Lời Nguyền Của Dòng HọChương 5: Vết bớt thức tỉnh
**CHƯƠNG 5: VẾT BỚT THỨC TỈNH**
Bóng tối dưới hầm ngầm không phải là một khoảng không tĩnh lặng, nó dường như là một thực thể sống, đặc quánh và nhầy nhụa như nhựa đường. Tiếng bước chân của chú Khang đều đặn, khô khốc nện xuống những bậc thang đá xanh cũ kỹ, vang lên âm thanh như tiếng gõ vào nắp quan tài.
Phi Vũ đi phía sau, ánh sáng từ cây đèn cầy trên tay chú Khang chỉ đủ soi rõ một vòng tròn nhỏ hẹp quanh đôi giày da bóng loáng của ông ta. Phía sau lưng Vũ, cánh cửa hầm đã khép lại từ lâu, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên trên, để lại anh đối mặt với bóng đêm và người chú ruột đang mang một diện mạo lạ lẫm đến rùng mình.
Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh. Hơi thở của Vũ phả ra thành những làn khói trắng đục, nhưng kỳ lạ thay, sau gáy anh lại nóng ran như thể có ai đó đang áp một hòn than đỏ rực vào da thịt. Vết bớt hình con nhện đỏ – thứ mà anh vốn xem là một dị tật bẩm sinh vô hại – bắt đầu có những chuyển động khác lạ. Ban đầu chỉ là một cơn ngứa ngáy âm ỉ chạy dọc theo các dây thần kinh, nhưng rất nhanh sau đó, nó chuyển thành cảm giác châm chích mãnh liệt, như có hàng vạn chiếc răng nhỏ li ti đang cắn xé từng thớ thịt.
– Chú Khang… chúng ta đang đi đâu đây? – Giọng Vũ run lên, không chỉ vì lạnh mà vì cơn đau đang lan dần xuống bả vai.
Chú Khang không quay đầu lại, giọng ông ta vang vọng giữa không gian chật hẹp, méo mó và mang theo một âm hưởng lạnh lẽo:
– Cháu có bao giờ tự hỏi, tại sao nhà họ Trần ta lại có thể đứng vững suốt bao nhiêu năm qua không? Tiền bạc, địa vị, sự giàu sang này… nó không đến từ sự ban phát của ông trời. Nó là một sự trao đổi công bằng. Và đêm nay, Vũ à, đã đến lúc cháu hiểu về cái gọi là “Gia sản thực sự” của dòng họ này.
Vết bớt sau gáy Vũ đột ngột nhói lên một nhát đau đớn. Anh đưa tay chạm vào gáy, và đầu ngón tay lập tức cảm nhận được một sự nhấp nhô rùng rợn. Những đường nét của con nhện đỏ vốn phẳng lỳ trên da, nay bỗng dưng lồi hẳn lên, cứng ngắc và sắc lẹm. Kinh hoàng hơn, khi anh rụt tay lại, dưới ánh sáng leo lét của ngọn nến, những đầu ngón tay của anh dính một thứ chất lỏng sền sệt màu đen sẫm, bốc mùi tanh tưởi như máu chết lâu ngày.
Vết bớt đang rỉ máu.
Cơn ngứa ngáy giờ đây đã hóa thành sự cuồng loạn. Vũ cảm thấy rõ ràng tám cái chân của con nhện sau gáy đang từ từ… cựa quậy. Chúng không chỉ bò trên bề mặt da, mà như đang cố cắm sâu những chiếc móc nhọn vào đốt sống cổ của anh, tìm cách liên kết với hệ thống thần kinh trung ương. Một cảm giác nôn mửa trào dâng, mắt Vũ bỗng chốc tối sầm lại, những ảo ảnh chập chờn hiện ra trước mắt.
Anh thấy mình không còn ở dưới căn hầm nữa, mà đang đứng giữa một cánh đồng bạt ngàn hoa Bỉ Ngạn đỏ rực dưới bầu trời tối tăm không trăng sao. Giữa cánh đồng ấy là một cô gái mặc áo cưới rách mướp, toàn thân bị trói chặt bởi những sợi chỉ đỏ chằng chịt. Cô ta quay mặt về phía anh – hoặc nói đúng hơn, là quay cái “khoảng trống” về phía anh. Nơi lẽ ra là khuôn mặt thì chỉ là một vùng da trắng nhợt phẳng lì, không có ngũ quan, chỉ có những dòng huyết lệ từ đâu đó trào ra, chảy thành dòng dài xuống ngực áo.
– Trả… nợ… trả… mạng… – Tiếng thào thào của hàng ngàn linh hồn u uất cùng lúc vang lên bên tai.
Vũ khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu. Vết bớt nhện đỏ như một con ký sinh trùng đói khát, bắt đầu rút lấy sinh khí của anh. Nó đập liên hồi theo nhịp tim của anh, nhưng nhanh hơn, dồn dập hơn. Mỗi một lần nó “thở”, Vũ lại cảm thấy một phần lý trí của mình bị tước đoạt.
– Cháu sao thế, Vũ? – Chú Khang dừng lại, xoay người nhìn anh.
Ánh nến đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt của ông ta, biến chúng thành hai hốc lửa quỷ dị. Ông ta nhìn xuống gáy Vũ với một ánh nhìn vừa say mê, vừa thèm khát.
– Nó đang thức tỉnh… – Chú Khang thì thầm, giọng run lên vì phấn khích – Nhện đỏ thức tỉnh, Huyết Ấn khai hoa. Sau gần ba mươi năm, cuối cùng linh hồn của người dẫn dắt cũng đã trở lại. Đừng sợ, đau đớn chỉ là khởi đầu cho sự tái sinh.
– Chú… chú đã làm gì tôi? – Vũ rên rỉ, hơi thở đứt quãng. Anh cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân như không còn thuộc về mình.
– Ta không làm gì cả. Chính dòng máu trong người cháu đã tự lựa chọn. – Chú Khang bước tới, bàn tay thô ráp chạm vào vết bớt đang sưng tấy của Vũ.
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc tủy sống của anh. Ngay khi tay chú Khang chạm vào, con nhện sau gáy như gặp phải mồi ngon, nó giãy giụa mạnh đến mức lớp da bên ngoài rách toạc ra. Máu đen trào ra nhiều hơn, ướt đẫm cổ áo sơ mi của Vũ. Trong nỗi đau tận cùng ấy, anh nghe thấy tiếng của cụ Mười vang vọng từ một miền ký ức xa xăm: *”Khi nhện đỏ mở mắt, đừng nhìn vào gương. Khi nhện đỏ rỉ máu, hãy giữ chặt tâm linh.”*
Vũ cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút tàn lực cuối cùng để đẩy tay chú Khang ra. Anh lảo đảo lùi lại, va vào bức tường gạch nhám rì.
Hầm ngầm bỗng nhiên sáng rực lên bởi những ngọn đuốc tự động bốc lửa dọc các bức tường. Lúc này, Phi Vũ mới bàng hoàng nhận ra nơi họ đang đứng. Đây không phải là một căn hầm chứa đồ thông thường. Nó là một điện thờ khổng lồ được xây dựng theo kiến trúc hình bát giác. Trên trần nhà là một mạng lưới chỉ đỏ khổng lồ giăng kín, treo lủng lẳng hàng trăm chiếc chuông đồng nhỏ xíu nhưng không hề phát ra tiếng động. Ở trung tâm điện thờ là một chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch đen, bên trên khắc chằng chịt những phù chú kỳ quái và hình vẽ của một con nhện khổng lồ đang bao bọc một người phụ nữ.
– Đây chính là nơi trấn yểm “Bà Chúa Không Mặt”. – Chú Khang dang rộng hai tay, giọng nói vang vọng khắp điện thờ – Người phụ nữ đã hiến dâng sự tồn tại của mình để tạo dựng nên đế chế cho họ Trần Phi. Mỗi một thế hệ, nhện đỏ sẽ chọn ra một kẻ xứng đáng nhất để mang “Huyết Ấn”. Những kẻ khác chết đi là để nuôi dưỡng kẻ này. Trần Minh đã chết vì nó không đủ tư cách, cơ thể nó đào thải Huyết Ấn. Nhưng cháu thì khác, Vũ à. Cháu là người duy nhất khiến nhện đỏ thức tỉnh hoàn toàn.
Vũ nhìn vào quan tài đá, tim anh như ngừng đập. Vết bớt sau gáy giờ đây đã ngừng cắn xé, nhưng nó thay thế bằng một áp lực nặng nề, như thể có một thực thể vô hình đang ngồi đè lên cổ anh, áp mặt sát vào tai anh mà thở dài.
Anh bắt đầu nhìn thấy những sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện bắt đầu mọc ra từ… chính những lỗ chân lông của mình. Chúng bò dọc theo cánh tay, quấn quýt quanh những ngón tay, và rùng rợn hơn cả, chúng đang cố len lỏi vào dưới móng tay của anh.
Cảm giác kinh tởm và sợ hãi bao trùm. Vũ hiểu rằng, nếu không ngăn chặn chuyện này lại, anh sẽ trở thành một con rối, một vật tế sống cho thực thể đang nằm trong chiếc quan tài kia.
– Chú điên rồi… đây không phải là vinh hoa… đây là nô lệ! – Vũ gầm lên, bàn tay nắm chặt lấy kim bạc mà cụ Mười đã đưa cho anh trước đó.
Khi kim bạc vừa được rút ra khỏi túi áo, một luồng ánh sáng trắng mờ nhạt từ cây kim tỏa ra, làm những sợi chỉ đỏ đang bám trên tay anh co rút lại như gặp phải lửa. Vết bớt sau gáy cũng đột ngột im lặng, nỗi đau dịu đi đôi chút nhưng thay vào đó là một cơn ớn lạnh từ sâu trong linh hồn.
Ánh mắt chú Khang lập tức thay đổi. Vẻ giả tạo lịch lãm biến mất, thay vào đó là sự hung hiểm đến tột cùng khi ông ta nhìn thấy cây kim bạc.
– Cụ Mười đã đưa nó cho cháu? Lão già chết tiệt đó… vẫn luôn muốn phá hoại đại kế của dòng họ! – Chú Khang bước tới, giọng nói gằn lên – Vũ, đưa nó đây. Đừng để một món đồ phế thải ngăn cản bước đường thăng hoa của cháu. Cháu không thấy sao? Máu của cháu đã đen lại, nhện đã cắm rễ. Cháu không còn là người thường nữa rồi!
– Tôi thà chết làm người, còn hơn sống làm quỷ dưới tay chú! – Vũ hét lớn, anh bất ngờ đâm cây kim bạc vào lòng bàn tay mình.
Máu tươi đỏ hồng – máu người bình thường – bắt đầu chảy ra, hòa quyện với dòng máu đen từ gáy chảy xuống. Khi hai dòng máu trộn lẫn, một tiếng rít chói tai không thuộc về cõi người vang lên khắp điện thờ. Những chiếc chuông trên mạng lưới chỉ đỏ đồng loạt rung lên dữ dội, tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn, đau đớn.
Chiếc quan tài đá cẩm thạch đột ngột rung chuyển. Nắp quan tài nặng hàng tấn từ từ dịch chuyển, phát ra tiếng ma sát chát chúa. Một mùi hương nồng nặc của hoa Bỉ Ngạn trộn lẫn với mùi xác thối xộc thẳng vào mũi Vũ.
– Cháu đã làm gì! Cháu đã đánh thức cơn giận của Bà Chúa! – Chú Khang kinh hoàng lùi lại, mặt cắt không còn hạt máu.
Vết bớt sau gáy Vũ bỗng nhiên rực sáng. Không phải là màu đỏ bình thường, mà là một màu đỏ như máu đang sôi. Một sự rung động mãnh liệt truyền đến từ bên trong xương tủy, anh cảm nhận được con nhện đỏ thực sự đang “mở mắt”. Một luồng hận thù vạn cổ từ vết bớt tràn thẳng vào đại não của anh.
Hình ảnh của cô dâu bị trói hiện ra rõ nét hơn bao giờ hết. Lần này, cô ta không đứng ở cánh đồng hoa nữa, mà đang đứng ngay phía sau chú Khang. Đôi bàn tay trắng bệch, đầy chỉ đỏ của cô ta từ từ đặt lên vai ông ta.
Chú Khang run rẩy, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía không trung trước mặt, nhưng Vũ biết, ông ta đang thấy “Bà Chúa”.
– Không… không phải tôi… là tổ tiên… là họ đã hãm hại cô… – Chú Khang lắp bắp, đôi chân khuỵu xuống sàn đá.
Nhưng thực thể kia không quan tâm. Những sợi chỉ đỏ bắt đầu xuất hiện quanh miệng chú Khang. Một chiếc kim dài khổng lồ từ hư không xuyên qua môi trên và môi dưới của ông ta, khâu chặt miệng lại ngay tức khắc trong một tiếng “phập” rùng rợn. Máu phun ra đỏ cả vùng áo ngực, nhưng không có một tiếng kêu cứu nào phát ra được.
Vũ nhìn cảnh tượng ấy trong sự bàng hoàng tột độ. Anh muốn chạy lại cứu, hoặc chạy trốn, nhưng cơ thể anh lại phản ứng một cách kỳ lạ. Vết bớt sau gáy anh như đang reo mừng. Một giọng nói vang lên trong đầu anh, chính xác là giọng của anh, nhưng mang hơi hướm cổ xưa và quyền uy:
*”Kẻ tham lam phải trả giá bằng sự câm lặng vĩnh viễn. Kẻ mang ấn phải gánh vác sự oán hận nghìn thu.”*
Vũ cảm thấy một nguồn sức mạnh đen tối từ hầm mộ đang chảy ngược vào vết bớt sau gáy mình. Anh không còn thấy đau nữa, thay vào đó là một sự trống rỗng vô tận. Những sợi tơ nhện màu đen bắt đầu bao phủ lấy tầm nhìn của anh, chúng dệt thành một tấm màng bao quanh cơ thể anh, giống như một cái kén khổng lồ.
Bên ngoài cái kén, chú Khang đang quằn quại trong đau đớn khi những sợi chỉ đỏ không chỉ khâu miệng mà bắt đầu khâu khắp cơ thể ông ta, như muốn biến ông ta thành một con búp bê bằng xương bằng thịt. Tiếng rung của hàng trăm chiếc chuông đồng càng lúc càng nhanh, tạo thành một cơn địa chấn nhẹ trong căn hầm.
Đúng lúc đó, một tiếng động mạnh vang lên từ phía cửa hầm.
– Vũ! Phi Vũ! Cậu ở đâu?
Là tiếng của cảnh sát Huy. Sự can thiệp của người trần gian mang theo một luồng dương khí nóng hổi đột ngột tràn vào, làm tan loãng phần nào sự u ám trong điện thờ.
Thực thể “Bà Chúa Không Mặt” quay đầu lại về phía tiếng động, rồi đột nhiên biến mất trong làn sương đen. Những sợi chỉ đỏ quanh người Vũ và chú Khang cũng lập tức khô héo rồi tan thành tro bụi.
Vũ ngã sụp xuống sàn, hơi thở dồn dập. Vết bớt sau gáy anh đã trở nên phẳng lại, nhưng giờ đây nó không còn là một hình vẽ đơn thuần. Nó đã trở nên sắc nét đến từng sợi lông nhỏ của con nhện, và rùng rợn hơn cả là ở vị trí đầu con nhện, một chấm đen nhỏ xuất hiện – trông như một con mắt đang khép hờ.
Cảnh sát Huy cùng với cụ Mười lao vào. Cụ Mười liếc nhìn hiện trường, ánh mắt dừng lại ở người chú Khang đang nằm thoi thóp với miệng bị khâu chặt, rồi cụ nhìn sang Vũ, người đang được bao phủ bởi một làn sương đen nhạt.
Cụ Mười không nói không rằng, vội vàng đi tới, bấm mạnh vào một huyệt vị trên trán Vũ, miệng đọc lầm rầm những câu thần chú bằng tiếng Phạn. Một làn khói đen thoát ra từ đỉnh đầu Vũ, anh đổ gục vào lòng cụ, mê man bất tỉnh.
– Cụ… Vũ sao rồi? Còn ông ta… – Huy chỉ về phía chú Khang, tay súng run lên vì những gì anh thấy quá vượt ra khỏi kiến thức hình sự thông thường.
Cụ Mười thở dài, đôi mắt già nua đầy ưu tư nhìn vào chiếc quan tài đá vẫn đang hé mở:
– Lời nguyền đã thức tỉnh hoàn toàn. Huyết Ấn đã chọn được người kế thừa. Mọi chuyện… giờ đây chỉ mới bắt đầu. Sự im lặng của họ Trần đã bị phá vỡ bằng máu.
Dưới sàn hầm ngầm, những con nhện thật bắt đầu từ các hốc đá bò ra, hàng ngàn, hàng vạn con, tạo thành một tấm thảm đen bao phủ khắp điện thờ. Chúng bò qua xác của chú Khang, bò quanh quan tài đá, như thể đang tổ chức một lễ hội ăn mừng sự trở lại của một vị vua bóng tối.
Trên gáy Phi Vũ, trong lúc anh đang chìm sâu vào cơn mê, con mắt trên hình nhện đỏ đột ngột mở trừng ra, đen láy và tàn ác, trước khi từ từ khép lại theo nhịp thở của anh.
Làng Cổ Nguyệt đêm đó trải qua một cơn địa chấn nhẹ. Dòng sông Hắc Thủy bỗng dưng nổi sóng lớn, cuốn trôi những cây cầu tre cũ kỹ. Trong ngôi biệt thự họ Trần, những bức tranh chân dung của tổ tiên đồng loạt rơi xuống, mặt kính vỡ tan tành.
Sự giàu sang được đổi bằng máu đang đòi lại cái giá của nó. Và Phi Vũ, người con trai mang trên mình dấu ấn của ác quỷ, sẽ phải bước tiếp trên con đường đã được định sẵn bởi một bàn tay không mặt từ quá khứ xa xăm.
Trong giấc mơ của mình, Vũ thấy mình đang đứng trước một ngôi mộ trống. Tấm bia đá đề tên anh, nhưng ngày mất lại chính là ngày sinh nhật lần thứ 27 của anh – ngày mà nhện đỏ sẽ thực hiện vòng đời cuối cùng của nó: Ăn thịt vật chủ để hóa thân.
Tiếng thì thầm lại vang lên, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết:
*”Chúng ta là một, Vũ ạ… chúng ta là dòng máu, là lời nguyền, là nỗi đau không bao giờ kết thúc…”*
Cơn đau sau gáy lại trỗi dậy, nhưng lần này anh không cảm thấy nóng nữa. Một sự lạnh lẽo tột cùng lan tỏa, thấm sâu vào tận xương tủy, đóng băng cả trái tim anh. Phi Vũ biết, từ khoảnh khắc này, thế giới anh từng biết đã chết đi. Thế giới của bóng tối, của những giao kèo quỷ dữ và những xác chết biết nói đã chính thức mở rộng cửa chào đón anh.
Bên cạnh quan tài đá, cây nến của chú Khang tắt lịm, để lại điện thờ chìm vào bóng tối sâu thẳm, nơi chỉ còn tiếng nhện bò sột soạt và hơi thở nặng nề của sự oán hận trăm năm.