Lời Nguyền Của Dòng HọChương 7: Linh Chi và đôi mắt âm dương
Sương mù làng Cổ Nguyệt buổi sớm không mang cái nét thơ mộng của vùng trung du Bắc Bộ, mà nó đặc quánh, xám xịt như tro tàn của những tờ vàng mã chưa cháy hết. Trần Phi Vũ đứng bên khung cửa sổ gỗ chạm trổ cầu kỳ của căn phòng dành cho khách, đưa mắt nhìn xuống sân từ đường.
Mùi nhang trầm và mùi gỗ mục vẫn lảng bảng trong không khí, bám vào da thịt như một lớp màng mỏng tanh khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Đêm qua, giấc ngủ của anh vụn vặt và đầy rẫy những cơn ác mộng về con nhện đỏ khổng lồ bò lổm ngổm trên những thanh xà ngang của ngôi biệt thự. Vết bớt sau gáy vẫn còn đó, ngứa râm ran và nóng rẫy, như một con ký sinh trùng đang tận hưởng nguồn sinh lực từ tủy sống của anh.
Cụ Mười đã nói, hôm nay họ sẽ đi tìm mộ cô Tuyết. Nhưng trước khi dấn thân vào cái âm phần đầy oán hận đó, Vũ biết mình cần một người đồng minh khác – một người vốn dĩ bị gạt ra lề của gia tộc nhưng lại là kẻ thấy rõ nhất bộ mặt thật của con quỷ đang trú ngụ nơi đây.
Đó là Trần Linh Chi, đứa em họ bí ẩn của anh.
Gia tộc Trần Phi vốn đông con cháu, nhưng Linh Chi là một trường hợp đặc biệt. Từ khi sinh ra, cô đã bị coi là điềm gở. Người ta đồn rằng ngày cô chào đời, lũ chim lợn từ rừng sâu kéo về đậu kín mái nhà cô, tiếng kêu thê lương vang động cả một vùng. Từ đó đến nay, Linh Chi sống biệt lập trong căn phòng ở dãy hành lang phía Tây – nơi được gọi là “Cung Ly”, điểm héo úa nhất về phong thủy của toàn bộ dinh thự.
Phi Vũ bước dọc theo hành lang lát gạch tàu cũ kỹ. Tiếng đế giày của anh chạm lên mặt gạch khô khốc phát ra những âm thanh lộp cộp, vọng lại từ những bức tường phủ rêu xanh ngắt. Kiến trúc của dãy hành lang này khiến anh, một kiến trúc sư chuyên nghiệp, cảm thấy khó chịu vô cùng. Những cột trụ gỗ không thẳng hàng, xà nhà được thiết kế thấp một cách bất hợp lý, tạo ra một cảm giác như thể cả tòa nhà đang có ý định đè bẹp bất cứ ai đi ngang qua.
Anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ giản dị nhưng được dán kín bởi những lá bùa vàng đã phai màu. Đây là nơi ở của Linh Chi.
Vũ khẽ gõ cửa. Không có tiếng trả lời, chỉ có một luồng hơi lạnh buốt từ khe cửa tràn ra, mơn man đôi bàn chân anh.
“Chi, là anh Vũ đây.”
Một lúc lâu sau, bên trong mới vang lên tiếng lạch cạch của then cài. Cánh cửa hé mở, để lộ một không gian tối om, dù ngoài kia trời đã sáng rõ. Trong bóng tối lờ mờ đó, Trần Linh Chi hiện ra như một bóng ma nhỏ bé và mong manh.
Cô mặc một bộ sườn xám màu lam nhạt, gương mặt xanh xao đến mức gần như trong suốt. Điểm kỳ lạ nhất trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng u uất ấy chính là cặp kính râm đen kịt, to bản, che khuất gần nửa khuôn mặt. Giữa một căn phòng tối không ánh đèn, việc đeo kính râm dường như là một sự lập dị điên rồ, nhưng Vũ biết đó không phải là sở thích.
“Anh vào đi,” giọng nói của Chi trầm đục, như thể đã lâu không được dùng đến.
Bước vào phòng, Vũ không khỏi rùng mình. Căn phòng không hề có cửa sổ, bốn bức tường đều được treo kín những tấm vải đen. Mùi tinh dầu đàn hương nồng nặc át đi mùi không khí ẩm thấp của vùng đất cổ.
“Sao em lại ở một nơi như thế này?” Vũ thở dài, kéo một chiếc ghế gỗ mục ra ngồi đối diện cô.
Linh Chi không trả lời ngay. Cô ngồi xuống giường, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt vào tà áo. Qua lớp kính đen, Vũ cảm thấy cô đang quan sát mình, hoặc chính xác hơn, đang quan sát “thứ gì đó” đang bám theo anh.
“Vì ở đây, bóng tối mới là thứ tinh khiết nhất, anh Vũ à,” Chi chậm rãi nói. “Ánh mặt trời ngoài kia không cứu được ai ở cái làng này cả. Nó chỉ làm cho những bóng ma trở nên rõ nét hơn thôi.”
Chi hơi nghiêng đầu, đôi kính râm hướng về phía sau gáy của Vũ. Anh cảm thấy một luồng điện xẹt qua cột sống, khiến vết bớt nhện đỏ nhói lên từng đợt.
“Anh đến đây để hỏi về cái bớt đó, đúng không? Nó đã bắt đầu ‘sống’ rồi.”
Vũ run run hỏi: “Em thấy nó từ lúc nào?”
Linh Chi từ từ tháo chiếc kính râm xuống. Phi Vũ bất giác nín thở. Đôi mắt của cô không giống người thường. Đồng tử của Chi không có màu đen hay nâu thông thường, mà nó là một màu xám tro nhạt thếch, với những tia máu mảnh như sợi chỉ lan tỏa từ tâm ra ngoài, tạo thành một hình hoa văn phức tạp. Đó không phải là một đôi mắt nhìn vào thế giới hữu hình, mà là đôi cửa sổ thông tới cõi u linh. Đôi mắt âm dương – món quà của quỷ dữ và lời nguyền của thánh thần.
“Em thấy nó từ hôm anh Minh mất,” Linh Chi nói, đôi mắt cô không hề chớp, cái nhìn ấy xuyên qua lớp áo, xuyên qua da thịt của Vũ. “Nhưng nó không phải là một cái vết bớt bình thường. Nó là một cái mầm. Mỗi bước anh đi trong ngôi nhà này, cái mầm đó lại lớn thêm một chút nhờ vào oán khí của những người đã chết. Hiện tại… chân con nhện đã quấn lấy xương sống của anh rồi.”
Vũ cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng dâng lên trong cổ họng. “Linh Chi, em là người duy nhất thấy được những điều này. Hãy nói cho anh biết, tại sao lại là anh? Tại sao anh Minh phải chết thảm như vậy?”
Linh Chi đứng dậy, bước lại gần phía bức tường treo một tấm bản đồ dòng họ Trần đã cũ nát. Cô chỉ vào tên của những người thừa kế đã mất qua các đời.
“Họ Trần chúng ta giàu có nhờ một giao kèo đẫm máu. Anh có bao giờ tự hỏi tại sao ngôi làng Cổ Nguyệt này tên là ‘Cổ Nguyệt’ không? Trăng cũ. Một mặt trăng đã chết, một nguồn năng lượng đã cạn kiệt nhưng vẫn cố níu kéo sự sống từ xương máu của con cháu. Cô Tuyết mà cụ Mười nhắc đến, bà ấy không phải là nạn nhân duy nhất, bà ấy chỉ là chìa khóa đầu tiên của sợi xích thôi.”
Chi quay lại nhìn Vũ, đôi mắt xám tro của cô dường như phát ra một luồng sáng lạnh lẽo.
“Đêm qua, khi anh đứng ở từ đường, anh có thấy gì không?”
“Anh thấy Bà Chúa Không Mặt… và anh Minh khâu miệng,” Vũ đáp, giọng run rẩy.
Linh Chi lắc đầu, nụ cười cay đắng hiện trên môi. “Cái anh thấy chỉ là lớp vỏ ngoài. Với đôi mắt này, em thấy một sợi dây đỏ tươi quấn chặt lấy miệng của tất cả mọi người trong gia đình này, kể cả em, kể cả chú Khang. Người thừa kế đời thứ chín của họ Trần không phải chết vì tuổi tác hay bệnh tật. Họ chết vì họ phải trả lại những gì tổ tiên đã vay. Anh Minh là người mở đầu cho chu kỳ đại tế. Còn anh… anh là lễ vật chính cho ngày trăng máu sắp tới.”
Cô bước lại gần Vũ, sát đến mức anh có thể ngửi thấy mùi tử khí vảng vất trên người cô. Linh Chi vươn tay, những ngón tay lạnh ngắt như đá chạm nhẹ vào vệt bớt sau gáy anh. Vũ rùng mình định lùi lại, nhưng một luồng lực vô hình từ đôi mắt cô khiến anh chết trân tại chỗ.
“Anh có biết tại sao em phải luôn đeo kính không?” Cô thì thầm. “Bởi vì khi em nhìn một người, em không thấy da thịt họ. Em thấy cái cách mà họ sẽ chết. Em đã thấy anh Minh bị chỉ đỏ xuyên qua môi trước đó một năm. Và anh… Vũ ơi, em không muốn thấy cái kết của anh.”
Nói rồi, Linh Chi bỗng nhiên quỵ xuống, đôi mắt cô rỉ ra hai hàng nước mắt máu đậm đặc. Cô gào lên trong đau đớn, hai tay ôm lấy mặt.
“Chi! Em sao vậy?” Vũ hoảng hốt đỡ lấy cô.
“Đừng nhìn… Bà ấy đang ở đây! Bà ấy đang đứng sau lưng anh!” Linh Chi gào thét, những ngón tay cào cấu vào cánh tay Vũ đến rớm máu.
Vũ cứng đờ người. Anh không dám quay đầu lại. Không gian trong căn phòng tối bỗng chốc trở nên đặc quánh, lạnh đến mức hơi thở của anh hóa thành làn khói trắng. Mùi máu tanh nồng và mùi gỗ mục từ hầm mộ hôm qua lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết.
Dưới ánh đèn cầy leo lắt mà Chi vừa thắp, bóng của Vũ in lên tường bỗng nhiên biến dạng. Cái bóng không còn là một người đàn ông trẻ tuổi, mà nó mọc ra những cái chân nhện dài loằng ngoằng, gớm ghiếc, đang bò dần lên trần nhà.
Một âm thanh khàn đặc, nức nở vang lên ngay bên tai anh, như tiếng gió rít qua một cái khe nhỏ:
*“…Tìm… thấy… ta… rồi…”*
Vũ nghiến răng, nhớ lại những gì cụ Mười dặn. Anh rút từ trong túi áo ra một nắm muối trộn lẫn với bột kinh sa của cụ Mười, tung mạnh ra phía sau lưng mình.
*Xèo xèo!*
Một tiếng rít chói tai như tiếng một sinh vật bị thiêu đốt vang lên. Cảm giác áp bách biến mất, luồng hơi lạnh tan đi trong chốc lát. Linh Chi dần bình tĩnh lại, cô dựa vào ngực Vũ, hơi thở hổn hển.
“Bà ấy… bà ấy mạnh quá,” Chi thì thào, giọng lạc đi. “Cụ Mười không thể bảo vệ anh mãi được. Ngôi nhà này là địa bàn của bà ta. Từng viên gạch ở đây đều thấm máu của người con gái ấy.”
Vũ giúp Linh Chi ngồi lại giường, lau đi những giọt máu vương trên đôi mắt xám của cô. Anh nhận ra đứa em họ này đã phải chịu đựng một địa ngục kinh hoàng hơn mình rất nhiều. Sống giữa người thân mà hằng ngày phải chứng kiến hình bóng của thần chết lởn vởn quanh họ, đó là loại tra tấn gì?
“Chi, anh phải đi tìm mộ cô Tuyết. Chỉ có tìm ra căn nguyên của sự hận thù này mới có thể giải quyết được lời nguyền. Em có giúp anh được không?”
Linh Chi ngước nhìn anh, đôi mắt âm dương ấy dường như đang cân nhắc giữa nỗi sợ và niềm hy vọng mỏng manh. Cô im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi vươn tay lấy chiếc kính râm đeo lại, che đi đôi mắt kinh hoàng kia.
“Em sẽ đi cùng anh. Đôi mắt này của em có thể nhìn ra ‘hắc mạch’ – đường đi của oán khí. Mộ của bà Tuyết chắc chắn nằm ở nơi hắc mạch tụ lại đậm đặc nhất. Nhưng anh phải hứa với em một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Dù anh có thấy bất cứ điều gì, dù đó có là gương mặt của cha anh, hay bất kỳ ai anh yêu quý, anh cũng không được đi theo. Trong hầm mộ ấy, sự thật luôn được phủ bằng những lớp da của quỷ dữ.”
Vũ gật đầu chắc nịch. Anh biết mình không còn đường lui. Sự thức tỉnh của Huyết Ấn và những bí mật mà Linh Chi vừa hé lộ đã đẩy anh vào một cuộc chơi mà cái giá đặt cược chính là linh hồn của mình.
Hai anh em bước ra khỏi căn phòng âm u phía hành lang Tây. Ngoài sân, cụ Mười đã đứng đợi sẵn với chiếc nón lá cũ nát và một cái giỏ mây lỉnh kỉnh đồ đạc pháp sự. Cụ nhìn thấy Linh Chi đi cùng Vũ thì không có vẻ gì ngạc nhiên, chỉ khẽ gật đầu.
“Đôi mắt của con bé sẽ giúp ích,” Cụ Mười nói, giọng trầm như tiếng đất đổ xuống quan tài. “Nhưng nó cũng là một miếng mồi thơm với lũ quỷ dưới mộ. Linh Chi, con phải đeo bùa bát quái vào cổ.”
Cụ đưa cho Linh Chi một miếng ngọc phỉ thúy nhỏ xíu, chạm hình thái cực, màu xanh của nó sẫm đến mức gần như đen. Linh Chi lặng lẽ đeo vào, cô không nhìn cụ Mười, ánh mắt qua lớp kính râm vẫn hướng về phía chân trời, nơi dãy núi làng Cổ Nguyệt đang bị bao phủ bởi những đám mây đen xám xịt như sắp có bão.
Ba người lặng lẽ bước ra khỏi từ đường họ Trần. Khi họ vừa bước qua cánh cổng đá sứt sẹo, Vũ ngoái đầu nhìn lại. Anh bỗng nhiên thấy chú Khang đang đứng trên ban công tầng hai của ngôi biệt thự. Chú không mặc đồ tang, mà mặc một bộ vest lịch sự, gương mặt cứng đờ như tượng đá, đôi mắt nhìn chằm chằm theo họ một cách vô hồn.
Nhưng điều khiến Vũ kinh sợ nhất là bên cạnh chú Khang, có một bóng dáng mờ ảo của một người phụ nữ trong bộ váy cưới rách nát, đôi tay trắng bệch của bà ta đang đặt lên vai chú, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của người đàn ông tội nghiệp ấy.
Linh Chi khẽ giật tay anh, giọng thì thầm lạnh toát: “Đừng nhìn nữa. Người sống đã là vật tế, kẻ điên đã là quân cờ. Chúng ta phải đi trước khi mặt trời lặn hẳn.”
Họ đi theo lối mòn dẫn ra phía sau làng, nơi cánh đồng hoa bỉ ngạn hoang dại đỏ rực đang đua nhau khoe sắc trong sương mờ. Những cánh hoa mỏng manh ấy run rẩy trong gió, nhìn từ xa như hàng nghìn giọt máu đang nhỏ xuống đất.
Trên đường đi, Linh Chi bỗng nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng chết chóc: “Anh Vũ, anh có biết vì sao kiến trúc của nhà chúng ta lại được xây theo sơ đồ Bát Quái Ngược không?”
Vũ trầm tư đáp: “Theo chuyên môn của anh, đó là cách xây dựng để ‘giam cầm’ luồng khí bên trong không cho thoát ra. Thường dùng trong những nơi cần trấn yểm vật nặng.”
“Đúng, nhưng chưa đủ,” Linh Chi chỉ về phía dãy núi mờ ảo. “Bát quái ngược đó vốn không phải để giam Bà Chúa Không Mặt. Nó được xây dựng để ‘nuôi’ bà ta. Các cụ đời trước của anh tham lam đến mức muốn biến một linh hồn oán hận thành một thần giữ của mạnh nhất. Họ khâu miệng bà ta để bà không thể tố cáo, họ chôn sống bà để bà giữ đất. Và bây giờ, thực thể đó đã ăn mòn hết cái phần tốt đẹp của phong thủy vùng này rồi.”
Cô dừng lại một chút, lấy hơi rồi tiếp: “Hầm mộ mà chúng ta đang đến, không chỉ có xác của bà Tuyết. Nó còn chứa đựng bí mật về sự hưng thịnh của chín đời họ Trần. Mỗi một đời phát đạt là lại có một đứa con gái thuộc dòng máu lạ bị đưa vào đó để làm vật hiến tế đi kèm. Đôi mắt em nhìn thấy… hầm mộ đó giống như một cái dạ dày khổng lồ đang đợi để tiêu hóa chúng ta.”
Cụ Mười đột ngột dừng chân, cây gậy của cụ gõ mạnh xuống nền đất ẩm. “Đến rồi.”
Trước mặt họ là một thung lũng hẹp, cây cối ở đây đều héo rũ, lá úa màu xám dù đang là mùa mưa. Giữa thung lũng, một ngôi mộ đá cổ kính hiện ra, xung quanh được bao quanh bởi tám chiếc cột đá lớn bị quấn xích sắt đen. Những sợi xích ấy đã rỉ sét, nhưng sức nặng của chúng tỏa ra một áp lực hữu hình khiến không khí xung quanh trở nên khó thở.
“Ngôi mộ này không có bia,” Vũ thốt lên khi bước lại gần.
“Đúng. Vì đây không phải là mộ để thờ phụng. Đây là ngục tù,” cụ Mười đáp, gương mặt khắc khổ trở nên vô cùng nghiêm nghị. “Linh Chi, con thấy sao?”
Linh Chi tháo kính râm ra. Đôi mắt âm dương của cô bắt đầu quay tròn nhanh chóng. Sắc xám tro rực lên một ánh sáng bạc kỳ ảo. Cô rùng mình, lùi lại một bước, tay chỉ về phía cửa hầm đá nằm ngay dưới chân mộ chính.
“Nó… nó đang thở. Cả vùng đất này đang thở. Hắc khí từ dưới đó phun ra như vòi rồng. Anh Vũ, bên dưới không phải là mộ thất bình thường. Đó là một mê cung xương cốt!”
Bất thình lình, từ trong ngôi mộ không bia, một tiếng gầm gừ phát ra, rồi sau đó là tiếng cười rúc rích của phụ nữ, nghe vừa ai oán, vừa man dại. Những sợi xích sắt bỗng nhiên rung lên bần bật, va vào cột đá tạo thành những âm thanh chát chúa *keeng keeng* vang vọng khắp thung lũng.
Sương mù quanh đó bỗng hóa thành màu đỏ rực. Phi Vũ thấy vệt bớt trên gáy mình nóng bùng lên như bị lửa đốt. Anh nghe thấy một giọng nói từ sâu thẳm dưới lòng đất, vọng lên trong tâm thức:
*“Hậu duệ cuối cùng… hãy xuống đây với ta…”*
Linh Chi nắm chặt lấy tay Vũ, bàn tay cô run rẩy dữ dội nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải xuống ngay lúc này, khi mặt trời vẫn còn một chút dương khí. Nếu để đến đêm, chúng ta sẽ không bao giờ ra được nữa.”
Cụ Mười lấy ra ba nén nhang xanh, châm lửa rồi cắm xuống trước cửa hầm. Làn khói nhang không bay lên cao mà uốn lượn, luồn lách qua những kẽ đá rồi biến mất hút vào bóng tối bên dưới cửa hầm mộ.
“Nhang dẫn lối đã mở. Đi thôi!”
Phi Vũ nhìn Linh Chi một lần nữa, rồi anh bước chân vào bóng tối âm u của cửa hầm đá. Anh biết, ở dưới đó, không chỉ là bí mật về cô Tuyết, mà còn là bản ngã tội lỗi của toàn bộ dòng tộc anh đang chờ được đối diện.
Trong sự im lặng đáng sợ của thung lũng chết, tiếng xích sắt vẫn tiếp tục vang lên đều đặn, như tiếng chuông báo tử của dòng họ Trần Phi. Đôi mắt âm dương của Linh Chi vẫn mở to, xuyên qua màn sương máu, dẫn đường cho người anh họ tiến vào hang cọp.
Trận chiến thực sự để hóa giải lời nguyền dòng họ, đến lúc này, mới thực sự mở màn. Một kiến trúc sư, một cô gái mang đôi mắt của quỷ, và một ông cụ bí ẩn, họ là những mảnh ghép cuối cùng đang cố gắng chống lại một định mệnh đã được viết sẵn bằng máu từ hàng trăm năm trước.
Dưới hầm mộ tối tăm, hơi lạnh xông thẳng vào mũi. Phi Vũ cầm chắc chiếc đèn pin, ánh sáng vàng vọt quét qua những bức tường đá ẩm ướt rêu phong. Linh Chi đi ngay sát sau lưng anh, đôi mắt cô không còn nhìn thế giới bằng màu sắc nữa, mà cô đang tập trung vào những dòng chảy năng lượng màu đen đặc quánh như nhựa đường.
“Anh Vũ, bước sang trái hai bước! Có một ‘u minh huyệt’ ngay dưới chân anh đấy!” Linh Chi thốt lên, giọng lạc đi vì kinh sợ.
Vũ lập tức né sang bên. Quả nhiên, chỗ anh vừa định dẫm vào bỗng lún xuống, để lộ ra một cái hố sâu hun hút, từ đó bốc lên mùi xác chết nồng nặc.
Cuộc hành trình vào sâu trong lòng đất này mới chỉ là sự khởi đầu cho một chương đẫm máu nhất trong lịch sử làng Cổ Nguyệt. Lời nguyền không chỉ là một câu nói, nó là một thực thể đang đói khát, và nó đang chờ đón “bữa tiệc” cuối cùng của mình.