Lời Nguyền Của Dòng HọChương 8: Tiếng hát ru dưới gầm sàn
**CHƯƠNG 8: TIẾNG HÁT RU DƯỚI GẦM SÀN**
Càng đi sâu xuống dưới hầm mộ, không khí càng trở nên đặc quánh, lạnh lẽo đến thấu xương tủy. Ánh đèn pin của Trần Phi Vũ quét qua những vách đá ẩm ướt, nơi những vệt nước chảy dài như những giọt lệ đen ngòm rỉ ra từ kẽ đá. Hơi thở của anh kết thành những làn khói mỏng trong không gian u uất.
Linh Chi đi sát phía sau Vũ, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy gấu áo anh. Dưới đôi mắt âm dương của cô, thế giới này không còn là một căn hầm đá đơn thuần. Cô nhìn thấy những luồng oán khí màu tím đen cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ đang bò trườn trên trần hầm, chờ chực để lao xuống nuốt chửng kẻ xâm nhập.
“Cẩn thận, anh Vũ. Những phiến đá này… chúng đang thở.” Linh Chi thì thào, giọng run rẩy.
Phi Vũ dừng lại, soi đèn xuống chân. Anh là một kiến trúc sư, và ngay lập tức, cái nhìn nghề nghiệp khiến anh rùng mình. Sàn hầm không phải bằng đá nguyên khối. Nó được lát bằng những phiến gỗ lim già đen bóng, loại gỗ thường dùng làm quan tài cho bậc vương giả. Điều kỳ lạ là giữa các phiến gỗ không hề có khe hở, nhưng từ dưới gầm sàn lại bốc lên một mùi nồng nặc của bùn đất, máu và hương tàn.
Cụ Mười đi đầu, tay cầm chiếc la bàn đồng. Kim la bàn không ngừng quay tít, rung lên bần bật như đang đối diện với một lực từ trường kinh khủng. Cụ dừng lại ở giữa gian hầm, nơi có bốn cây cột gỗ đỡ lấy vòm đá phía trên.
“Mười một giờ năm mươi lăm phút.” Cụ Mười thấp giọng, đôi mắt già nua nheo lại. “Sắp đến giờ Tý. Thời khắc cực âm, cũng là lúc ‘cái miệng’ của ngôi mộ này mở ra rộng nhất.”
Phi Vũ cảm thấy vết bớt hình con nhện sau gáy mình bắt đầu nóng ran. Cảm giác như có hàng vạn chiếc kim nhỏ đâm vào da thịt, và một sự thôi thúc kỳ lạ khiến anh muốn quỳ xuống, muốn áp tai mình vào sàn gỗ kia để nghe ngóng.
“Mọi người nghe thấy gì không?” Vũ hỏi, giọng lạc đi.
Linh Chi lắc đầu, mặt cắt không còn hạt máu. Nhưng Cụ Mười thì khác, cụ rút từ trong túi vải ra một nắm gạo muối, rắc một vòng tròn xung quanh ba người. Cụ lấy từ trong ngực áo ra ba lá phù màu vàng, niệm chú rồi dán lên bốn cây cột gỗ.
“Đừng nghe theo nó. Bất cứ âm thanh gì vang lên sau mười hai giờ đêm trong cái hầm này, đều là tiếng gọi của tử thần.”
Đúng lúc đó, kim la bàn bỗng dừng lại hẳn, chỉ thẳng về phía bức tường phía Đông. Một tiếng “tòng” khô khốc vang lên từ sâu thẳm trong bóng tối, giống như tiếng gõ vào một miếng gỗ mục. Rồi im lặng. Sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của Phi Vũ như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Đồng hồ trên tay Vũ nhảy sang con số 00:00.
Mười hai giờ đêm.
Bất chợt, một cơn gió buốt lạnh không biết từ đâu tràn vào, thổi tắt ngóm ngọn nến mà Cụ Mười vừa mới châm. Ánh đèn pin trên tay Vũ bỗng chốc chập chờn, rồi tắt hẳn. Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy họ.
Trong cái tĩnh mịch tuyệt đối đó, âm thanh ấy bắt đầu xuất hiện.
“À… ơi… Hoa bay theo gió về trời… Người đi đi mãi… bỏ lời thề xưa…”
Một tiếng hát ru.
Giọng hát thanh mảnh, mang mác một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng ẩn chứa một sự oán hận đến rợn người. Tiếng hát không phát ra từ không trung, cũng không phải từ sau lưng hay trước mặt. Nó phát ra từ ngay dưới chân họ.
Dưới gầm sàn gỗ.
Phi Vũ cảm thấy chân mình như hóa đá. Tiếng hát ru mỗi lúc một rõ hơn, nhịp điệu đều đặn như nhịp đưa nôi. Theo sau tiếng hát là những tiếng “cọc… cạch…”, giống như tiếng của một chiếc võng tre lâu ngày không được tra dầu, đang kẽo kẹt đưa đưa dưới lòng đất.
“Cứu em… anh Vũ… dưới chân em…” Linh Chi hét lên một tiếng nhỏ rồi ngã quỵ.
Phi Vũ vội vã bật đèn pin. Sau vài cái đập mạnh vào cán đèn, ánh sáng vàng vọt lóe lên. Anh nhìn xuống dưới chân Linh Chi. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt.
Từ khe hở của sàn gỗ lim, những sợi tóc đen dài, sũng nước và nồng nặc mùi hôi thối, đang len lỏi bò ra. Chúng giống như những xúc tu, quấn lấy cổ chân của Linh Chi và kéo mạnh xuống. Những phiến gỗ lim bấy lâu nay khít khao, giờ đây bỗng tách ra như những hàm răng của một quái vật, để lộ một khoảng trống đen ngòm dưới gầm sàn.
“Cái gầm sàn này không có đất!” Vũ kinh hoàng nhận ra. “Nó là một hốc trống chứa đầy xác người!”
“Dùng kim bạc! Đâm vào các đốt ngón tay của con bé nhanh!” Cụ Mười quát lớn, đồng thời cụ rút ra một thanh đoản kiếm gỗ đào, chém mạnh vào đống tóc đen đang nhung nhúc như đám giun đất.
Phi Vũ cuống cuồng rút kim bạc mà Cụ Mười đã cho từ chương trước, đâm mạnh vào mười đầu ngón tay của Linh Chi. Máu đỏ tươi ứa ra, dường như mang theo dương khí cực mạnh khiến đám tóc đen rụt lại, kêu lên những tiếng xì xèo như gặp phải lửa.
Vũ kéo mạnh Linh Chi về phía mình, nhưng anh vô tình nhìn xuống cái khe gỗ vừa mới hở ra. Dưới ánh đèn pin chập chờn, anh thấy gì đó đang chuyển động.
Đó là một người phụ nữ. Bà ta đang nằm nghiêng dưới gầm sàn chật hẹp, tư thế co quắp như một bào thai trong bụng mẹ. Bà ta không có mặt. Một khối da phẳng lì, trắng bệch thay cho đôi mắt và mũi. Bà ta chỉ có một cái miệng, và cái miệng đó đang mở rộng hết cỡ, liên tục phát ra tiếng hát ru bằng một chất giọng run rẩy của người già nhưng lại vang lên lời ca của thiếu nữ.
“À… ơi… xương khô hóa cát bụi hồng… oan hồn họ Trần… trả nợ cho ta…”
Cái xác không mặt dưới gầm sàn bỗng quay đầu lại về phía Phi Vũ. Dù không có mắt, nhưng Vũ cảm nhận được một cái nhìn căm thù xuyên thấu linh hồn mình. Vết bớt con nhện sau gáy anh bỗng dưng bộc phát cơn đau dữ dội, một vệt máu đỏ trào ra, chảy xuống sống lưng anh.
“Nó đang gọi linh hồn tổ tiên của anh!” Linh Chi vừa thở dốc vừa kêu lên, đôi mắt cô rướm máu. “Nó không muốn giết chúng ta ngay… nó muốn anh nhìn thấy những gì họ Trần đã làm dưới gầm sàn này!”
Bỗng nhiên, sàn gỗ rung chuyển dữ dội. Những tấm gỗ lim bị hất tung lên như có một thế lực khổng lồ từ bên dưới đẩy tới. Phi Vũ mất thăng bằng, ngã nhào về phía cái hố đen.
Cụ Mười kịp thời túm lấy cổ áo anh kéo lại, nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh đèn pin chiếu thẳng vào lòng hầm ngầm bên dưới sàn.
Hàng trăm bộ xương trẻ con bị xếp chồng lên nhau thành một cái nôi khổng lồ. Và giữa đống xương trắng hếu ấy, người phụ nữ không mặt đang bế trên tay một cái bọc được quấn bằng vải lụa đỏ rách nát. Bà ta đang đu đưa chiếc võng kết bằng những sợi tóc người, tiếng hát ru lúc này đã chuyển thành những tiếng cười sằng sặc ghê rợn.
“Kẻ giữ mộ…” Cụ Mười lầm bầm, mặt cụ xám ngắt. “Đây không phải mộ của cô Tuyết. Đây là ‘Trấn Nhi Huyệt’! Tổ tiên nhà anh đã chôn sống chín đứa trẻ thuộc các chi khác nhau của họ Trần để làm vật tế, bảo vệ cho sự giàu sang của chi chính!”
Tiếng hát ru đột ngột dừng lại. Thay vào đó là một âm thanh chói tai, giống như hàng ngàn tiếng móng tay cào vào gỗ. Người phụ nữ không mặt buông cái bọc lụa ra, bà ta bắt đầu bò ra khỏi đống xương, hướng về phía ba người.
Thân hình bà ta dài một cách bất thường, các khớp xương kêu rắc rắc khô khốc. Mỗi bước đi của bà ta, sàn gỗ lại lún xuống một vệt đen ngòm như bị axit ăn mòn.
“Phải chạy khỏi đây ngay!” Cụ Mười ném một nắm bột trừ tà vào giữa hố đen, một làn khói trắng bốc lên cay nồng. “Dương khí của Linh Chi đang bị rút cạn, nếu không đi, con bé sẽ thành cái xác thứ mười dưới gầm sàn này!”
Phi Vũ cõng Linh Chi lên lưng, lao đi trong bóng tối theo sự dẫn dắt của Cụ Mười. Nhưng giọng hát ru ấy vẫn đuổi theo sát nút. Nó len lỏi vào tai, thẩm thấu vào máu, khiến chân tay anh dần trở nên tê liệt.
“Anh Vũ… nhìn kìa…” Linh Chi thầm thì bên tai anh bằng một giọng nói mệt mỏi.
Phi Vũ ngoái đầu lại. Phía sau họ, trong màn sương mù mịt của oán khí, anh thấy hàng trăm bóng đen nhỏ bé đang bò lồm ngồm ra khỏi gầm sàn. Đó là linh hồn của những đứa trẻ bị hiến tế. Chúng không có mặt, chỉ có những đôi bàn tay xương xẩu đang vươn ra, tiếng kêu khóc “Cha ơi, mẹ ơi” vang lên xen lẫn với tiếng hát ru kinh hoàng của người đàn bà không mặt.
Vết bớt hình nhện trên gáy Vũ bỗng dưng rung động. Một luồng ký ức xa lạ, đỏ rực như máu tràn vào tâm trí anh. Vũ nhìn thấy mình của trăm năm trước, mặc trang phục quan viên, tay cầm một dải lụa trắng đang siết chặt cổ một cô gái. Gương mặt cô gái ấy trẻ trung, xinh đẹp, nhưng ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng.
“Tuyết…” Phi Vũ lầm bầm, cổ họng nghẹn đắng.
“Tỉnh lại ngay, Phi Vũ!” Tiếng quát của Cụ Mười như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu anh.
Hóa ra, anh vừa bước chân hụt vào một cái bẫy chông nằm ẩn dưới lớp sương mù. Chỉ một chút nữa thôi, anh đã rơi xuống vực thẳm nếu Cụ Mười không dùng pháp lực chặn lại.
Tiếng hát ru lúc này đột nhiên đổi nhịp, trở nên dồn dập, gầm gừ như tiếng thú dữ. Người phụ nữ không mặt đã tiến đến rất gần, những sợi tóc dài của bà ta đã quấn lấy bắp chân Vũ.
“Bỏ tôi ra! Bà muốn gì?” Phi Vũ gầm lên, dùng chân còn lại đạp mạnh vào đám tóc.
Cái miệng của người phụ nữ không mặt ngoác rộng ra, phát ra một âm thanh khàn đặc, thê lương:
“Trả lại… mạng cho con ta…”
Cụ Mười rút từ trong thắt lưng ra một chiếc chuông đồng nhỏ, lắc mạnh. Tiếng chuông vang lên “Keng… keng…”, thanh âm thanh thoát và đầy uy lực khiến lũ linh hồn trẻ con chững lại. Nhân cơ hội đó, cụ ấn một lá bùa vào trán Phi Vũ và đẩy mạnh anh về phía một cánh cửa đá phía trước.
“Chạy vào đó! Đó là ‘Sinh môn’ duy nhất trong ngôi mộ này! Tôi sẽ cầm chân bà ta!”
“Còn cụ?” Phi Vũ hốt hoảng hỏi.
“Đừng lo cho lão già này! Nghiệp của họ Trần, anh phải là người kết thúc! Mau!”
Phi Vũ không kịp suy nghĩ nhiều, anh cõng Linh Chi lao qua cánh cửa đá. Ngay khi họ vừa qua, cánh cửa nặng hàng tấn ầm ầm đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn âm thanh rùng rợn của tiếng hát ru phía bên ngoài.
Bên trong gian phòng mới, không khí dường như tĩnh lặng hơn, nhưng cái lạnh vẫn hiện hữu. Phi Vũ đặt Linh Chi xuống, anh quỵ xuống sàn thở dốc. Mồ hôi vã ra như tắm, hòa cùng dòng máu rỉ ra từ vết bớt sau gáy.
Khi ánh sáng từ chiếc đèn pin bắt đầu ổn định lại, Phi Vũ nhận ra họ đang ở trong một căn phòng kỳ lạ. Toàn bộ căn phòng được lát bằng gương. Hàng ngàn tấm gương cổ với khung bằng đồng hoen gỉ phản chiếu hình ảnh của anh và Linh Chi ở khắp mọi phía.
Linh Chi dần tỉnh lại, cô nhìn vào những tấm gương rồi bỗng nhiên hét lên một tiếng đầy kinh hãi, lấy tay che chặt mắt.
“Anh Vũ… đừng nhìn vào gương! Làm ơn… đừng nhìn!”
Nhưng đã quá muộn. Phi Vũ đã nhìn thấy mình trong gương. Nhưng cái bóng trong gương không phải là anh.
Đó là một người đàn ông mặc cổ phục, đứng giữa một bãi tha ma. Và đứng bên cạnh người đó, không ai khác chính là người phụ nữ không mặt đang bế đứa trẻ quấn vải đỏ.
Tiếng hát ru lại vang lên, nhưng lần này nó phát ra từ chính bên trong những tấm gương.
“Cái bẫy… đây mới là gầm sàn thực sự…” Linh Chi khóc nấc lên.
Phi Vũ kinh hoàng nhận ra, dưới nền gạch lát gương của căn phòng này, cũng có một khoảng không. Và qua lớp kính trong suốt bên dưới chân họ, anh thấy hàng vạn khuôn mặt đang áp sát vào mặt gương, đôi mắt trắng dã nhìn trừng trừng vào anh.
Đó không phải là xương cốt, mà là những linh hồn còn sống, những người dòng họ Trần ở các thế hệ trước, những kẻ đã từng thực hiện giao kèo để có được vinh hoa. Họ bị giam cầm trong những tấm gương này, vĩnh viễn không được siêu thoát, phải nghe tiếng hát ru ai oán của cô Tuyết đời này qua đời khác.
Mỗi khi một người của dòng họ chết đi vào tuổi 27, một tấm gương mới sẽ được treo lên, và một chỗ đứng dưới gầm sàn kính sẽ được dọn sẵn.
Một bàn tay đen ngòm bỗng nhiên xuyên qua mặt gương ngay dưới chân Vũ, tóm chặt lấy cổ chân anh. Tiếp theo là bàn tay thứ hai, thứ ba…
Hàng ngàn tiếng thầm thì vang lên như tiếng muỗi kêu, hòa quyện vào tiếng hát ru:
“Xuống đây… xuống đây với chúng ta… cùng nghe mẹ hát ru… cùng trả nợ cho bà chúa…”
Trần Phi Vũ nhìn vào gương, thấy cái bóng của mình bắt đầu mờ đi, nhường chỗ cho một hình ảnh kinh dị: Vết bớt con nhện sau gáy anh bỗng rời khỏi da thịt, nó bò lên vai anh, rồi bò thẳng vào miệng anh.
“Không!” Vũ gào lên, dùng đèn pin đập mạnh xuống mặt gương dưới chân.
Kính vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ, nhưng không có lối thoát nào lộ ra cả. Mỗi mảnh vỡ lại trở thành một tấm gương mới, phản chiếu hàng vạn hình ảnh của cái chết.
Tiếng hát ru bỗng nhiên vang lên sát bên tai Vũ, như có ai đó đang ghé miệng nói thầm:
“Ngủ đi thôi… đứa cháu ngoan của ta… Đến giờ trả nợ rồi.”
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết nhòa đi, Phi Vũ thấy hình ảnh cha mình hiện lên trong một mảnh gương vỡ vụn. Ông đang khóc, đôi mắt ông đẫm máu nhìn anh như muốn nói điều gì đó.
Vũ cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh rút chiếc kim bạc còn dính máu của Linh Chi, không phải để đâm vào ma quỷ, mà đâm thẳng vào trung tâm của vết bớt hình nhện sau gáy mình.
Một tiếng thét kinh thiên động địa vang dội khắp căn hầm. Toàn bộ các tấm gương nổ tung, bắn ra những mảnh kính nhọn hoắt. Oán khí màu đen bùng phát dữ dội rồi bị hút ngược vào bên trong cái hố sâu mà Vũ vừa tạo ra từ vết bớt.
Sự tĩnh lặng quay trở lại. Tiếng hát ru im bặt.
Phi Vũ ngã quỵ trên đống đổ nát của những mảnh gương. Linh Chi bò đến bên anh, lo lắng gọi tên. Anh thở hổn hển, vết đau sau gáy dường như đã dịu đi, nhưng anh biết, đây chỉ là một sự trì hoãn ngắn ngủi.
Gầm sàn của ngôi mộ tổ này không chỉ chứa đựng những xác chết, nó chứa đựng cả một đế chế tội lỗi được xây dựng trên xương máu của những đứa trẻ vô tội. Và anh, kiến trúc sư của thế hệ mới, chính là người phải phá bỏ cấu trúc tà ác này, dù có phải đập nát chính bản thân mình.
Cánh cửa đá mà Cụ Mười đã đóng lại bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt dài. Phía sau đó, âm thanh xích sắt của “Bà Chúa Không Mặt” lại bắt đầu vang lên đều đặn.
Tiếng hát ru không còn nữa, thay vào đó là một lời nguyền rủa đầy cay nghiệt:
“Nợ máu… phải trả bằng máu sạch… Đêm nay mới chỉ là khởi đầu.”
Phi Vũ nhìn Linh Chi, rồi nhìn lại những mảnh gương vỡ dưới chân. Anh nhận ra một sự thật cay đắng: Anh không chỉ phải đối mặt với quỷ dữ, mà anh đang đối mặt với chính dòng máu bẩn thỉu đang chảy trong huyết quản mình.
Hành trình vào lòng đất đã phơi bày sự thật về gầm sàn của ngôi biệt thự cổ, nhưng nó cũng mở ra một hố sâu thăm thẳm trong linh hồn Phi Vũ. Cuộc chơi giữa kẻ đi đòi nợ và người phải trả nợ, đến giờ phút này mới chính thức bước vào giai đoạn đẫm máu nhất.