Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 152: Nhận nuôi Thiên Đạo**
Tiếng chim chóc kêu râm ran trong cánh rừng già sau trận mưa bóng mây lúc ban sáng. Lâm Thần cõng chiếc gùi tre mòn cũ, đôi giày cỏ bám đầy bùn đất, từng bước thận trọng đi trên con đường mòn nhỏ dẫn về phía sơn cốc.
Lâm Thần thở dài một tiếng, quệt mồ hôi trên trán:
– Tuổi già sức yếu có khác, chỉ là hái mấy gốc cỏ dại mà cũng thấy mệt. Đã sống ở cái nơi này mười vạn năm rồi, ngoài việc mạng lớn sống thọ ra thì chẳng thấy mình mạnh thêm được chút nào. Hệ thống này cũng thật biết đùa người ta, bắt một phàm nhân như mình ẩn cư chốn rừng sâu, nhỡ một ngày có con hổ hay con gấu nào nó nảy lòng tham thì coi như xong đời lão tổ.
Anh vừa lẩm bẩm vừa nhìn sang cây liễu già bên đường. Trong mắt Lâm Thần, đó là một cây liễu khô héo, thiếu nước. Nhưng nếu có một vị Tiên Đế nào đứng đây, họ chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức vỡ vụn thần hồn. Từng tán lá liễu đó đang rung rinh theo nhịp thở của đại đạo, mỗi một giọt sương trên lá đều là tích tụ của tinh hoa nhật nguyệt hàng triệu năm.
Khi chỉ còn cách cửa sơn cốc vài dặm, Lâm Thần bỗng khựng lại. Đôi mắt anh nheo nheo, nhìn về phía lùm cỏ rậm rạp bên dưới gốc cổ thụ. Ở đó, một luồng ánh sáng vàng nhạt đang le lói phát ra, giống như có ai đó đánh rơi một thỏi vàng ròng giữa đám lá mục.
– Cái gì thế kia? Hạt giống hoa mới của hệ thống rơi ra sao?
Lâm Thần vội vàng gạt đám cỏ dại sang một bên. Nhưng những gì hiện ra trước mắt không phải là thảo dược, cũng không phải vàng bạc. Đó là một đứa trẻ.
Một đứa trẻ trông khoảng bốn, năm tuổi, da dẻ trắng trẻo như ngọc thạch, mái tóc dài màu vàng kim rực rỡ xõa xuống lớp cỏ. Đứa bé mặc một chiếc áo choàng nhỏ kỳ lạ, thêu dệt bằng những sợi tơ mà Lâm Thần nhìn thấy… giống như những dải mây sắc màu đêm cực quang. Đứa trẻ nhắm nghiền mắt, hơi thở mỏng manh, cả người toát ra một thứ khí chất tôn quý đến nghẹt thở.
Nhưng trong mắt Lâm Thần, thứ anh nhìn thấy là: Một đứa trẻ lang thang, quần áo bị rách vài chỗ (thực chất là bị lôi kiếp đánh hụt), sắc mặt xanh xao (thực chất là đang tiêu tốn sức mạnh để duy trì hóa thân).
– Trời ơi! Cha mẹ nào mà tàn nhẫn đến thế này! – Lâm Thần hốt hoảng đánh rơi cả gùi thuốc – Giữa cái rừng sâu nước độc này, bỏ một đứa nhỏ yếu ớt thế này chẳng khác gì ném nó vào miệng cọp. Chắc là nạn nhân của cuộc chạy loạn nào đó rồi.
Lâm Thần vội vàng bế đứa trẻ lên. Vừa chạm vào cơ thể nó, anh bỗng cảm thấy một luồng điện nhẹ xẹt qua tay.
"Bộp!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên giữa không trung, mây đen từ đâu kéo đến che kín cả một vùng trời, sấm sét gầm thét như muốn xé toạc màn đêm. Đó chính là Thiên Kiếp của trời đất đang thịnh nộ vì có kẻ phàm trần dám động vào hóa thân cốt lõi của Thiên Đạo.
Lâm Thần ngửa cổ lên nhìn trời, lo lắng nói:
– Lại sắp mưa to rồi, thời tiết dạo này thật thất thường. Cục cưng ơi, đừng sợ, lão già này đưa cháu về nhà ấm nhé.
Lâm Thần che chở cho đứa bé trong lòng, sải bước chạy về phía sơn cốc. Điều kỳ quái là, ngay khi anh vừa quát nhẹ một câu "thời tiết thất thường", những đám mây đen cuồn cuộn đang định giáng sét kia bỗng nhiên run rẩy. Một luồng uy áp vô hình từ cơ thể Lâm Thần lan tỏa, biến thành một bàn tay khổng lồ bằng ý chí, tát thẳng vào đám mây lôi kiếp.
Trời đất im bặt. Sét vừa chớm nổ đã phải nghẹn lại, lủi mất tăm vào hư không như gặp phải thiên địch.
Lúc này, trong cơn mê sảng, Thiên Đạo Ý Chí – thực thể tối cao cai quản hàng tỷ sinh linh trong Thương Mang Cổ Giới – đang vô cùng phẫn nộ. Nó vốn vì muốn tìm ra "kẻ lạ mặt" liên tục làm nhiễu loạn quy luật thế giới nên mới hóa hình hạ giới. Không ngờ vừa mới đáp xuống đã bị cái lực lượng kinh hoàng của cái sơn cốc này đập cho choáng váng.
"Kẻ nào? Kẻ nào dám cưỡng chế ôm lấy ta?"
Tiểu Hoàng (tên mà sau này Lâm Thần sẽ đặt) cố gắng mở mắt ra. Một gương mặt thanh tú, ấm áp hiện ra trước mắt nó. Tuy nhiên, trong linh giác của Thiên Đạo, người đàn ông này không phải là phàm nhân. Hắn là một cái hố đen đáng sợ, mỗi hơi thở của hắn đều đang nuốt chửng quy luật của vũ trụ, mỗi lỗ chân lông đều phun trào ra thứ Đạo Uẩn thượng cổ mà ngay cả khi trời đất mới hình thành cũng chưa từng có.
"Đây… đây là quái vật phương nào?" – Thiên Đạo rùng mình, định thi triển một đạo trừng phạt diệt thế.
Nhưng ngay giây sau đó, một bàn tay thô ráp của Lâm Thần vỗ nhẹ vào lưng nó, giọng nói đầy từ ái vang lên:
– Ngoan, không sao rồi. Về đến nhà rồi, lão già này sẽ nấu cháo cho cháu ăn. Chắc là đói lắm rồi đúng không?
"Uỳnh!"
Trong đầu đứa trẻ như có tiếng sấm nổ. Một cái vỗ lưng đó đã trực tiếp trấn áp mọi quyền năng của nó, phong ấn toàn bộ thần lực Thiên Đạo vào trong cái cơ thể nhỏ bé này. Thiên Đạo Ý Chí bàng hoàng nhận ra, mình… thế mà lại bị biến thành một đứa trẻ phàm trần thực sự dưới tay người này?
Lâm Thần bước vào sân nhà. Một con chó đen gầy gò từ trong chuồng chui ra, ngáp một cái dài, nhìn thấy đứa bé trên tay chủ nhân thì bỗng dưng mắt nó sáng quắc lên như đèn pha, nước dãi chảy ròng ròng.
Lão Hắc (Thôn Phệ Thần Thú) trong lòng đang gào thét: "Chủ nhân! Ngài vừa bắt được Thiên Đạo sao? Ngài định hầm nó hả? Cho ta một cái đùi đi!"
Lâm Thần lườm con chó một cái:
– Lão Hắc, cấm có bắt nạt trẻ con nhé. Đứng xê ra cho người ta vào. Đứa bé này từ giờ sẽ ở lại với chúng ta. Nhìn nó tội nghiệp thế này cơ mà.
Lão Hắc cụp đuôi, run rẩy nằm bẹp xuống đất. Nó cảm nhận được luồng khí tức "Thiên Đạo" đang trừng mắt nhìn nó đầy đe dọa, nhưng lại càng sợ hãi cái nhìn bâng quơ của Lâm Thần hơn. Trong cái sơn cốc này, đến cả Thiên Đạo cũng chỉ là một bữa cơm tiềm năng mà thôi.
Lâm Thần đặt đứa trẻ lên giường tre, loay hoay đốt lò nấu nước. Anh lấy ra một viên kẹo mạch nha từ trong hũ sành, thứ mà hệ thống tặng cho anh khi hoàn thành nhiệm vụ "Dạy chim bồ câu đọc sách". Đối với Lâm Thần, đây là loại kẹo ngọt bình thường.
Nhưng khi anh đưa nó tới trước miệng đứa trẻ, không gian xung quanh bỗng nhiên vặn xoắn. Viên kẹo đó… thực chất là một khối "Nguyên Khí Tinh Hoa" thuần khiết nhất, tương đương với linh khí của mười cái thánh địa cộng lại.
– Nào, Tiểu Hoàng, ăn viên kẹo này cho ngọt giọng nhé. – Lâm Thần mỉm cười nói.
Đứa bé – lúc này đã lấy lại chút tỉnh táo – trố mắt nhìn viên kẹo. Nó nhận ra nếu nuốt thứ này vào, nó sẽ không còn là một ý chí vô tình nữa, mà sẽ sinh ra cảm xúc, sẽ thực sự "hóa người". Nó định cự tuyệt, nhưng mùi hương thanh khiết đó xuyên thấu qua linh hồn khiến nó không thể cưỡng lại.
Nó ngậm lấy viên kẹo.
"Rắc!"
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ sâu trong cõi hư không của Thương Mang Cổ Giới. Tiên lộ vốn đã đứt đoạn hàng vạn năm, giờ đây dưới tác dụng của viên "kẹo" mà Lâm Thần đưa ra, bắt đầu xuất hiện những cầu nối bằng ánh sáng vàng. Vận mệnh của toàn bộ giới diện đã bị bẻ lái.
Tiểu Hoàng cảm nhận được một luồng nhiệt lưu nồng nàn chảy khắp tứ chi bách hài. Cơn đau do lôi kiếp phản phệ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cảm giác thỏa mãn và an toàn chưa từng có. Nó nhìn Lâm Thần, nhìn người đàn ông đang loay hoay nhóm lửa kia.
Ở bên cạnh người này, có vẻ như "Trường Sinh" không còn là một khái niệm lạnh lẽo của quy luật, mà là hơi ấm của ngọn lửa trong bếp lò.
– Ăn ngon không? – Lâm Thần quay đầu lại hỏi.
Đứa trẻ khẽ gật đầu, lần đầu tiên trong hàng triệu năm, Thiên Đạo phát ra âm thanh của con người:
– Ngọt…
Lâm Thần cười ha hả, xoa đầu nó:
– Ngọt là đúng rồi, kẹo lão làm mà. Thôi, từ nay gọi là Tiểu Hoàng nhé. Cháu không có nhà để về, thì cứ ở đây làm cháu trai của ta. Ta tuy nghèo, nhưng đảm bảo cháu không bị đói.
"Nghèo?" – Thiên Đạo (Tiểu Hoàng) nhìn cái ấm trà làm bằng Cửu Thiên Huyền Thiết, nhìn cái chổi bằng lông Phượng Hoàng, lại nhìn bát nước lã mà Lâm Thần vừa múc ra (vốn là Trường Sinh Thủy).
Nếu đây mà là nghèo, thì đám Chí Tôn bên ngoài chắc chắn đều là kẻ ăn mày cả rồi.
Ngoài kia, toàn bộ giới diện đang rơi vào hỗn loạn. Các vị tông chủ, lão tổ của các siêu cấp thế lực đồng loạt xuất thế, nhìn chằm chằm vào bầu trời đang dần chuyển sang màu hoàng kim rực rỡ.
– Thiên Đạo… biến mất rồi? Không, Thiên Đạo đã bị người ta bắt cóc rồi!
– Ai? Là vị đại năng nào mà gan lớn tày trời, dám bắt Thiên Đạo về làm cháu?
– Đi! Đi về phía Đông Hoang! Khí tức cuối cùng xuất hiện ở đó!
Trong khi cả thế giới đang phát điên lên vì sự mất tích của ý chí tối cao, thì trong sơn cốc nọ, Lâm Thần đang vừa thổi cháo vừa đút cho một "đứa trẻ" ăn.
– Ăn từ từ thôi Tiểu Hoàng, còn nhiều lắm. Đúng là trẻ con, chắc là chưa được ăn bữa nào tử tế bao giờ. Khổ thân chưa…
Tiểu Hoàng vừa ăn, vừa thầm nghĩ trong lòng: "Có lẽ, làm Thiên Đạo vất vả lâu như vậy, giờ làm phàm nhân để được người này nuôi, cũng không phải là chuyện gì quá tệ hại…"
Bên cạnh nó, con chó Lão Hắc lén nhìn vào nồi cháo, thầm rên rỉ trong lòng: "Lão tổ ơi là lão tổ, người mang cái quy luật vận hành của vũ trụ về làm cháu trai, còn cho nó ăn hết Tiên phẩm bát trân của ta… Sau này cái thế giới này sẽ loạn đến mức nào đây?"
Lâm Thần chẳng hay biết gì, vẫn hớn hở cầm món đồ chơi gỗ (thực chất là một món Thiên Khí cực phẩm) vừa đục xong, đưa cho đứa bé:
– Nè, quà gặp mặt. Sau này cứ gọi ta là gia gia nhé!
Tiểu Hoàng nhìn món đồ chơi, rồi nhìn Lâm Thần, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mở:
– Gia gia…
"Oàng!"
Bầu trời ngoài kia nổ ra một trận mưa công đức vàng ròng, báo hiệu cho sự bắt đầu của một thời đại mới. Thời đại mà Thiên Đạo đi làm trẻ lạc, và một phàm nhân lầm tưởng mình là "lão tổ".