâm Thần gọi lớn hướng vào trong nhà.

Từ trong gian phòng bên cạnh, Thẩm Nhược Băng bước ra. Cô vẫn mặc bộ y phục trắng đơn giản nhưng khí chất thoát trần như một thanh tiên kiếm đã ra khỏi vỏ. Đôi mắt nàng trầm mặc, nhưng khi nhìn thấy sư phụ, sự sắc lạnh liền biến mất, thay vào đó là sự tôn kính tột độ.

Thực chất, Thẩm Nhược Băng đã nhận ra điều bất thường từ sớm. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng huyền bí, cổ xưa và có chút… bá đạo đang đứng trước cửa. Khí tức đó khác hẳn với tu sĩ bình thường, nó giống như sự hiện thân của bản thân trời đất vậy.

– Thưa sư phụ, con có nghe thấy. Hình như… có ai đó ở ngoài cổng. – Thẩm Nhược Băng thấp giọng nói, bàn tay đã vô thức đặt lên cán chổi (thực chất là một thanh thần kiếm mà Lâm Thần đã ban cho nàng để "quét rác").

Lâm Thần lo lắng:

– Kỳ quái, ai lại bỏ trẻ con ở đây vào lúc sáng sớm thế này? Để ta ra xem sao.

Nói rồi, Lâm Thần vội vàng sải bước ra cổng. Thẩm Nhược Băng và Lão Hắc cũng lẳng lặng đi theo sau, cả hai đều vào trạng thái cảnh giác cao nhất. Đối với họ, bất cứ thứ gì xuất hiện đột ngột quanh sơn cốc này đều không đơn giản.

Khi Lâm Thần đẩy cánh cổng gỗ kêu "két" một tiếng, đập vào mắt anh là một cảnh tượng khó tin.

Trên thềm đá sạch bóng (nhờ Thẩm Nhược Băng quét mỗi ngày), một đứa bé khoảng chừng một tuổi đang nằm trong một cái giỏ mây thô sơ. Đứa bé có làn da trắng như tuyết, đôi mắt to đen láy nhìn chằm chằm vào không trung. Điều kỳ lạ là dù nó vừa khóc, nhưng trên mặt không hề có vệt nước mắt nào, trái lại, xung quanh cơ thể nó phảng phất một lớp hào quang mờ nhạt, khiến sương mù xung quanh không thể chạm vào.

Lâm Thần không nghĩ nhiều, anh thấy đứa bé mặc một bộ y phục yếm màu vàng kim, thêu những họa tiết mà anh nhìn không hiểu (thực chất là những cổ phù về quy luật vũ trụ), liền cúi xuống bế nó lên.

– Khổ thân đứa nhỏ, chắc bị cha mẹ bỏ rơi rồi. – Lâm Thần xót xa nói, anh khẽ đưa tay xoa nhẹ trán đứa bé: – Ngoan nào, không khóc, có ông ở đây rồi.

Ngay khoảnh khắc ngón tay của Lâm Thần chạm vào trán đứa trẻ, một sự chấn động khủng khiếp đã nổ ra trong linh hồn của… đứa trẻ đó.

Đứa bé này không phải là người phàm, cũng không phải là linh thai của đại năng nào. Nó chính là **Thiên Đạo Hóa Thân**.

Bởi vì cảm thấy sự cân bằng của Thương Mang Cổ Giới đang bị đe dọa bởi một kẻ "vượt ngoài nhân quả" như Lâm Thần, ý chí của thế giới đã quyết định hạ phàm. Thiên Đạo chọn hình hài một đứa trẻ để tiếp cận, định dùng phương thức "ký sinh" và "thôn phệ" để tiêu diệt mầm mống bất định này từ bên trong.

Thế nhưng, khi Lâm Thần chạm vào nó, "đứa bé" ấy bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy toàn bộ ý thức. Trong mắt của Thiên Đạo lúc này, cái người đàn ông mà nó cho là "người phàm" kia, thực chất là một vực thẳm không đáy, một cõi hỗn độn còn lâu đời hơn cả khi vũ trụ này được hình thành.

Mỗi cái xoa đầu của Lâm Thần đối với Thiên Đạo giống như việc một vị Thần tối cao đang nhào nặn lại quy luật. Luồng khí tức "Trường Sinh" từ bàn tay Lâm Thần truyền sang khiến cho cấu trúc của Thiên Đạo bị đóng băng ngay lập tức. Toàn bộ kế hoạch "thôn phệ" ban đầu bị nghiền nát thành mây khói.

Lúc này, Thiên Đạo hóa thân – trong hình hài đứa bé – đang run rẩy thực sự. Nó vốn định đến đây để trừng phạt kẻ phá hoại cân bằng, nhưng giờ đây nó phát hiện ra mình giống như một con kiến bò vào lãnh địa của một con cự long đang ngủ say.

– Sư phụ… đứa trẻ này có gì đó rất lạ. – Thẩm Nhược Băng nhíu mày, nàng nhìn thấy không gian xung quanh đứa bé đang liên tục sụp đổ rồi lại tự tái tạo: – Nó không giống sinh linh của giới này.

Lão Hắc bên cạnh cũng nhe răng ra, gầm gừ thấp giọng. Trong mắt nó, đứa trẻ này tỏa ra mùi vị của "trời xanh" – một món mồi ngon mà nó hằng thèm muốn nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.

Lâm Thần quay lại, cười khổ nói:

– Con lại bắt đầu đa nghi rồi Nhược Băng. Đây chỉ là một đứa trẻ thôi mà, chắc nó đẹp quá nên con thấy lạ đấy. Nhìn xem, đôi mắt này mới thông minh làm sao.

Nói đoạn, anh lại rung rung đứa bé, làm động tác trêu đùa:

– Ú òa! Cười một cái nào.

Thiên Đạo: "…" *(Ngươi… ngươi đang sỉ nhục ta? Ngươi dùng thủ pháp gì mà khiến ta không thể động đậy? Đạo lực của ta đâu? Quy luật của ta đâu?)*

Trong lòng Thiên Đạo gào thét, nhưng thực tế là nó không thể làm gì được. Dưới áp chế từ sự sống "Trường Sinh" hàng triệu năm của Lâm Thần, mọi quyền năng của nó đều bị hóa giải thành hư không. Đứa trẻ chỉ có thể há hốc mồm, đôi mắt ngây dại nhìn Lâm Thần.

– Chắc là nó đói rồi. – Lâm Thần phán đoán: – Nhược Băng, vào lấy cho ta bình sữa… à mà không, lấy bát cháo loãng vừa nấu lúc nãy ra đây. À, nhớ thêm một ít mật ong rừng mà Lão Hắc vừa kiếm về hôm qua nữa nhé.

Thẩm Nhược Băng thoáng chút do dự:

– Sư phụ, cháo đó chứa đựng tinh túy của vạn năm tiên mễ, còn mật ong rừng của Lão Hắc là do lũ Thần Ong nghìn năm kết lại… Đứa bé này chỉ là…

– Đứa bé nào cũng là đứa bé! – Lâm Thần nghiêm giọng cắt ngang: – Mau đi đi, đừng để nó lả đi vì đói.

Thẩm Nhược Băng lập tức cúi đầu, không dám cãi lời:

– Tuân lệnh sư phụ.

Nàng lướt nhanh vào trong nhà bếp. Lão Hắc thấy chủ nhân mang đứa bé vào trong, nó chỉ biết thở dài một tiếng bằng mũi, lủi thủi đi theo sau, trong lòng đầy rẫy sự bất an. Nó có cảm giác, từ hôm nay, sơn cốc này sẽ không còn yên bình như trước nữa.

Trong phòng khách được bài trí giản dị nhưng đầy nhã nhặn với những bức họa treo tường và những bộ bàn ghế gỗ bóng loáng, Lâm Thần đặt đứa bé ngồi lên một cái nệm bông nhỏ.

Anh bận rộn chạy đi chạy lại, vừa chuẩn bị chỗ nằm mới cho đứa nhỏ, vừa tìm mấy món đồ chơi thủ công cũ mà anh từng đục đẽo lúc rảnh rỗi.

– Đây này, nhìn cái trống này xem, tiếng kêu vui tai lắm. – Lâm Thần lắc lắc cái trống gỗ nhỏ trước mặt Thiên Đạo hóa thân.

Thiên Đạo nhìn cái trống gỗ đó, đồng tử co rụt lại. Cái trống đó làm từ gỗ Long Huyết đã tuyệt diệt từ kỷ nguyên trước, mặt trống căng bằng da của một vị yêu chủ cấp Thánh, mỗi tiếng vang của nó không phải là âm thanh đơn thuần, mà là "Chấn Hồn Khúc" có thể đánh tan tâm ma của bất kỳ tu sĩ nào.

Lâm Thần cầm món bảo vật chấn nhiếp linh hồn này, vui vẻ lắc lắc như đang dỗ dành một đứa trẻ phàm trần thực sự.

Lúc này, Thẩm Nhược Băng bưng một bát cháo nóng hổi đi tới. Mùi thơm của gạo tiên tỏa ra dịu nhẹ nhưng nồng nàn, khiến không gian xung quanh bỗng chốc trở nên thanh tịnh vô biên.

Lâm Thần nhận lấy bát cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi múc một thìa nhỏ, đưa đến miệng đứa bé:

– Nào, há mồm ra, ngon lắm đấy. Ăn xong rồi lớn nhanh như thổi nhé.

Thiên Đạo hóa thân lúc này đã hoàn toàn suy sụp về mặt tinh thần. Nó muốn kháng cự, nhưng bản năng sinh tồn từ hình hài đứa trẻ này lại bị mùi hương của bát cháo mê hoặc. Khi thìa cháo chạm vào môi, một luồng sức mạnh tinh thuần và ấm áp nhất vũ trụ tràn vào cơ thể nó.

Toàn bộ vết nứt quy luật trong bản thể Thiên Đạo vốn đã tồn tại hàng triệu năm do sự cạn kiệt của linh khí, nay lại bắt đầu… tự chữa lành dưới một bát cháo trắng.

Thiên Đạo chấn động: *"Đây… đây không phải là thức ăn! Đây là cội nguồn của sự sống! Tại sao một phàm nhân lại có thể nắm giữ thứ này? Hắn ta thực chất là ai? Chẳng lẽ… hắn chính là người đã kiến tạo nên kỷ nguyên này?"*

Những nghi ngờ, thù hận và ý định tiêu diệt ban đầu của Thiên Đạo bắt đầu lung lay. Thay vào đó là một sự tham lam không cưỡng lại được. Nó bắt đầu há mồm to ra, đón nhận từng thìa cháo từ tay Lâm Thần.

Lâm Thần thấy vậy thì cười hớn hở:

– Đấy, thấy chưa! Ta biết ngay là nó đói mà. Ăn khỏe thế này thì chẳng mấy chốc mà chạy nhảy khắp sân được đâu.

Ăn xong một bát cháo lớn, Thiên Đạo hóa thân cảm thấy mệt mỏi lạ kỳ. Cảm giác này nó chưa từng trải qua – đó chính là sự buồn ngủ của sinh vật sống. Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu do lượng dược lực khổng lồ trong cháo mang lại, nó nhìn thấy Lâm Thần đang mỉm cười dịu dàng với mình.

Lần đầu tiên kể từ khi khai thiên lập địa, Thiên Đạo cảm nhận được một thứ gọi là "hơi ấm của tình thân" – dù điều đó vô cùng nực cười đối với một thực thể lạnh lùng như nó.

Lâm Thần đắp cho nó một chiếc chăn mỏng thêu hình đôi vịt (mà Thẩm Nhược Băng hiểu nhầm là song phượng triều dương), rồi khẽ nói với đệ tử:

– Nhược Băng, con trông nó một lát. Để sư phụ đi ra sau vườn hái ít thuốc thảo dược, sắc một ít nước tắm cho nó cho sạch sẽ.

Nàng gật đầu, nhưng ánh mắt không rời khỏi đứa trẻ:

– Sư phụ cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc nó "cẩn thận".

Đợi khi Lâm Thần bước ra khỏi cửa, không khí trong phòng lập tức trở nên lạnh lẽo. Lão Hắc bước tới gần cái nệm, nhe răng ra lộ ra hàm răng sắc lạnh, còn Thẩm Nhược Băng thì rút nhẹ thanh kiếm từ cái chổi ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào tâm mày của đứa trẻ đang ngủ.

– Ngươi là thứ gì? – Nàng lạnh giọng hỏi, dù biết đứa trẻ đang ngủ.

Từ trong hư không xung quanh đứa bé, một âm thanh rung động mơ hồ vang lên, như thể thế giới đang tự lên tiếng:

– *Ta… là Thiên…*

– Thiên cái gì? – Thẩm Nhược Băng ánh mắt lạnh lùng hơn: – Bất kể ngươi là ai, nếu dám gây hại cho sư phụ hoặc quấy rầy cuộc sống bình yên của người, dù có là Trời xanh đích thân tới, Thẩm Nhược Băng ta cũng sẽ chém cho bằng sạch!

Dưới uy thế của đệ tử Lão Tổ, mảnh không gian xung quanh nệm bông bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Đúng lúc đó, giọng của Lâm Thần từ ngoài vườn vọng vào:

– Nhược Băng ơi! Đừng có mắng Lão Hắc nữa nhé, để cho đứa nhỏ ngủ yên!

Sát khí của Thẩm Nhược Băng tan biến trong nháy mắt như băng gặp lửa. Nàng vội vàng cất kiếm, thu hồi áp lực, giọng ngọt ngào đáp lại:

– Dạ, thưa sư phụ, con biết rồi ạ! Con đang vuốt ve nó đây mà!

Nàng cúi xuống, gượng gạo vỗ nhẹ vào người đứa bé đang ngủ, miệng lẩm bẩm: "Ngủ đi, 'Thiên Đạo' nhỏ bé, sư phụ ta muốn ngươi làm người phàm, thì ngươi tốt nhất nên là một người phàm cho thật tốt."

Lão Hắc hừ hừ một tiếng, nó nằm phục xuống bên cạnh nệm, dùng cái đầu to lớn của mình gối lên cạnh chân đứa trẻ, tựa như đang canh giữ, nhưng thực chất là đang âm thầm giám sát "con mồi" đáng gờm này.

Ở bên ngoài, Lâm Thần vẫn đang hí hửng hái thuốc. Anh nhổ một vài cọng cỏ mà mình cho là "cỏ dại" nhưng thực chất là Long Tu Thảo và Cửu Diệp Linh Chi, miệng lẩm bẩm:

– Có đứa trẻ trong nhà cũng vui. Nhưng mà lấy tên gì cho nó nhỉ? Nhìn nó vàng vàng, lại xuất hiện lúc bình minh… Thôi, cứ gọi nó là Tiểu Hoàng vậy. Ừ, cái tên Tiểu Hoàng nghe vừa dân dã vừa dễ nuôi.

Tại một góc khác của giới diện, những vị lão quái vật đang bế quan trong các hang động bỗng nhiên đồng loạt phun ra một búng máu lớn. Họ cảm nhận được một sự thay đổi kinh thiên động địa: Mệnh cách của trời đất đã thay đổi.

Quy luật của Thương Mang Cổ Giới từ giây phút này đã bị gắn kết với một cái tên mới: "Tiểu Hoàng".

Và chủ nhân của sự thay đổi đó, Trường Sinh Lão Tổ Lâm Thần, vẫn đang loay hoay vì vô tình làm gãy một cành cây khi hái thuốc, lo sợ rằng mình đã phá hoại thiên nhiên quá mức.

Sơn cốc lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có của nó. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, từ khi Thiên Đạo hóa thân bước chân vào cửa nhà Lâm Thần, bánh xe số mệnh của toàn bộ tu chân giới đã bắt đầu quay theo một hướng mà không một ai có thể lường trước được.

Đứa trẻ – Tiểu Hoàng – nằm đó ngủ ngon lành. Trong giấc mơ của nó, không còn là những thiên tai lôi kiếp, không còn là sự cân bằng khô khan của vạn vật, mà là hình ảnh một người đàn ông mỉm cười và một bát cháo trắng thơm phức mùi mật ong rừng.

Có lẽ, việc làm một phàm nhân ở cạnh "Lão Tổ" này, cũng không phải là một ý tưởng tồi tệ cho lắm đối với Thiên Đạo.

Chỉ là… nếu các đại năng tu tiên ngoài kia biết được vị Thiên Đạo tối cao mà họ tôn thờ đang bị một phàm nhân dùng bát cháo trắng "thuần hóa", có lẽ tất cả sẽ cùng nhau đi đâm đầu vào đậu hũ mà chết cho xong.

Buổi sáng nồng ẩm qua đi, mặt trời dần lên cao, rọi những tia nắng ấm áp xuống sơn cốc. Lâm Thần mang thảo dược về, bắt đầu đun nước tắm cho "cháu trai" mới nhặt được của mình, miệng vẫn thầm cảm ơn trời đất vì đã ban cho mình một niềm vui nhỏ bé trong chuỗi ngày trường sinh vô tận.

Cuộc sống của Trường Sinh Lão Tổ, xem ra sắp sửa có thêm nhiều rắc rối thú vị mới rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8