Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 6: Đêm tang đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:14:34 | Lượt xem: 7

Hơi lạnh từ lòng đất như những con rắn vô hình trườn bò dọc theo sống lưng, kéo Trần Phi Vũ thoát khỏi cơn mê sảng mị hoặc. Khi anh mở mắt, thứ đầu tiên đập vào nhãn lực là trần nhà bằng gỗ lim đen bóng, nơi những đường vân gỗ xoắn xuýt lại thành những hình thù kỳ dị, giống như hàng ngàn con mắt đang trừng trừng nhìn xuống.

Vũ thấy mình nằm trên chiếc phản gỗ ở gian phụ của từ đường. Toàn thân anh đau nhức như vừa bị một cỗ xe tải nghiền nát, đặc biệt là vùng gáy. Vết bớt hình nhện đỏ không còn nóng rát nữa, thay vào đó là một sự tê dại rợn người, như thể nó đã cắm sâu bộ nanh vuốt vào tủy sống của anh, chiếm ngự và cộng sinh.

“Tỉnh rồi à? Ăn bát cháo đi, lấy sức mà chịu tang.”

Giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh sành cọ vào nhau của Cụ Mười vang lên từ phía góc tối. Cụ ngồi đó, bóng dáng gầy gò đổ dài trên bức tường vôi ố vàng dưới ánh đèn dầu leo lét. Cụ đang mài một thứ gì đó, âm thanh *xoèn xoẹt* nhức óc đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Phi Vũ gượng dậy, cổ họng khô khốc: “Chú Khang… Chú ấy đâu rồi?”

Cụ Mười dừng tay, một mắt còn lại liếc nhìn Vũ, ánh nhìn đầy u ẩn: “Ông ta còn mạng, nhưng tâm thần đã loạn. Bà Chúa không giết kẻ tham lam ngay lập tức, bà ta thích hành hạ họ hơn. Bây giờ, việc của cậu là chuẩn bị cho đêm tang đầu tiên của anh họ cậu. Lẽ ra linh cữu phải phát tang từ sáng, nhưng vì biến cố dưới hầm, mọi thứ đều bị trì hoãn đến giờ Tý đêm nay.”

Vũ rùng mình. Đêm tang vào giờ Tý – giờ của âm dương giao hòa, cũng là lúc tà khí vượng nhất.

Anh bước ra khỏi gian phụ. Không gian sảnh chính của ngôi biệt thự họ Trần giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Những bức trướng trắng xóa treo kín dọc các lối đi, mùi nhang vòng nồng nặc quyện với mùi hoa huệ trắng tạo nên một hỗn hợp mùi vị lợm giọng, khó thở. Ở giữa đại sảnh, chiếc quan tài bằng gỗ dổi sơn son thiếp vàng nằm lọt thỏm giữa những vòng hoa tang. Ánh nến lung linh hắt lên những gương mặt thân nhân nhà họ Trần – những người vốn dĩ mang dòng máu sang giàu nhưng giờ đây ai nấy đều xanh xao, ánh mắt đầy rẫy sự đề phòng và sợ hãi.

Họ nhìn Vũ bằng một thái độ kỳ lạ. Có kẻ xì xào, có kẻ lén lút chỉ trỏ vào vết bớt sau gáy anh. Trong mắt họ, Phi Vũ không còn là một kiến trúc sư thành đạt trở về từ thành phố, mà là một kẻ mang mầm mống tai ương, kẻ đã đánh thức những gì không nên thức tỉnh.

“Anh Vũ…”

Một giọng nói thanh mảnh, trầm buồn vang lên. Trần Linh Chi bước đến từ phía sau những bức màn trắng. Cô vẫn đeo chiếc kính râm sẫm màu dù đang ở trong nhà. Gương mặt thanh tú của cô trông mỏng manh như thể một cơn gió nhẹ cũng có thể làm tan biến.

“Chi… em ổn chứ?” Vũ hỏi, cảm thấy một chút ấm áp hiếm hoi trong ngôi nhà lạnh lẽo này.

Linh Chi khẽ lắc đầu, đôi môi nhợt nhạt mím lại: “Em ổn, nhưng những ‘thứ’ quanh đây thì không. Chúng đang tập hợp lại rất đông quanh linh cữu anh Minh. Em không dám bỏ kính ra, vì em sợ… em sợ mình sẽ nhìn thấy điều gì đó không thể chịu đựng nổi.”

Vũ nhìn quanh. Anh không có đôi mắt âm dương như Chi, nhưng thông qua Huyết Ấn, anh cảm nhận được một sự áp bách ghê gớm. Không khí đặc quánh lại, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác nhớp nháp, ẩm mốc.

Đúng lúc đó, Cảnh sát Huy bước vào. Bộ cảnh phục của anh trông lạc lõng giữa khung cảnh đậm mùi tâm linh này. Huy đi thẳng về phía Vũ, khuôn mặt cương nghị hằn rõ sự mệt mỏi và bối rối.

“Phi Vũ, tôi cần một lời giải thích về những gì xảy ra dưới hầm mộ lúc nãy,” Huy nói nhỏ, giọng chứa đầy sự nghi ngại. “Lực lượng của tôi đã vào đó, nhưng… chú Khang của anh đã bị mất ý thức hoàn toàn, và chúng tôi tìm thấy những dấu vết không thể giải thích bằng pháp y. Những vết khâu trên miệng nạn nhân… dường như chúng được thực hiện từ bên trong.”

Vũ im lặng một lúc lâu. Anh nhìn vào đôi mắt tìm kiếm sự thật của Huy rồi thở dài: “Anh Huy, có những chuyện pháp luật và logic của anh không giải quyết được ở làng Cổ Nguyệt này đâu. Tốt nhất là anh nên ở lại đây đêm nay, không phải để điều tra, mà là để… sống sót.”

Huy định phản bác nhưng một tiếng chuông đồng chợt vang lên từ phía bàn thờ.

*Coong!*

Âm thanh đục ngầu kéo dài, cắt ngang mọi cuộc trò chuyện. Cụ Mười từ trong bóng tối bước ra, tay cầm một chiếc chuông nhỏ, gương mặt già nua lộ rõ vẻ nghiêm nghị: “Đã đến giờ phát tang. Tất cả mọi người lùi lại!”

Gia quy nhà họ Trần rất khắc nghiệt. Theo lời Cụ Mười, người chết trẻ và chết bất đắc kỳ tử như Trần Minh không được phép làm đám tang linh đình ban ngày để tránh kinh động đến thiên hạ, mà phải cử hành vào ban đêm để “mời gọi” hồn về đúng đường.

Tiếng khóc mướn của những bà đồng được thuê về bắt đầu vang lên ai oán. Tiếng nhạc bát âm trỗi dậy, réo rắt những âm điệu rợn người. Quan tài của Trần Minh được bao quanh bởi bốn cây đèn cầy lớn, ngọn lửa xanh lét bập bùng trước những luồng gió từ ngoài sân hun hút thổi vào.

Phi Vũ được chỉ định phải đứng ở vị trí trưởng tộc (thế chỗ cho chú Khang đang hôn mê). Anh cầm bát nhang, dẫn đầu đoàn người quỳ lạy trước linh cữu.

Khi Vũ quỳ xuống, ngay trước mặt chiếc quan tài gỗ, vết bớt trên gáy anh bỗng giật mạnh một cái. Một cơn đau buốt tận óc khiến anh suýt đánh rơi bát nhang. Qua làn khói nghi ngút, anh thấy một điều kinh hoàng.

Trên mặt kính quan tài, không phải là hình ảnh phản chiếu của trần nhà, mà là một bóng đen lờ mờ đang cúi rạp xuống, hai bàn tay gầy khẳng khiu như những chiếc chân nhện đang cào nhẹ vào nắp gỗ.

*Xoạt… xoạt…*

Âm thanh rất nhỏ, bị tiếng nhạc bát âm che lấp, nhưng Vũ nghe rõ mồn một. Anh liếc mắt sang Linh Chi, thấy cô đang run rẩy kịch liệt, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo đen, đầu cúi gằm xuống sàn.

Đám tang tiếp diễn trong sự căng thẳng tột độ. Sau các thủ tục tế lễ, đến công đoạn mà mọi người sợ nhất: “Gác đêm”. Theo tục lệ dòng họ, trong đêm đầu tiên phát tang, người thừa kế tiếp theo phải ngồi một mình trong phòng linh cữu cho đến lúc gà gáy để canh chừng không cho linh hồn người chết bị quỷ dữ cướp mất.

Lần này, người đó chính là Trần Phi Vũ.

Cụ Mười đưa cho Vũ một cây đèn dầu nhỏ và một chiếc túi vải thêu chỉ đỏ: “Trong này là muối cam thảo và bột tro linh thạch. Nếu nghe thấy bất cứ tiếng động gì, không được lên tiếng. Nếu thấy bóng đen, tuyệt đối không được nhìn vào mắt nó. Và hãy nhớ…” Cụ Mười ghé sát tai anh, hơi thở nồng mùi trầu không: “Cho dù ai gõ cửa, tuyệt đối không được mở.”

Phi Vũ cầm túi vải bằng bàn tay đẫm mồ hôi. Cánh cửa gỗ nặng nề của từ đường từ từ khép lại. Mọi người đều đã rút về các phòng phía sau biệt thự, để lại anh giữa một không gian mênh mông bóng tối và mùi tử khí.

Căn phòng lớn giờ đây chỉ còn ánh sáng leo lét của bốn cây đèn cầy và một ngọn đèn dầu nhỏ trên tay Vũ. Chiếc quan tài khổng lồ giữa nhà trông giống như một con quái vật đang nằm phục sẵn.

*Tích tắc… tích tắc…*

Tiếng đồng hồ quả lắc ở góc phòng gõ đều đặn.

Vũ ngồi xuống chiếc ghế dựa đối diện linh cữu, lòng bàn tay không rời túi bột phép của Cụ Mười. Anh cố gắng vận dụng kiến thức lý trí của một kiến trúc sư để trấn an bản thân. *Đây chỉ là một ngôi nhà cũ, những âm thanh co ngót gỗ là bình thường. Những cái bóng là do ảo ảnh thị giác tạo ra bởi khói nhang.*

Nhưng Huyết Ấn sau gáy không đồng tình với anh. Nó đang đập thình thịch, cộng hưởng với một nhịp điệu nào đó phát ra từ bên dưới lòng đất.

Khoảng giờ Sửu (gần 2 giờ sáng), một luồng gió lạnh buốt từ đâu tràn vào khiến bốn ngọn đèn cầy đồng loạt vụt tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu trên tay Vũ.

Đúng lúc đó, từ phía cửa chính của từ đường vang lên tiếng gõ cửa.

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Ba tiếng gõ rất chậm, đều đặn và khô khốc như tiếng khúc xương khô chạm vào mặt gỗ.

Tim Phi Vũ như ngừng đập. Anh nín thở, nhớ lại lời dặn của Cụ Mười: *Tuyệt đối không được mở cửa.*

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Tiếng gõ lại vang lên, lần này lớn hơn một chút. Một giọng nói nghe rất giống tiếng chú Khang vọng vào: “Vũ ơi… chú đây… chú tỉnh rồi… mở cửa cho chú vào, ngoài này lạnh quá…”

Vũ siết chặt nắm tay. Chú Khang đang được cảnh sát và bác sĩ canh giữ ở khu biệt thự phía tây, không thể nào đột nhiên xuất hiện ở đây. Đó không phải là người.

“Vũ à… chú có chìa khóa hầm mộ… mở cửa đi cháu…” Giọng nói trở nên nghẹn ngào, rồi đột nhiên chuyển sang một âm vực cao vút, sắc lạnh như tiếng móng tay cào vào tôn: “MỞ CỬA RA!”

Một cú đập mạnh như búa bổ giáng vào cánh cửa khiến nó rung lên bần bật. Những chiếc lá bùa dán trên khe cửa bỗng nhiên bốc cháy thành những tia lửa xanh lờ mờ.

Vũ lùi lại phía sau, mắt anh không rời cánh cửa nhưng đột nhiên, cảm giác tê dại sau gáy lan rộng khắp cả bả vai. Anh bất giác liếc mắt nhìn vào tấm gương lớn đặt bên cạnh linh cữu – chiếc gương đồng cũ kỹ vốn dùng để phản sát khí.

Trong gương, anh thấy cánh cửa chính vẫn đóng chặt. Nhưng ở ngay bên cạnh anh, phía sau chiếc linh cữu… một bóng đen đang từ từ đứng dậy.

Nó cao lớn, chân tay dài loằng ngoằng một cách dị dạng. Nó mặc bộ đồ sẫm màu rách nát, giống hệt trang phục liệm của anh họ Trần Minh. Điều đáng sợ nhất là cái khuôn mặt của nó. Thay vì những đường nét con người, mặt nó chỉ là một mảng da phẳng lì, sưng phồng lên, và ở vị trí cái miệng là những sợi chỉ đỏ chằng chịt đang rung lên như thể thứ bên trong đang cố gắng thốt ra điều gì đó.

Vũ chết lặng. Hóa ra kẻ gõ cửa ở ngoài kia chỉ là mồi nhử. Thứ thực sự nguy hiểm đã ở trong phòng ngay từ đầu.

Cái bóng đó – một phiên bản quái thai của Trần Minh – bắt đầu di chuyển. Nó không bước đi, mà trườn bò trên mặt linh cữu, những khớp xương kêu *răng rắc* khô khốc.

Vũ vội vàng thò tay vào túi vải, bốc một nắm bột tro linh thạch. “Tránh ra!” Anh hét lên một tiếng đầy sợ hãi nhưng cũng tràn ngập bản năng sinh tồn, rồi ném mạnh nắm bột về phía cái xác.

Khi bột tro chạm vào cái bóng đen, một tiếng xèo xèo vang lên như mỡ nóng gặp nước, kèm theo đó là một tiếng rít buốt tai. Cái bóng bị đẩy lùi lại, đôi tay dài ngoằng của nó quờ quạng trong không trung trước khi biến mất vào mảng tối phía sau quan tài.

Vũ hổn hển thở, mồ hôi vã ra như tắm. Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp thành hình thì anh nghe thấy một âm thanh khác.

Từ bên trong chiếc quan tài đá gỗ dổi, tiếng móng tay cào cấu vang lên dữ dội hơn. *Xoạt… xoạt… xoạt…* Như có ai đó bên trong đang cố gắng xé nắp quan tài để chui ra.

Đúng lúc đó, cây đèn dầu trong tay Vũ chao đảo rồi tắt lịm.

Trong bóng tối hoàn toàn, anh nghe thấy một tiếng gõ cửa thứ ba. Lần này không phải từ cửa chính, cũng không phải từ cửa sổ, mà là tiếng gõ phát ra từ bên trong… của chính cái đầu anh.

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Một cơn đau xuyên thấu tâm can nổ tung trong não bộ của Vũ. Huyết Ấn nhện đỏ bỗng nhiên co thắt lại. Một ảo ảnh lướt qua tâm trí anh: Anh thấy một cô gái mặc váy cưới trắng, chân đi trần trên nền đất lạnh, cổ cô bị quấn chặt bởi những sợi chỉ đỏ dẫn về phía ngôi mộ cổ. Cô không có mặt, nhưng Vũ biết cô đang nhìn anh. Bà Chúa Không Mặt.

“Trả lại… trả lại tất cả cho ta…” tiếng thì thầm vang vọng khắp gian phòng, không phải qua đôi tai, mà thấm trực tiếp vào máu thịt anh.

Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh lẽo, nhầy nhụa chạm vào cổ chân Vũ. Anh giật bắn mình, dùng chân kia đạp mạnh và định chạy ra phía cửa chính. Nhưng cánh cửa dường như đã bị biến mất trong bóng tối, hoặc là không gian trong từ đường đã bị bẻ cong theo một cách nào đó mà một kiến trúc sư như anh không thể hình dung nổi.

Vũ chạy, nhưng càng chạy anh lại càng thấy mình quay trở lại gần chiếc linh cữu. Chiếc nắp quan tài giờ đây đã bị xê dịch một khoảng nhỏ, từ bên trong lộ ra một dải khăn tang trắng dài lê thê đang từ từ bò ra ngoài như một con rắn.

“Chi ơi! Cụ Mười ơi!” Vũ gọi lớn nhưng giọng anh bị bóng tối nuốt chửng.

Giữa lúc tuyệt vọng nhất, Huyết Ấn nhện đỏ sau gáy anh bỗng phát ra một thứ ánh sáng hồng nhạt mờ ảo. Trong khoảnh khắc ánh sáng lóe lên, Vũ thấy rõ mười ngón tay đen sì đang bám vào nắp quan tài, chuẩn bị nhấc bổng nó lên.

Đúng vào khoảnh khắc định mệnh, cánh cửa từ đường bật tung ra.

Ánh sáng rực rỡ từ chiếc đèn pin công suất lớn của Cảnh sát Huy rọi thẳng vào trung tâm căn phòng. Theo sau là Cụ Mười với chiếc gương bát quái và Linh Chi đang hét lớn tên anh.

Cái bóng đen rụt lại ngay lập tức, linh cữu cũng đóng sầm nắp xuống như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Gió thôi gào thét, không khí đặc quánh dần tản ra.

Vũ gục xuống sàn, lồng ngực phập phồng đau đớn.

Huy lao đến đỡ anh dậy: “Cậu không sao chứ? Chúng tôi nghe thấy tiếng động lớn phát ra từ đây nên phải phá cửa vào.”

Cụ Mười không nhìn Vũ mà nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài. Cụ tiến lại gần, dùng ngón tay quệt một đường trên mặt gỗ rồi đưa lên mũi ngửi. Gương mặt cụ biến sắc: “Nó đã về. Lời nguyền không còn là những điềm báo xa xôi nữa. Nó đã đi vào tận máu thịt của dòng họ này.”

Linh Chi run rẩy tháo kính ra. Đôi mắt âm dương của cô rưng rưng lệ: “Anh Vũ… trên nắp quan tài… không phải chỉ có anh Minh đâu. Em thấy… em thấy hàng ngàn con nhện li ti đang khâu dính linh hồn anh Minh vào cái nắp đó. Chúng muốn biến anh ấy thành một phần của ‘Bà Chúa’.”

Vũ sờ ra sau gáy. Vết bớt nhện đỏ dường như đã lớn thêm một chút, những cái chân của nó nay đã lan rộng hơn, bao trùm gần hết phần cổ của anh. Anh nhìn chiếc quan tài im lìm giữa sảnh, trong lòng dấy lên một sự căm hận và ghê tởm cùng cực.

Đêm tang đầu tiên đã kết thúc, nhưng nỗi sợ hãi thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Những gì Vũ đối mặt trong đêm nay mới chỉ là “lời chào” của quá khứ. Anh biết, 27 ngày đếm ngược đến sinh nhật anh sẽ là 27 ngày địa ngục.

Huy quan sát hiện trường một lượt, dù không muốn tin vào những điều dị đoan, nhưng sự việc cái xác dường như đã cử động và những vệt đen kỳ quái trên sàn gỗ khiến anh không thể không dao động.

“Tôi sẽ ở lại đây, ngay tại căn phòng này với anh cho đến sáng,” Huy nói, bàn tay anh đặt lên báng súng như một sự khẳng định của công lý và thực tại.

Nhưng Vũ chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía dòng sông Hắc Thủy mờ mịt qua khung cửa sổ: “Cảm ơn anh Huy. Nhưng súng đạn không bắn chết được oán hận đâu. Ngày mai, tôi sẽ phải phá dỡ cái gì đó… một điểm tựa của lời nguyền này.”

Cụ Mười khẽ gật đầu, một mắt nhắm nghiền: “Phải. Phải đập nát cái bóng của nó trước khi nó nuốt chửng người thật. Mai, chúng ta sẽ đi tìm ngôi mộ của cô Tuyết – người phụ nữ không mặt năm xưa.”

Đêm đầu tiên trôi qua trong sự im lặng nặng nề còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét. Những thành viên họ Trần trong các căn phòng khác cũng không ai dám chợp mắt. Họ đều biết rằng, trong linh cữu kia, người chết đang thức, và trong bóng tối của gia tộc này, quỷ dữ đang mỉm cười.

Ngoài kia, gió vẫn rít qua những khe đá của hầm mộ cũ, như tiếng khóc của hàng nghìn linh hồn bị giam cầm trong xiềng xích của sự giàu sang ô nhục. Và Trần Phi Vũ, người kiến trúc sư mang ấn quỷ, hiểu rằng anh chính là bản thiết kế cuối cùng mà dòng họ này muốn hoàn thiện để dâng lên cho bóng tối.

Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh nhợt nhạt đầu tiên xuyên qua sương mù dày đặc của làng Cổ Nguyệt, Phi Vũ đứng trước gương. Anh thấy gương mặt mình xanh xao, đôi mắt thâm quầng nhưng ẩn chứa một tia lửa sắc lạnh.

Vết bớt nhện đỏ trên gáy bỗng nhiên động đậy nhẹ một cái, như một lời nhắc nhở.

*Một ngày đã qua. Chỉ còn lại hai mươi sáu ngày.*

Anh bước ra sân, nơi những vòng hoa tang trắng xóa vẫn đang chờ đợi người tiếp theo nằm xuống. Một con nhện đỏ thực thụ bò qua bậc cửa đá, lặng lẽ quan sát người thừa kế cuối cùng của nhà họ Trần.

Đám tang của Trần Minh chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi tang tóc sắp tới, nơi máu và nước mắt sẽ phải chảy ngược vào trong, nơi mỗi viên gạch của ngôi nhà cổ này đều sẽ rỉ máu để trả nợ cho một giao kèo đã quá hạn từ lâu.

Vũ nắm chặt cuộn bản vẽ kiến trúc trong tay. Lần này, anh không định xây dựng một ngôi nhà mới. Anh sẽ phá hủy toàn bộ cơ ngơi này, dù cái giá phải trả có thể là chính mạng sống của anh. Vì anh nhận ra rằng, chỉ có sự tuyệt diệt mới có thể chấm dứt lời nguyền.

Nhưng, Bà Chúa Không Mặt sẽ không để anh thực hiện điều đó dễ dàng như vậy. Trong bóng tối sâu thẳm dưới ngôi biệt thự, một nụ cười không có miệng dường như đang dần dần hiện rõ.

Cuộc chơi giữa người và quỷ, chỉ mới thực sự bắt đầu vào cái đêm tang trắng xóa ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8